Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 74: Không đạt

Năm Đường Khinh Nghiêu lên tiểu học, mẹ cậu bé đã sinh thêm cho cậu một cô em gái, tên là Niệm Y.
Lần mang thai này không hề dễ dàng, cộng thêm Trang Tề cũng đã ngoài ba mươi tuổi, sức khỏe không còn tốt như mấy năm trước khi sinh con đầu lòng, cả gia đình đều vô cùng coi trọng. Sau khi sinh xong, Trang Tề ở trung tâm chăm sóc sau sinh suốt bốn tháng, đợi con gái đầy trăm ngày, Đường Nạp Ngôn mới đón hai mẹ con họ về nhà.
Niệm Y rất ngoan, các y tá chăm sóc cô bé rất tốt, bốn tháng này Trang Tề trải qua rất thoải mái, không hề nhíu mày dù chỉ một lần.
Nhưng sau khi về nhà thì không còn yên tĩnh như vậy nữa.
Con trai lớn đã lên lớp một, Đường Nạp Ngôn sợ cô mệt, dự định mời một gia sư về nhà, mỗi ngày kèm hai tiếng làm bài tập, nhưng Trang Tề cảm thấy không cần thiết, cô nói: “Lớp một thì có thể khó đến mức nào chứ, em ở nhà dạy nó là được rồi, thỉnh thoảng nếu em phải họp, anh cũng có thể dạy mà.”
Đường Nạp Ngôn không tranh luận với cô, nghe theo sự sắp xếp của bà xã.
Nhưng sự thật chứng minh, cô đã đánh giá thấp sự phức tạp của vấn đề.

Bình thường lúc dạy làm bài tập gà bay chó sủa thì thôi đi, mấu chốt là thành tích của Nghiêu Nghiêu cũng không tiến bộ lên được.
Hiếm hoi có một hôm, Đường Nạp Ngôn họp xong không có việc gì, tan làm đúng giờ trở về nhà.
Trước bữa cơm, Trang Tề giao con gái cho dì giúp việc “Niệm Niệm vừa uống sữa xong, dì vỗ lưng cho con bé ợ hơi nhé.”
Ba người ngồi vào bàn ăn cơm.
Đường Khinh Nghiêu gắp một miếng sườn, hai hàm răng gặm theo kiểu rải thảm*, ăn còn kỹ càng hơn bất kỳ ai.
Gặm theo kiểu rải thảm*: Ý nói gặm rất kỹ, không sót chỗ nào
Trang Tề đang ăn canh, ngẩng đầu nhìn con trai một cái “Con ăn nhanh lên đi, đừng có lề mề như làm cho có lệ nữa, hôm nay bài tập rất nhiều, làm sớm xong sớm ngủ sớm, mai còn phải đi học đấy.”
Nghiêu Nghiêu ủ rũ như quả cà tím bị sương đánh, cậu bé tổng kết nói: “Ngày nào cũng đi học, về nhà làm bài tập, tắm rửa đi ngủ, thức dậy lại đi học, thật vô vị, boring (nhàm chán)!”
Đường Nạp Ngôn gõ gõ bàn “Con thẳng cái lưng lên cho bố, ngồi không ra dáng dấp gì cả.”
“Đừng có học được một từ tiếng Anh là dùng lung tung, ai mà chẳng từng làm học sinh chứ, chẳng lẽ ngày nào cũng phải cho con ra ngoài chơi mới tốt à.” Trang Tề nói.

