Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 114
Ngoại truyện: Vợ tôi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không cần trang điểm
Sau mùng một, ba người nhà Phó Tư Dư ở lại nhà tổ của nhà họ Thẩm và nhà họ Phó mỗi nhà vài ngày, tới mùng bảy thì về lại nhà riêng.
Vốn đã quen với việc cả nhà ngồi quây quần bên nhau xôm tụ náo nhiệt, giờ về nhà riêng chỉ có ba người, không khỏi thấy quạnh quẽ.
Đương nhiên, chỉ có một mình Phó Tư Dư cảm thấy thế.
Xưa nay Thẩm Hạo Bác và Đường Đậu chưa từng biết hai chữ “quạnh quẽ” viết thế nào.
Phó Tư Dư dời mắt khỏi màn hình điện thoại, nhìn hai ba con đang chăm chú xem bản tin tài chính kinh tế trên ti vi, chẳng nói câu nào.
Biểu cảm của hai ba con gần như y hệt nhau, đều rất tập trung.
Phó Tư Dư chẳng hứng thú chút nào với nội dung của bản tin. Cô tin Đường Đậu chưa tròn năm tuổi cũng chẳng hiểu tivi đang nói gì nhưng biểu cảm của cậu bé vẫn giống hệt ba mình, cứ như thể từng lăn lộn chốn thương trường rồi vậy.
Người dẫn chương trình nói thao thao bất tuyệt trong tivi nhưng Phó Tư Dư vẫn cảm thấy nhà mình quá yên tĩnh.
Thẩm Hạo Bác chú ý thấy Phó Tư Dư cứ nhìn mình mãi bèn kéo tay cô đặt lên đùi mình, còn tay anh đặt lên mu bàn tay của cô.
Phó Tư Dư khều đùi anh, hỏi: “Trưa nay ăn gì được nhỉ? Đi đâu ăn bây giờ?”
Dì Đàm vẫn chưa đi làm lại cho nên ba miệng cơm nhà họ buộc phải đi ăn ngoài hoặc gọi đồ ăn về nhà.
Thẩm Hạo Bác ôm bả vai cô, hỏi: “Em muốn ăn gì?”
Phó Tư Dư tựa đầu vào ngực anh: “Em không quá thèm thứ gì cả.”
Cô quay qua hỏi Đường Đậu: “Đường Đậu à, trưa nay con muốn ăn gì?”
Bé Đường Đậu thản nhiên đáp: “Sao cũng được ạ.”
Cậu bé không kén ăn.
Phó Tư Dư vỗ ngực Thẩm Hạo Bác: “Vậy anh quyết nhé, anh nói ăn gì thì ăn đó. Đồng ý chứ, ba Đường Đậu?”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu n*n b*p ngón tay Phó Tư Dư, giọng đều đều: “Em gọi anh là gì?”
“Ba Đường Đậu.”
Lúc cô đưa Đường Đậu tới nhà trẻ, mọi người đều gọi ba mẹ của các bé là ba của bé nào đó, mẹ của bé nào đó.
Thẩm Hạo Bác bất mãn hỏi: “Bộ anh không có tên hả?”
Phó Tư Dư lại đánh hơi thấy mùi ghen tuông quen thuộc, cô cạn lời, chỉ có thể đáp lại: “Chẳng lẽ anh không phải ba của Đường Đậu à? Em thấy người ta gọi anh là ba Đường Đậu, anh vẫn đáp cơ mà.”
Thẩm Hạo Bác: “Người ta gọi thì được nhưng em thì không.”
“Vì sao?”
Đường Đậu tinh ý đứng dậy khỏi sô pha, còn chu đáo bế luôn Tiểu Tiên Nữ nằm bên cạnh lên trên tầng cùng với mình.
Cậu bé vừa đi khỏi, Phó Tư Dư chẳng còn giữ chút nghiêm chỉnh nào nữa, gối hẳn đầu lên đùi Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác không nói gì.
“Tại sao vậy?”
Phó Tư Dư hỏi lại một lần nữa, duỗi ngón tay chọc chọc cằm của Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác nắm chặt ngón tay cô, đặt lên môi mình, v**t v* qua lại, mở miệng nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngón tay ấy.
Phó Tư Dư cười, rụt tay về: “Trong nhà có trẻ nhỏ đó, anh ý tứ chút đi.”
Thẩm Hạo Bác lơ đễnh: “Đường Đậu còn trưởng thành hơn em đó.”
Phó Tư Dư không phục, lườm anh: “Sao mà Đường Đậu lại trưởng thành hơn em được chứ, ý anh là em trẻ con đúng không?”
Thẩm Hạo Bác cười, chẳng ừ hử gì cả.
