Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Chương 62: Chết cũng phải chết cho rõ ràng
Chiều thứ năm, Trang Tề đang sắp xếp tài liệu trong văn phòng.
Sau hai tiếng sấm nổ ầm ầm, sắc trời đột ngột tối sầm lại, u ám đè nặng xuống, cành cây bị lắc lư dữ dội, như sắp bị nhổ bật rễ.
Cô gái cùng văn phòng với cô, Dư Thu Lật, nói: “Ôi chao, lại sắp mưa to rồi.”
“Đúng vậy, thật đột ngột.” Trang Tề gõ gõ xấp tài liệu trên tay cho phẳng, đặt ngay ngắn.
Cô mở điện thoại ra xem dự báo thời tiết, xem cơn mưa rào này khi nào mới tạnh, mấy năm nay ở Mỹ không lái xe, kỹ năng lái xe của cô cũng thụt lùi rất nhiều, không dám lái xe ra đường khi trời mưa bão.
Vẫn chưa xem xong thì điện thoại của Chu Ẩn Niên đã gọi tới.
Trang Tề nghe máy “Alô, bác sĩ Chu?”
Nghe cô gọi xa lạ như vậy, Chu Ẩn Niên cũng đổi cách xưng hô: “Trang tiểu thư, đang đi làm ở cơ quan à? Anh tìm em có chút việc.”
Sự phối hợp ăn ý đầy hài hước kiểu bạn bè này khiến Trang Tề bật cười.
“Rất quan trọng, chuyện này liên quan đến sự nghiệp của anh.”
“Được, còn nửa tiếng nữa là tan làm, anh đến dưới lầu đợi em nhé.”
“Được.”
Sợ cô không mang ô, Chu Ẩn Niên đứng đợi ở cửa.
Anh ta đợi đến nhàm chán, tiện miệng tán gẫu với ông chú phụ trách đăng ký, nói về xung đột khu vực và cuộc chơi giữa các nước lớn, còn mời người ta một điếu thuốc.
Trang Tề đứng sau nghe một lúc, cảm thấy vị bác sĩ ngoại khoa này sao mà còn chuyên nghiệp hơn cả cô học chính trị quốc tế, vừa mở miệng đã là những chủ đề lớn lao, nào là toàn cầu hóa kinh tế bị cản trở, hiệu quả của các thể chế quốc tế không đủ, đề xướng các khái niệm ngoại giao mới.
Khiến cho ông chú tò mò “Cậu trai trẻ cũng muốn đến đây làm việc à, đến tìm hiểu tình hình trước sao?”
Chu Ẩn Niên cười nói: “Không ạ, bạn cháu làm ở đây, cháu đến đón cô ấy.”
“Bạn anh ra rồi đây, đi thôi.” Trang Tề lấy túi gõ anh ta một cái.
Chu Ẩn Niên nói với ông chú: “Vậy bọn cháu đi trước nhé, lần sau đến thăm chú.”
Trang Tề và anh ta che chung một chiếc ô đi ra ngoài “Anh thật là giỏi nói ghê, đến bác bảo vệ của bọn em mà cũng nói chuyện được cả buổi.”
Chu Ẩn Niên cầm ô, mở cửa xe cho cô “Hết cách rồi, cái miệng dẻo quẹo này là bố mẹ cho, anh cũng muốn yên tĩnh như em lắm, nhưng không thể ngồi yên được.”
Sau khi ngồi lên xe, Trang Tề rút khăn giấy, lau đi mấy giọt mưa dính trên má, cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cơn mưa này đã rơi là không dứt, lại còn có gió, những hạt mưa lạnh buốt cứ bay tạt vào người.
Cô nói: “Rốt cuộc là anh có chuyện gì? Gấp gáp như vậy.”
Chu Ẩn Niên nhấn nút khởi động “Đến giờ ăn tối rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Họ đến một quán ăn Nhật.
Trang Tề đã đến đây vài lần, nơi này áp dụng chế độ hội viên, cộng thêm thời tiết xấu nên khách không nhiều lắm.
Đẩy cửa bước vào, dưới chao đèn màu trắng là một vầng sáng màu vàng ấm áp, trong phòng tỏa ra mùi hương gỗ thông thanh nhã.
Chu Ẩn Niên đề nghị vào phòng riêng ngồi, nhưng Trang Tề từ chối.
