Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 76: Bố của tôi

Đến khi Đường Khinh Nghiêu sắp tròn mười tuổi, tính tình của cậu mới dần dần điềm đạm lại, thành tích cũng có chút tiến triển tốt.
Trang Tề cảm thấy vô cùng hài lòng về điều này, cộng thêm cô con gái hơn ba tuổi vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, cứ thế này, xem như cô đã được sống những ngày tháng thoải mái thực sự.
Trong đại viện không có đứa trẻ nào trạc tuổi cô bé, Niệm Y toàn đi chơi theo sau hai người anh.
Anh ruột của cô bé cảm thấy cô nhóc này quá trẻ con, không tình nguyện dẫn cô bé theo cho lắm, ngược lại Thẩm Gia Nhân lại chăm sóc cô bé từng li từng tí.
Hôm thứ sáu tan học, người lớn của mấy gia đình hẹn nhau ăn cơm trong hẻm, tài xế liền đón bọn trẻ qua trước.
Ánh hoàng hôn đỏ rực bao trùm lấy sân vườn tĩnh mịch, xung quanh tiếng nước chảy róc rách.
Thẩm Gia Nhân nói bài tập Olympic Toán chưa làm xong, liền ngồi xuống cùng Đường Khinh Nghiêu làm bài, Niệm Y từ bên cạnh mẹ chạy qua, ngồi xổm dưới gốc cây ngắm nhìn những con bọ nhỏ.
Cô bé cầm một cành cây nhỏ bới đất, một con bọ nhỏ tròn vo bò ra từ cái hốc gỗ, là loại cô bé chưa từng thấy. Niệm Y gọi một tiếng anh Gia Gia, giọng nói non nớt hỏi: “Anh đến xem này, đây là con bọ gì thế?”

Đường Khinh Nghiêu ngẩng đầu lên “Thì là con bọ thôi, không phải côn trùng có ích thì là côn trùng có hại, đúng là chuyện bé xé to.”
“Để anh xem.” Thẩm Gia Nhân đi đến bên cạnh cô bé, cũng ngồi xổm xuống xem cùng.
Niệm Y chỉ cho cậu xem “Kìa, ở ngay đó.”
Thẩm Gia Nhân “hầy” một tiếng “Không phải chỉ là con giun đất nhỏ thôi sao, cái này em cũng chưa từng thấy à?”
“Chưa ạ.” Niệm Y lắc đầu, cô bé kéo kéo tay Thẩm Gia Nhân nói: “Em mới đi học mẫu giáo thôi, đừng hung dữ với em như thế mà.”
Thả Huệ ở bên cạnh nghe thấy, ôm ngực nói: “Trời ơi, đừng nói là một đứa con trai như Gia Gia, tim tôi cũng tan chảy luôn rồi đây này.”
Quả nhiên, Thẩm Gia Nhân bế cô bé lên nói: “Không phải là hung dữ, anh nói chuyện khó nghe như thế đấy, em đừng chấp nhặt anh nhé.”
Trang Tề cười nói: “Con trai cậu mới giống anh ruột đấy, còn thằng bé nhà tôi ở nhà toàn so kè với em gái nó, làm con gái tôi tức phát khóc.”
Nghiêu Nghiêu không nhịn được mà cãi lại: “Là con muốn chọc tức em ấy à? Là tại bố quá chiều em ấy, chiều đến mức em ấy õng ẹo điệu đà, đừng có đổ lên đầu con.”
Giây tiếp theo, Niệm Y ôm cổ Thẩm Gia Nhân nói: “Em đói rồi, có thể ăn hai miếng điểm tâm trước không ạ? Xin anh đó.”
Thẩm Gia Nhân véo véo bím tóc của cô bé “Được, anh dẫn em đi ăn.”
Thả Huệ bưng trà lắc đầu: “Hết nói nổi, con gái nhà cậu bắt thóp được Gia Nhân rồi, bố nó nói chuyện cũng không thấy nó nghe lời như thế.”
Trang Tề gọi một tiếng Gia Gia: “Ở đây có bánh ngọt mà, cháu bế con bé đi đâu đấy?”

