Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 69: Sau khi kết hôn/ Ở xa nhau
Ngoại truyện: Một nhà bốn người
Chương 69: Sau khi kết hôn/ Ở xa nhau
Ba năm sau.
Đầu tháng mười một, sau hai ngày mưa dầm không dứt, thời tiết cuối cùng cũng quang đãng, nhưng nhiệt độ cũng theo đó mà lạnh đi.
Sáng thứ bảy thức dậy, Trang Tề rửa mặt xong thì trang điểm nhẹ, một mình ăn xong bữa sáng.
Dì giúp việc hỏi cô: “Phu nhân, bữa trưa có ăn cơm ở nhà không?”
“Có ăn, bữa tối thì không ăn.” Trang Tề nói.
Cô vào phòng thay đồ, đổi sang một chiếc áo len dệt kim mềm mại thoáng khí, bên dưới mặc chiếc váy xếp ly màu trắng dài đến đầu gối.
Hôm nay Tĩnh Nghi hẹn cô chơi cầu lông.
Nếu nói sau khi kết hôn có thay đổi gì ngoài việc Đường Nạp Ngôn bị điều chuyển khỏi cơ quan cũ, thì chỉ có cân nặng của cô ngày càng tăng lên. Tối hôm kia cô vừa bước lên cân, phát hiện mình đã béo lên đúng năm cân (khoảng 2.5kg) so với trước khi cưới, không thể không xem trọng việc này.
Trang Tề cũng ăn mặc y hệt, ngồi xuống gọi một ly nước trái cây, cô hỏi Thả Huệ: “Người học tiến sĩ mà hôm nay cũng rảnh rỗi à?”
Thả Huệ uể oải nói: “Sức khỏe quan trọng mà, dạo này sức đề kháng của tôi càng ngày càng kém, vẫn là do ít tập luyện.”
“Viện trưởng Cao nghiêm khắc lắm hả?” Tĩnh Nghi khuấy cà phê hỏi, “Cậu còn định học lên sau tiến sĩ nữa không?”
Thả Huệ kiên quyết lại đau khổ mà xua tay “Không học nữa, thời gian học sau tiến sĩ quá ngắn, phải nhanh chóng có thành quả, nếu không cũng không ở lại trường được. Bây giờ tư duy của nhà trường đối với nghiên cứu sinh sau tiến sĩ không phải là đào tạo nữa, mà hoàn toàn là ném cả đám người vào trong lồng để đấu đá nhau, ai ganh đua lại người khác thì người đó thắng. Mọi người chẳng còn chút tôn nghiêm nào để nói, cứ như đang ở ‘Miến Bắc*’ của giới học thuật vậy vậy.”
Miến Bắc*: Ý chỉ nơi bóc lột sức lao động tàn tệ, địa ngục trần gian
Trang Tề nghe ra là cô ấy đang khiêm tốn “Cậu mà còn không ở lại được à, Giáo sư hướng dẫn của cậu là ‘cây đa cây đề’ trong ngành đấy, chẳng phải sắp đi Harvard làm giáo sư thỉnh giảng sao?”
“Đúng vậy.” Thả Huệ uống một ngụm Americano, cô ấy thở dài: “Tùy duyên vậy, nếu thật sự không thể ở lại trường thì đành phải tìm con đường khác thôi.”
Tĩnh Nghi lại hỏi: “Nè, tuần này cậu không đi thăm chồng à? Hay là anh Nạp Ngôn về rồi?”
Trang Tề nói: “Anh ấy về cái gì mà về, hôm nay đi thị sát bên dưới rồi, nói là ban ngày không có ở đó, tôi chạy qua sớm thế làm gì?”
Thả Huệ chớp mắt “Thẩm Tông Lương ở nhà có nói, từ nhỏ đến lớn, chưa thấy lão Đường tranh trước giành sau trong chuyện gì khác, mà kết hôn lại vội vàng đến thế. Nói cho cùng, vẫn là cậu có thể tác động đến dây thần kinh của anh ấy.”
Nhắc tới chuyện này Trang Tề vẫn không vui “Có thể tác động là tốt rồi, nếu vậy anh ấy đã không vừa cưới xong đã chạy đi ngoại tỉnh.”
Sau đám cưới không lâu, vào một buổi trưa trong ngày làm việc, Trang Tề đang ăn cơm ở nhà ăn, trên màn hình TV đang chiếu tin tức về việc thay đổi ban lãnh đạo, Dương Khánh Sơn ngồi qua chúc mừng cô.
