Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 67: Anh già rồi, sao bì được với mấy cậu trai trẻ

Trang Tề vừa ngồi xuống ghế trong văn phòng, lại cảm thấy cổ họng vừa khô vừa khàn, cô liền đứng dậy rót một ly nước uống.
Cô đã bận rộn rất lâu, chạy lên lầu xuống lầu tìm người ký tên, đợi đến khi quay lại chỗ ngồi, cô ôm một chồng tài liệu nhìn ra ngoài cửa sổ, mấy chiếc lá ngân hạnh bay lượn trong gió, chao đảo lắc lư rồi khựng lại đôi chút, giống như cảnh phim cũ bị rớt khung hình.
Trong lòng Trang Tề dâng lên một cảm giác bình yên đã lâu không thấy.
Sự bình yên này rất khác, đó là sự bình yên không vướng bận.
Lúc mười tám mười chín tuổi ở bên cạnh anh trai, dưới sự che chở của anh cũng bình yên, chỉ là trong sự phấn khích vui sướng, vẫn xen lẫn một tia thấp thỏm. Sau này khi đã thích nghi với cuộc sống nghiên cứu sinh, ngày tháng trôi qua phẳng lặng không gợn sóng, nhưng Trang Tề tự mình hiểu rõ, đó càng giống như một buổi thiền tu xa rời thế tục, trái tim đã trở thành một cái giếng cạn, sự yên tĩnh đó cũng không thể chịu nổi sự suy xét, nó là một cái vỏ rỗng tuếch, chạm vào là vỡ tan.
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Đường Nạp Ngôn.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy: “A lô?”
Bên kia rất yên tĩnh, âm thanh truyền đến nghe rất trống trải.
Trang Tề sững lại một chút rồi nói: “Anh không phải đang họp đấy chứ?”
Đường Nạp Ngôn quay đầu nhìn thoáng qua phòng họp, nói: “Ừ, anh ra ngoài nghe máy, em nói đi.”
Chuyến thị sát buổi chiều đã kết thúc, lúc quay về Lý Phú Cường mở cuộc họp làm tổng kết toàn diện, nhân viên công tác bên này rất được việc, Đường Nạp Ngôn chỉ cần xem biên bản ghi chép là đủ rồi, anh vừa mới phát biểu xong, bây giờ là lúc lắng nghe ý kiến, nên anh mới có chút thời gian rảnh để nghe điện thoại.
Trang Tề vội nói: “Vậy anh còn nghe máy làm gì, cúp đi.”

Đường Nạp Ngôn cười một tiếng: “Không sao, em và công việc quan trọng như nhau. Em ăn trưa chưa?”
“Ăn rồi.” Khóe môi Trang Tề cong lên vút, cô hỏi: “Anh nói với Chủ nhiệm Dương là em không khỏe chỗ nào thế?”
Đường Nạp Ngôn cho rằng cô hỏi câu này hơi thừa, cười nói: “Mới tân hôn xong, có thể là không khỏe vì lý do gì chứ? Dương Khánh Sơn còn không hiểu sao? Không cần nói quá rõ ràng.”
Vốn dĩ cô cũng không nghĩ đến tầng ý này, nghe vậy mặt lập tức đỏ bừng.
Trang Tề trách anh: “Đã nói là không nói cho người khác biết mà.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Cái này không tính là vi phạm nguyên tắc đâu nhỉ, không phải em dặn anh không được lừa người khác sao? Là Lão Dương chủ động hỏi đấy chứ.”
Trang Tề hừ một tiếng: “Ông ấy biết rồi, Giáo sư Tưởng cũng sẽ nhanh chóng biết thôi, căn bản là không giấu được một ai cả.”
“Cũng không giấu được bao lâu đâu, chuyện cá nhân như kết hôn thế này, theo quy định anh là phải báo cáo.”
Trang Tề xoay xoay cây bút trong tay: “Anh nói đúng, cũng nên nói với mẹ em một tiếng, nếu không là quá không tôn trọng bà ấy rồi.”
“Trưởng thành rồi nhỉ, còn biết nói chuyện tôn trọng cơ đấy.” Đường Nạp Ngôn tán thưởng gật đầu, rồi nói: “Chuyện trong nhà, đợi anh đi công tác về chúng ta lại bàn bạc tiếp, bây giờ anh phải vào họp, được không?”
