Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 68: Tề mi tương thủ
Trời tối sầm lại, cây cối xanh tươi rậm rạp trong tứ hợp viện đều mờ đi trong ánh hoàng hôn.
Trong phòng ngủ ngập tràn mùi phấn son con gái, trên chiếc giường lớn, hai bóng người đang nhấp nhô quấn lấy nhau.
“Nói em nhớ anh.” Đường Nạp Ngôn kéo cô từ cuối giường lên, ôm vào lòng ra lệnh.
Trang Tề bị kéo vào lòng anh, nhưng vẫn vì quán tính do lực của anh mang lại, mà ngửa cổ ra sau, thoải mái đến mức không còn bận tâm đến việc sắp xếp ngôn từ nữa, “…Nhớ… Em rất nhớ…”
Đường Nạp Ngôn đỡ lấy lưng cô, bất chấp tất cả mà nhấp nhô, cơ thể nghiêng về phía trước hôn cô “Nhớ ai?”
“Nhớ anh… nhớ chồng…” Nơi Trang Tề đang ngậm lấy anh vừa chật vừa nóng, đầu lưỡi cũng vậy, nói xong liền khẽ đưa vào trong miệng anh, quấn quýt lấy lưỡi anh.
Đường Nạp Ngôn bị cô siết chặt đến tê dại da đầu, vừa x** n*n cô vừa không ngừng ấn xuống, vì quá quen thuộc với điểm nhạy cảm của cô ở đâu, lần nào cũng thúc khiến cô không kêu thành tiếng.
Hai người làm đến kiệt sức, ôm nhau ngủ thiếp đi.
Lúc cảm thấy đói bụng, đã là chuyện sau khi tỉnh ngủ.
Trang Tề gọi anh một tiếng, Đường Nạp Ngôn mắt nhắm mắt mở hỏi: “Gì vậy?”
“Đói rồi, cơm tối còn chưa ăn nữa.” Trang Tề than phiền.
Cho dù hợp tình hợp pháp đi chăng nữa, cũng không nên buông thả không dứt như vậy, cơ thể sắp sụp đổ đến nơi rồi.
Đường Nạp Ngôn nhìn đồng hồ “Được, dậy nào, anh bế em đi tắm.”
Hai người tắm rửa xong, thay một bộ quần áo sạch sẽ ra ngoài. Trang Tề không muốn tự nấu cơm, Đường Nạp Ngôn cũng không có tâm trạng vào bếp, vẫn là ra ngoài ăn thì tốt hơn, ăn xong còn có thể đi dạo.
Ánh trăng sáng rọi xuống con ngõ, hai bên đường cành liễu rủ xuống, trong tiếng bước chân không ngớt xen lẫn mấy tiếng mèo kêu, rất có ý vị náo nhiệt trong sự tĩnh lặng.
Trang Tề tìm một quán ăn nổi tiếng trên mạng mới mở, quét mã đặt một phần mì gạch cua và tiểu long bao, cùng với món ăn vặt đặc trưng của quán họ. Cô đưa điện thoại cho Đường Nạp Ngôn “Anh xem anh muốn ăn gì?”
Trang Tề không giống anh, cô và Tĩnh Nghi là hai cô nàng ham ăn, từ nhỏ đến lớn toàn giấu gia đình, gần như đã nếm thử hết các quán ăn vặt ở Bắc Kinh.
Đường Nạp Ngôn nhận lấy điện thoại của cô, lướt nhìn sơ qua “Cứ gọi giống em đi, anh ăn gì cũng được.”
“Ồ, quên mất anh là đại thiếu gia, đáng lẽ nên đưa anh đi ăn đồ Pháp, em đúng là không tinh tế chút nào.” Trang Tề nhìn bộ dạng này của anh, đột nhiên mỉa mai châm chọc anh một câu.
Đường Nạp Ngôn cố tình sa sầm mặt “Em dũng cảm thật đấy, bây giờ dám nói chuyện với anh như vậy à?”
Trang Tề bề ngoài không chịu yếu thế, nhưng trong lòng vẫn hơi sợ, cô biện minh: “Đúng… đúng vậy, anh đâu còn là anh trai nữa, em nói chuyện với chồng em như vậy, có vấn đề gì sao?”
