Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 113
Ngoại truyện: Gia đình sum vầy (2)
Theo tập tục, mỗi bữa sáng của mùng một đầu năm, nhà họ Thẩm đều sẽ ăn sủi cảo như bao gia đình khác. Chỉ có điều sủi cảo năm nay hơi đặc biệt một chút. Những năm trước, sủi cảo sáng mùng một đầu năm đều do ba người phụ nữ lớn tuổi trong nhà gồm Cố Mộ Vân, Tang Hàm Hạ và Diêu Tĩnh Yên gói, còn sủi cảo năm nay do cánh đàn ông nhà họ Thẩm gói.
Ngoại trừ ông cụ Thẩm và mấy đứa nhóc Đường Đậu, Dưa Hấu, tất cả nam giới còn lại trong gia đình đều được huy động đi gói sủi cảo.
Chiều hôm qua, phái đẹp của nhà họ Thẩm ngồi ngoài sô pha phòng khách tán gẫu về chủ đề dưỡng da, làm đẹp, còn phái mày râu của gia đình thì ngồi gói sủi cảo hết cả buổi. Sáng nay chính là lúc nghiệm thu thành quả của các anh em.
Trước đó mọi người đã nói rõ, sủi cao ai gói thì vợ chồng người đó tự ăn.
Sủi cảo mà đàn ông nhà họ Thẩm gói mỗi người một vẻ.
Có người gói sủi cảo hình bông hoa.
Có người gói sủi cảo hình mặt trăng.
Có người gói sủi cảo hình mặt trời.
Cho nên không cần phải đánh dấu ký hiệu cũng vẫn có thể phân biệt được cái nào là của ai gói.
Tối qua mọi người chơi mạt chược tới hơn hai giờ sáng, ông cụ Thẩm và mấy đứa nhóc đi ngủ trước, những người khác đều ngủ muộn.
Thẩm Hạo Bác thức dậy lúc tám giờ hơn, khi đó Phó Tư Dư vẫn còn đang ngủ.
Thẩm Hạo Bác rửa mặt xong, Phó Tư Dư nghe thấy tiếng anh mở cửa phòng bèn mơ màng mở mắt ra, mơ hồ gọi: “Chồng à.”
Thẩm Hạo Bác buông tay nắm cửa, quay người đi đến đầu giường rồi khom lưng hôn lên trán Phó Tư Dư, đôi môi kề sát tai cô: “Vợ à, chúc mừng năm mới.”
Phó Tư Dư ừ một tiếng, đưa tay che đôi mắt buồn ngủ lại: “Chúc mừng năm mới, mấy giờ rồi anh?”
Thẩm Hạo Bác nói: “8 giờ rưỡi.”
“Ba mẹ, chú thím và mấy người Xu Xu đã dậy chưa?”
Người nhà họ Thẩm không có luật lệ gì trong việc ăn uống, bởi vì tất cả mọi người đều ngủ nướng. Đôi khi, phải tận hơn mười giờ thì các chị em mới ăn xong bữa sáng. Ai dậy trước ăn trước, ai dậy sau ăn sau.
Tuy nhiên, hôm nay là mùng một đầu năm nên phải dậy sớm hơn một chút để cả nhà quây quần cùng ăn sáng với nhau.
Thẩm Hạo Bác: “Ba và các chú đã dậy rồi, họ nhắn tin trong nhóm gọi anh qua nấu sủi cảo. Chắc là các em dâu chưa dậy đâu, em ngủ thêm lát nữa đi, bao giờ nấu xong sủi cảo thì anh sẽ gọi em.”
“Thôi, em chẳng ngủ nữa đâu, dù sao nấu sủi cảo cũng chỉ loáng cái là xong, em còn chưa đánh răng rửa mặt nữa.”
Phó Tư Dư ra sức dụi mắt, mở mắt ra.
Da cô trắng nên mới dụi nhẹ một chút mà mí mắt đã đỏ lên. Thẩm Hạo Bác nhìn đôi mắt cô đờ đẫn vì buồn ngủ mà phải cố mở ra, anh cười, cọ trán vào trán cô: “Không sao đâu, em cứ ngủ đi, chắc chắn các em dâu cũng không dậy nổi đâu. Để anh qua đó xem thử, nếu có ai dậy rồi anh sẽ gọi điện thoại cho em.”
Cơn buồn ngủ khiến Phó Tư Dư dễ dàng bị Thẩm Hạo Bác thuyết phục, cô lại nhắm mắt lại: “Được thôi, anh cẩn thận nhé.”