Trang Tề gật đầu: “Được, đợi anh về rồi nói sau.”
Cô cúp điện thoại, nán lại văn phòng đến giờ tan làm, rồi lái xe về con hẻm.
Vừa đỗ xe xong, Trang Tề còn chưa kịp tháo dây an toàn, Chu Khâm đã gọi đến, vội vã hỏi: “Tề Tề, Tiểu Ngọc có đến tìm cậu không?”
Trang Tề ngơ ngác hỏi: “Không có, sao cô ấy lại đến tìm tôi? Hai người cãi nhau à?”
“Tôi dạo này bận muốn điên, lấy đâu ra thời gian cãi nhau với cô ấy?” Có lẽ vì quá sốt ruột, giọng điệu của Chu Khâm rất gắt, cậu nói: “Cậu đang ở nhà à? Nếu không ở nhà thì mau về nhaF xem thử, cô ấy ở đây không người thân thích, lại chẳng mang theo thứ gì, có thể đi đâu được chứ?”
Trang Tề nghe xong cũng hoảng, cô vội đóng cửa xe, vừa cầm điện thoại vừa nói: “Được được được, cậu đừng hoảng như thế, tôi về nhà ngay đây.”
Cô rảo bước về nhà, mở cửa ra, trong nhà không hề thay đổi chút nào, căn bản là không có ai ghé qua. Trang Tề thậm chí còn ra sân sau tìm, vừa đi vừa lo lắng gọi tên Tiểu Ngọc.
Cuối cùng, cô tìm khắp nơi không thấy đành trả lời Chu Khâm, nói là không tìm thấy.
Chu Khâm ủ rũ chán nản, cậu nói: “Nếu chỉ là giận dỗi thì không sao, too sợ nhất là cô ấy lẳng lặng bỏ đi, đến lúc đó không biết phải đi đâu tìm.”

Cậu vừa nhắc, trong đầu Trang Tề liền lóe lên một ý, nghĩ ra đối sách.
“Đợi chút, tôi gọi cho Đường Nạp Ngôn.” Trang Tề không giải thích nhiều với cậu, vội cúp máy.
Cô lại gọi điện qua, ngắn gọn nhanh chóng kể lại sự việc một lần: “Anh có thể tra giúp em thông tin chuyến bay được không?”
Đường Nạp Ngôn bình tĩnh đáp lại: “Em đừng vội, gửi tên cô ấy qua đây, anh bảo lão Hoàng đi tra.”
Trang Tề dặn dò: “Vâng, nhưng anh phải nhanh một chút, muộn rồi sợ không đuổi kịp.”
“Được, mọi việc cứ theo lời bà xã nói mà làm.”
Cô cũng không ngồi ở nhà chờ kết quả.
Trang Tề khóa cửa rồi đi ra, lại lái xe đến sân bay.
Không phải Chu Khâm nói cậu ấy sắp đến rồi sao?
Sân bay lớn như vậy, một mình cậu ấy cũng tìm không xuể, thêm một người giúp đỡ thì vẫn tốt hơn.
Còn chưa đến nơi, cô đã nhận được tin nhắn Đường Nạp Ngôn gửi lại, là thông tin chuyến bay của Tiểu Ngọc.
Trang Tề lập tức gửi cho Chu Khâm.
Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ lên máy bay, chắc là có hy vọng cản cô ấy lại, chỉ mong cậu ấy hành động nhanh một chút.
Đã nước sôi lửa bỏng đến nơi rồi, nhưng Chu Khâm vẫn không quên trả lời cô một tiếng cảm ơn.
Đợi đến khi cô sắp đến sân bay, Chu Khâm gọi điện thoại tới, nói đã tìm được người rồi. Cũng may nhờ có thông tin chính xác mà cô gửi tới, Chu Khâm đã quả quyết mua vé cùng chuyến bay, nhanh chóng qua cổng an ninh, chạy đến cổng lên máy bay kéo người về.
Trang Tề thở phào nhẹ nhõm: “Không phải cậu bắt taxi đến à? Gửi định vị cho tôi đi, đi xe của tôi về, mười phút nữa là tôi đến rồi.”
“Vậy cũng tốt.”
Cô lái xe theo định vị tìm đến, dừng xe ổn định trước mặt họ, hạ cửa kính xe xuống nói: “Lên xe đi.”