“Ở đây không ngon, cháu đưa em gái sang bên kia lấy.” Thẩm Gia Nhân bế cô bé đi luôn.
Độ cong khóe môi của Trang Tề không hề hạ xuống, cô nói: “Còn kén chọn thay con bé nữa chứ, đúng là chịu thua nó luôn..”
Thẩm Gia Nhân bế cô bé đến sân viện cách một bức tường để lấy bánh.
Bên đó có Trịnh Vân Châu và bố cậu đang ngồi, hai người đang uống trà.
Cậu bé đặt Niệm Y lên ghế đá, nói với cô bé: “Em tự chọn đi, mấy đĩa này đều khá ngon, anh vừa nếm thử rồi.”
Trịnh Vân Châu cười nhìn Gia Gia “Ối, đã bế bạn gái lên tay rồi cơ à, chắc là tranh thủ lúc bố vợ không có mặt ở đây chứ gì. Lão Thẩm, vụ này tính sao đây, lúc nào thì định chuyện cưới xin.”
Thẩm Tông Lương thấy Niệm Y cũng cười không khép miệng lại được.
“Cũng phải đợi chúng nó lớn đã chứ.” Anh ta bế cô nhóc lên đầu gối ngồi “Niệm Niệm, cháu muốn ăn gì?”
Niệm Y ngẩng đầu nhìn anh ta, giọng nói non nớt hỏi: “Bác Thẩm, cháu ăn gì cũng được ạ?”
Thẩm Tông Lương phẩy tay nói: “Cháu có thể ăn hết sạch sành sanh chỗ này, bác cho phép.”
“Ăn hết sạch sành sanh là không được đâu, dạ dày con bé còn nhỏ lắm, cẩn thận bội thực đấy.” Đường Nạp Ngôn từ phía sau đi tới, ngồi xuống nói.
Trịnh Vân Châu lại bế cô bé từ tay lão Thẩm qua, nhấc ngón tay cô bé lên chỉ về phía đối diện nói: “Bố cháu keo kiệt, chúng ta không làm con gái của bố cháu nữa, đến nhà bác Trịnh chịu không?”
Niệm Y vỗ tay nói: “Chịu ạ, cháu thích dì Tây Nguyệt, cháu muốn đi.”
“Bớt chiếm tiệm nghi của tôi đi.” Đường Nạp Ngôn liếc Trịnh Vân Châu một cái “c** nh* tháng hơn tôi đấy, chú à.”
Trịnh Vân Châu dứt khoát đáp một tiếng “Cháu trai lớn, không cần khách sáo vậy đâu.”
Đường Nạp Ngôn lười để ý đến anh ta, Thẩm Gia Nhân đang đứng ngay bên cạnh anh, anh vỗ vỗ lưng cậu bé hai cái “Nhóc con dạo này cao lên không ít nhỉ, càng ngày càng giống bố cháu rồi, lần trước thi Toán được điểm tối đa phải không?”
“Chín mươi chín ạ.” Gia Nhân lớn tiếng đính chính lại lời anh.
Đường Nạp Ngôn “Ồ” một tiếng “Vậy là chú nhớ nhầm rồi.”
Một lát sau, mọi người cùng nhau vào sảnh trước ăn cơm.
Uống rượu được nửa chừng, Trịnh Vân Châu tìm một tấm ảnh trong điện thoại, gửi cho Đường Nạp Ngôn xem.
Tấm ảnh đó đã khá lâu rồi, là chụp vào ngày cưới của anh và Trang Tề.