“Không vấn đề gì.” Đường Nạp Ngôn đột nhiên lại cười, kéo tay cô qua nói: “Nói nhiều vào, anh thích nghe.”
Lúc tiểu long bao được bưng lên, Trang Tề gắp một cái tiểu long bao lên rồi thổi hai cái, đưa đến bên miệng anh nói: “Nhanh lên, lúc còn nóng hổi là ngon nhất.”
Đường Nạp Ngôn há miệng cắn, nước súp nhỏ hai giọt lên lòng bàn tay cô. Anh rút một tờ khăn ướt, cẩn thận lau sạch cho cô “Em tự ăn đi, không cần chăm sóc anh.”
Trang Tề nói: “Anh chăm sóc em bao nhiêu năm rồi, cũng để em chăm sóc anh một lần chứ.”
Không rõ lý do, Đường Nạp Ngôn đột nhiên cảm khái với cô “Vẫn là nuôi con gái tốt hơn.”
Trang Tề không hiểu anh đang nói chính mình.
Nhưng chuyện này quan trọng, cô lập tức bày tỏ thái độ: “Vừa mới kết hôn đã con gái con trai! Em không sinh sớm vậy đâu.”
“Anh biết, anh biết.” Đường Nạp Ngôn vội giơ tay lên, dỗ dành cô nói: “Nếu em không đồng ý sinh, chúng ta kiên quyết không sinh, chuyện này nghe theo em.”
Trang Tề hài lòng hút một ngụm nước ngọt “Như vậy còn tạm được.”
Ăn xong đi ra, họ đi dạo rất xa trong con hẻm.
Trang Tề cũng không hiểu tại sao, cô rõ ràng là rất mệt rồi, nhưng được Đường Nạp Ngôn nắm tay vừa đi vừa nói chuyện, dường như không biết mệt mỏi.
Cô nhìn bóng hai người giao nhau trùng lặp trên mặt đất, luôn cảm thấy cảnh này đã từng xảy ra, có lẽ là trong tâm trí non nớt của cô, cô đã sớm diễn tập vô số lần rồi.
Họ đi đến hẻm Tây Bình cách đó không xa.
Trang Tề từng học tiểu học ở đây, buổi tối trong sân trường yên tĩnh, cánh cổng lớn màu đỏ đóng chặt, chỉ có tấm biển mạ vàng treo cao trên đỉnh.
Nếu thật sự có thể quay về quá khứ, cô rất muốn đến ôm lấy cô bé mờ mịt bất lực kia, nói với cô ấy đừng sợ hãi nữa, mau lớn lên đi, lớn lên rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình, còn có thể gả cho người anh trai rất yêu em, anh ấy sẽ cho em tất cả tình yêu và sự bao dung.
Đường Nạp Ngôn kéo tay cô “Đi xa vậy rồi, mệt không?”
“Vâng.” Trang Tề gật đầu, hai bàn chân bắt đầu mỏi nhừ.
Đường Nạp Ngôn xoay người cúi lưng xuống nói: “Lên đi, anh cõng em về.”
Trang Tề nhảy lên, nửa tin nửa ngờ nằm sấp trên vai anh “Anh tuổi cũng không còn nhỏ nữa, có chịu nổi không đấy?”
“Đúng là không nhỏ nữa, nhưng cũng không già như em nghĩ đâu, em nặng bao nhiêu chứ.” Đường Nạp Ngôn cõng cô, hơi thở vẫn rất đều đặn, không hề tốn sức.
Mặt Trang Tề áp sát vào “Chồng ơi, em yêu anh nhiều lắm.”
Đường Nạp Ngôn hừ nhẹ một tiếng, “Có phải thực tế quá rồi không bà xã, không cần đi bộ là yêu anh liền à?”
“Ai đối xử tốt với em thì em yêu người đó, nếu anh đối xử không tốt với em, em quay đầu đi yêu người khác ngay.” Trang Tề ôm cổ anh nói.
Đường Nạp Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, cười nói: “Nghe như là đã có đối tượng rồi đấy, nói anh nghe thử xem.”
Đi ngang qua cửa nhà họ Thẩm, Trang Tề tiện tay chỉ một cái “Có sẵn đây, chú nhỏ không phải vẫn chưa kết hôn sao?”
“Anh ấy không được, anh ấy đến Giang Thành theo đuổi Chung Thả Huệ nhà anh ấy rồi.” Đường Nạp Ngôn nói.