Nghiêu Nghiêu bưng bát, bỗng nhiên hứng chí nói: “Mẹ ơi, mẹ nói như vậy là thứ bảy này muốn đưa con đi chơi ạ? Vậy con có thể đưa ra một yêu cầu không?”
Kể từ khi bắt đầu dạy kèm bài tập cho cậu bé, sự kiên nhẫn của Trang Tề cũng chẳng còn lại bao nhiêu, cô “chậc” một tiếng: “Mẹ có ý đó hả?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Bố đưa con đi chơi, thứ bảy bố thả con qua nhà bác Thẩm của con, nhà bác ấy thú vị lắm.”
Nghiêu Nghiêu nghe thấy đề nghị này liền sợ hãi, cậu bé run rẩy một cái “Vậy con vẫn nên ở nhà mình thì hơn, cảm ơn ạ.”
Đường Nạp Ngôn nói với Trang Tề: “Lát nữa ăn cơm xong em đi nghỉ ngơi đi, hôm nay để anh dạy nó làm bài tập.”
“Hôm nay anh uống thuốc hạ huyết áp chưa đấy?” Trang Tề buồn cười nhìn anh hỏi.
Đừng có dạy chưa được hai câu, đã tức đến mức tái phát tăng huyết áp, còn phải gọi bác sĩ, khiến cho hàng xóm láng giềng đều tới xem vị lãnh đạo mới nhậm chức này mất mặt, vậy thì thật đúng là mất nhiều hơn được.
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Uống rồi, anh đâu có chiều nó như em để đến nỗi tự làm mình tức chết.”
Trang Tề cười một cái “Được, vậy thì xem bản lĩnh của bố nó thế nào.”
Sau khi hai bố con lên lầu, Trang Tề ngồi ở dưới nhà xem tin tức thời sự chính trị, kỳ nghỉ thai sản của cô không còn bao lâu nữa, cũng sắp phải trở về cơ quan đi làm rồi.
Chưa đầy nửa tiếng, đã nghe thấy tiếng mắng của Đường Nạp Ngôn từ trong thư phòng truyền ra… “Lại đi tiểu, viết được hai chữ là con lại giở trò, nhịn cho bố, làm xong bài toán này rồi hãy đi!”
Trang Tề vặn nhỏ âm thanh xuống một chút nữa.
Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa gần lan can hơn, chú ý lắng nghe động tĩnh trên lầu.
Không bao lâu sau, Đường Nạp Ngôn lại hét lên “Mười bài toán số học con sai tám bài, phép cộng trong phạm vi một chữ số cũng không biết làm? Ở trường con có thật sự nghe giảng không hả? Đứng dậy cho bố!”
Nghiêu Nghiêu đặt bút chì xuống, ngoan ngoãn đứng sang một bên, “……Con không nhìn rõ.”
Đường Nạp Ngôn giũ giũ quyển vở bài tập của cậu bé “Con mà là không nhìn rõ à, là tâm trí căn bản không đặt ở trên này, ba ra lại cho con hai mươi bài, con ngồi đây luyện lại một lần nữa.”
“Hai mươi bài ạ?” Nghiêu Nghiêu kinh ngạc ngẩng đầu “Vậy con còn có thể ngủ hay không nữa đây? Mai còn phải đi học mà.”

Đợi đến khi dạy xong bài tập cho Nghiêu Nghiêu, Đường Nạp Ngôn thở dài đi ra từ thư phòng.
Trang Tề đã sớm tắm xong và nằm trên giường rồi.
Cô cười nói: “Thế nào? Dạy con trai của anh mệt lắm đúng không?”
Đường Nạp Ngôn vừa cởi cúc áo sơ mi, vừa bất đắc dĩ nói: “Để nó thành tài chắc là khó rồi, nắm bắt định hướng chung thôi, đừng đi vào con đường sai trái là được rồi.”
Trang Tề nói: “Đừng nói vậy mà, bây giờ vẫn chưa nhìn ra được tư chất tốt hay xấu, chủ yếu là rèn luyện thói quen học tập.”
Đường Nạp Ngôn lắc lắc đầu “Vẫn là phải mời một giáo viên đến dạy thôi, cái sự bực mình này em cũng đừng chịu đựng nữa, tức giận hại thân không đáng đâu, ngày mai anh đi hỏi thăm một chút, xem ai có nhiều kinh nghiệm về mảng này.”
“Đợi điểm thi giữa kỳ có rồi hẵng nói.”
Đường Nạp Ngôn ngồi xuống mép giường, vuốt nhẹ má cô nói: “Anh vừa đi thăm con gái rồi, con bé thật ngoan, chu cái miệng nhỏ ngủ say tít, đỡ lo hơn Nghiêu Nghiêu hồi nhỏ nhiều.”
Trang Tề gật đầu “Đúng vậy, em ở cữ tốt như vậy, công lao của con bé là lớn nhất.”
Cô ngồi dậy, giúp anh cởi những chiếc cúc áo sơ mi còn lại “Anh đi tắm đi, mai còn phải đi làm.”
Từ lúc Trang Tề mang thai em bé, cho đến khi kỳ nghỉ thai sản của cô sắp hết, Đường Nạp Ngôn đã làm một nhà sư khổ hạnh hơn một năm trời, không dám đụng cũng không dám chạm, lúc thật sự không nhịn nổi nữa, liền đi tắm nước lạnh để hạ hỏa. Ánh mắt anh dần dần tối lại, yết hầu trượt lên xuống một cái rõ rệt “Được, anh tắm xong sẽ đến ngay.”
Đường Nạp Ngôn tắm rất lâu, anh đứng dưới vòi hoa sen, trong đầu toàn là dáng vẻ dịu dàng quyến rũ của Trang Tề, cơ thể cũng càng tắm càng nóng, một bộ phận nào đó không có tiền đồ mà cứng lên, mặc quần ngủ vào rồi vẫn căng phồng một mảng.
Anh mang theo hơi nước thơm mát toàn thân nằm xuống.
Đường Nạp Ngôn kéo một chút chăn qua “Anh tắt đèn nhé?”
“Tắt đi.”
Trong bóng tối, một đôi môi nóng rực kề sát tới, m*t lấy cổ của cô.
Trang Tề run rẩy nhắm mắt lại “Ngày mai không phải anh còn phải họp sao? Phải dậy rất sớm đó.”