Trên bãi cỏ xanh mướt, cánh hoa hồng phấn từ trên trời rơi xuống, Trang Tề khoác tay anh đi qua trước mặt mọi người, bị pháo hoa đột nhiên nổ bên cạnh dọa giật mình, bịt tai trốn vào lòng anh.
Thẩm Gia Nhân vừa ăn cua do nhân viên phục vụ gỡ sẵn, vừa hỏi Nghiêu Nghiêu bên cạnh: “Ảnh gì mà bố cậu cười vui thế?”
Lúc nãy cậu đã cố tình liếc qua một cái, ghé vào tai Gia Nhân nói nhỏ: “Đương nhiên là vui rồi, MVP* kinh điển lúc chốt hạ cưới được mẹ tôi đấy.”
MVP*: Khoảnh khắc đỉnh cao
Gia Nhân vô cùng đồng cảm “Bố tôi cũng thế, cứ nhìn chằm chằm ảnh cưới trên tường đến ngẩn người, nhìn bao nhiêu năm rồi mà không thấy chán. Sao vậy, hai người họ lấy vợ khó đến thế à, đến mức phải tự mình cảm động như vậy sao?”
Đường Khinh Nghiêu lắc đầu “Không biết, chắc là lớn tuổi rồi nên tự ti.”
Mấy đứa trẻ ăn xong trước, Gia Nhân đi loanh quanh trong sảnh, nhìn thấy một cái tủ ngăn kéo cao nửa người rất tinh xảo, trong rãnh chìm còn được viền sơn vàng, cậu không nhịn được mà mở ra xem.
Nhưng lúc mở lại không chú ý, cánh cửa tủ đập vào trán cậu, đau đến mức cậu kêu lên một tiếng.
Thẩm Tông Lương nghe thấy tiếng động, cau mày, vẫy tay gọi con trai lại: “Để bố xem có nghiêm trọng không?”
Thả Huệ cũng vội vàng nhìn qua, chỉ hơi đỏ một chút thôi, may mà không bị rách da. Cô ấy xoa xoa nói: “Không sao đâu, cẩn thận một chút.”
Niệm Y nhìn thấy, liền trèo xuống từ người bố cô bé, đi đến trước mặt Thẩm Gia Nhân: “Anh ơi, anh cúi đầu xuống một chút.”
Thẩm Gia Nhân lập tức ngồi xổm xuống: “Sao thế?”
“Chụt.” Niệm Y vụng về ôm đầu cậu, hôn một cái thật kêu lên trán cậu.
Trịnh Vân Châu “Ôi chao” một tiếng “Đến cả Gia Gia cũng có người thương rồi kìa.”
Thẩm Gia Nhân hơi đỏ mặt, bế Niệm Y về chỗ nói: “Anh đỡ nhiều rồi.”
Trịnh Vân Châu gật đầu hùa theo: “Đúng, đỡ nhiều rồi, thậm chí còn muốn đi đụng thêm cái nữa ấy chứ. Đừng gồng nữa Gia Gia, con trai mặt phải dày lên một chút, nhanh lên đi.”
“…Ăn cơm của anh đi, sao mà nói nhiều thế.” Lâm Tây Nguyệt ở bên cạnh hờn dỗi một câu.
Trịnh Vân Châu nghiêng đầu nhìn cô ấy, cái miệng vừa mới há ra động đậy mấy cái, rồi lại ngậm lại.
Thẩm Tông Lương cười một cái “Cứ phải như thế, Tây Nguyệt, cái tên Trinh Vân Châu này em cứ phải dạy dỗ cho nhiều vào, cậu ta chỉ nghe lời em thôi.”
Đường Nạp Ngôn cũng nói: “Đúng đúng đúng, cậu ta đến từng này tuổi rồi cũng chưa bị ai quản, đúng là chỉ có em mới nói được cậu ta vài câu.”
“Hai người vừa phải thôi.” Trịnh Vân Châu phẩy tay một cái, anh ta nói: “Người này còn hăng hơn người kia, Tiểu Tây nhà chúng tôi còn cần các người dạy à, lúc cần mắng tôi cô ấy có bao giờ nương tay đâu.”

Trang Tề đã chứng kiến bao nhiêu năm nay, nghe thấy cách xưng hô này vẫn bật cười: “Tiểu Tây, nghe vẫn giống như cô gái nhỏ vậy.”
Lâm Tây Nguyệt hơi đỏ mặt “Cậu cũng ăn đi, đừng nghe anh ấy nói bậy.”
Trên đường trở về, Trang Tề nhớ lại chuyện hồi đại học, nói với Đường Nạp Ngôn: “Hóa ra Tây Nguyệt và anh Vân Châu đã quen nhau từ sớm như vậy, thế mà em không biết gì cả.”
Đường Nạp Ngôn còn chưa kịp nói gì, Nghiêu Nghiêu đã hỏi: “Mẹ và dì Tây Nguyệt là bạn học cùng lớp ạ?”
Trang Tề nói: “Đúng vậy, bọn mẹ học cùng trường đại học, còn ở cùng ký túc xá nữa.”
Nghiêu Nghiêu tỏ vẻ chuyện này rất đáng nghi ngờ.
Cậu bé nhếch mép “Người ta nói mẹ là Nhị tiểu thư, ngay cả bộ quần áo cũng không biết giặt, mẹ mà cũng ở được ký túc xá à?”
Đường Nạp Ngôn bị giọng điệu của con trai chọc cười.
Anh kéo tay Trang Tề qua nói: “Mẹ con lúc đó thật sự là không biết giặt, mà cũng đúng là không ở được mấy ngày.”
Trang Tề không nhịn được mà quay đầu lại “Con nghe mấy lời này từ ai đấy?”
Nghiêu Nghiêu nói: “Lúc ở bên ông bà nội, con nghe mấy bà cụ trong đại viện kể đấy ạ. Mẹ, ngày mai có phải nên đến nhà ông nội không ạ?”
Đường Nạp Ngôn vừa lái xe vừa đáp: “Ngày mai sinh nhật ông nội con, con không phải nên đến thăm ông à?”
“Có chứ ạ.” Đường Khinh Nghiêu vịn ghế dựa, rướn người về phía trước, mắt không ngừng liếc mẹ cậu “Nhưng mà Nhị tiểu thư cứ bắt con đi học lớp bồi dưỡng văn, nói con viết văn vớ vẩn không ra gì.”
Trang Tề tức đến mức chỉ vào cậu “Con đừng tưởng môn Toán ổn định rồi là vạn sự tốt lành, hai lần liên tiếp môn Ngữ Văn đều không đạt!”
Đường Nạp Ngôn “chậc” một tiếng “Sao môn Ngữ Văn lại không đạt nữa rồi?”
Trang Tề nói: “Bài tập làm văn 0 điểm, thế thì môn Ngữ Văn còn đạt được không?”
“Làm cái trò gì thế, con không viết một chữ nào à?” Đường Nạp Ngôn liếc nhìn con trai qua kính chiếu hậu, cau mày hỏi.
Trang Tề hừ một tiếng từ trong mũi “Đề bài tập làm văn là ‘Bố của tôi’, con trai anh chỉ viết đúng một câu cho thầy giáo: Bố của tôi mỗi ngày đều rất bận, một tuần tôi cũng chỉ có thể gặp bố hai lần, nếu vượt quá số lần thì phải để thư ký Mã sắp xếp.”
Đường Nạp Ngôn dở khóc dở cười nói: “Con viết mấy cái này trong bài văn làm gì? Con không 0 điểm thì ai 0 điểm?”
Trang Tề ngồi ở ghế phụ véo đùi anh “Anh còn cười được à.”
Nghiêu Nghiêu nhoài mặt qua, áp vào cánh tay bố cậu nói: “Tuần này con mới gặp bố được một lần, chính là hôm nay.”