Có nhiều người cùng vào bếp như vậy, Phó Tư Dư không hề lo lắng chuyện Thẩm Hạo Bác sẽ làm nổ bếp.
Sau khi Thẩm Hạo Bác ra khỏi phòng ngủ, Phó Tư Dư ngủ thêm nửa tiếng nữa vẫn không thấy Thẩm Hạo Bác gọi điện cho mình. Phó Tư Dư vén chăn xuống giường, vào phòng vệ sinh rửa mặt, lúc cô ngồi trang điểm bên bàn trang điểm thì Thẩm Hạo Bác vào phòng.
Phó Tư Dư tưởng cả nhà đều đã tới đông đủ rồi bèn dặm vội phấn nền lên mặt, Thẩm Hạo Bác đứng ngay sau lưng cô, cầm cây chì mày để trên bàn trang điểm lên, đề nghị: “Anh vẽ mày cho em nhé.”
Phó Tư Dư nghĩ đến bộ lông mày dày như cặp mày của Shin cậu bé bút chì mà lần trước anh vẽ cho mình, cô lấy lại cây chì kẻ mày từ tay anh, cười đáp: “Anh đừng có mà hại em, hôm nay có cả nhà ở đây đó.”
Thẩm Hạo Bác nâng cằm cô lên, vẫn chưa hết hứng: “Anh vẽ không đẹp hả?”
Thẩm Hạo Bác không hề nhận thấy hàng mày mình vẽ cho Phó Tư Dư lần trước có gì xấu, tuy hơi thô một chút nhưng vợ anh có vẽ mày kiểu gì cũng vẫn đẹp.
Phó Tư Dư: “Có đẹp hay không chẳng lẽ anh không tự biết à?”
Thẩm Hạo Bác: “Anh thấy đẹp.”
Phó Tư Dư: “...”
Xem ra đúng là anh không tự biết thật.
Phó Tư Dư gạt tay anh ta, huých cùi chỏ vào ngực anh: “Anh đi qua chỗ nào mát mẻ mà ngồi chờ đi, đừng đứng đây vướng chân vướng tay em.”
Thẩm Hạo Bác vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Phó Tư Dư soi gương vẽ mày, trông thấy Thẩm Hạo Bác đứng sau lưng mình, nhìn mình đầy ai oán liền tặc lưỡi, quay đầu lại lườm anh: “Anh đã cầm theo bao lì xì tối qua mình bỏ tiền vào để nay mừng tuổi cho các cháu chưa đấy?”
Thẩm Hạo Bác: “Chưa.”
Anh vừa nói vừa đi về phía tủ đầu giường, cầm bao lì xì tối qua mới nhét tiền vào.
Lát nữa qua bên đó, họ phải mừng tuổi cho Đường Đậu và các cháu.
Tổng cộng có bốn đứa bé, hai người họ mỗi người mừng mỗi đứa trẻ một bao lì xì nên cần chuẩn bị tám bao lì xì.
Vì hằng năm Thẩm Hạo Vĩ đều mượn danh nghĩa mình là út để đòi các anh chị lì xì cho mình nên để đề phòng năm nay anh ấy vẫn mặt dày đòi lì xì, Thẩm Hạo Bác cẩn thận chuẩn bị hẳn mười bao.
Chỉ vài phút sau, Phó Tư Dư đã trang điểm xong, mặc áo phao lông vũ vào, khoác tay Thẩm Hạo Bác đi xuống dưới nhà.
Ba chi mỗi chi ở một nhà riêng, ông cụ Thẩm ở riêng một mình một nhà. Lúc ăn cơm, cả nhà quây quần trong phòng khách dưới tầng một của nhà ông cụ Thẩm.
Khoảng cách giữa các nhà khá gần nhau. Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác vừa ra khỏi cửa lập tức bắt gặp Thẩm Cố và Tần Xu cũng đang chuẩn bị tới phòng ăn.
Phó Tư Dư: “Em ba và em dâu đấy à, chúc mừng năm mới nhé.”
Phó Tư Dư và Tần Xu vốn là bạn thân, sau khi lấy hai anh em nhà họ Thẩm, họ trở thành chị em dâu. Phó Tư Dư thấy làm chị dâu cả thì nở mày nở mặt hơn nên thỉnh thoảng vẫn vui miệng gọi Tần Xu là em dâu.
Tần Xu tức giận, trợn mắt nhìn Phó Tư Dư, đáp lại mau lẹ: “Anh cả, chị dâu, chúc mừng năm mới.”