Trang Tề “ai” một tiếng “Theo đuổi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa theo đuổi được, xảy ra chuyện gì vậy?”
Đường Nạp Ngôn cũng thấy kỳ lạ “Không biết, có lẽ là anh ấy quá giữ thể diện rồi.”
Trang Tề: “…”
Lúc sắp đến cửa nhà, một người phụ nữ mặc váy công sở xuất hiện trước mặt họ. Cô ta xõa mái tóc uốn xoăn đen nhánh, đôi môi đỏ thoa son quyến rũ yêu kiều, dưới ánh đêm làn da trắng như tuyết mới.
Trang Tề nằm sấp trên lưng Đường Nạp Ngôn liếc nhìn cô ta một cái.
Người phụ nữ này đáng lẽ chỉ đi ngang qua, nhưng khi nhìn thấy Đường Nạp Ngôn, ánh mắt khựng lại, dừng bước gọi một tiếng “Chào Chủ nhiệm”.
Đường Nạp Ngôn khẽ gật đầu “Chào cô.”
Gặp phải người quen, Trang Tề vỗ vỗ vai anh, muốn anh thả mình xuống. Nhưng Đường Nạp Ngôn không động đậy, quay đầu dỗ cô: “Còn hai bước nữa thôi, em để anh cõng em về nhà không tốt sao? Nghe lời nào.”
Nói xong anh liền vào cửa, mà người phụ nữ tên Tiểu Ảnh này, mang một gương mặt tươi tắn, ngỡ ngàng đứng sững tại chỗ.
Cô ta nhớ lại hai lần gặp gỡ với Đường Nạp Ngôn.
Đã là chuyện của hai ba năm trước rồi.
Lần đầu tiên là trong bữa tiệc của nhà họ Nguỵ, cô ta được sắp xếp ngồi bên cạnh Đường Nạp Ngôn, trong bữa tiệc ân cần châm thuốc rót rượu cho anh, mọi người đều nói anh tính tình ôn hòa, là người nho nhã lễ độ nhất trong đám con cháu thế gia, chút xã giao bề mặt này. Với phép xã giao trong những tình huống thế này, lẽ dĩ nhiên anh sẽ không từ chối ngay trước mặt mọi người, khiến cho loại người như cô ta phải khó xử.
Vốn dĩ là chuyện nhận tiền làm việc, nhưng Tiểu Ảnh ngồi sát bên anh lâu như vậy, dần dần không quản được ánh mắt của mình nữa, cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt thư sinh tuấn tú kia của anh, sau đó lại dời đến đôi môi mấp máy lúc anh nói chuyện, cô ta không uống mấy ly rượu đã say, thật không biết một vị công tử như vậy, rốt cuộc phải là tiên nữ phương nào mới có thể lọt vào mắt xanh của anh.
Chỉ nghe nói, ngay cả đại tiểu thư nhà họ Trương cũng đã chịu thua trước anh, phải chọn người khác để gả đi.
Cô ta nhớ tối hôm đó, Đường Nạp Ngôn ngồi không bao lâu đã rời đi, nói là còn có việc.
Có lẽ là chút tâm tư này đã bị Nguỵ Khắc Tự nhìn thấu.
Lần thứ hai, cô ta lại bị sắp xếp vào trong phòng của Đường Nạp Ngôn.
Hôm đó họ uống đến rất khuya, Đường Nạp Ngôn được dìu lên tầng cao nhất của khách sạn.
Anh ngồi trên sofa, uống một ly nước đá, sau khi tỉnh rượu một lát, nhìn thấy một cô gái đang nằm trên giường, anh bình tĩnh hỏi cô ta: “Ai bảo cô đến đây?”
Tiểu Ảnh nắm chặt chăn lắc đầu “Không có, là tôi tự muốn đến.”
“Nói bậy.” Đường Nạp Ngôn không nhịn được cười “Không có ai sắp xếp, cô đến vào còn không vào được.”
Tiểu Ảnh vẫn không dám nói, ấp úng nửa ngày, cũng không nói ra được lý do.
Đường Nạp Ngôn giơ tay lên nói: “Được rồi, nếu cô thích nơi này, tối nay cứ ở đây đi.”
