Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 75: Họp phụ huynh

Trước khi buổi họp phụ huynh bắt đầu, Đường Nạp Ngôn ngồi vào vị trí của con trai mình, kiểm tra bàn học của cậu một lượt.
Bên trong nhét đầy những cục giấy bị vò nhàu, anh mở ra xem, phía trên toàn là vẽ xe tăng, tên lửa, mỗi một nét đều rất mượt mà, không nhìn ra được, thằng nhóc này còn có thiên phú về phương diện này.
“Đây là Nghiêu Nghiêu vẽ à?” Thẩm Tông Lương ngồi xuống nói.
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Vẽ cái này thì có tác dụng gì chứ, anh xem bài kiểm tra của nó kìa, liếc mắt nhìn qua toàn là dấu X.”
Thẩm Tông Lương cầm bài kiểm tra của con trai mình lên xem, càng xem lông mày càng nhíu chặt.
Anh ta trải bài thi Tiếng Anh ra, bất lực thở dài “Gặp quỷ thật rồi, Giáo sư Chung là người của Viện nghiên cứu Luật quốc tế, tuần trước còn đại diện bên Trung đi đàm phán với người Mỹ, kết quả con trai của mình thi Tiếng Anh chỉ được hơn mười điểm, tôi không biết về nói với Tiểu Huệ thế nào đây.”
“Chứ còn gì nữa!” Đường Nạp Ngôn đồng cảm sâu sắc, nói với vẻ hận rèn sắt không thành thép: “Tiểu Tề nhà chúng tôi còn đang làm ở Vụ Kinh tế Quốc tế, ngày nào cũng qua lại với người của các tổ chức quốc tế, con trai ruột của cô ấy ngồi đây thi, hai mươi sáu chữ cái cũng viết không xong, lại còn là cô ấy đích thân kèm cặp.”
Thẩm Tông Lương lắc đầu “Thôi bỏ đi, con mình mình không dạy được, tìm một giáo viên đáng tin cậy đi, thật sự không học vào nổi thì cũng đành chịu, tính toán sớm một chút.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Chỉ đành làm vậy thôi.”
Lúc buổi họp phụ huynh bắt đầu, Thẩm Tông Lương đánh giá cô giáo chủ nhiệm trẻ tuổi kia vài lượt, hỏi Đường Nạp Ngôn: “Đây là Dương Vũ Mông phải không? Cô ta dạy học ở đây à?”

Đường Nạp Ngôn quay đầu nhìn anh ta “Tôi nói này anh Thẩm, anh quan tâm con cái có phải là không đủ rồi không, đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng không nhận ra.”
Thẩm Tông Lương nói: “Việc học của nó đều là Tiểu Huệ lo, tôi làm gì có thời gian đó?”
“Tôi thỉnh thoảng còn dạy con trai làm bài tập, anh thì hay rồi, làm ‘chưởng quầy phủi tay’ luôn.”
Chương quầy phủi tay*: Ý chỉ người phó mặc mọi việc, không quan tâm
“Được, tôi không bằng cậu, xin được biểu dương cậu.” Thẩm Tông Lương cười nói.
Đường Nạp Ngôn lúc này mới giải thích nguyên do: “Sau khi nhà họ Dương sụp đổ, công việc ban đầu của cô ấy không làm tiếp được nữa, tôi sợ cô ấy thật sự nản lòng thoái chí, nên đã nhờ Hiệu trưởng Viên liên hệ với cô ấy. Trông cô ấy có vẻ rất thích dạy trẻ con.”
Thẩm Tông Lương cười: “Đây lại là chuyện tốt mà lão Đường cậu làm đấy à, bản thân cô ấy có biết không?”
Đường Nạp Ngôn xua tay “Biết hay không không quan trọng, dù sao cô ấy cũng là bạn học của Tiểu Tề, trước đây cũng thường đến nhà chơi, chúng ta nhìn cô ấy lớn lên mà.”
Trong lúc hai người họ nói chuyện, cô giáo Dương đã mời phụ huynh của học sinh ưu tú lên sân khấu.