Phó Tư Dư hừ một tiếng: “Anh mới là người trẻ con đó, đừng tưởng em không biết vì sao anh không cho em gọi anh là ba Đường Đậu nhé. Chẳng qua là anh ghen chứ gì? Anh nghĩ trong lòng em, Đường Đậu quan trọng hơn anh. Ngay cả cậu con trai chưa tròn năm tuổi của mình mà anh cũng ghen, chẳng lẽ anh cũng chưa đầy năm tuổi hả?”
Thẩm Hạo Bác đường hoàng đáp: “Anh có tên riêng mà, lúc em gọi anh còn phải nhắc tới Đường Đậu, tại sao anh không được ghen?”
Phó Tư Dư: “...”
Thẩm Hạo Bác: “Sao lúc em gọi Đường Đậu, em không gọi thằng bé là con trai của Hạo Bác?”
Phó Tư Dư im lặng nhìn anh.
Con trai của Hạo Bác ư? Đây là danh xưng kỳ quặc gì vậy?
“Người ta có con rồi đều gọi chồng mình như thế mà, anh không thấy gọi vậy nghe có cảm giác gia đình chúng ta rất ấm áp à?”
Thẩm Hạo Bác lạnh mặt: “Lúc hai chúng ta ở bên nhau, không cần tới sự hiện diện của con trai.”
Phó Tư Dư: “Nhưng vừa rồi khi em gọi anh là ba Đường Đậu thì Đường Đậu cũng đang ở đây mà.”
Thẩm Hạo Bác không muốn tranh luận vấn đề này với cô nên dứt khoát nói: “Anh không thích gọi như thế, sau này em đừng gọi thế nữa.”
Phó Tư Dư: “Anh không cho gọi thì em không dám gọi hả? Em thích gọi gì thì gọi, có giỏi thì anh đừng để ý tới em nữa.”
Thẩm Hạo Bác: “...”
Phó Tư Dư làm kiêu quay mặt đi, không nhìn anh nữa, cầm điện thoại lên nói chuyện phiếm với Tần Xu.
Phó Tư Dư: [Chán chết đi được, ở nhà tổ náo nhiệt biết mấy, về nhà riêng thấy quạnh quẽ quá chừng.]
Tần Xu: [Vậy chị qua nhà em chơi đi, nhà em không quạnh quẽ đâu.]
Mặc dù mỗi nhà đều chỉ có ba thành viên nhưng Oánh Oánh hoạt bát hơn Đường Đậu nhiều, cô bé mà đòi chơi thì Thẩm Cố phải chơi cùng cô bé, hơn nữa cô bé còn có một cậu bạn thanh mai trúc mã là Thông Thông. Thông Thông ở bên nhà cô bé còn nhiều hơn ở nhà mình.
Tần Xu thường nói đùa là cứ như cô ấy sinh được một trai, một gái vậy.
Phó Tư Dư: [Chi bằng trưa nay chúng ta ăn chung với nhau đi. Nhà em định trưa nay ăn gì?]
Tần Xu: [Vẫn chưa biết, nhà chị muốn ăn gì?]
Phó Tư Dư: [Nhà chị cũng chưa biết, chúng ta đi ăn nhà hàng đi, để chị bảo Thẩm Hạo Bác đặt chỗ.]
Tần Xu: [Được, bọn em xí bốn chỗ nhé.]
Phó Tư Dư: [Sao lại là bốn chỗ?]
Tần Xu: [Cháu cả nhà chị đang bên nhà bọn em mà, thằng bé nói trưa nay muốn ăn cơm với bọn em.]
Phó Tư Dư: [Anh của chị nấu ăn ngon như vậy mà Thông Thông lại không ăn cơm ở nhà mình, chạy qua nhà các em ăn. Chị bảo này, chi bằng các em hứa hôn từ nhỏ cho hai đứa nó luôn đi. Thông Thông ăn nhiều cơm của nhà các em như vậy, nhận thằng bé làm con rể coi như không phí tiền cơm.]
Tần Xu: [Chị bớt lừa Oánh Oánh nhà em giúp cháu chị đi. Hơi bị nhiều bé trai thích Oánh Oánh nhà em đó. Bọn em không muốn bé Oánh Oánh xác định chuyện cả đời sớm như vậy đâu. Giờ là thời đại nào rồi mà còn hứa hôn từ bé chứ, truyền thống phong kiến hại chết người.]
Phó Tư Dư: [Chẳng phải em và Thẩm Cố cũng được hứa hôn từ nhỏ hay sao? Cuộc hôn nhân kiểu phong kiến do ba mẹ hai nhà quyết định này có hại chết em không?]
Tần Xu: [Đúng vậy, em chính là nạn nhân của việc hứa hôn từ bé đó, cho nên em kiên quyết không thể để con gái mình bị hứa hôn từ bé được, chị đừng có mơ.]