Trang Tề nhai rau xanh hỏi “Chú cười cái gì thế ạ?”
“Đợt này ‘xào bài*’ ác đấy, chồng cháu sắp bị điều đi rồi phải không?” Dương Khánh Sơn hỏi.
Xào bài*trong trường hợp này ám chỉ việc thay đổi nhân sự
Trang Tề trợn to mắt “Đâu có ạ, anh ấy chẳng nói gì với cháu cả, điều đi đâu ạ?”
Dương Khánh Sơn gật đầu nói: “Không xa đâu, chắc là Yến Thành, lái xe về một chuyến cũng chỉ ba bốn tiếng thôi.”
“Thế mà không xa á?!” Trang Tề tức đến mức nuốt không trôi cơm, dùng đũa chọc chọc vào khay cơm, lại lẩm bẩm: “Cái lão này chắc chắn đã tính toán từ sớm rồi, thảo nào cứ đòi kết hôn mãi.”
Dương Khánh Sơn không nghe rõ, vẫn nói quan điểm của mình: “Chuyện này cháu phải ủng hộ cậu ấy, đừng có là tức giận như vậy chứ.”
Có mặt người ngoài Trang Tề không tiện nói gì.
Cô gật đầu, cố gắng nuốt cọng rau cứng trong miệng xuống “Ủng hộ, cháu ủng hộ ạ.”
Đợi tan làm về nhà, Trang Tề vẫn nén một bụng đầy lửa giận, tiếng động lúc thay giày cũng lớn hơn bình thường rất nhiều.
Cô tắm xong, thắt áo choàng tắm lụa tơ tằm rồi đi lục tủ lạnh.
Trang Tề lấy một chai sữa chua, một hộp kem trà xanh, vắt chân ngồi bên bàn ăn.
Lúc Đường Nạp Ngôn về đến, vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, vẫn cười hỏi cô: “Hôm nay về nhà sớm thế?”
Trang Tề không thèm để ý, vẫn là vẻ mặt vô cảm dùng thìa nhỏ múc kem ăn.
Anh cởi áo khoác vắt lên ghế, liếc nhìn cô nói: “Không phải sắp đến kỳ kinh nguyệt sao? Đừng ăn nhiều đồ lạnh như vậy.”
“Còn biết là em sắp đến kỳ kinh nguyệt cơ à?” Trang Tề nhướng mí mắt, cũng nhìn anh chằm chằm.
Đường Nạp Ngôn cười ngồi qua, một tay đặt lên lưng ghế của cô, “Chuyện gì của em mà anh không biết chứ?”
Trang Tề hừ mạnh một tiếng, “Phải đó, chuyện gì của em anh cũng rõ rành rành. Nhưng chuyện của Chủ nhiệm Đường thì là cấp độ bảo mật, loại dân đen như bọn em không xứng để biết.”
Nói chuyện xóc óc thế này, xem ra không phải tức giận bình thường.
Đường Nạp Ngôn khẽ cúi cằm, trên mặt vẫn giữ nụ cười, trong lòng chắc đã đoán được. Anh nói: “Hôm nay vừa mới công bố, anh đang định tối về nhà báo cho em, ai dè tin tức của bà xã lại nhanh nhạy thế.”
“Anh có phải đã biết từ sớm rồi không?” Trang Tề mở to mắt, ánh mắt sáng rực nhìn anh chằm chằm “Trước khi kết hôn anh đã đoán được rồi!”
Đường Nạp Ngôn nắm lấy tay trái của cô, bụng ngón tay xoa xoa hai cái lên cặp nhẫn cưới đang lấp lánh ánh sáng”Anh biết là sẽ phải điều đi, nhưng không biết sẽ điều đi đâu. Đây là thông lệ, quy tắc cũ rồi, không ai có thể ở lại Bắc Kinh quá lâu, Yến Thành xem như là gần rồi, đây còn là anh chủ động…”
Trang Tề bĩu môi hỏi: “Anh chủ động cái gì?”
“Không có gì.” Đường Nạp Ngôn khẽ xin lỗi bên tai cô “Tóm lại là lỗi của anh, vừa mới cưới được một người vợ đẹp như hoa như ngọc, cô ấy còn không chê anh lớn tuổi, mà anh lại dám chạy đi ngoại tỉnh làm việc, thật là đáng chết.”
Hình như cũng không đến mức tội chết. Trang Tề lập tức bị kem làm cho nghẹn họng.
