Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 115
Ngoại truyện: Sao em phải bênh ai? Em ngồi xem kịch thôi không được à?
Lúc Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác dẫn Đường Đậu đến nhà Phó Tư Nghiên, những người khác còn chưa tới.
Phó Tư Nghiên đang chuẩn bị bữa trưa trong bếp. Nguyễn Hân thì chơi với Linh Linh trong phòng khách.
Bé Linh Linh cầm micro trong tay, bập bẹ hát theo bài hát “Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất” trên tivi.
Hiện tại Linh Linh chỉ mới một tuổi rưỡi, khuôn mặt nhỏ phúng phính, được di truyền đôi mắt hoa đào của ba, làn da trắng hồng, môi đỏ, răng trắng như công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp, tính cách hoạt bát đáng yêu, là một cô bé hay cười, rất thích ca hát, nhảy múa.
Từ lúc Linh Linh còn chưa học đi, Nguyễn Hân đã bật nhạc cho cô bé nghe, cô bé có thể tự vịn vào ghế sô pha nhún nhún cái mông.
Thấy gia đình cô út tới, bé Linh Linh bỏ micro xuống, đôi chân ngắn tũn chạy lon ton lại chỗ Phó Tư Dư, bập bẹ chào: “Cô út.”
Hôm nay Nguyễn Hân tết cho con gái hai bím tóc nhỏ, bím tóc đong đưa theo bước chạy của cô bé, trông vô cùng dễ thương.
Hai nhà ở tầng trên tầng dưới, Phó Tư Dư thường xuyên dẫn cô bé đi chơi nên cô bé rất thân thiết với cô.
“Cháu yêu, chạy chậm thôi kẻo ngã.”
Phó Tư Dư ngồi xổm xuống vươn tay ra đỡ. Linh Linh nhào thẳng vào lòng Phó Tư Dư, ôm cổ cô, mắt long lanh sáng ngời: “Cô út, cháu nhớ cô lắm.”
Thực ra hôm qua hai nhà mới từ nhà tổ của nhà họ Phó về, chỉ mới không gặp nhau chưa đầy một ngày nhưng cô nhóc này rất khéo miệng.
Đường nét khuôn mặt của Linh Linh giống ba nhưng tính cách hoạt bát đáng yêu lại giống mẹ.
Bởi vì mặt Phó Tư Dư và Phó Tư Nghiên hao hao nhau, tính cách cô lại hoạt bát, dễ thương, cho nên mọi người thường hay nói Linh Linh giống Phó Tư Dư, là bản sao nhí của cô.
Phó Tư Dư nhéo đôi má hồng phúng phính của cô bé: “Cô út cũng rất nhớ Linh Linh yêu dấu.”
Bé Linh Linh tì cằm lên vai Phó Tư Dư, cọ qua cọ lại làm nũng: “Cô bế cháu đi.”
Phó Tư Dư cười, vỗ lưng cô bé, bế cô bé lên: “Được, để cô bế cháu nào.”
Thẩm Hạo Bác đứng bên, chạm nhẹ vào bím tóc của cô bé, trêu: “Vậy còn chú thì sao? Cháu chỉ nhớ cô út, không nhớ chú út à?”
Bé Linh Linh nghiêng đầu nhìn anh, tít mắt đáp: “Nhớ, Linh Linh cũng nhớ chú út.”
Thật sự quá giống Phó Tư Dư.
Không chỉ về ngoại hình mà ngay cả tính cách cũng rất giống.
Thẩm Hạo Bác đưa tay đòi bế cô bé: “Cho chú út bế cái nào.”
Cô bé lắc đầu, chổng mông lên, nằm sấp trong ngực Phó Tư Dư: “Cháu muốn cô út bế cơ.”
Thẩm Hạo Bác: “...”
Xem ra tính cô bé vẫn có điểm khác Phó Tư Dư. Hồi nhỏ không có chuyện Phó Tư Dư không nể mặt anh như vậy.