Có lẽ anh ta không có ý gì khác, nhưng cô là người có cảm giác về ranh giới nội tâm rất mạnh, một nam một nữ đóng cửa ngồi cùng nhau, luôn khiến cô cảm thấy xâm phạm đến không gian riêng tư.
Cô chỉ vào chỗ ngồi trước quầy “Em thích vị trí có không khí náo nhiệt thế này, ăn ở đây là được rồi.”
“Nghe em.”
“Bây giờ nói được rồi chứ?”
Chu Ẩn Niên vắt áo vest lên lưng ghế, anh ta nói: “Tề Tề, Đại học Hồng Kông có một dự án y tế rất tiên tiến, người phụ trách là giáo viên cũ của anh, anh thấy đây là một cơ hội rất tốt, muốn sang đó rèn luyện một chút.”
“Vậy công việc bên này của anh thì sao?” Trang Tề uống một ngụm trà, cô hỏi.
Anh nói: ” Bỏ thôi, đâu thể nào ôm đồm cả hai nơi được, phải có sự lựa chọn chứ.”
Trang Tề gật đầu “Nhưng bệnh viện trực thuộc khó vào như vậy, vậy mà anh lại từ bỏ, thật đáng tiếc.”
Chu Ẩn Niên vẫn còn trẻ, trên người vẫn mang sự lãng mạn của tuổi trẻ, sẵn sàng liều mình vì lý tưởng. Anh ta cười nói: “Em nghĩ giống hệt bố mẹ anh.”
“Vậy bố mẹ anh nói sao?”
“Họ đưa ra một vấn đề khó cho anh.”
“Vấn đề khó gì?”
“Phải dẫn bạn gái về nhà trước, anh nói là anh có rồi, chính là con gái của Giáo sư Tưởng.”
Trang Tề nghe xong, một ngụm rượu sake đang ngậm trong miệng, không kịp phòng bị mà phun hết lên mặt anh ta “Anh đang đùa cái gì vậy!”
Chu Ẩn Niên bình tĩnh lau mặt, anh ta nói: “Phải, anh biết điều này có hơi ép người quá đáng, nhưng anh hết cách rồi. Em yên tâm, chỉ cần anh thuận lợi đến Hồng Kông, qua một thời gian anh sẽ nói với họ, do chúng ta yêu xa trong thời gian dài, tình cảm rạn nứt, đã chia tay trong hòa bình rồi, sẽ không ảnh hưởng đến em đâu.”
Trang Tề hoàn toàn không muốn ôm cái việc này vào người, cô nói: “Với ngoại hình này của anh mà không tìm được bạn gái sao? Tùy tiện kéo một cô y tá trong bệnh viện các anh cũng được mà, sao cứ phải là em chứ?”
“Nào, em nghe anh nói này.” Chu Ẩn Niên đẩy tách trà sang một bên, lấy ra phong thái như lúc bảo vệ luận án tiến sĩ, phân tích cho cô: “Thứ nhất, họ yêu cầu quá nhiều, phải gia thế tốt, ngoại hình đẹp, nhân phẩm tốt, ngoài ra học lực không được thấp, công việc cũng phải ra dáng, đếm tới đếm lui, em là người hoàn hảo nhất.”
Được anh ta khen ngợi không cần suy nghĩ một tràng như thế, Trang Tề mím môi, trong lòng có chút lâng lâng. Cô gật đầu “Ừm, còn gì nữa?”
Chu Ẩn Niên lại nói: “Thứ hai, trong số những cô gái anh quen, em là người có cái đầu tỉnh táo nhất, tâm tư sạch sẽ nhất, không có nhiều suy nghĩ quanh co lòng vòng, mấy cô gái trẻ trong bệnh viện bọn anh, cũng có người điều kiện tốt có thể dùng để chặn miệng bố mẹ anh. Nhưng sợ sau này khó thoát thân, tìm em thì không có nỗi lo về sau này, em trước giờ vẫn luôn không có hứng thú gì với anh, anh biết.”
Cô biểu hiện rõ ràng đến vậy sao?
Trang Tề có chút ngại ngùng cúi đầu “Cũng không phải, chủ yếu là anh không phù hợp với…”
“Được rồi, những cái đó không quan trọng, cứ cho qua đi.” Chu Ẩn Niên hoàn toàn chìm đắm trong viễn cảnh tương lai, trong mắt đã không còn mấy chuyện yêu đương nam nữ nữa, anh ta nói: “Em chỉ cần cùng anh đi gặp bố mẹ một lần, hai gia đình chúng ta ăn một bữa cơm, những chuyện khác anh sẽ tự mình giải quyết tốt, không cần em phải ra mặt nữa.”