Chu Phúc từ bên cạnh đứng dậy, lúc đi ngang qua hai người họ còn cố ý gõ mạnh xuống bàn, nghiêm túc cảnh cáo: “Nghe cho kỹ vào, bí kíp học tập thi được ba trăm điểm của con gái tôi, đủ để hai người nghiền ngẫm một thời gian đấy.”
“Này…” Thẩm Tông Lương trơ mắt nhìn anh ta bước lên bục giảng, “Chiều nay anh ta mới nói với tôi là không rảnh, chắc là sẽ để Giáo sư Trình đến họp, bây giờ lại ăn mặc bảnh bao lên đó diễn thuyết?”
Đường Nạp Ngôn còn tức hơn, anh dựa ra sau, tức đến mức muốn móc điếu thuốc ra hút “Lão Chu còn lên đó chia sẻ kinh nghiệm nữa chứ, lúc đi học thành tích của cậu ta kém nhất, cậu ta thì chịu nghiêm túc đi học được mấy ngày!”
Thẩm Tông Lương cũng chống một tay lên bàn học, cười khổ nói: “Không công nhận không được, biết sao giờ, con gái nhà người ta có thực lực đáng gờm, chẵn ba trăm điểm lận, thằng nhóc Thẩm Gia Nhân nhà tôi một trăm điểm cũng không có.”
Hai người nhìn nhau một cái, nhất trí lựa chọn tin tưởng: “Chắc chắn là công lao của cô giáo Trình.”
Chu Phúc phong độ ngời ngời đứng ở trên bục, nói năng lưu loát, bình thường anh ta quen phát biểu ở các hội nghị lớn rồi, đối phó với tình huống nhỏ này quả thực không thành vấn đề, huống hồ vợ anh ta đã viết sẵn bài phát biểu, anh ta cứ thế đọc theo y nguyên là được.

Nhưng hai người ngồi dưới thì không vui vẻ như vậy.
Thẩm Tông Lương đến một cái liếc mắt cũng không muốn nhìn, quay mặt đi chỗ khác “Hôm kia nói chuyện kỷ luật cũng là lão Chu dẫn đầu báo cáo, bây giờ đến trường học, tôi còn phải ngồi đây nghe ý kiến phương châm của cậu ta.”
Đường Nạp Ngôn thở dài một hơi “Thì đành chịu thôi, anh và tôi bắt buộc phải chịu sự giám sát của người ta. Chuyện công việc thì không nói làm gì, chủ yếu là con cái không làm nên trò trống gì.”
Không còn cách nào khác để tự an ủi mình, Thẩm Tông Lương chỉ đành nói: “Người ta đều nói đứa con thứ hai chỉ số thông minh cao hơn, đúng là như vậy đấy.”
“Thế à?” Đường Nạp Ngôn lần đầu tiên nghe thấy cách nói này, an ủi nói: “Vậy thì Niệm Niệm nhà chúng tôi học hành chắc chắn sẽ giỏi.”
Thẩm Tông Lương lại không vui “Phải phải phải, các người đều có đứa thứ hai, giỏi quá rồi.”
Đường Nạp Ngôn nắm lấy tay anh ta nói: “Đừng nản lòng, anh cũng có thể có mà.”
“Tôi không cần.” Thẩm Tông Lương hất tay anh ra “Tôi có Tiểu Huệ nhà tôi rồi, còn chu đáo thân thiết hơn cả con gái.”
Tối hôm đó Đường Khinh Nghiêu đặc biệt ngoan ngoãn.
Cậu bé giúp mẹ dỗ em gái, còn xung phong đi pha sữa bột, làm cho dì giúp việc cũng hoảng hốt, sợ cậu tự làm bỏng mình.
Trang Tề nhìn ra manh mối, kéo cậu bé đến bên cạnh “Nói cho mẹ biết, có phải thi không tốt không? Sợ bố về phạt con à.”
Nghiêu Nghiêu cẩn thận gật đầu.