Phó Tư Dư bế Linh Linh ngồi xuống sô pha. Nguyễn Hân cười, bưng mấy đĩa đồ ăn vặt ra mời.
Mọi khi nhà họ toàn cất hết đồ ăn vặt đi, lúc Nguyễn Hân muốn ăn thì phải ăn giấu ăn giếm, sợ Linh Linh nhìn thấy sẽ đòi.
Nguyễn Hân: “Đường Đậu muốn ăn gì thì tự lấy nhé.”
Đường Đậu: “Cảm ơn mợ.”
Nguyễn Hân khen: “Đường Đậu thật lễ phép.”
Linh Linh nghiêng đầu nhìn mẹ một cái, tròng mắt xoay tròn, vươn bàn tay nhỏ về phía chỗ đồ ăn vặt để trên bàn trà.
“Này, con làm gì đấy?”
Linh Linh cầm gói quà vặt trong tay, thấy bị mẹ phát hiện, cô bé nhoẻn cười, hai má lộ ra cặp lúm đồng tiền nhỏ.
Nguyễn Hân cười rất dịu dàng, giọng c*̃ng rất mực nhẹ nhàng: “Không được, để xuống.”
Bé Linh Linh nũng nịu: “Mẹ.”
Nguyễn Hân: “Linh Linh có ngoan không nào?”
Linh Linh chớp chớp mắt, quay đầu đưa tay về phía Phó Tư Dư: “Cho cháu micro.”
Đường Đậu nghe được, lập tức đứng dậy đưa micro để bên cạnh cho em gái.
Linh Linh cầm micro, hát: “Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất.”
Cô bé vừa hát vừa liếc nhìn Nguyễn Hân, định nịnh bợ để được mẹ cho phép.
Nguyễn Hân dở khóc dở cười, nhóc khôn lanh này thật sự quá rành chiêu trò nịnh bợ.
Linh Linh hát hai câu, thấy mẹ không nói gì, cô bé bèn đưa gói quà vặt cho Thẩm Hạo Bác, nhờ anh bóc cho mình: “Chú út.”
Cô bé rất thông minh, biết trong vấn đề quà vặt này thì hỏi mẹ và cô út - những người có gương mặt ngọt ngào - không hữu ích bằng hỏi chú út hay nghiêm mặt.
Quả thực Thẩm Hạo Bác không tài nào từ chối được cô cháu gái quá giống Phó Tư Dư này. Anh nhìn Phó Tư Dư, hỏi ý cô.
“Cho chú bế một cái nào.”
Lần này Linh Linh lại cho Thẩm Hạo Bác bế. Thẩm Hạo Bác cười, nhận cô bé từ vòng tay Phó Tư Dư. Tay anh đã xé túi ra rồi còn giả bộ hỏi ý Phó Tư Dư và Nguyễn Hân: “Ăn một chút không sao chứ?”
Phó Tư Dư buồn cười hỏi: “Anh đã bóc ra rồi còn hỏi cái gì mà hỏi?”
Thẩm Hạo Bác chột dạ nhón miếng sữa chua khô trong túi, bỏ vào cái miệng đang há to của Linh Linh.
Phó Tư Dư nói: “Lần nào Linh Linh đòi ăn quà vặt cũng hỏi xin anh, sau này nếu con bé bị sâu răng thì coi chừng anh em tính sổ với anh đấy.”
Nguyễn Hân cười nói: “Nếu bị sâu răng thật thì cũng là do Phó Tư Nghiên chiều con bé quá. Anh ấy thường xuyên giấu chị, lén cho Linh Linh ăn quà vặt.”
Bé Linh Linh được ăn món quà vặt mình muốn, hài lòng uốn éo trong ngực Thẩm Hạo Bác, khoa tay múa chân hát: “Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất.”
Phó Tư Nghiên đi từ trong phòng bếp ra, nghe con gái cưng hát “Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất”, bèn hỏi: “Con yêu, vậy ba thì sao, ba có tốt không nào?”