Phó Tư Dư: [Em có dám nói câu này trước mặt chồng em không? Sao chị nhớ rõ ràng là hồi trước có người hủy bỏ hôn ước từ nhỏ nặng tính phong kiến đấy rồi sau đó lại chủ động theo đuổi vị hôn phu bị mình đá đít nhỉ?]
Tần Xu: [Á á á, Phó Tư Dư, chị không được nhắc lại chuyện đó nữa. Thẩm Cố là người theo đuổi em trước nhé, chị nghe rõ chưa? Chị còn nói là em theo đuổi Thẩm Cố trước nữa thì nửa đêm em trèo tường vào nhà chị, ám sát chị đó.]
Phó Tư Dư: [Ha ha ha, chị chỉ nói lúc tán gẫu với em thôi, em yên tâm, chị sẽ không nói cho Oánh Oánh biết mẹ con bé theo đuổi ba con bé trước đâu.]
Tần Xu sắp sửa xù lông, gửi thẳng tin nhắn thoại, nhấn rõ từng chữ: “Phó, Tư, Dư.”
Phó Tư Dư phát tin nhắn thoại, Thẩm Hạo Bác nghe thấy giọng Tần Xu tức nổ phổi uy h**p Phó Tư Dư bèn cúi đầu nhìn cô.
Phó Tư Dư đẩy cằm anh xa ra: “Không có gì đâu, anh xem bản tin của anh đi.”
Phó Tư Dư: [Này, tiện thể anh trai chị đang ở nhà, Thông Thông lại muốn ăn cơm với bé Oánh Oánh thì chi bằng...]
Tần Xu lập tức hiểu ngay ý của Phó Tư Dư: [Chi bằng chúng ta qua nhà anh trai chị ăn chực.]
Phó Tư Dư: [Được, để chị nói với Thẩm Hạo Bác rồi để Thẩm Hạo Bác nói với anh trai chị.]
Phó Tư Dư gửi tin nhắn xong, hai tay cầm điện thoại để trên ngực, nháy mắt với Thẩm Hạo Bác: “Thẩm Hạo Bác.”
Thẩm Hạo Bác: “Em nói đi.”
Phó Tư Dư: “Em muốn qua nhà anh trai em ăn cơm, anh nói với anh em đi.”
Chuyện đi ăn chực quá mất mặt, cô không tiện nói với anh mình.
Thẩm Hạo Bác đã hiểu ý cô, anh vẫn còn ghim ban nãy cô gọi mình là ba Đường Đậu, hơn nữa còn cứng mỏ bảo thích gọi thì gọi, cho nên anh mới nói lẫy: “Em muốn qua nhà anh em ăn cơm thì em nói với anh em đi, không thì bảo con trai em nói cũng được mà, chứ em nói với anh để làm gì?”
Phó Tư Dư biết tiến biết lùi, vòng tay ôm cổ anh, liếc nhìn đầu cầu thang thấy Đường Đậu không xuống dưới này bèn nhào tới, hôn môi anh một cái, cất giọng nũng nịu: “Chồng à.”
Cô sợ Đường Đậu ở trên tầng nghe được nên chỉ nói lí nhí.
Thẩm Hạo Bác: “Anh chẳng nghe thấy gì cả.”
Phó Tư Dư tặc lưỡi, buông cổ Thẩm Hạo Bác ra, đập vai anh, nhìn anh chằm chằm: “Anh tính được voi đòi tiên đúng không?”
Khóe môi Thẩm Hạo Bác khẽ cong lên, anh vẫn tiếp tục xem tivi.
Phó Tư Dư thở phì phò kề sát vào tai anh, cắn tai anh, hung dữ nói: “Thẩm Hạo Bác, chồng à, anh đã nghe thấy chưa?”
Thẩm Hạo Bác nhéo mũi cô, buồn cười bảo: “Phó chó con.”
Phó Tư Dư không cam lòng yếu thế: “Thẩm chó già.”
Thẩm Hạo Bác xị mặt: “Em gọi anh là gì?”
Phó Tư Dư sợ co vòi, lật mặt được ngay: “Ba Đường Đậu.”
Thẩm Hạo Bác: “...”
Thôi được rồi, ba Đường Đậu thì ba Đường Đậu vậy, ít ra cũng dễ nghe hơn Thẩm chó già.
Thẩm Hạo Bác thò tay vào túi.
Phó Tư Dư tích cực nói: “Để em, để em.”
Cô thò tay vào trong túi của Thẩm Hạo Bác, lấy điện thoại ra, đưa cho anh bằng cả hai tay.
Mặc dù da mặt Thẩm Hạo Bác dày hơn Phó Tư Dư nhưng ăn chực nhiều lần quá anh cũng biết ngại.
Bởi vậy, anh nhắn tin cho Hàn Nhậm Bân.