Cô thu lại ánh mắt, bản thân lại lắp bắp trước “Cũng…cũng không nghiêm trọng đến thế. Em chỉ tức giận vì anh không nói cho em, còn phải nghe được từ miệng lão Dương.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu lia lịa, không ngừng nhận sai “Em phê bình rất đúng, lần sau nhất định sẽ nói cho em biết ngay lập tức, bất kể là đã chắc chắn hay chưa.”
Trang Tề cũng không biết nói gì nữa.
“Buổi chiều họp, ngồi cùng ba người nghiện thuốc lá.” Đường Nạp Ngôn đứng dậy, vừa cởi cúc áo vừa nói “Em ngồi một lát đi, anh đi tắm rồi nấu cơm cho em, hôm nay muốn ăn gì?”
Trang Tề đi theo anh lên lầu.
Cô khẽ nói một câu “Anh.”
Áo sơ mi cởi được một nửa, Đường Nạp Ngôn quay đầu lại cười, bế bổng cô lên nói: “Lại nữa à, ngày nào cũng không cần ăn cơm, chỉ ở trên giường làm bậy thôi à?”
Trang Tề vòng tay ôm lấy cổ anh “Vâng, không có khẩu vị.”
“Đợi anh tắm xong có được không?”
“Được.”
Rời khỏi nhà thi đấu cầu lông, Trang Tề về nhà ăn trưa, thu dọn mấy chiếc áo len cashmere và áo khoác dày, xếp vào một chiếc vali lớn.
Dì Phương nhìn thấy “Mang nhiều quần áo cho tiên sinh thế sao?”
Trang Tề mệt đến mức phải chống hông một lúc “Uhm, sắp giảm nhiệt độ rồi, tôi sợ anh ấy ở bên đó bị lạnh, mang thêm cho anh ấy vài cái, chứ đâu có thời gian mà cứ đi đưa đồ cho anh ấy suốt được.”
Hai người khiêng vali lên cốp sau xe.
Trang Tề phủi tay “Dì tan làm đi, mai dì ở nhà nghỉ ngơi, ngày kia hẵng đến.”
“Được, vậy cô đi đường cẩn thận nhé.”
“Tạm biệt dì.”
Vừa lên cao tốc, điện thoại của Đường Nạp Ngôn đã gọi tới, hỏi cô xuất phát chưa, đến đâu rồi.
Trang Tề mất kiên nhẫn nói: “Em đi lâu rồi, anh không cần lần nào cũng hỏi kỹ thế đâu, em tự biết cẩn thận mà.”
Bên kia không biết làm sao, im lặng một lúc mới nói: “Em lái chậm thôi.”
Cô không chút do dự mà cúp máy, Đường Nạp Ngôn nghe tiếng tút tút trong điện thoại, chậm rãi đặt nó lên bàn.
Thạch Vĩ Minh, người làm cùng ca với anh, cười hỏi: “Em dâu lại đến đưa hơi ấm cho cậu đấy à?”
Đường Nạp Ngôn thở dài nói: “Kết hôn chưa đầy nửa năm tôi đã đến đây, chung quy vẫn là tôi có lỗi với cô ấy.”
“Là công việc mà, tôi thấy em dâu thấu tình đạt lý, rất hiểu và ủng hộ cậu, may mà khoảng cách cũng không tính là xa.”
Một tay anh đè lên tài liệu, tay kia gạt tàn thuốc, gật đầu không nói gì.
Trang Tề lái xe vào trong khu đại viện, dừng lại trước tòa nhà nhỏ nơi Đường Nạp Ngôn ở. Cô ngồi trong xe, lấy gương trang điểm ra kiểm tra lại lớp trang điểm, xác nhận vẫn giống như lúc ra khỏi nhà.
Còn chưa xuống xe, đã nhìn thấy một nam một nữ từ trong tòa nhà đi ra, tay cầm một tập tài liệu dày cộp.
Đường Nạp Ngôn tiễn họ xong, vừa nhìn đã thấy xe của cô. Anh đi tới gõ gõ cửa sổ xe “Đến rồi mà còn không xuống? Ai lại đắc tội với em à?”
Trang Tề nói không có ai “Em lái xe lâu như vậy, nghỉ ngơi một lát cũng không được à?”
Trang Tề cười vươn tay “Phải bế thẳng vào cửa đấy nhé, em không đi bộ đâu.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Được, anh bế em lên giường luôn.”
Vẫn còn e dè vì đang ở bên ngoài, Trang Tề thoáng đỏ mặt “Cũng đâu có gấp gáp đến thế.”