Bé Linh Linh vẫn hát: “Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất.”
Phó Tư Nghiên: “...”
Tiếng chuông cửa vang lên trong phòng khách, Đường Đậu lập tức chạy ra mở cửa.
Gia đình Thẩm Cố và vợ chồng Tần Cảnh Diệu, Kiều Tư Tư đến, hai nhà tình cờ gặp nhau ở cửa thang máy.
Thẩm Cố và Tần Xu dắt tay Thông Thông, Oánh Oánh đi trước. Tần Cảnh Diệu và Kiều Tư Tư đi sau, vừa vào cửa lập tức nói chúc mừng năm mới.
Đường Đậu lùi lại, nhường chỗ, chào: “Chúc mừng năm mới.”
Vợ Tần Cảnh Diệu là Kiều Tư Tư rất thích bé Đường Đậu, cô ấy cúi người kéo tay cậu bé: “Đường Đậu, cháu còn nhớ dì không?”
Bé Đường Đậu gật đầu: “Dạ có, dì Tư Tư.”
Kiều Tư Tư xoa đầu cậu bé: “Ngoan.”
Mọi người kéo nhau về sô pha, không ai khách sáo, thoải mái ngồi như ở nhà mình.
Tần Cảnh Diệu bước tới, tính cướp bé Linh Linh trong ngực Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác ôm không chịu buông.
Tần Cảnh Diệu chọc má bé Linh Linh: “Linh Linh cho chú bế một cái được không?”
Linh Linh nhìn anh ấy chằm chằm, ngơ ngác.
Tần Cảnh Diệu cho rằng cô bé đã ngầm đồng ý bèn nói với Thẩm Hạo Bác: “Thấy chưa? Linh Linh cho tôi bế rồi.”
Thẩm Hạo Bác mặc kệ anh ấy.
Tần Cảnh Diệu: “Cậu cho tôi bế chút cho đỡ thèm đi.”
Thẩm Hạo Bác nghe vậy mới chịu buông tay ra cho anh ấy bế Linh Linh.
Tần Cảnh Diệu bế bé Linh Linh, đưa con búp bê vừa mua được ở ngoài cho cô bé, hỏi: “Linh Linh thích không?”
Bé Linh Linh đưa tay ra nhận búp bê, lại ngẩng đầu nhìn Tần Cảnh Diệu, thấy mình không quen anh ấy bèn trề môi.
Tần Cảnh Diệu lập tức luống cuống, rung rung liên tục: “Bé ngoan, đừng khóc, đừng khóc.”
Bé Linh Linh òa khóc.
Đã mấy tháng rồi cô bé không gặp Tần Cảnh Diệu, trí nhớ của trẻ con không lâu dài, chỉ cần không gặp mấy tháng là đã quên sạch người đó ngay.
Kiều Tư Tư mắng: “Tần Cảnh Diệu, anh có làm được chuyện gì tử tế không? Anh làm Linh Linh sợ phát khóc rồi kìa.”
Tần Cảnh Diệu vội trả Linh Linh lại cho Thẩm Hạo Bác, Nguyễn Hân dẫn Thông Thông lên tầng hai thay quần áo. Phó Tư Dư nhích lại gần Thẩm Hạo Bác, cùng anh vỗ lưng, dỗ dành bé Linh Linh.
Phó Tư Nghiên nghe tiếng con gái khóc bèn chạy ra khỏi bếp, lúc anh ấy tới được chỗ con gái thì cô bé đã nín khóc, ngoan ngoãn nằm sấp trong ngực Thẩm Hạo Bác. Trông Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư, Đường Đậu và bé Linh Linh cực kỳ giống một gia đình bốn thành viên.
Phó Tư Nghiên co chân đá bắp chân Tần Cảnh Diệu, Tần Cảnh Diệu đáp đầy vô tội: “Đâu có, tôi có làm gì đâu.”
Tần Cảnh Diệu kề mặt lại gần bé Linh Linh.