Lúc chạng vạng khi anh vừa vào cửa, cô đã nghe thấy Đường Nạp Ngôn dặn dò thư ký, nói bảy rưỡi đến đón anh.
Đường Nạp Ngôn như thể không nghe thấy, lồng ngực anh vẫn áp sát vào cô, tự cho là rất kiềm chế mà hít ngửi. Chóp mũi anh chạm vào cổ cô “Thơm quá, sao lại thơm hơn cả trước khi sinh con gái vậy, đây chính là mùi sữa thơm sao?”
Trang Tề chưa bao giờ ngửi thấy.
Cô chỉ cảm thấy nóng, khó chịu xoay người trong lòng anh, đưa tay vuốt lên môi anh “Chỗ này của anh, đừng có làm loạn nữa, ngủ thôi.”
Nhưng giây tiếp theo liền bị Đường Nạp Ngôn ngậm lấy, anh đưa từng ngón, từng ngón tay cô vào miệng m*t chậm rãi và nóng bỏng, m*t đến nỗi Trang Tề tê dại cả người, không tránh khỏi việc trở nên ướt át, trong miệng không kìm được mà khẽ rên lên.
Cô rút tay ra, không thể chờ đợi được nữa mà dính lên người anh, hôn lên môi anh “Anh cứ như vậy…… anh cứ như vậy……”
Đường Nạp Ngôn còn khó chịu hơn cô, hận không thể ấn cô vào trong cơ thể mình, hôn cũng không có trật tự gì cả, câu lấy lưỡi cô mà liều mạng khuấy động, hôn đến mức cuống lưỡi Trang Tề tê dại, môi vừa đỏ vừa sưng, hai chân quấn chặt lấy người anh, cọ xát anh thật mạnh, một tay vò nhàu quần áo ngủ của anh.
Anh thả lưỡi cô ra, chuyển sang hôn lên mặt cô “Bé ngoan, cơ thể đã khỏe lại hết rồi chứ?”
“Vâng, khỏe rồi.” Lông mi của Trang Tề run rẩy trong bóng tối “Niệm Niệm cũng sắp được nửa tuổi rồi mà.”
Đường Nạp Ngôn hôn lên mắt cô “Hôm nay anh rất muốn, có thể cho anh không? Thực sự không nhịn được nữa rồi.”
Trang Tề run rẩy một chút, chuyển hướng đưa tay nắm lấy của anh, “Chỗ này sao?”
“Đừng cử động…… ưm…… đừng cử động nó……”
Trang Tề lật người lên trên, đè anh nằm thẳng trên giường “Nó có vẻ lớn hơn rất nhiều nhỉ, để em đo xem nào.”
Cô dùng lưỡi để đo lường, từng tấc từng tấc m*t xuống, cuối cùng giống như một đứa trẻ tham ăn xiên kẹo hồ lô, lớp vỏ đường dính chặt ngay cổ họng cô. Đường Nạp Ngôn nằm trên giường, mọi dây thần kinh nhạy cảm nhất đều tập trung vào một chỗ, toàn thân như có dòng điện nhỏ yếu ớt chạy qua, k*ch th*ch đến mức tứ chi anh đều tê dại.
Một bàn tay to của anh lúc đầu đặt trên gáy Trang Tề, chỉ giữ hờ. Sau đó mất đi sự kiềm chế, Đường Nạp Ngôn ấn cô, tự phát theo bản năng mà thúc mấy cái, lúc phóng ra làm ướt đẫm cả giường, bừa bộn hết cả lên.
Đường Nạp Ngôn ngã xuống gối th* d*c.
Anh muốn ôm Trang Tề một cái, nhưng căn bản không thể tự mình ngồi dậy nổi, eo không dùng được chút sức lực nào.