Chu Khâm mở cửa, đẩy Tiểu Ngọc lên trước, động tác không có chút dịu dàng nào, xem ra vẫn còn đang tức giận.
Cô gái này suy nghĩ đơn giản, trong mắt chỉ có một mình Chu Khâm, vô cùng yếu đuối.
Trang Tề không dám nói nhiều, mỉm cười như bình thường: “Tiểu Ngọc, lâu rồi không gặp.”
Tiểu Ngọc chau mày, ôm cái túi vải của mình, bối rối bất an nhìn cô ấy: “Chị Trang, đã làm phiền chị rồi.”
Trong khoảnh khắc đó, Trang Tề dường như nhìn thấy bóng dáng của chính mình trên người cô ấy.
Năm đó cô cũng như vậy, đứng bên bệ cửa sổ tầng hai, nhìn Đường Nạp Ngôn ra cửa đi làm, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn đồ đạc, không ngoảnh đầu lại mà đến sân bay.
Trong suốt quá trình không hề thấy chút do dự nào, nhưng vào khoảnh khắc máy bay lao lên trời cao, Trang Tề nhìn mặt đất ngày càng xa, cô đã khóc nức nở như một đứa trẻ.
Cô không biết con đường đang chờ đợi mình ở phía trước, rốt cuộc là một con đường như thế nào. Nhưng bất kể là gì, cô đều phải đi tiếp, dù gian nan đến mấy cũng phải đi.
Nhưng cô đã được Đường Nạp Ngôn nuông chiều quá lâu, chưa từng trải qua một ngày nào cần phải cắn răng kiên trì, cho nên trong lòng toàn là lo lắng và sợ hãi về tương lai. Lúc đó cô chìm đắm trong vũng bùn không thể thoát ra, trong lòng như lạc vào vạn trượng bến mê. Cô cho rằng mình không thể vượt qua được, cơ thể biến thành một chiếc lá khô bị số phận bỏ rơi trên cành cây, run rẩy lay động trong gió.
Bây giờ nghĩ lại, những chuyện lúc đó cảm thấy không thể vượt qua, đến hôm nay cũng đã bị bỏ lại rất xa ở phía sau, có lẽ cuộc đời sắp đặt những cửa ải này, chính là muốn chúng ta tự cứu lấy mình khỏi vực sâu hàng ngàn vạn lần.
Trang Tề quay đầu lại nói: “Không phiền đâu, chị tan làm rồi cũng không có việc gì.”
“Còn không có việc gì!” Chu Khâm lườm Tiểu Ngọc một cái, nói: “Đã kinh động đến anh trai cậu ấy tra chuyến bay của em rồi, cậu ấy cơm cũng chưa ăn đã vội chạy đến đây.”
Mặt Tiểu Ngọc thoạt tiên đỏ lên, sau đó không hề báo trước mà khóc òa lên: “Em có bắt anh tìm đâu, em cũng không bắt anh đến, anh để em đi không tốt sao?”

Chu Khâm đã lo lắng sợ hãi lâu như vậy, giọng điệu cũng không thể dịu dàng nổi: “Vậy tại sao em lại muốn đi, anh có lỗi với em ở đâu à? Nói đi chứ.”
Tiểu Ngọc lắc đầu, cô ấy sợ đến mức lại nói lắp: “Là… là bố của anh bảo em đi, ông ấy nói em không thể tiếp tục ở bên anh, anh sắp kết hôn với cô Cố nào đó rồi. Em nói em rất nghe lời anh, em còn nói em biết làm rất nhiều việc, sẽ không gây rối cho anh. Nhưng bất kể em nói gì, ông ấy đều lạnh lùng lắc đầu với em, nói không được.”
“Sau đó thì sao?” Chu Khâm run rẩy hỏi một câu.
Dự án trong tay tiến độ đã qua một nửa, cậu toàn tâm toàn ý vùi đầu vào số liệu thí nghiệm, mỗi ngày đi sớm về khuya, đối với chuyện Chu Cát Niên đã tìm Tiểu Ngọc, cậu không hề hay biết chút nào.
Tính cách Tiểu Ngọc là vậy, Chu Cát Niên chỉ cần ngồi ở đó, tùy tiện ra vẻ một chút, là đủ dọa cô ấy sợ đến run rẩy.