Một lát sau, Hàn Nhậm Bân nhắn tin trong nhóm.
Hàn Nhậm Bân: [Hôm nay tất cả mọi người đều ở Nam Kinh à?]
Tần Cảnh Diệu: [Ừ.]
Thẩm Hạo Bác: [Ừ.]
Hàn Nhậm Bân @Phó Tư Nghiên: [Anh Nghiên thì sao?]
Phó Tư Nghiên: [Không.]
Hàn Nhậm Bân: [Anh Nghiên c*̃ng đang ở đây, vậy mấy anh em bọn mình dẫn theo vợ con đi tụ họp chút nhỉ.]
Tần Cảnh Diệu: [Được, qua chỗ tôi nhé?]
Hàn Nhậm Bân: [Năm mới năm me, nhà nhà sum vầy, ra khách sạn tụ tập chẳng có không khí thân tình gì cả, chúng ta qua nhà anh Nghiên tụ tập đi, mọi người thấy sao?]
Tần Cảnh Diệu: [Tôi thấy quá được ấy chứ, đồng ý cả hai tay luôn.]
Thẩm Hạo Bác: [Như trên.]
Hàn Nhậm Bân: [Chốt vậy nhé, lát chúng ta qua nhà anh Nghiên tụ họp.]
Phó Tư Nghiên: [Tôi không đồng ý.]
Tần Cảnh Diệu: [Tư Nghiên đồng ý rồi, cậu ấy còn bảo hoan nghênh bọn mình đến chơi đấy. Ôi không cần phải nói hoan nghênh vậy đâu, anh em với nhau cả mà, khách sáo làm gì.]
Phó Tư Nghiên: [Có qua đây cũng không có cơm mà ăn đâu.]
Hàn Nhậm Bân: [Anh Nghiên bảo sẽ thiết đãi chúng ta nhiệt tình đấy. Ôi chao, cậu không cần phải khách sáo thế, chỉ cần anh em tề tựu thì dù có ăn dưa muối, bọn tôi cũng vui vẻ, đúng không các anh em?]
Phó Tư Nghiên: [Hôm nay ngoại trừ Hàn Nhậm Bân, những người khác đến đều có cơm ăn.]
Hàn Nhậm Bân: [Đừng mà anh Nghiên, tôi sai rồi.]
Phó Tư Nghiên: [Tôi sẽ chuẩn bị sẵn dưa muối cho cậu.]
Hàn Nhậm Bân: [Dạo này khó mà kiếm được dưa muối lắm.]
Một lát sau, Phó Tư Nghiên chụp ảnh, gửi vào nhóm.
Trong ảnh có ba lọ dưa muối, tất cả đều do Phó Tư Nghiên tự tay muối.
Hàn Nhậm Bân gửi biểu tượng ngón tay cái: [Cậu giỏi, anh Nghiên, cậu giỏi lắm, tôi quỳ xuống, lạy cậu sát đất luôn.]
Ngay cả dưa muối cũng biết làm thì còn gì mà anh ấy không biết nữa chứ?
Tần Cảnh Diệu: [Tôi và vợ đã chuẩn bị sẵn sàng xuất phát, mười phút nữa sẽ tới nhà Tư Nghiên.]
Hàn Nhậm Bân: [Chúng tôi sẽ qua muộn một chút, vợ tôi là đại minh tinh, đi ra ngoài phải trang điểm kỹ càng, ai bảo nổi tiếng quá mà, sơ hở là bị fans nhận ra liền.]
Quả nhiên Hàn Nhậm Bân chỉ mới nói được mấy câu là lại phải khoe khoang một chút mới chịu được.
Tần Cảnh Diệu: [Vợ tôi đẹp tự nhiên, đi ra ngoài không cần trang điểm.]
Hàn Nhậm Bân: [Vợ tôi sắc nước hương trời, mặt mộc đẹp vô địch, cũng không cần trang điểm.]
Thẩm Hạo Bác: [Vợ tôi đẹp nghiêng nước nghiêng thành, không cần trang điểm.]
Phó Tư Nghiên: [Hôm nay ai trang điểm thì không được vào nhà tôi.]
Sau đó cánh chị em trong nhóm im lặng quan sát tình hình nãy giờ lập tức bùng nổ.
Kiều Tư Tư: [Tần Cảnh Diệu, anh điên hả, ai bảo em không trang điểm?]
Hạ Y Đồng: [Hàn Nhậm Bân, anh ấm đầu thật rồi, có giỏi thì sau này anh quay show đừng trang điểm nữa.]
Phó Tư Dư mắng chồng tương đối uyển chuyển dịu dàng: [Chỉ có đực rựa ngu si mới nghĩ phụ nữ đi ra ngoài mà không trang điểm.]
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 114
10.0/10 từ 39 lượt.