Bé Linh Linh mới vừa ngừng khóc lại tiếp tục trề môi.
Tần Cảnh Diệu: “...”
Anh ấy có đáng sợ đến mức vừa nhìn thấy mặt là sợ phát khóc thế không?
Kiều Tư Tư kéo anh ấy ra, bảo anh ấy đứng yên đi, đừng chọc Linh Linh nữa.
Tần Cảnh Diệu ôm trái tim đầy thương tích, chỉ vào Thẩm Hạo Bác, nói: “Hạo Bác, có phải cậu châm ngòi ly gián tôi và Linh Linh không?”
Thẩm Hạo Bác mỉm cười, nói với bé Linh Linh: “Linh Linh, thơm chút út cái nào.”
Hàng mi dài của bé Linh Linh vẫn còn ướt, biểu cảm đầy tủi thân, cô bé nhoài người, thơm má Thẩm Hạo Bác một cái.
Thẩm Hạo Bác nhìn Tần Cảnh Diệu đầy khiêu khích.
Tâm lý ghen ghét k*ch th*ch Tần Cảnh Diệu gây sự, anh ấy hỏi Phó Tư Nghiên: “Tư Nghiên, Thẩm Hạo Bác tính cướp con gái của cậu kìa, cậu để yên vậy à?”
Phó Tư Nghiên đứng không nhúc nhích.
Tần Cảnh Diệu tiếp tục chọc gậy bánh xe: “Linh Linh thân với Thẩm Hạo Bác như thế, dáng dấp con bé lại giống Tiểu Ngũ, ai không biết khéo lại tưởng con bé là con gái của Thẩm Hạo Bác và Tiểu Ngũ đấy.”
Phó Tư Nghiên vẫn phớt lờ anh ấy.
Tần Cảnh Diệu: “Tư Nghiên, tôi cảm thấy Thẩm Hạo Bác có ý đồ xấu với con gái cậu, có khả năng cậu ấy đang tính kế bắt trộm con gái cậu về nhà mình đó.”
Phó Tư Nghiên im lặng liếc Tần Cảnh Diệu, xem chừng thức ăn trong nồi đã hầm đủ lâu, anh ấy đứng dậy đi vào bếp tắt bếp.
Phó Tư Dư không chịu nổi, nói với Kiều Tư Tư: “Chị dâu mau nói anh Diệu đi chứ.”
Kiều Tư Tư thản nhiên đáp: “Tần Cảnh Diệu là ai? Hình như mình chẳng quen người này.”
Tần Cảnh Diệu châm ngòi ly gián bất thành, vợ còn chê anh ấy làm mình mất mặt, từ chối quen biết, anh ấy vội vàng nhích lại gần, dỗ dành Kiều Tư Tư: “Vợ à, ở đây đông người như vậy, em chừa lại cho anh chút thể diện đi mà.”
Chẳng bao lâu sau, gia đình Hàn Nhậm Bân c*̃ng đến.
Vừa nhìn thấy Hàn Nhậm Bân, hai mắt bé Linh Linh lập tức tỏa sáng, gần như nhún nhảy trong lòng Thẩm Hạo Bác, quơ cánh tay nhỏ như một fan hâm mộ cuồng nhiệt: “Bân Bân, Bân Bân, Bân Bân, cháu yêu chú…”
Hàn Nhậm Bân xúc động, bế Linh Linh lên.
Hạ Y Đồng ngồi xuống cạnh Nguyễn Hân, khoác tay cô ấy, cười nói: “Cậu sinh cho tớ một nhóc tình địch rồi đó.”
Nguyễn Hân thật sự không dám nhìn thẳng vào cô con gái mê idol của nhà mình.
Bởi vì bé Linh Linh rất thích nghe ca nhạc, Hàn Nhậm Bân lại có rất nhiều bài hát đứng top bảng xếp hạng âm nhạc nên bé Linh Linh thường xuyên nghe bài hát của Hàn Nhậm Bân, đôi khi Nguyễn Hân lướt trúng video fan hâm mộ của Hàn Nhậm Bân ra sân bay đón anh ấy, bị bé Linh Linh thấy được, cô bé còn hô khẩu hiệu theo các fan trong video.