Trang Tề nắm chặt đũa, trong lòng do dự không dám nhận lời anh ta, luôn cảm thấy lừa người như vậy không tốt lắm, mặc dù không phải bố mẹ cô. Nhưng bố mẹ người khác cũng sẽ đau lòng.
Trong lúc họ nói chuyện, món ăn đã lên đến món cá thu đao nướng, thịt cá tái chín mềm dẻo, da cá nướng cũng rất giòn.
Chu Ẩn Niên thấy cô không nói gì, lại “thêm dầu vào lửa”: “Anh thật sự rất muốn tham gia vào dự án này, đây là một cơ hội rất khó để giành được, bỏ lỡ rồi anh sẽ hối hận cả đời mất, cầu xin em đấy, Tề Tề.”
Trang Tề vẫn không đồng ý “Anh tìm người khác không được à?”
Chu Ẩn Niên nói: “Bố mẹ anh chính là đang kiếm chuyện làm khó, cố ý lấy cớ này để không cho anh đi, thời gian ngắn như vậy em bảo anh đi tìm ai? Nếu yêu đại một người chẳng phải càng làm tổn thương người ta hơn sao? Hơn nữa, anh đột nhiên dắt một người về nhà cũng chẳng ai tin, hai chúng ta quen nhau ở Mỹ, bố mẹ anh cũng đều biết, dùng em làm lá chắn thì độ tin cậy cao biết mấy. Em đừng quên, mẹ anh và Giáo sư Tưởng là đồng nghiệp, anh chỉ cần xử lý xong phía mẹ em, thìmọi chuyện đều không thành vấn đề.”
“Em biết hai người họ là đồng nghiệp.” Trang Tề lúc này mới phản ứng lại, cô trừng lớn mắt “Giáo sư Tưởng bà ấy đồng ý với anh rồi sao?”
Chu Ẩn Niên lắc đầu “Cũng không hẳn là đồng ý, bà ấy nói với anh một tràng lời lẽ kiểu quan cách xã giao, nói người trẻ tuổi theo đuổi ước mơ là chuyện tốt, nhưng tốt nhất vẫn nên trao đổi với bố mẹ nhiều hơn. Em đồng ý rồi thì chẳng phải bà ấy cũng sẽ đồng ý sao, anh thấy bà ấy ít khi phản đối em chuyện gì lắm.”
Trang Tề vẫn đang suy nghĩ, Chu Ẩn Niên lại chắp tay vái cô “Em giúp anh lần này đi, nể tình lần trước anh đã giúp em, nếu không anh quỳ xuống cho em xem.”
Cô nghiêng đầu nhìn qua, người này thật sự vịn vào ghế quỳ một chân xuống.
Dọa Trang Tề vội vàng kéo anh ta dậy “Làm gì đấy, có mất mặt không hả, đứng lên!”
“Em đồng ý với anh đi.” Tay Chu Ẩn Niên bám trên cánh tay cô, kiên trì nói.
Trang Tề bất đắc dĩ gật đầu “Được, đồng ý đồng ý, nhanh lên.”
Chu Ẩn Niên phủi phủi người, hớn hở nói: “Vậy thì bảy giờ tối thứ bảy tuần này, ở Vạn Hòa.”
“Biết rồi, sẽ gọi cả Giáo sư Tưởng đi cùng, yên tâm đi.” Trang Tề bất đắc dĩ nói.
Khi cảnh này xảy ra, Chu Phúc vừa từ phòng riêng đi ra, nhìn thấy Trang Tề và Chu Ẩn Niên ở bên ngoài, bèn nấp sang một bên nghe lỏm.
Hai cô cậu trẻ tuổi này đang làm gì vậy, cầu hôn không giống cầu hôn, giận dỗi cũng không giống giận dỗi.
Trịnh Vân Châu từ phía sau đi tới, hỏi anh ta: “Lâu thế rồi còn chưa quay lại, tôi còn tưởng cậu say chết ở ngoài rồi, xem gì mà hăng hái thế?”
“Người ngồi cạnh Tề Tề là bạn trai cô ấy à?” Chu Phúc hất cằm về phía đó, hỏi.