Qua gương chiếu hậu, Chu Khâm và Trang Tề nhìn nhau một cái.
Trang Tề lắc đầu, cô cũng đã lâu không về đại viện, cũng không rõ tình hình.
Chu Khâm lau nước mắt cho Tiểu Ngọc: “Đừng khóc, vừa rồi thái độ của anh không tốt, sao em không nói cho anh biết sớm? Đâu cần phải tự mình bỏ chạy chứ. Anh dạy em cách đi máy bay, là để em cứ thế bỏ đi à?”
Tiểu Ngọc đỏ hoe vành mắt, nức nở nói: “Em đã cầu xin ông ấy rồi, em cầu xin ông ấy rất lâu, em nói cho dù đợi anh kết hôn rồi, em cũng có thể ở nhà anh làm người giúp việc, nhưng bố anh bảo em đừng tơ tưởng hão huyền.”
Trang Tề nghe mà thở dài một hơi.
Cô có thể tưởng tượng được, lúc đó Tiểu Ngọc đứng trước mặt Chu Cát Niên, người vốn quen thói nịnh trên nạt dưới, sẽ bất lực đến mức nào.
“Có gì mà phải cầu xin ông ta, em cầu xin ông ta làm gì!” Chu Khâm trông như sắp tức điên lên, cậu nói: “Em đáng lẽ nên nói thẳng với ông ta, em không phải con gái ông ta, ông ta không có quyền xen vào chuyện của em.”
Tiểu Ngọc nước mắt lưng tròng nhìn anh: “Nhưng… nhưng đó là bố của anh mà.”
Chu Khâm ôm trán im lặng một lúc lâu.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cậu nhìn về phía trước nói: “Tề Tề, phiền cậu đưa bọn tôi về đại viện, tôi đi tìm ông ấy.”
Trang Tề khuyên anh: “Gặp chú Chu đừng quá kích động, có chuyện gì thì từ từ nói, sức khỏe của cậu cũng vừa mới hồi phục.”
“Biết rồi.” Chu Khâm gật đầu, rồi khoác áo ngoài lên người Tiểu Ngọc, ôm cô ấy một cái đầy áy náy.
Trang Tề đưa họ đến cổng đại viện, cô không vào trong.
Nhìn Chu Khâm đi qua cánh cổng lớn đó, Trang Tề liền lái xe đi.
Lái xe lâu như vậy, về đến nhà tay chân mỏi nhừ, cô cũng lười nấu cơm, đặt một phần omakase box*, vứt điện thoại xuống đi tắm.
Omakase box*: Suất ăn do đầu bếp quyết định, đóng hộp.
Cô mặc áo choàng tắm đi ra, nằm trên sofa chơi một lúc thì đồ ăn ngoài được giao đến. Hộp thức ăn có hai tầng, bên trên là mười miếng sushi và bốn cuộn futomaki (cơm cuộn lớn), bên dưới là cơm nhím biển mà cô thích ăn, kèm thêm một phần trứng cuộn.
Trang Tề đói lắm rồi, cô dùng tay bốc hai miếng sushi cho vào bụng, nghẹn đến mức vội mở một chai nước có ga, uống một ngụm. Giải quyết xong cái bụng đói, cô mới nhớ ra phải báo bình an cho Đường Nạp Ngôn.
Cô dựng điện thoại ở một bên, gọi video cho anh.
Lúc bắt máy, thứ Trang Tề nhìn thấy đầu tiên không phải là anh, mà là một làn khói trắng dày đặc, cách màn hình cũng thấy sặc cả cổ họng.
Đường Nạp Ngôn dựa nghiêng trên ghế bành, trên gương mặt nho nhã lịch sự nổi lên một lớp ửng đỏ, bộ dạng này của anh không thường thấy, trên người toát ra một vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, giữa chốn danh lợi trông anh thanh tú, xuất chúng đến mức bỏ xa những người khác.
Anh đổi tay kẹp thuốc, lúc nhấn nhận cuộc gọi thì nói với Lý Phú Cường: “Bà xã gọi đến kiểm tra rồi, tôi nghe máy một chút.”
Lý Phú Cường cũng gạt tàn thuốc: “Quy củ nhà Tiểu Đường nghiêm thật đấy.”
Khiến cho vòng người vây quanh anh uống trà đều cười rộ lên.