Anh cầm lấy điện thoại, kiểm tra một lượt xem có bỏ quên thứ gì không, sau đó nhanh chóng rời khỏi phòng.
Từ đầu đến cuối, anh đều không hề chỉ trích mắng mỏ cô ta một câu nào.
Ngay cả câu “nói bậy” kia, tốc độ nói vẫn đều đặn giọng điệu nhẹ nhàng, cũng giống như lời thì thầm giữa những người yêu nhau, dễ dàng khiến phụ nữ nảy sinh ảo tưởng si mê không nên có.
Sau đó, họ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa, mãi cho đến khi nhà họ Nguỵ sụp đổ, cô ta cũng không gặp lại Đường Nạp Ngôn.
Tối nay thật bất ngờ lại gặp được anh.
Điểu càng khiến cô ta không dám tin là, anh vậy mà lại cõng một cô gái nhỏ đi trong hẻm, thật khó mà tưởng tượng, một người trông có vẻ trầm mặc cứng nhắc như anh, cũng sẽ làm chuyện lãng mạn như vậy.
Cô gái trên lưng anh, vẻ mặt ngây thơ trong sáng, không hề bị thế tục nhuốm bẩn chút nào, đôi mắt giống như ánh trăng trong vắt, lúc nhìn người khác rất dịu dàng.
Tiểu Ảnh xách túi xách đi xa.
Sau khi về nhà, Trang Tề uống nước ấm Đường Nạp Ngôn bưng tới, cô hỏi: “Chúng ta xem phim nhé?”
Đường Nạp Ngôn nói được, anh chỉnh đèn phòng khách tối đi, chọn một bộ phim ly kỳ để chiếu.
Bọn họ vốn dĩ mỗi người chiếm một đầu sofa.
Trang Tề ôm bịch snack ăn, thỉnh thoảng còn uống một ngụm nước trái cây, phát ra tiếng sột soạt.
Đường Nạp Ngôn nghe thấy chói tai, anh nói: “Buổi tối ăn đồ ăn vặt, cố gắng đừng chọn loại nhiều calo như vậy, đặc biệt là loại thực phẩm chiên phồng này, ăn ít thôi.”
“Em ăn no rồi.” Trang Tề vứt vỏ snack xuống, dùng khăn ướt lau sạch tay.
Thấy cô sắp ngồi xuống bên cạnh mình, Đường Nạp Ngôn đã dang tay ra sẵn để đón cô, nhưng Trang Tề chỉ lườm yêu anh một cái.
Cô lại ngồi về đầu của mình “Hừ, em không thèm ôm anh đâu.”
“Tại sao?” Đường Nạp Ngôn thất vọng hạ tay xuống, anh hỏi.
Trang Tề quay ngoắt đầu đi “Vừa rồi anh cằn nhằn em, làm em mất hứng rồi.”
Đường Nạp Ngôn cười “Bây giờ nói một câu cũng không được à?”
Cô cãi cùn “Anh cứ nói đi, anh có thể nói em, nhưng anh nói rồi thì em không thân mật với anh nữa, xem anh làm thế nào?”
“Chẳng làm thế nào cả, ai bảo cái miệng này của anh không tốt, đắc tội với bà xã nhà mình rồi, đành phải nhịn thôi.” Đường Nạp Ngôn ngả người ra sau, gối lên một tay của mình.
Tình tiết phim đến đoạn gay cấn nhất, tông màu cũng tối sầm lại, nhân vật chính đi trong tầng hầm, lúc một bóng người đột nhiên xuất hiện phía sau, Trang Tề “A” lên một tiếng chói tai, tay chân luống cuống bò lên người Đường Nạp Ngôn.
Đường Nạp Ngôn dùng chăn quấn lấy cô, cười nói: “Sợ đến vậy à?”
“Đó là người hay ma vậy? Tên đàn ông này sao vẫn còn sống sao?” Trang Tề run rẩy trong lòng anh.
Đường Nạp Ngôn xoa tóc cô “Đây là phim ly kỳ, không phải phim kinh dị, không có mấy trò ma quỷ yêu quái kia đâu.”
Cô cứ thế cuộn tròn trên người anh xem hết bộ phim.
Cô nằm sấp trên ngực Đường Nạp Ngôn, cái đầu nhỏ thò ra từ trong chăn, thấy chỗ đáng sợ lại rụt vào. Đuôi tóc mềm mượt vùi trong hõm cổ anh, làm Đường Nạp Ngôn nhột chết đi được.