Hàn Nhậm Bân cực kỳ đắc ý, kiệu bé Linh Linh lên cổ, khoe khoang với những người khác trong phòng: “Thấy chưa? Thấy chưa? Ca nhạc có sức hút vô biên, hớp hồn từ bà cụ tám mươi tới trẻ con một tuổi.”
Hạ Y Đồng thấy anh ấy l* m*ng kiệu bé Linh Linh lên cổ, lo anh ấy làm cô bé bị ngã nên thấp thỏm nhắc: “Anh cẩn thận một chút, trẻ con xương mềm, đừng để con bé ngã.”
Trước kia Hàn Nhậm Bân thường xuyên làm Dâu Tây ngã vì kiệu cậu bé như vậy, may là lần nào anh ấy cũng kịp giữ cổ tay cậu bé. Dâu Tây trượt khỏi cổ anh ấy, được giữ cánh tay lại, chỉ bị trật khớp cánh tay chứ không ngã thẳng xuống đất.
Lúc này Hàn Nhậm Bân mới nhớ ra Linh Linh còn non nớt thế nào, không như cậu con trai lì đòn của mình. Anh ấy vội bế Linh Linh xuống, ôm vào lòng, bế cô bé vào bếp tìm Phó Tư Nghiên.
Cửa phòng bếp đã đóng lại, Phó Tư Nghiên chưa nghe thấy con gái mình nhiệt liệt tỏ tình với Hàn Nhậm Bân như thế nào.
Hàn Nhậm Bân mở cửa phòng bếp ra, hỏi bé Linh Linh ngay trước mặt Phó Tư Nghiên: “Nào, Linh Linh, cháu nói với ba xem vừa rồi cháu chào chú thế nào nhỉ?”
Bé Linh Linh không hiểu ý anh ấy, chớp chớp mắt.
Hàn Nhậm Bân một tay bế cô bé, tay kia vung vẩy bắt chước dáng vẻ của fan hâm mộ khi nhìn thấy mình: “Bân Bân, Bân Bân, Bân Bân.”
Bé Linh Linh vung tay theo anh ấy: “Bân Bân, Bân Bân, cháu yêu chú…”
Tần Cảnh Diệu huýt sáo như thể xem được trò vui, nói với Thẩm Hạo Bác và Thẩm Cố: “Xem kìa, tôi còn chưa mách mà Nhậm Bân đã tự đi gợi đòn rồi.”
Thẩm Cố cười trên nỗi đau của người khác: “Đáng đánh.”
Vợ anh ấy c*̃ng thích Hàn Nhậm Bân.
Tần Xu liếc Thẩm Cố một cái.
Thẩm Cố tức khắc ngừng cười.
Một lát sau, Phó Tư Nghiên bế Linh Linh ra, giao cho Nguyễn Hân, căn dặn cô ấy đề phòng Tần Cảnh Diệu và Thẩm Hạo Bác, giữ Hàn Nhậm Bân lại trong bếp, giao việc bóc tỏi, thái hành tây cho anh ấy.
Hàn Nhậm Bân nhìn chậu tỏi trước mặt, xin tha: “Không phải chứ, anh Nghiên, bữa cơm này đâu cần nhiều tỏi đến thế?”
Phó Tư Nghiên: “Không bóc thì mang vợ con cậu về đi.”
Hàn Nhậm Bân thỏa hiệp, hỏi: “Vậy nhà cậu có đồ bóc tỏi không?”
Phó Tư Nghiên: “Không có, bóc tay đi.”
Hàn Nhậm Bân thở dài, khuất phục trước sự uy h**p của Phó Tư Nghiên, vừa bóc tỏi vừa lải nhải: “Chẳng qua cậu ghen tị với tôi thôi, bé Linh Linh là fan nhí của tôi, cậu ngược đãi idol của con bé như thế, con bé đau lòng đó.”