Tình huống này không tiện nói nhiều, anh thậm chí không dám xoay camera lung tung, rất cẩn thận mà hắng giọng. Đường Nạp Ngôn nói thẳng: “Bên anh còn có việc, lát nữa anh gọi lại cho em.”
Trang Tề gật đầu: “Vâng.”

Đến hơn mười một giờ, điện thoại của Đường Nạp Ngôn mới gọi tới.
Trang Tề nhặt điện thoại từ trên thảm lên, giọng ngái ngủ “a lô” một tiếng.
“Ngủ rồi à?” Đường Nạp Ngôn vừa cởi cúc áo vừa nói, ngẩng mắt nhìn đồng hồ.
Cô vặn nhỏ tiếng phim lại: “Vâng, sắp ngủ rồi. Anh bây giờ mới về khách sạn à?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Ừ, vừa rồi đi uống trà, bàn chút chuyện.”
Trang Tề nhẹ nhàng oán trách: “Anh lại uống rượu rồi, uống đến mức mặt đỏ bừng thế kia.”
Anh giải thích: “Hết cách rồi, người ta tiếp đãi nhiệt tình như vậy, anh cũng không thể tỏ ra quá nghiêm túc được. Rượu nên uống thì phải uống, thuốc nên hút thì hút, còn phải uống cho thật đã.”
“Tìm được Tiểu Ngọc rồi.” Trang Tề không tiện xen vào công việc của anh, cô nói: “Nguy hiểm thật, suýt chút nữa là lên máy bay rồi.”
Đường Nạp Ngôn ừ một tiếng: “Hôm đó anh thấy cô ấy ở cổng nhà họ Chu, nhưng không nhớ ra là ai, phải chi khuyên bảo cô ấy sớm hơn một chút thì tốt rồi.”
Trang Tề cười nói: “Không sao, anh đã giúp nhiều rồi, buổi tối Chu Khâm đến nói chuyện với bố cậu ấy rồi, bộ dạng đó của cậu ấy nam tính ghê.”
Bên kia nghe xong liền không vui.
Đường Nạp Ngôn nói với giọng khó chịu: “Phải đó, anh già rồi, sao bì được với mấy cậu trai trẻ.”
Người này sao mà lòng dạ càng ngày càng hẹp hòi vậy? Người bên ngoài mắt mù hết rồi hay sao mà cứ khen anh bất chấp nào là có phong độ, còn gì mà tu dưỡng tốt, độ lượng bao dung?
Trang Tề tức đến mức ngồi bật dậy, cô nói: “Anh bây giờ là không thể nghe tên của bất kỳ người đàn ông nào khác à? Ngay cả Chu Khâm cũng không được sao.”
Đường Nạp Ngôn thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy, đặc biệt là đàn ông trẻ hơn anh, nghe xong là trong lòng không thoải mái, cho nên sau này em cũng bớt k*ch th*ch anh lại, nếu muốn anh sống thêm vài năm. Có thể nói thế này, Chu Khâm vẫn luôn là đối tượng anh đề phòng, cũng may là cậu ta thông minh, không làm ra hành động gì mang tính thực chất cả.”
“…Em còn tưởng anh sẽ ngụy biện vài câu chứ, bây giờ ngay cả diễn cũng không thèm diễn nữa à?” Trang Tề cạn lời.
Trước đây ít nhiều gì anh cũng còn che giấu tâm lý hơn thua của mình trong tình yêu, bây giờ thì không thèm giả vờ nữa rồi.
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Anh hẹp hòi thế nào em còn không biết sao? Có gì hay mà phải diễn.”
Trang Tề nói: “Em không biết, em tưởng chồng em hào phóng lắm, mặc kệ em thế nào cũng không ghen.”
“Bớt dát vàng lên mặt anh đi, em để kiếp sau hẵng tìm người chồng như vậy, kiếp này không được đâu.”
“Không được thì không được, em đi ngủ đây.”
“Được, đóng cửa sổ lại cho kỹ, ở nhà một mình đừng bất cẩn.”
Đường Nạp Ngôn đi công tác tỉnh bốn ngày rưỡi, đến chiều thứ sáu mới về lại thủ đô.
Khi còn đang ở trên xe, anh nhận được một cuộc điện thoại, là bác Vương gọi tới, kể cho anh nghe một chuyện mới lạ.