Bốn người cùng đi về phía phòng ăn. Trong phòng ăn đã tụ tập rất đông người.
Ngoài bốn người họ ra, chỉ còn Thẩm Hạo Dục và Nhan Hoan chưa tới.
Nhiếp Dĩ An luôn luôn kỷ luật hơn so với các chị dâu, sớm đã ngồi trên sô pha nói chuyện phiếm với các bác.
Mấy đứa trẻ cũng dậy từ sớm, xếp ghế đẩu trẻ em ngồi quây xung quanh ông cụ Thẩm, nghiêm túc nghe ông cụ Thẩm kể chuyện ngày xưa.
Sau khi họ chúc mừng năm mới lẫn nhau xong, Nhan Hoan mới tới, trên mặt vẫn còn đắp mặt nạ dưỡng da, cô ấy bắt đầu chào hỏi: “Ông nội, cháu chúc ông năm mới vui vẻ, chúc cả nhà năm mới vui vẻ.”
“Chúc mừng năm mới.”
“Chúc mừng năm mới.”
Diêu Tĩnh Yên không thấy Thẩm Hạo Dục đi cùng Nhan Hoan bèn hỏi: “Tiểu Dục đâu?”
Nhan Hoan nói: “Anh ấy đang bận chút việc, lát nữa mới qua, cả nhà cứ ăn sáng trước đi, không cần phải chờ đâu ạ.”
Diêu Tĩnh Yên: “Được, chúng ta ăn trước đi.”
Cả nhà cũng không khách sáo, cánh phụ nữ tới tấp đứng dậy ngồi vào bàn ăn.
Cánh đàn ông thì lũ lượt vào phòng bếp múc sủi cảo mình gói mang ra cho vợ.
Thẩm Hạo Dục không đến, Nhiếp Dĩ An bảo Thẩm Hạo Vĩ múc sủi cảo Thẩm Hạo Dục gói cho Nhan Hoan.
Cố Mộ Vân và Tang Hàm Hạ đi lấy dưa muối và pha nước chấm sủi cảo, bày trước mặt mỗi người mấy chiếc đĩa nhỏ.
Sủi cảo được bưng ra.
Phó Tư Dư cúi đầu nhìn.
Sủi cảo mà Thẩm Hạo Bác gói là kiểu ghép hai lá sủi cảo lại với nhau, cho nhân vào giữa, xếp viền thành hình mặt trời.
Cách gói sáng tạo này quả thực sẽ rất đẹp nếu như sủi cảo không bị vỡ.
Có chiếc sủi cảo bị rách vỏ, may mà nhân bên trong vẫn còn đầy đủ, cũng có chiếc lòi hẳn một nửa nhân ra bên ngoài.
Phó Tư Dư đã sớm chuẩn bị tinh thần đón nhận những chiếc sủi cảo như thế này.
Cô chưa từng kỳ vọng gì về tài bếp núc của Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư cầm đũa lên gắp chiếc sủi cảo lành lặn nhất, nghiêng người đút nó cho Đường Đậu. Thấy vậy, Thẩm Hạo Bác đưa tay chọc eo cô.
Do áo quá dày nên Phó Tư Dư không thấy nhột.
Cô mặc kệ anh, nói với Đường Đậu: “Nào, Đường Đậu, há miệng to ra nào, a…”
Đường Đậu há to miệng, nuốt luôn cả chiếc sủi cảo vào miệng.
Thẩm Hạo Bác gói hai lá cho một chiếc sủi cảo, còn bỏ rõ nhiều nhân nên ngay cả người lớn cũng phải cắn mấy miếng mới hết một chiếc sủi cảo anh gói. Đường Đậu ăn hết cả chiếc nên hai má căng phồng, không nhai nổi, cũng không nuốt nổi, đành phải ngậm trong miệng.
Cậu bé mở mắt tròn xoe nhìn Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư bật cười trước dáng vẻ dễ thương của cậu con trai, cô hỏi: “Con có nhai được không?”
Bé Đường Đậu thử chuyển động miệng rồi lắc đầu.
“Vậy nhè ra đi.” Phó Tư Dư quay đầu nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh đi lấy giúp em cái thùng rác lại đây với.”
Thẩm Hạo Vĩ ngồi đối diện tiện chân đá thùng rác ở chỗ mình qua.
Do bàn ăn rất rộng nên thùng rác chỉ trượt tới giữa gầm bàn thì hết đà, dừng lại.