Cậu bé chạy tới ôm Trang Tề, vô cùng thành khẩn thề thốt: “Sau này con nhất định sẽ nghe giảng, nếu lần này bố tha thứ cho con, con sẽ không thi ít điểm như vậy nữa.”
Trang Tề xoa đầu cậu bé hỏi: “Vậy rốt cuộc là thi được bao nhiêu điểm?”
Lúc này, cửa chính “Rầm” một tiếng đóng lại.
Đường Nạp Ngôn đá văng giày ra nói: “Chín mươi tám điểm.”
Trang Tề không hiểu rõ tình hình, cười một cái “Chín mươi tám điểm không phải là cũng được sao? Môn nào thế?”
“Ba môn.”
“…”
Trang Tề sững sờ, ngay sau đó nhẹ nhàng đẩy con trai ra nói: “Con làm sao thế hả? Trước khi thi không phải mẹ đã ôn tập cho con rồi sao, viết ra một tờ giấy dài như vậy, mẹ đều nói đó là những dạng bài dễ sai, bảo con phải đặc biệt chú ý.”
“Đúng… đúng là có viết ạ.” Nghiêu Nghiêu gãi gãi trán “Nhưng lúc thi con đang vẽ tranh, nên bị mất tập trung ạ.”
Đường Nạp Ngôn ngồi xuống sô pha, ném mấy cục giấy mang về cho cậu bé “Đây là con vẽ hả?”
Nghiêu Nghiêu cầm lên xem một lượt “Vâng, con vẽ chơi thôi ạ.”
“Trong giờ học vẽ thì thôi đi, thi mà cũng vẽ à.” Đường Nạp Ngôn hất cằm ra ngoài cửa, anh nói: “Hay là con mỗi ngày đều đến lớp học năng khiếu đi, cho con vẽ thỏa thích luôn.”
“Đưa bài kiểm tra đây mẹ xem nào.” Trang Tề nhận lấy bài thi từ tay Đường Nạp Ngôn, cô xem vài câu liền nói: “Người ra đề yêu cầu con viết T (True – Đúng) hoặc F (False – Sai) mà con trai, con đánh √ (dấu đúng) với dấu X (dấu sai) làm gì? Vấn đề này mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi, con có thể nhớ một chút được không?”

Nghiêu Nghiêu đứng trước mặt mẹ với vẻ bối rối không biết làm sao.
Đường Nạp Ngôn lại hiếm khi phát lòng từ bi “Được rồi, đi học cả ngày con cũng mệt rồi, đi ngủ đi.”
Cậu bé nghi ngờ mình có phải đang nằm mơ không, sao hôm nay bố lại dễ nói chuyện như vậy?
Kệ đi, có thể đi ngủ thì cứ ngủ trước đã rồi tính.
Đường Khinh Nghiêu chạy như bay lên lầu.
“Anh còn không cho em mắng nó.” Trang Tề tức giận đặt bài thi xuống, nhớ lại mấy ngày trước mình vất vả nghiên cứu trọng tâm đề thi, quả thực nực cười như một kẻ ngốc.
Đường Nạp Ngôn “haiz” một tiếng “Họp phụ huynh xong, anh cũng đã nói chuyện với giáo viên các môn của nó rồi, giáo viên của nó nói, đứa trẻ này trong giờ học hay lơ đễnh, căn bản là vẫn chưa bước vào trạng thái học tập. Nhưng cũng không có cách nào, con trai thì thường trưởng thành muộn hơn một chút, chắc chắn sẽ ngây ngô hơn con gái, không vội được. Chúng ta phải kiên nhẫn với nó một chút, cho nó thêm chút thời gian để thích ứng, cứ mãi đả kích nó cũng không đúng. Con trai lớn rồi, lòng tự trọng cũng cao, không thể đánh mắng nó như trước đây được, phải hướng dẫn đàng hoàng.”
Trang Tề cũng nặng nề thở dài một hơi “Vậy vẫn là làm theo lời anh nói đi, mời một giáo viên đến dạy cho nó, chứ em mà dạy nữa chắc em tức chết mất.”