Anh thỉnh thoảng phải gạt tóc cô ra, còn phải chịu đựng việc cô bất thình lình lùi xuống, cọ vào chỗ đang căng cứng của anh.
Phim còn chưa kết thúc, Đường Nạp Ngôn đã kéo cô dậy một chút, không kiềm chế được mà hôn cô.
Anh hôn rất dữ dội, như đã nhịn rất lâu, ngón tay tách môi cô ra, liền đưa lưỡi vào, không chừa chút kẽ hở nào mà khuấy động cô, nước bọt trong suốt dính đầy mặt anh.
Trang Tề chỉ mặc một chiếc váy hai dây, rất dễ dàng bị anh kéo xuống, cô bị Đường Nạp Ngôn bọc trong chăn, giống như một con cá chép đỏ vừa được vớt lên, cơ thể trơn tuột, nắm trong tay cũng không nắm được.
Cô không ngừng cọ xát anh, cảm giác mềm mại tinh tế khiến anh nghiện, Đường Nạp Ngôn ngậm lấy vành tai cô, hơi thở vừa nóng vừa nặng nề “Em có tin không, cho dù anh không làm gì cả, em cũng có thể cứ cọ như vậy đến lúc anh b*n r*, bắn đầy cái mông nhỏ của em.”
“Anh không được phép không làm gì cả.” Bên tai Trang Tề bao phủ một lớp hơi ẩm nóng, đỏ mặt khẽ th* d*c “Em khó chịu quá, anh vào ngay bây giờ có được không?”
Đường Nạp Ngôn x** n*n gáy cô “Không, em tự mình làm đi.”
Cô làm rất chậm, từng cái từng cái một, giống như ngồi thú nhún, mồ hôi trên lưng chạy dọc theo cột sống nhỏ xuống, nhỏ lên người Đường Nạp Ngôn, chỉ như vậy nhưng Trang Tề vẫn cắn môi anh nói không chịu nổi. Anh hôn cô, ghì chặt cô trong lòng, cứ theo tư thế này mà đột ngột đâm xéo vào, chỉ mười mấy giây, đã nghe thấy tiếng mưa rơi rả rích.
Phim đã chiếu xong từ lâu.
Trang Tề nhắm mắt, toàn thân vô lực dựa vào bên cạnh anh “Người phụ nữ vừa nãy, là ai vậy?”
Đường Nạp Ngôn nhớ lại một chút, vỗ về cô nói: “Cậu bạn học cũ Nguỵ Tấn Phong của em, còn nhớ không?”
“Nhớ, sao vậy?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Lúc nhà cậu ta đang thời kỳ đỉnh cao, bố cậu ta là Nguỵ Khắc Tự ở Bắc Kinh kéo bè kết phái, tình hình lúc đó đã không mấy lạc quan rồi, mỗi người đều rất cẩn thận dè dặt, không dám đi sai một bước, nói sai một câu. Lão Nguỵ muốn lôi kéo anh về phe, nên đã cử một người phụ nữ như vậy đến.”
Trang Tề nghe không hiểu lắm “Ông ta muốn anh đứng về phe họ, vậy thì trực tiếp nói với anh là được rồi, sao phải đưa một cô gái đến? Cứ phải ép anh phạm sai lầm mới được à?”
“Đúng, chính là muốn ép anh phạm sai lầm, hơn nữa còn là sai lầm mang tính nguyên tắc. Một người quá chính trực, toàn thân không có điểm yếu nào, bọn họ không dám dùng, dùng cũng không yên tâm.”
“Vậy cô gái này chính là ‘đầu danh trạng*’ rồi.”
Đầu danh trạng*: Xuất phát từ tác phẩm Thủy Hử. Khi một người muốn gia nhập thảo khấu hoặc lên Lương Sơn Bạc, họ buộc phải xuống núi giết một người vô tội rồi mang đầu về nộp, hoặc làm một việc phạm pháp nghiêm trọng, ẩn dụ cho “bằng chứng của lòng trung thành” hoặc “giấy thông hành để gia nhập một phe phái/nhóm lợi ích” nào đó.
“Gần như vậy.”
Trang Tề không lên tiếng nữa.