Anh nghiêng người, nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô “Lâu quá không làm rồi, sao mà chịu nổi em trêu chọc như vậy chứ?”
Đợi đến khi anh lật người qua, Trang Tề liền không thể dậy nổi nữa, trong phòng ngủ không ngừng phát ra những âm thanh mờ ám, r*n r* rất lâu.
Hôm nay vừa mới tan họp, Đường Nạp Ngôn ngồi xuống văn phòng, trà còn chưa kịp uống một ngụm, thư ký Mã đã gõ cửa đi vào nói: “Vừa nãy lúc ngài đang họp, phu nhân có gọi điện thoại đến bảo tôi nhắc nhở một câu, nói là hôm nay trường học tổ chức họp phụ huynh, bảy giờ tối.”
“Được.” Đường Nạp Ngôn gật đầu.
Anh mở mục thông báo trong nhóm lớp, xem lướt qua bảng điểm của Đường Khinh Nghiêu, Toán 38, Ngữ văn 31, Tiếng Anh 29.
Điểm số thê thảm như vậy, nhất thời Đường Nạp Ngôn không dám tin vào mắt mình, phải cầm điện thoại lên trước mặt xem đi xem lại mấy lần.
Thằng nhóc này ngày nào cũng đeo cặp sách đi học, mấy tháng nay rốt cuộc đã học được những thứ gì vậy!
Mới học lớp một đã thi được có bấy nhiêu điểm, lên lớp cao hơn chẳng phải chỉ còn lại một con số thôi sao?
Đường Nạp Ngôn ném điện thoại di động đi, từ trong ngăn kéo lấy ra một bao thuốc, bực bội châm một điếu.
Làm sao mới có thể giấu được Tiểu Tề đây?
Nếu cô ấy biết mình đã bỏ công kèm cặp con suốt nửa học kỳ, lại dạy ra thành tích môn nào cũng không đạt thế này, chắc chắn sẽ không tránh khỏi việc tự nghi ngờ bản thân.
Chắc là giấu không được rồi, chỉ có thể dựa vào tài ăn nói của anh để cứu vãn tình thế thôi.
Bên phía trường học, chuông tan học đã vang lên một lúc, Đường Khinh Nghiêu vẫn ngồi yên tại chỗ.
Bạn cùng bàn của cậu bé là Thẩm Gia Nhân cũng không nhúc nhích, hai người nhìn nhau muốn khóc, đều biết tối nay khó thoát kiếp nạn rồi.
Thẩm Gia Nhân mặt mày ủ rũ nói: “Cô Dương nghĩ cái gì vậy không biết, còn bắt chúng ta để bài kiểm tra trên bàn, nói là để cho phụ huynh xem. Cậu tin không? Với cái tính tình đó của Thẩm Tông Lương, ông ấy mà thấy tôi chỉ có một môn đạt, chắc chắn sẽ treo tôi lên đánh cho xem.”
Đường Khinh Nghiêu than ngắn thở dài “Cậu vẫn còn tốt chán, ít nhất cũng đạt một môn, mẹ cậu cũng che chở cho cậu. Bố mẹ tôi là cùng một phe, bố tôi chỉ yêu một mình mẹ tôi thôi, đối với tôi thì qua loa hời hợt hết chỗ nói, Trang tiểu thư và em gái tôi mới là ruột thịt, tôi chỉ là hàng tặng kèm mà thôi.”
“Còn là hàng tặng kèm không mấy giá trị nữa.” Thẩm Gia Nhân cũng đồng cảm sâu sắc, cậu bé nói: “Bố tôi ôm mẹ tôi gọi là tâm can của anh ơi, ông ấy chưa bao giờ gọi tôi như vậy cả!”
Giáo viên đã đi tới giục giã, Đường Khinh Nghiêu thu dọn cặp sách xong, ủ rũ đeo lên lưng, “Đi thôi, về nhà.”

 


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 74: Không đạt
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...