Đường Nạp Ngôn vỗ vỗ má cô nói: “Như vậy mới đúng chứ, em cứ dưỡng tốt sức khỏe là được rồi, chuyện khác không cần lo nhiều như vậy.”
Cô gật đầu “Vâng, hy vọng lời của giáo viên thì nó có thể nghe theo.”
Nghĩ đến đồng nghiệp bên cạnh, Trang Tề bỗng nhiên cười một cái “Anh nói con trai hiểu chuyện muộn hơn, điều này đúng thật, hôm nay Tiểu Liêu cũng nói với em là không cần vội, hồi lớp ba cậu ấy toàn thi đội sổ trong lớp, thế mà anh xem bây giờ người ta kìa, tiến sĩ của Kinh Đại, cũng đã thuận lợi tốt nghiệp rồi.”
Cái tên Liêu Thừa Hoa này, đã là lần thứ hai xuất hiện trong lời nói của Trang Tề rồi. Điều này khiến cho Đường Nạp Ngôn trước giờ luôn tỉ mỉ phải dấy lên cảnh giác.
Anh nắm lấy cổ tay cô hỏi: “Tiểu Liêu đến Vụ của các em bao lâu rồi?”
“Đến hồi tháng bảy ạ.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Cậu ta năm nay bao nhiêu tuổi rồi, kết hôn chưa?”
“Hai mươi tám? Hay hai mươi bảy nhỉ?” Trang Tề nghiêng đầu suy nghĩ, cô nói: “Em cũng không rõ lắm, cậu ấy tự nói là mình chưa kết hôn, cũng không thấy có bạn gái.”
Ồ, chàng trai độc thân. Lại còn là một chàng trai độc thân rất đẹp trai và đầy sức sống.
Tín hiệu nguy hiểm này khiến cho một sợi dây thần kinh nào đó trong đầu Đường Nạp Ngôn căng thẳng tột độ.
Anh cười một cái “Tiểu Liêu bây giờ đang đi theo em học việc à?”
Trang Tề gật gật đầu “Vâng ạ, em nghỉ phép xong quay lại làm, cậu ấy liền đi theo bên cạnh em, giúp em làm không ít việc.”
Cô cảm thấy Đường Nạp Ngôn hơi quan tâm đồng nghiệp của cô quá mức rồi. Vì vậy, Trang Tề chớp chớp mắt hỏi một câu “Sao thế anh?”
Đường Nạp Ngôn cố tỏ ra thoải mái dựa vào sô pha.
Anh “Ồ” một tiếng “Không có gì, tùy tiện hỏi vài câu thôi.”
Lần anh thật sự gặp mặt Liêu Thừa Hoa, là vào một buổi sáng thứ bảy.
Cậu ta đến tìm Trang Tề để lấy một tập tài liệu, vừa hay trong phòng sách của cô có, nên cô bảo cậu ta trực tiếp đến nhà lấy.

Hôm đó nắng rất đẹp, Đường Nạp Ngôn cũng hiếm khi được nửa ngày nhàn rỗi, anh bế con gái, ngồi trên chiếc ghế mây trong sân, nhìn cô bé vụng về lật thẻ màu chơi.
Lúc Liêu Thừa Hoa đi vào, đầu tiên là chào hỏi người đàn ông có địa vị cao này. Cậu ta là người Yến thành, từ lâu đã nghe nói về Đường Nạp Ngôn, chỉ là không ngờ sau khi tốt nghiệp, lại có thể làm chung với vợ của anh. Trước đây toàn nhìn thấy anh trên tin tức, chỉ cảm thấy chín chắn nho nhã và vô cùng cao quý, so với người bố đang chơi đùa với con gái trước mắt này có ít nhiều khác biệt.
Cậu ta gật đầu chào hỏi: “Chào anh, xin hỏi cô Trang có ở đây không ạ?”
Đường Nạp Ngôn vẫn bế con gái, chỉ là nụ cười trên mặt đã nhạt đi “Ở bên trong.”