Phó Tư Nghiên đeo găng tay dùng một lần, gỡ bánh tráng từ chảo nướng điện hai mặt ra, bỏ một chút thịt nướng, dưa leo bào sợi vào, xịt thêm một lớp tương ớt lên trên, trông rất ngon mắt.
Hàn Nhậm Bân thèm ăn, nói: “Anh Nghiên, cho tôi nếm miếng đi.”
Phó Tư Nghiên thản nhiên nói: “Đưa tôi hai tép tỏi.”
Hàn Nhậm Bân đưa hai tép tỏi đã bóc cho anh ấy, Phó Tư Nghiên đưa phần nhân định bỏ vào trong bánh cho Hàn Nhậm Bân nếm thử.
Bò bía rất mỏng, cuộn thêm nhân vào cũng chẳng nhiều nhặn gì, Hàn Nhậm Bân lốm hai, ba miếng là hết.
Phó Tư Nghiên hỏi: “Hương vị được chứ?”
Hàn Nhậm Bân giơ ngón tay cái: “Ngon, tài bếp núc của anh Nghiên đỉnh nóc, kịch trần.”
Hàn Nhậm Bân bóc được hai củ tỏi to, lại ăn hai chiếc bánh cuốn, Phó Tư Nghiên làm được gì đều bị anh ấy ăn sạch.
Phó Tư Nghiên bực mình sút anh ấy ra ngoài.
Hàn Nhậm Bân cười đắc ý: “Thật không cần tôi bóc tỏi hả? Tôi bóc được mà.”
Ăn còn nhiều hơn bóc.
Phó Tư Nghiên: “Ra ngoài.”
Hàn Nhậm Bân ngâm nga khúc dân ca đi ra ngoài.
Phó Tư Nghiên nghiêng đầu nhìn bóng lưng ngông nghênh của anh ấy, mỉm cười.
Trong phòng khách, Linh Linh đang cầm micro hát, trên tivi phát ca khúc của Hàn Nhậm Bân.
Bé Linh Linh hát một nửa thì thấy Hàn Nhậm Bân đi ra đây bèn khoa tay múa chân: “Bân Bân, Bân Bân.”
Hàn Nhậm Bân đút một tay vào túi trông rất ngầu, anh ấy đi đến trước mặt cô bé, cầm một chiếc micro khác, ngồi xuống cho ngang chiều cao với cô bé, ôm cô bé cùng hòa ca.
Nhưng Linh Linh lại đột ngột khụt khịt mũi, úp sấp lên người Hàn Nhậm Bân ngửi một cái rồi nôn khan vì mùi tỏi trên người anh ấy, vứt micro lại, vắt chân lên cổ chạy đi tìm mẹ.
Hàn Nhậm Bân vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, cầm micro đi theo cô bé: “Bé yêu, sao cháu không hát?”
Bé Linh Linh hoảng sợ bịt mũi, trốn vào trong lòng Nguyễn Hân: “Mẹ ơi, chú hôi, chú hôi.”
Hàn Nhậm Bân: “...”
Tần Cảnh Diệu là người đầu tiên cười phá lên, châm chọc: “Đáng đời, ai bảo đắc ý vì Linh Linh thích cậu, cậu bị Tư Nghiên gài rồi. Cả cậu nữa, Hạo Bác, cậu cẩn thận đó, Linh Linh c*̃ng thích cậu, Tư Nghiên lòng dạ hẹp hòi, không chừng cũng muốn chơi xỏ cậu đó.”
Thẩm Hạo Bác ghé lại gần bên tai Phó Tư Dư, hỏi nhỏ: “Anh em tính bắt nạt anh kìa, em bênh ai nào?”
Phó Tư Dư khoanh tay: “Sao em phải bênh ai? Em ngồi xem kịch thôi không được hả?”
Thẩm Hạo Bác: “...”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 115
10.0/10 từ 39 lượt.