Hai năm biến động đó cô cũng có nghe nói một chút.
Nhưng cô chưa bao giờ lo lắng cho Đường Nạp Ngôn.
Con người anh nội liễm khiêm tốn, nhà họ Đường lại có ông cụ chống lưng, Đường Bá Bình cũng là một nhân vật khôn khéo, tuyệt đối sẽ không xảy ra sóng gió gì.
Nhưng không ngờ, mọi chuyện cũng không thuận lợi như cô dự đoán.
Trang Tề áp mặt qua, hôn lên môi anh “Hai năm đó anh sống không tốt à?”
“Không thể nói như vậy.” Đường Nạp Ngôn sửa lại lời cô, rất nghiêm túc nói: “Thực tế là, anh không có một ngày nào sống tốt cả.”
Trong mấy năm này, anh không biết bao nhiêu lần nảy sinh ý nghĩ vứt bỏ hết tất cả, lười phải xốc lại tinh thần để qua lại xoay xở với đám người này.
Lần nào anh cũng ép mình nhịn xuống, luôn hút thuốc trong thư phòng tối om, nhìn làn khói lượn lờ bốc lên mà nghĩ, sóng gió rồi sẽ lắng xuống, Tiểu Tề cũng sẽ trở về, đêm sẽ không luôn dài và lạnh lẽo như vậy nữa, anh cũng sẽ không mãi mãi chỉ có một mình.
Trang Tề sụt sịt mũi “Thật đáng thương.”
“Sao cũng không hỏi anh, cuối cùng có xảy ra chuyện gì với cô gái kia không, tin tưởng anh đến vậy à?” Đường Nạp Ngôn xoa đầu cô nói.
Cô cười “Nếu thật sự có chuyện gì, anh sớm đã bị xử lý rồi, còn cần phải hỏi sao?”
Đường Nạp Ngôn ôm cô nói: “Đầu óc lanh lợi thật đấy. Ngày mốt Đường Bá Bình muốn mời mẹ em ăn cơm, em có muốn đến ngồi một lát không?”
“Hử?” Trang Tề đột nhiên vươn cổ “Tại sao vậy?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Nói chuyện của hai chúng ta. Đương nhiên, em đưa lão Dương vào viện, động tĩnh này quá lớn rồi, không loại trừ khả năng ông ấy đã nghe được tin tức, cũng biết chúng ta đã kết hôn.”
Trang Tề không có ý kiến “Sớm muộn gì cũng phải nói, đi thôi.”
“Còn em, cứ giữ tư thái cao một chút, ra vẻ như anh cầu xin em kết hôn vậy, như vậy sau này bọn họ cũng có thể thu liễm một chút, biết chưa?”
“Nhất định phải như vậy sao?”
“Đúng, nhất định phải như vậy.”
“Vậy được.”
Trưa chủ nhật, Đường Nạp Ngôn lái xe đến Vạn Hòa, dắt Trang Tề đi vào.
Phụ huynh hai bên đã đến từ sớm, bốn người đang nói chuyện rất vui vẻ.
Ngay cả Hạ Trị Công cũng cố ý chưng diện một phen, tóc mới nhuộm, áo sơ mi xanh nhạt phối với quần tây, râu cũng đã cạo, trông khí thế sắp át cả Đường Bá Bình.
Tưởng Khiết kéo cô qua ngồi “Sao đến muộn vậy?”
Trang Tề uống một ngụm nước, trấn tĩnh lại “Trên đường hơi kẹt xe, Đường Nạp Ngôn không dám lái nhanh.”
“Giờ này là vậy đấy.” Hạ Trị Công tiếp lời “Nạp Ngôn à, cháu vẫn luôn tự mình lái xe sao?”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Chủ nhật mà bác, cũng không phải giờ làm việc, nên không làm phiền tài xế ạ.”
Hạ Trị Công nói: “Cháu cũng cẩn thận quá rồi, đúng là việc gì cũng tự mình làm.”
Đường Bá Bình liếc nhìn con trai “Nó còn trẻ, mọi việc vẫn nên tự mình làm thì tốt hơn, đợi đến tuổi của chúng ta, nó có muốn làm cũng làm không nổi nữa, ông nói có phải không, ông thông gia?”
Câu “ông thông gia” này đã gọi đúng vào tâm can của Hạ Trị Công.