“Vâng ạ, vậy tôi vào tìm chị ấy trước nhé, cảm ơn anh.”
Đường Nạp Ngôn quay đầu lại, cầm bàn tay nhỏ của con gái lật hai trang sách, nhưng tâm trí đã bay theo tiếng bước chân vào trong, anh gọi dì giúp việc qua “Dì giúp tôi bế Niệm Niệm một lát.”
Lúc anh đứng dậy, bất giác chỉnh lại cổ áo sơ mi, vỗ vỗ lên quần tây.
Tuổi tác đúng là lớn hơn cậu ta không ít, nhưng phong độ thì không thể thua cậu ta được.
Cửa phòng sách của Trang Tề đang mở, chắc là đã lấy được đồ rồi, họ đang bàn luận chuyện khác.
Giọng nói của Tiểu Liêu từ trên lầu truyền xuống “Là thế này, rất nhiều tiến sĩ có chí hướng học thuật nhưng lại không có tài nguyên hỗ trợ, thứ chờ đợi họ mãi mãi là cơ chế đánh giá bị lượng hóa và việc bị từ chối bản thảo trên các tạp chí C* không có điểm dừng. Mà những sinh viên giỏi thi đỗ vào dưới trướng của học phiệt* kia, vốn dĩ có thể có nền tảng tốt hơn để làm nghiên cứu, công bố nhiều bài luận văn chất lượng cao hơn, nhưng họ lại vội vàng tìm kiếm giá trị thực tế, giữa hai điều này làm sao cũng không cân bằng được.”
Tạp chí C*: Tạp chí khoa học loại C của Trung Quốc
Học phiệt*: Những người có quyền lực, uy tín lớn trong giới học thuật)
Trang Tề vô cùng đồng cảm về điều này, “Những điều này em nói, chị có một người bạn đã nói rất nhiều lần rồi, may mắn là chị học tiến sĩ ở nước ngoài, tình hình tốt hơn một chút.”
Họ lại nói chuyện thêm vài phút, Liêu Thừa Hoa mới cầm tài liệu cáo từ.
Lúc Trang Tề tiễn cậu ta xuống lầu, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn đang ngồi trên sofa lật sách, thuận tiện giới thiệu một chút “Tiểu Liêu, đây là chồng chị, Đường Nạp Ngôn.”
Cô lại đi vòng ra sau sô pha, vỗ vai Đường Nạp Ngôn một cái “Chồng ơi, đây chính là Tiểu Liêu mà em nói với anh đó.”
Thế là Liêu Thừa Hoa lại chào hỏi thêm một lần nữa “Chào anh, đã nghe danh anh từ lâu.”
Đường Nạp Ngôn không đứng dậy, chỉ hơi gật đầu một cái “Chào cậu.”
Ánh mắt của Trang Tề hơi khựng lại.
Bình thường đâu có lạnh nhạt như vậy, hôm nay sao thế?
Cô cười cười, tiễn Liêu Thừa Hoa ra ngoài như bình thường “Đi thong thả, trên đường cẩn thận nhé.”
Đợi người đi khỏi rồi, Trang Tề lại quay người lại, cô cất tiếng gọi một câu “Đường Nạp Ngôn.”
Nhưng anh không trả lời, cũng có thể là không nghe thấy, nhấc chân đi về phía thư phòng trên lầu. Cô cũng đi theo lên, sau khi vào trong, còn khép hờ cánh cửa phòng nặng trịch lại.
Đường Nạp Ngôn dường như đã mệt, anh uống một ngụm trà nóng như không có ai bên cạnh, rồi nằm xuống chiếc giường mềm màu đỏ sẫm bên cạnh.
Trang Tề ngồi qua đó, cầm tay anh lên xoa bóp mấy cái “Anh sao thế?”

“Không sao, vừa bế con gái một lúc, hơi mệt.” Đường Nạp Ngôn hờ hững nói.