Thẩm Hạo Vĩ khom người nhìn thùng rác dưới gầm bàn, giờ thì không thể đạp tiếp được, cũng không thể khều lại được, trừ phi anh ấy chui xuống gầm bàn lôi nó ra.
Anh ấy chột dạ nhìn Nhiếp Dĩ An.
Nhiếp Dĩ An đang tao nhã gắp sủi cảo chấm vào nước chấm, chẳng buồn nhìn anh ấy lấy một lần.
Phó Tư Dư rút khăn giấy, bảo bé Đường Đậu nhè sủi cảo ra khăn giấy. Thẩm Hạo Bác đi lấy thùng rác của phòng khách lại đây, vứt miếng sủi cảo bé Đường Đậu nhè ra vào trong thùng rác rồi nói với Phó Tư Dư: “Em cứ để con tự ăn đi, không cần đút, con tự ăn được mà, đúng không Đường Đậu?”
Thẩm Hạo Bác nhìn về phía bé Đường Đậu.
Đường Đậu đáp: “Con tự ăn được nhưng mẹ đút cho thì ngon hơn.”
Phó Tư Dư vui như hoa nở, lại gắp một chiếc sủi cảo nhỏ hơn đút cho cậu bé, ôn tồn nói: “Ăn từ từ, cắn miếng nhỏ thôi.”
Đường Đậu cắn một miếng sủi cảo nhỏ, chỉ vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt mình, ra hiệu Phó Tư Dư bỏ phần sủi cảo còn lại trước mặt mình để mình từ từ ăn.
Cố Mộ Vân khen: “Hôm nay Đường Đậu nhà ta khéo nói quá, lát nữa cháu ăn hết sủi cảo mẹ gắp cho thì ăn tiếp sủi cảo bà gắp cho nhé?”
Đường Đậu gật đầu, nuốt miếng sủi cảo trong miệng vào bụng, đáp: “Vâng ạ.”
Phó Tư Dư thấy con đã nuốt hết miếng sủi cảo, lại định đút cho con ăn tiếp. Thẩm Hạo Bác kéo ống tay áo cô, nghiêm túc nói: “Thằng bé đã năm tuổi rồi mà ngay cả ăn cũng cần em đút, em sẽ chiều hư thằng bé mất.”
Phó Tư Dư: “Không đâu, bình thường em đâu đút cho con ăn, thỉnh thoảng em mới đút một lần thôi mà, Đường Đậu nhà mình ngoan lắm.”
Thẩm Hạo Bác không đồng ý, anh nói: “Có lần một sẽ có lần hai, con trai không được chiều.”
Thẩm Hạo Bác kéo tay Phó Tư Dư, bắt cô ngồi yên. Phó Tư Dư cúi đầu gắp sủi cảo. Thẩm Hạo Bác tiến tới, nói nhỏ: “Đút anh miếng đi.”
Phó Tư Dư: “...”
Dưa Hấu thấy bác dâu cả đút sủi cảo cho Đường Đậu nên cũng đòi mẹ đút cho mình.
Vì đã đắp mặt nạ đủ thời gian nên Nhan Hoan bóc nó ra. Cô ấy đút sủi cảo cho bé Dưa Hấu ăn.
Diêu Tĩnh Yên hỏi: “Tiểu Dục bận gì mà sao giờ vẫn chưa qua đây vậy?”
Nhan Hoan phì cười khi nghĩ đến lý do mãi giờ Thẩm Hạo Dục vẫn chưa tới.
Diêu Tĩnh Yên thấy Nhan Hoan cười là biết ngay con trai mình lại có trò cười cho cả nhà giải trí rồi, bèn xúi giục con dâu: “Con mau kể đi.”
Nhan Hoan đút miếng nhân sủi cảo trong bát vào chiếc miệng há to của Dưa Hấu rồi cười nói: “Mẹ à, anh Hạo Dục không cho con kể, để lát nữa anh ấy qua đây, mẹ tự hỏi anh ấy nhé.”
Cô ấy vừa dứt lời thì Thẩm Hạo Dục đi từ ngoài vào đây.
Diêu Tĩnh Yên hỏi: “Sao giờ con mới tới? Cả nhà đang chờ mỗi con đó.”
Thẩm Hạo Dục liếc nhìn cả nhà đã bắt đầu ăn từ lâu, chẳng hề có vẻ là đang chờ mình.
Anh ấy tự vào bếp múc mấy chiếc sủi cảo nát do mình gói ra bát, ngồi xuống cạnh Nhan Hoan, vô tình đẩy Dưa Hấu ra xa.