Trịnh Vân Châu nhả ra một ngụm khói “Lớn tuổi rồi, tôi không rõ mấy mối quan hệ này nữa, lão Đường không phải ngày nào cũng ở bệnh viện à? Chắc cậu ta cũng không biết.”
Nói xong, anh ta lấy điện thoại ra chụp lại, gửi thẳng cho Đường Nạp Ngôn xem.
Chu Phúc cười một tiếng “Anh đây không phải là đâm vào tim người ta sao? Thật là ‘nghĩa khí’.”
Chu Phúc nói: “Cậu ta đã đủ cảnh giác rồi, không cần cậu phải thay.”
Suy nghĩ một lát, anh ta vẫn bảo Trịnh Vân Châu nhắn thêm một câu, “Bảy giờ tối thứ bảy tuần này ở Vạn Hòa, hai gia đình hình như sắp gặp mặt, làm gì thì không biết, bảo lão Đường tự đi mà nghe ngóng.”
Trịnh Vân Châu gửi xong, cất điện thoại “Tối nay thế nào, đánh bài thiếu một người.”
Trịnh Vân Châu cười hừ một tiếng “Người ta đúng là uống xong liền về thật, nói là Bảo Châu nhà anh ta đêm hôm khuya khoắt sẽ sợ, chúng ta mà chơi thì lại không có giờ giấc gì. Cái con người này ấy à, dựa vào trộm với cướp mà đoạt được một món đồ, trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bị kẻ trộm khác nhòm ngó, tôi đặc biệt hiểu lão Phó.”
Chu Phúc liếc xéo anh ta một cái “Cậu đương nhiên là hiểu rồi, hai người các cậu một kẻ trộm ngầm, một kẻ cướp công khai. Không nói nữa, trọng nữ sắc khinh bạn như vậy, còn gì để nói nữa chứ, ai về nhà nấy đi.”
“Tôi đây không có nữ sắc để mà trọng, tôi có thể chơi với cậu đến sáng, dù sao thì thầy Trình cũng đi công tác rồi.”
“Được, tối nay đến chỗ cậu, gọi thêm mấy người nữa.”
Lúc nhìn thấy bức ảnh, Đường Nạp Ngôn đang ngồi trên sofa trong phòng bệnh.
Anh vừa tan làm, bảo người chăm sóc đi ăn tối nghỉ ngơi, nói tám giờ hãy quay lại.
Ông cụ đã ngủ hơn hai tiếng rồi, đây là biểu hiện cơ thể đang dần hồi phục, Đường Nạp Ngôn canh thời gian uống thuốc, chuẩn bị lát nữa sẽ gọi ông dậy.
Trong bức ảnh Trịnh Vân Châu gửi tới, Trang Tề mặc một chiếc áo sơ mi ren, phối với chân váy xòe nhỏ chiết eo màu xanh lá nhạt, dưới ánh đèn tông màu ấm áp, trông giống như một đóa sen non e ấp sắp nở.
Mặt Chu Ẩn Niên kề rất gần cô, chỉ thiếu chút nữa là dán vào tai cô để nói chuyện, sắc mặt Trang Tề trái lại rất điềm nhiên.
Đường Nạp Ngôn đi ra ngoài, gọi điện thoại thẳng đến “Họ đang ở đâu?”
Cách màn hình cũng ngửi thấy được mùi thuốc súng.
Trịnh Vân Châu một tay cầm điện thoại, một tay cầm ly rượu cười, “Đừng căng thẳng thế, ở ngay quán ăn Nhật chúng ta hay đến thôi, nhưng bây giờ hình như ăn xong đi rồi, cậu đến cũng không bắt được tại trận đâu.”
“Có nghe thấy họ nói gì không?” Đường Nạp Ngôn lại hỏi.
Trịnh Vân Châu nói: “Lão Chu nghe thấy rồi, là chuyện gặp mặt, trông có vẻ như quỳ xuống, giống như đang cầu hôn, có đồng ý hay không thì không rõ, tôi không kinh động họ.”
Đường Nạp Ngôn gật đầu, xem ra cũng không hỏi được gì nữa “Được, vậy đi.”
Anh đứng ngoài hành lang, trên đầu là ánh đèn ốp trần lạnh lẽo của bệnh viện, chiếu rõ cả gân xanh nổi lên trên cẳng tay.
Đường Nạp Ngôn bỗng nhiên cười khẩy một tiếng.