“Được rồi, là bố không đúng.” Đường Nạp Ngôn vươn tay qua vỗ vỗ mặt cậu “Ngày mai cũng không cần đi lớp bồi dưỡng nữa, bố đưa con đến nhà ông nội.”
Nghiêu Nghiêu hoan hô một tiếng “Tuyệt quá, không cần đi học thêm!”
Trang Tề “suỵt” một tiếng, “Nói nhỏ chút, em gái ngủ rồi.”
Sáng hôm sau, cả nhà bốn người quay về đại viện.
Đường Nạp Ngôn bế con gái, Niệm Y chủ động nhận lấy quà, ôm vào lòng.
Trang Tề dắt Nghiêu Nghiêu, ở bên cạnh đỡ một tay “Đừng làm rơi nhé, đây là đồ sứ đấy.”
“Mẹ yên tâm đi, con sẽ hết sức cẩn thận.” Niệm Y hiểu chuyện nói.
Đường Nạp Ngôn hôn lên má con gái một cái “Ngoan thật.”
Bốn người thong dong đi qua cửa nhà họ Chu.
Đường Nạp Ngôn bế con, gật đầu với Chu Cát Niên đang một mình tưới hoa ở bên trong: “Chú Chu.”
Chu Cát Niên nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt già nua: “Đến thăm bố cậu à.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Vâng ạ, chúng cháu qua đó trước đây.”
“Ừ.”
Chu phu nhân đứng ở cửa sổ nhìn, bà ấy nói với Chu Cát Niên: “Nếu ông không ép con trai ông kết hôn, nó cũng không đến mức chạy sang Mỹ không thèm về, giờ này cũng có thể nhìn thấy cháu nội của mình rồi, đáng đời.”
Chu Cát Niên vẫn ung dung tưới hoa: “Bà xã à, tôi mỗi ngày có thể nhìn thấy bà là được rồi.”
Chu phu nhân nói: “Ông đã nghỉ hưu rồi, ông cụ cũng sớm đã xuống mồ rồi, không cần phải giở cái trò này ra nữa.”
Chu Cát Niên vẫn giữ dáng vẻ đó: “Tôi nói thật lòng đấy, không phải vì bà là tiểu thư của nhà họ Trần, bà không tin thì thôi vậy, bữa trưa muốn ăn gì?”
“Hừ.” Chu phu nhân đóng sầm cửa sổ lại, không thèm để ý đến ông ta nữa.
Trang Tề quay đầu lại nhìn, cô nói nhỏ: “Hai người cứ như vậy mà sống hết một đời sao.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Chuyện giữa vợ chồng người ta, người ngoài sao mà hiểu được. Giữa quyền thế đan xen, ai có thể nói là không có mấy phần thật lòng chứ? Đi thôi.”
“Vâng.”


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 76: Bố của tôi
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...