“Anh gấp.”
Họ vừa vào nhà, vợ của Thạch Vĩ Minh liền cười nói: “Cộng sự này của anh đúng là một người chồng tốt, lần nào đến cũng dỗ dành bồng bế, Tiểu Trang vẫn như một cô gái nhỏ vậy.”
Thạch Vĩ Minh hừ một tiếng, “Chồng già vợ trẻ, bình thường quá mà.”
“Tiểu Đường cũng không phải nhân vật đơn giản, anh gây sự với bao nhiêu người, mà với cậu ấy lại rất hòa thuận.”
“Đâu chỉ là không đơn giản, tài năng của cậu ấy còn vượt xa anh, tuổi lại còn trẻ, người này không thể xem thường được.”
Thạch phu nhân cười nói: “Hóa ra là lo lắng sau này khó gặp mặt, sợ người ta rồi à.”
Làm ‘người số hai’ là một công việc cực kỳ thử thách bản lĩnh con người, cũng rất khó nắm bắt chừng mực, nếu thể hiện quá sắc bén, sẽ lấn át cả ‘người số một’, điều này tuyệt đối không được. Nhưng nếu chuyện gì cũng răm rắp nghe theo sự chỉ huy, tỏ ra quá khúm núm, thì ấn tượng với cấp trên sẽ bị giảm đi rất nhiều, mang tiếng là người khó đảm đương nổi trọng trách.
Nhưng Đường Nạp Ngôn lại mang đến cho mọi người cảm giác rất tốt.
Trong những quyết sách vô cùng quan trọng, anh luôn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ uy tín của Thạch Vĩ Minh, kiên định đứng về phía người anh này. Đến lúc cần anh làm chủ ra lệnh, anh cũng không chút do dự mà bày tỏ rõ ý chí và chủ trương của mình, khiến người khác cảm thấy anh vừa có tầm nhìn đại cục, lại vừa thực tế chịu làm.
Trời đã tối hẳn, trong bụi cỏ có một lớp sương mỏng, ánh đèn hai bên đường hắt xuống, chiếu ánh sáng vàng vọt lên mặt đất xám trắng.
Trong phòng ngủ tối tăm trên lầu, giọng nói trầm thấp mơ hồ của người đàn ông vang lên “Em xem người em nóng rực rồi đây này, lần thứ mấy rồi?”
“Không đếm hết… không có đếm.”
Từ lúc bước vào, Đường Nạp Ngôn đã đè cô lên cánh cửa chính ở tầng dưới, trao cho cô một nụ hôn sâu mãnh liệt. Hai người từ bên cửa hôn đến sofa, c** q**n áo của đối phương, nhưng Trang Tề cứ mải hôn anh, tay không có mấy sức lực, nên đến cuối cùng, chiếc áo sơ mi trắng của anh vẫn ngay ngắn trên người, chỉ có chiếc quần tây đen bị vứt bên cạnh tấm thảm.
Anh làm rất hăng, Trang Tề rên cũng rất hăng, chiếc sofa rung lắc theo, phát ra tiếng kẽo kẹt.
Vốn dĩ đã bế cô từ phòng tắm ra rồi, cả hai đều khoác áo choàng ngủ mềm mượt, nhưng Trang Tề lại không nhịn được mà bắt đầu cọ xát anh, dính trên người anh trượt tới trượt lui. Anh không kiềm chế được mà đặt cô xuống, để Trang Tề quỳ ngồi trên thảm, đè cô vào mép giường để hôn cô, dùng đ** l*** **t *t để lấy lòng cô, mắt nhìn cô bị l**m đến mức nói năng lung tung, la hét ầm ĩ, run rẩy co rúm lại một cách bất lực trên thảm, liều mạng cầu xin anh đi vào.
Đường Nạp Ngôn ở trên người cô chưa bao giờ có sức tự chủ. Từ khi còn trẻ đã không có, khi làm anh trai cô cũng không có, sau khi làm chồng lại càng không, tình cảm và nguyên tắc đều do cô chi phối.
Đêm đã khuya, Đường Nạp Ngôn ôm cô hỏi: “Vẫn muốn ngủ à?”
“Ngủ, em buồn ngủ lắm.” Trang Tề mềm nhũn nói.
Đường Nạp Ngôn xoa đầu cô “Nhưng mà vẫn chưa ăn tối, anh gọi người mang đến có được không?”