Chiều hôm nay, Dương Khánh Sơn bị mọi người cuống cuồng khiêng lên xe cứu thương, mà thủ phạm gây tội chính là người vợ mới cưới của anh.
Nghe nói là Dương Khánh Sơn vừa từ phòng vệ sinh đi ra, Trang Tề với nữ đồng nghiệp cùng văn phòng của cô ấy không biết giở trò gì, như hai con thỏ lao vọt lên, đâm ông ấy văng xa ba bốn mét, bộ xương già này suýt nữa thì bị phế luôn rồi.
Đường Nạp Ngôn nghe mà cau mày: “Lão Dương nằm viện ở đâu? Cháu đến thăm ông ấy ngay đây.”
Đối phương cười, đọc tên bệnh viện và số phòng bệnh.
Đường Nạp Ngôn nói: “Được, cảm ơn bác đã báo cho cháu.”
Lý Phú Cường ngồi ở hàng ghế sau, hỏi anh đã xảy ra chuyện gì.
Anh bóp sống mũi, rất lâu rồi chưa nghe tin tức nào lố bịch như vậy, chính mình cũng không nhịn được mà bật cười: “Vợ tôi chạy đua với người ta ở hành lang, đâm lão Dương bị thương không nhẹ. Đúng là đứa trẻ không hiểu chuyện, Dương Khánh Sơn đưa cô ấy đến bên cạnh mình, đúng là trong mệnh đáng phải chịu kiếp nạn này.”

Nghe xong Lý Phú Cường mỉm cười: “Nạp Ngôn à, tính cách ít nói ít lời này của cậu, ghép với một người vợ trẻ trung hoạt bát như vậy, là hợp lý vô cùng.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu: “Vâng, đây không phải là phải vội đi dọn dẹp hậu quả cho cô ấy sao?”
Tài xế thả anh ở cổng cơ quan, Đường Nạp Ngôn đổi sang xe của mình, nhét vali vào ghế sau, trên đường đến bệnh viện, anh đã mua một bó hoa tươi.
Bác sĩ điều trị chính của Dương Khánh Sơn là Trương Văn Lị.
Lúc anh vào phòng bệnh, vừa đúng lúc gặp bác sĩ Trương đi ra, hai người đứng đối diện chào hỏi nhau.
Văn Lị mở lời trước: “Đến thăm Chủ nhiệm Dương thay Tề Tề à, cô ấy cũng vừa đi. Sao cô ấy đi làm rồi mà vẫn thế, mấy cô gái nhỏ hình như đều hoạt bát hiếu động như vậy phải không?”
Đường Nạp Ngôn nói phải, khách sáo hỏi thăm cô ấy một câu: “Em lớn tháng thế này rồi, không nghỉ phép à?”
“Sắp rồi, cố gắng hoàn thành trách nhiệm thôi mà.” Văn Lị xoa bụng cười, cô ấy nói: “Anh vào đi, bệnh nhân chưa ngủ đâu.”
Đường Nạp Ngôn nhấc chân bước vào phòng bệnh, cao giọng nói liên tục “xin lỗi, xin lỗi”, rồi đưa bó hoa cho Dương phu nhân.
Nằm trên giường bệnh, một chân bị treo cao, Dương Khánh Sơn xua tay: “Đừng nói nữa, Tề Tề cũng không cố ý, cậu mau ngồi đi.”
Trước mặt người bị hại và gia đình, Đường Nạp Ngôn cố gắng dùng lời lẽ nặng nề hơn một chú, anh nói với vẻ mặt nghiêm khắc: “Lát nữa tôi về sẽ phê bình cô ấy, giờ làm việc mà chạy chạy nhảy nhảy, cô ấy tưởng mình còn đang đi học à, đứa trẻ này cứ như không lớn nổi vậy, thật là phiền phức.”
Thấy anh như vậy, Dương Khánh Sơn còn giúp Trang Tề giải vây: “Haiz, cũng không nên nói cô ấy như vậy, cô ấy đối với công việc rất cẩn thận, thái độ cũng nghiêm túc, con gái mà, luôn có chút cá tính. Chuyện ngoài ý muốn thôi, sau khi về cậu đừng có giữ bộ dạng này, kẻo dọa cô ấy sợ.”