Ông ta liên tục gật đầu “Cơ thể này của tôi cũng năm sau không bằng năm trước rồi. Trên báo cáo khám sức khỏe, chỉ số năm ngoái tốt hơn năm nay, chỉ số năm kia tốt hơn năm ngoái, chỉ đành bảo dưỡng nhiều hơn thôi.”
Đường Nạp Ngôn cười, ghé sát qua hỏi Đường Bá Bình: “Chuyện kết hôn bố biết rồi à?”
Khương Ngu Sinh nghe xong, nghiến răng nói: “Chúng ta là người biết cuối cùng, miệng của con đúng là kín thật đấy.”
Anh kẹp một điếu thuốc trong tay, dựa vào lưng ghế không nói gì, cười nhìn Trang Tề đối diện, cô ngồi bên cạnh mẹ rất ngoan, hai mẹ con nói gì đó nhỏ to, thỉnh thoảng lại cười.
Thức ăn đã lên đủ, nhân viên phục vụ đóng cửa phòng lại, Đường Bá Bình nâng ly lên “Tề Tề, trước đây có nhiều chỗ thiếu sót, sau này chúng ta là người một nhà rồi, mong con thông cảm nhiều hơn.”
Không ngờ ông ấy sẽ nói những lời này, Trang Tề có chút kinh ngạc, suýt làm đổ ly trước mặt, cô nâng ly lên nói: “Không đâu ạ, bác đều là vì muốn tốt cho chúng cháu, cháu hiểu mà.”
Đường Bá Bình nói: “Đã kết hôn rồi còn gọi là bác à?”
“Bố.” Trang Tề đỏ mặt gọi một tiếng.
Đường Bá Bình đã chuẩn bị từ sớm, cao giọng “ừ” một tiếng, từ sau lưng lấy ra một phong bao lì xì “Cầm lấy.”
Khương Ngu Sinh cười nói: “Lần này thật sự là bố rồi, xem ra sớm muộn gì cũng là người nhà chúng ta, cho nên mới có duyên như vậy.”
Trang Tề nhận lấy bao lì xì, liếc nhìn Đường Nạp Ngôn “Vâng ạ.”
Anh ung dung ngồi đó, khóe môi là nụ cười kiên định mà lại có chút tùy ý.
Tưởng Khiết hỏi về đám cưới “Hai đứa định kết hôn ở Bắc Kinh, hay là có nơi nào thích hơn?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Con thế nào cũng được, xem Tiểu Tề thích ở đâu, chọn ngày lành tháng tốt là được.”
Trang Tề nói: “Ở đây đi ạ, bạn bè đồng nghiệp đều ở bên cạnh, đến nơi khác cũng không tiện.”
Nói đến kết hôn, Khương Ngu Sinh lại hăng hái hẳn lên, sắp tới sẽ có một khoảng thời gian bận rộn đây. Bà vui vẻ nói: “Vậy thì tốt, chi tiết cụ thể chúng ta bàn bạc sau, ăn cơm trước đã.”
Đường Bá Bình trách bà tự ý quyết định “Lúc nào cũng độc đoán như vậy, bà cũng không hỏi xem bọn trẻ lát nữa có bận gì không, có thể về nhà với bà không?”
Khương Ngu Sinh dùng ánh mắt thăm dò Đường Nạp Ngôn.
Đường Nạp Ngôn vẫn dựa ở đó, xua tay nói: “Mẹ đừng nhìn con chằm chằm làm gì, con ở nhà không có tiếng nói đâu, mẹ hỏi con dâu mẹ ấy.”
Tưởng Khiết nghe mà không nhịn được cười.
Loại lời này ở nhà dỗ người ta là được rồi, sao còn mang ra ngoài nói chứ?
Đúng là không chừa cho mình chút thể diện nào.
Khương Ngu Sinh lườm anh một cái, thật sự quay sang hỏi Trang Tề: “Tề Tề à, lát nữa về nhà ngồi chơi một lát, chúng ta bàn bạc một chút về đám cưới, được không con?”
“Dạ được, hôm nay con cũng không có việc gì.” Trang Tề nói.
Cô vừa nói xong, liền thấy Đường Nạp Ngôn đang nhìn cô đầy ẩn ý.