Trang Tề lắc đầu, một tuần cô mới gặp anh một lần, không muốn lúc nào cũng có nhiều người đến làm phiền, cũng không thích nói mấy lời khách sáo. Cô nói giọng mũi: “Em không ăn, vừa hay giảm béo.”
“Nói linh tinh.” Đường Nạp Ngôn thấp giọng quở trách một câu “Em đã gầy như vậy rồi, còn giảm nữa thì thành cái dạng gì?”
Trang Tề mất kiên nhẫn “suỵt” một tiếng, ý bảo anh đừng nói nữa.
Lần trước Thạch Vĩ Minh còn cười nói, người có thể “suỵt” nhẹ một tiếng là khiến anh ngậm miệng lại được, cũng chỉ có một người này thôi.
Ngủ đến nửa đêm, Trang Tề cuối cùng cũng tỉnh dậy trong lòng anh. Cô dụi mắt “Mấy giờ rồi?”
Đường Nạp Ngôn lấy điện thoại di động xem “Mười một giờ rưỡi, dậy được chưa?”
Trang Tề “ừm” một tiếng, đợi anh bật đèn rồi, vẫn ngây người ngồi trên giường.
“Sao thế?” Đường Nạp Ngôn ngồi xuống mép giường hỏi.
Cô nói: “Phiền quá, lại ngủ đến giờ này, bữa tối biến thành bữa ăn khuya mất rồi, nhưng em đã thề là không ăn khuya, mà giờ này lại đói thật sự.”
Đường Nạp Ngôn cười “Không sao, sắp qua mười hai giờ rồi, giờ mà ăn thì tính là bữa sáng ngày hôm sau, chứ ăn khuya ai lại tính đến muộn thế này.”
“Không thèm chấp nhặt với anh.” Trang Tề lại ngồi lên người anh, sờ sống mũi anh nói: “Khi nào anh mới được điều về? Em muốn ngày nào anh cũng ở bên cạnh em.”
Đường Nạp Ngôn nắm lấy cổ tay cô, dịu dàng an ủi: “Sắp rồi, chỉ một hai năm nữa thôi, kiên nhẫn chờ thêm chút nữa, được không?”
Trang Tề bĩu môi “Được rồi.”
“Ngoan quá, dậy đi, không phải em muốn ra ngoài đi dạo sao? Vừa hay đưa em đi ăn.”
Đường Nạp Ngôn lái xe ra ngoài, đến một nhà hàng mà anh thường lui tới.
Ông chủ đứng ở cửa đợi anh, nhìn thấy xe chạy tới, liền tiến lên mở cửa xe cho anh.
Đường Nạp Ngôn “ôi” một tiếng, “Không phải đã bảo cậu về trước đi sao? Còn đích thân đứng đây đợi.”
Buổi tối nhiệt độ thấp, Trang Tề quấn một chiếc khăn choàng xuống xe, cười với ông chủ trẻ tuổi kia.
Ông chủ nhà hàng nói: “Chị dâu đến mà, tôi không ân cần một chút sao được, anh vẫn lên phòng riêng trên lầu chứ ạ?”
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Không cần nhiều nhân viên phục vụ, chỉ hai vợ chồng tôi thôi.”
“Tôi biết rồi, tuyệt đối không gọi người khác vào, món ăn để tôi bưng lên.”
Đường Nạp Ngôn sợ cô lạnh, ôm cô vào lòng đi lên lầu.
Trang Tề ngồi xuống nói: “Chỗ này hình như không mở cửa 24 giờ đúng không? Sao vẫn còn mở cửa thế?”
“Không phải, anh bảo cậu ấy đợi một chút, sợ buổi tối em đói.” Đường Nạp Ngôn rót cho cô một tách trà nóng, nói: “Vốn định bảo cậu ấy mang đến nhà, ai dè em lại muốn ra ngoài dạo.”
Trang Tề bưng tách trà nói: “Em muốn xem nơi chồng em làm việc và sinh sống, không được à?”
“Được, em nói cái gì mà không được?” Đường Nạp Ngôn xoa tay cô, “Em mà nói mặt trời hình vuông, anh cũng gật đầu, nói, đúng thế.”
“Anh bớt đi.”
Ông chủ nhà hàng đứng canh ở cửa, qua khe cửa nghe được câu này, không nhịn được mà bật cười. Không nhìn ra được, vị tân quý* này xem trên TV tin tức, trông nghiêm túc ít nói cười là thế, mà lúc riêng tư dỗ dành bà xã lại ra cái dáng vẻ này.
Tân quý*: nhân vật quyền lực mới nổi
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