Đường Nạp Ngôn nhận ý tốt của ông ấy, gật đầu: “Nói thì nói vậy, nhưng nên dạy dỗ thì vẫn phải dạy dỗ, là tốt cho cô ấy thôi.”
Dương Khánh Sơn cười hai tiếng: “Vậy chuyện của hai vợ chồng trẻ nhà cậu, tôi cũng không tiện xen vào nhiều.”
Ngồi cùng nửa tiếng, Đường Nạp Ngôn mới đứng dậy, nói mình vừa xuống máy bay chưa ăn cơm, anh để lại một phong bì đỏ, nói cũng không mua được gì, mong ông ấy nhất định phải nhận lấy, đây là chút lòng thành của hai vợ chồng họ.
Anh tự tay nhét xuống dưới gối, Dương Khánh Sơn từ chối không được, đành phải nói: “Vậy cậu mau về đi, tôi ở đây có người chăm sóc rồi.”
“Ngài nghỉ ngơi nhiều nhé.”
Lúc Đường Nạp Ngôn xách vali về đến nhà, Trang Tề đang ngồi bên hồ nước nhỏ xem công thức nấu ăn.
Hoa hải đường trong sân đã nở, mặt trời sắp lặn chiếu những tia nắng thưa thớt, in bóng hoa chồng chéo lên chiếc váy của cô. Cô nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cười: “Anh về rồi à?”
Đường Nạp Ngôn đi đến trước mặt cô, kéo cô từ trên ghế mây đứng dậy: “Nhớ anh không?”
Trang Tề mở to đôi mắt ngấn nước, gật gật đầu. Cô còn chưa kịp nói, môi anh đã áp xuống, vừa nặng nề vừa gấp gáp hôn cô, hôn đến mức cô gần như đứng không vững.
Trong lúc mơ màng, họ đã đổi vị trí, Đường Nạp Ngôn bế cô lên người mình, ngồi vào chiếc ghế bành của cô, một tay giữ lấy mặt cô, mạnh mẽ m*t lấy dịch ngọt thanh của cô. Nụ hôn kéo dài rất lâu, lúc dừng lại, tay chân Trang Tề đều mềm nhũn, chỉ có thể dựa vào người anh, hé môi khẽ th* d*c.
Chóp mũi Đường Nạp Ngôn vẫn tì lên má cô, anh thở không đều, nói: “Giỏi thật đấy, đến lãnh đạo của mình cũng đưa vào bệnh viện luôn rồi.”
“Sao anh biết nhanh vậy? Đúng là chuyện xấu đồn xa.” Trang Tề bĩu môi, thầm nghĩ miệng ai mà nhanh thế.
Đường Nạp Ngôn xoa xoa cổ tay cô: “Chuyện lớn như vậy, anh làm sao mà không biết được chứ? Em có bị ngã không?”
Cô lắc đầu, rồi vội giải thích tình hình cho anh nghe: “Buổi chiều Tiểu Thu đùa giỡn với em, nói xem ai chạy đến cuối hành lang trước, em nói em ngày nào cũng chạy bộ, cô ấy chắc chắn chạy không lại em đâu. Sau đó bọn em liền thi, ai mà biết Chủ nhiệm Dương lại đi ra từ phòng vệ sinh giữa đường chứ, trùng hợp đến thế… phanh cũng không kịp.”
Chuyện này dù nghe bao nhiêu lần cũng thấy hoang đường.
Đường Nạp Ngôn tức đến mức véo má cô một cái: “Mặc kệ em chạy nhanh cỡ nào, cho dù em là quán quân Olympic đi nữa, cũng không thể rượt đuổi đùa giỡn ở hành lang chứ, tâm can của anh à, đó là nơi làm việc, điềm đạm một chút không tốt sao?”
“Vâng ạ.” Giọng Trang Tề nhỏ xuống: “Lần sau em sẽ chú ý.”
Đường Nạp Ngôn cầm sách của cô lên: “Đang xem gì thế, học cách hầm canh à?”
Trang Tề nói: “Vâng, em muốn ngày mai hầm canh xương mang qua cho Chủ nhiệm Dương, thật sự quá có lỗi với ông ấy.”
“Được, ngày mai anh đi cùng em.”

 


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 67: Anh già rồi, sao bì được với mấy cậu trai trẻ
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...