Đường Nạp Ngôn thầm thở dài, cô vẫn quen ngoan ngoãn, đã cố tình dạy rồi mà vẫn không dạy được, bảo cô làm cao lên một chút, vậy mà vẫn cứ làm theo ý người ta.
Từ Vạn Hòa đi ra, trên đường về đại viện Trang Tề nói: “Nếu họ muốn chúng ta ở lại thì làm sao?”
Đường Nạp Ngôn nắm tay cô nói: “Không thể nào, đến giờ là chúng ta đi, không có nhiều lời để nói như vậy.”
“Bây giờ anh không nể nang tình cảm như vậy rồi à?” Trang Tề quay đầu nhìn anh, tò mò hỏi.
Anh gật đầu “Sớm đã như vậy rồi, từ sau khi em đi.”
Trang Tề đã rời xa nơi này quá lâu. Thỉnh thoảng mơ thấy, cũng chỉ còn lại một hình bóng mờ ảo xanh tươi. nhưng không khác mấy so với trong ấn tượng, chỉ là những năm nay Khương Ngu Sinh có thời gian rảnh, đã chăm sóc những hoa cỏ này tươi tốt hơn.
Gió nhẹ thổi lay động hai cây hòe cành vàng trước cửa, lá xanh rậm rạp cuộn trào thành dòng sông hùng vĩ, hàng hàng lớp lớp hướng về một phía.
Trang Tề vào cửa, ngồi ở phòng khách thảo luận một lúc về chuyện cưới xin.
Mời thầy xem ngày, chuẩn bị mấy bộ lễ phục, cơ quan của cô muốn mời bao nhiêu người, đặt bao nhiêu bàn tiệc, Khương Ngu Sinh đều hỏi một lượt.
Đường Nạp Ngôn thấy Trang Tề đã ngáp, lập tức ngăn lại: “Mẹ, cô ấy vừa ăn cơm xong, con đưa cô ấy lên lầu nghỉ ngơi một lát, lát nữa xuống nói chuyện tiếp.”
“Vậy cũng được, hai đứa lên ngủ một lát đi.”
Trang Tề đi xem phòng của mình, vẫn y như cũ không hề thay đổi, rất nhiều sách của cô vẫn còn ở đây.
Cô lại đến phòng ngủ của Đường Nạp Ngôn, nơi này cô đã chui vào rất nhiều lần, cũng không có gì thay đổi.
Trang Tề đi tới, nhìn thấy trên tủ đầu giường có đặt một quyển sách, là quyển “Tuyển tập Tình ca sâu thẳm” mà cô thích.
Cô cầm lên, mở trang sách lật xem, chiếc lá phong viết tâm sự thiếu nữ vẫn còn ở đó, có lẽ đã được Đường Nạp Ngôn xử lý bằng phương pháp đặc biệt, nó đã được làm thành một chiếc kẹp sách tinh xảo.
Nhưng nét chữ bên trên vẫn rõ ràng có thể thấy.
“Không cần anh trai thương hại tôi, mà cần anh trai rất yêu tôi.
Tốt nhất, cũng đừng để anh ấy yêu tôi như yêu một cô em gái.”
“Anh trai rất yêu em, không chỉ giống như em gái.
Không thể để em cảm nhận được, là lỗi của anh.”
Đây là sự khởi đầu của họ.
Trang Tề nhìn rồi bất giác mỉm cười.
Cô lật thêm một trang nữa.
Phía sau lại có thêm một dòng chữ nhỏ, không biết đã viết lên từ lúc nào.
“Tâm có kiên định? Tề mi tương thủ*, nguyện từ nay về sau.”
Tề mi tương thủ*: “Tề mi” xuất phát từ điển cố “Cử án tề mi” – Vợ chồng nâng khay ngang mày, ý chỉ sự tôn trọng và yêu thương nhau như khách quý. Chữ “Tề” ở đây cũng trùng với tên của nữ chính Trang Tề. Tề mi tương thủ là vợ chồng tôn trọng, yêu thương nhau và nguyện gắn bó bên nhau đến trọn đời.
“Đến uống nước đi.” Đường Nạp Ngôn từ cửa đi vào, dịu dàng nói: “Nói chuyện lâu như vậy, không khát sao?”
Trang Tề gật đầu, cất kẹp sách vào trong tập thơ,“Em đến đây.”
—-HOÀN CHÍNH VĂN—
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