Vừa nghe là biết đây là một cái cớ, Trang Tề cũng không vạch trần anh, cô cũng chen chúc nằm xuống “Em cũng mệt rồi, nằm với anh một lát.”
Đường Nạp Ngôn sợ cô bị ngã xuống, một tay ôm lấy eo cô “Em vào phòng ngủ mà nằm, đừng ngủ ở đây.”
Trang Tề vươn tay chạm vào lông mày anh “Em cứ ngủ ở đây đấy, em sợ có người nào đó trong lòng không thoải mái, tự mình hờn dỗi.”
“Ai cơ?” Đường Nạp Ngôn nhếch khóe môi, hỏi nhỏ: “Trong nhà này có người không thoải mái à?”
Trang Tề hừ một tiếng “Ai trả lời em thì là em đang nói người đó đấy.”
Đường Nạp Ngôn gối đầu lên tay lắc lắc đầu “Anh á? Không có đâu.”
Trang Tề nói: “Vậy tại sao anh ngay cả tiễn cũng không tiễn Tiểu Liêu, anh đâu phải là người không lịch sự như vậy.”
“Cậu ta là hậu bối, lại không phải chính thức đến thăm anh, em tiễn chưa đủ à? Còn phải cả hai vợ chồng chúng ta cùng đi tiễn?”
“Hình như… cũng có lý.” Trang Tề ngẫm nghĩ, có lẽ đúng là cô nghĩ nhiều rồi, cô đứng dậy nói: “Vậy anh ngủ đi, em đi xem con gái.”
Cô vừa định đi xuống, thì bị Đường Nạp Ngôn kéo vào lòng “Đừng đi, con bé vẫn ổn mà.”
“Anh chính là đang giận dỗi, đang không vui, anh còn không chịu thừa nhận.” Trang Tề nằm sấp trên người anh, tay mân mê vành tai anh nói.
Đường Nạp Ngôn lúc này mới “Ừm” một tiếng “Anh giận lắm, em thế mà lại nói chuyện với cậu ta lâu như vậy.”
Trang Tề dịu dàng dỗ dành anh “Làm gì có chứ, tổng cộng nói chưa đến mười câu, người ta đặc biệt đến lấy đồ, không thể cứ nhét vào tay cậu ấy rồi đuổi đi được, chỉ là nói chút chuyện học tiến sĩ thôi mà.”
Anh nắm lấy gáy cô, đưa mặt cô đến bên môi mình “Hôn anh đi, giống như tối hôm qua vậy.”
Trang Tề ngoan ngoãn ngậm lấy môi anh “Hôm qua anh đã không chịu nổi rồi, còn muốn nữa à?”
“Muốn, cho dù có chết trên người em cũng cam lòng.”
Phòng làm việc không chốt cửa, Trang Tề bị Đường Nạp Ngôn bế trên người, lực đạo không ngừng tiến vào làm cô rất muốn kêu lên, nhưng lại buộc phải bịt chặt miệng mình.
May mà Đường Nạp Ngôn kết thúc nhanh, Trang Tề lườm anh một cái, hờn dỗi nói: “Chiều nay còn phải họp mà anh cũng làm vậy.”
Cô vội vàng chạy vào phòng tắm rửa ráy, may mà lúc này Nghiêu Nghiêu không xông vào.
Đường Nạp Ngôn quần áo xộc xệch, vẫn còn nằm trên giường mềm th* d*c, đã qua bao nhiêu năm rồi, làm chuyện này với bà xã của mình cảm giác lúc nào cũng thật tuyệt vời, thoải mái đến mức anh không muốn đứng dậy.
Đợi đến khi anh cũng thay xong quần áo, lúc đi ra ngoài, đúng lúc bắt gặp con trai cầm bài tập đi ra.
Đường Nạp Ngôn hỏi: “Làm xong rồi à?”
Nghiêu Nghiêu gật đầu “Bố ơi, một góc áo sơ mi của ba lòi ra ngoài kìa, ban ngày ban mặt mà bố cũng c** q**n áo à.”
“…”


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 75: Họp phụ huynh
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...