Bé Dưa Hấu che trán, lớn tiếng lên án, “trả thù” ba mình: “Ba gói sủi cảo vỡ hết rồi, lòi hết cả nhân bên trong ra ngoài.”
Cậu bé cầm thìa múc một chiếc sủi cảo đã bị rơi phần nhân ra ngoài, chỉ còn lại mỗi vỏ, giơ lên cho cả nhà xem.
Đường Đậu an ủi Dưa Hấu: “Sủi cảo ba anh gói cũng bị vỡ, phần nhân rơi hết ra ngoài, chỉ có trong bát của mẹ anh mới có vài chiếc lành lặn thôi, trong bát của anh nát hết rồi.”
Oánh Oánh rầu rầu nói: “Ôi, ai cũng vậy cả.”
Sủi cảo của em bị nát.
Sủi cảo của chị cũng nát.
Sủi cảo của cả nhà mình đều nát tươm.
Tổng kết lại là đàn ông nhà họ Thẩm đều không biết nấu ăn.
Kẻ tám lạng, người nửa cân, anh cả không cười anh hai.
Diêu Tĩnh Yên tiếp tục đợi nghe trò hề của con trai mình, lúc nhìn chằm chằm Thẩm Hạo Dục thì phát hiện ra hôm nay da anh ấy rất bóng mượt.
“Tiểu Dục à, da con hôm nay đẹp thế.”
Thẩm Hạo Dục để tay lên đùi Nhan Hoan, lặng lẽ uy h**p cô ấy không được nói.
Nhan Hoan rất sợ nhột, Thẩm Hạo Dục sờ đùi làm cô ấy không chịu nổi, chỉ có thể cúi đầu nhịn cười đến mức sắp chảy cả nước mắt.
Vì tối qua đi ngủ muộn nên khi về tới phòng, cô ấy không đắp mặt nạ dưỡng da nữa mà vội rửa mặt rồi đi ngủ luôn. Thẩm Hạo Dục nấu sủi cảo xong về gọi cô ấy dậy. Để da đẹp, Nhan Hoan rửa mặt xong đắp mặt nạ dưỡng da, thuận miệng rủ Thẩm Hạo Dục đắp chung.
Là người bị vợ gọi là “trâu già”, Thẩm Hạo Dục hơn Nhan Hoan bảy tuổi.
Tuổi tác chênh lệch là vậy, tính cách Nhan Hoan còn hoạt bát nên cảm giác trẻ hơn tuổi thật, còn Thẩm Hạo Dục chịu ảnh hưởng bởi gen di truyền của nhà họ Thẩm nên khí chất trông già dặn hơn Nhan Hoan nhiều.
Để thu hẹp khoảng cách tuổi tác với vợ, có lần Nhan Hoan làm nũng rủ Thẩm Hạo Dục dùng mỹ phẩm dưỡng da, anh ấy cũng ỡm ờ đồng ý.
Từ đó, mỗi lần Nhan Hoan đòi đắp mặt nạ hay thoa mỹ phẩm dưỡng da cho Thẩm Hạo Dục, anh ấy đều “miễn cưỡng” đồng ý.
Đương nhiên bản thân anh ấy không am hiểu về đống chai lọ này, chỉ khi Nhan Hoan rủ anh ấy thoa, anh ấy mới “chịu khó” thoa một chút.
Cho nên ban nãy Nhan Hoan rủ anh ấy đắp mặt nạ, tuy ngoài miệng chê õng chê eo nhưng cơ thể Thẩm Hạo Dục lại rất thành thật, kề mặt lại gần cho cô ấy đắp.
Khi đắp mặt nạ dưỡng da thì nên nằm xuống, hiệu quả sẽ tốt hơn. Anh ấy vừa mới nằm xuống thì Nhan Hoan lại nói sợ người lớn chờ họ nên định vác theo mặt nạ trên mặt đi tới phòng ăn luôn.
Nực cười, nếu anh ấy vác theo mặt nạ trên mặt tới phòng ăn thì chẳng phải sẽ bị cả nhà cười mấy chục năm hay sao?
Thẩm Hạo Dục khăng khăng không chịu đi, Nhan Hoan chỉ đành đi ăn trước một mình.
Mới vừa đắp mặt nạ dưỡng da lên mặt, giờ bóc ra luôn thì lãng phí quá. Thẩm Hạo Dục nằm trong phòng ngủ đợi mười lăm phút, rửa mặt xong mới đi ăn.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 113
10.0/10 từ 39 lượt.