Hôm qua ở cơ quan, cậu nhóc mới đến nói trước mặt anh rằng, con người ta khi cạn lời thật sự sẽ bật cười, anh còn nghiêm mặt dạy dỗ người ta, nói lúc làm việc nghiêm túc, đừng có chơi mấy cái hot trend trên mạng như vậy.
Giây phút này anh đã hoàn toàn thấu hiểu.
Câu nói này không sai chút nào, quần chúng nhân dân tổng kết đều đúng cả.
Bây giờ giỏi trêu đùa người ta quá rồi, mỗi lần thân mật với anh xong, là lại cho anh leo cây một thời gian. Đây là muốn nói với anh điều gì, bảo anh đừng quá để tâm đến cô, mọi người chẳng qua chỉ là vui chơi qua đường thôi sao? Tán tỉnh đủ rồi, không khí đến rồi thì làm một lần, sau đó ai cũng đừng ràng buộc ai, là như vậy sao?
Giờ thì hay rồi, trực tiếp đi gặp bố mẹ với người khác luôn.
Tối ngày kia phải không?
Được được được, anh ngược lại muốn xem xem, rốt cuộc là chuyện gì? Chết cũng phải chết cho rõ ràng.
Đường Nạp Ngôn ngồi xuống bên giường, lấy từ trong cặp tài liệu ra một hộp trang sức bằng nhung đen, mở ra xem một lúc.
Trên giường đột nhiên truyền đến một giọng nói yếu ớt mà già nua, “Chiếc nhẫn đẹp quá.”
“Ông nội, ông tỉnh rồi.” Đường Nạp Ngôn cất chiếc nhẫn đi, nói với y tá đứng ở cửa: “Đi gọi bác sĩ.”
Sau đó lại lót thêm mấy cái gối, từ từ đỡ Đường Thừa Chế dậy “Cũng đến giờ uống thuốc rồi, cháu đang chuẩn bị gọi ông dậy.”
Đường Thừa Chế nhìn cháu trai “Bây giờ lại vội vã kết hôn rồi à?”
Đường Nạp Ngôn nhếch mép “Nói ra không sợ ông cười, ngày đầu tiên Trang Tề trở về, cháu đã muốn kéo cô ấy đi đăng ký kết hôn, nếu cô ấy đồng ý.”
“Nếu con bé mà đồng ý, thì đã không trốn cháu suốt, người ta là sợ gia đình chúng ta rồi. Nếu không, chính là sợ trở thành gánh nặng của cháu, không muốn làm lỡ dở cháu.” Đường Thừa Chế dựa vào chiếc gối mềm, nói trúng tim đen.
Đường Nạp Ngôn khâm phục gật đầu “Ông còn chưa gặp cô ấy, mà đã hiểu hết mấy suy nghĩ đó của cô ấy rồi, đúng là không gì qua được mắt ông. Ông lại không cho rằng, cô ấy là vì không đủ thích cháu.”
Đường Thừa Chế lập tức xua tay “Đó là suy nghĩ ngu ngốc của mẹ cháu, cho rằng con bé đang đứng núi này trông núi nọ. Nói thật, tình cảm của hai đứa, ông chưa bao giờ nghi ngờ. Nếu con bé không quá quan tâm đến cháu, sao có thể bị bố cháu đưa sang Mỹ chứ? Nếu trong lòng con bé chỉ có bản thân nó, thì tiền đồ của cháu tốt xấu ra sao cũng không liên quan đến nó, Đường Bá Bình có thể dọa được nó cái gì?”
Đường Nạp Ngôn thẳng thắn nói: “Vâng, nhưng bây giờ cô ấy cũng đã trưởng thành, đọc nhiều sách như vậy, trong suy nghĩ về một vấn đề, cô ấy có một bộ quy tắc hành xử và hệ thống đánh giá của riêng mình, không dễ dàng bị ảnh hưởng. Ngược lại là cháu, bây… giờ ngày càng lo được lo mất, đa nghi, một chút chuyện vặt cũng có thể khiến cháu tâm thần bất an, không biết có phải là do tuổi tác đã lớn hay không.”
Anh phải nhìn nhận cho đúng, đây không phải là hai mươi năm trước, Trang Tề cũng không còn là cô bé nhút nhát, rụt rè khi mới đến nhà họ Đường nữa.
Hồi đó cô vừa mất đi người thân, đừng nói là tự mình quyết định, ngay cả giao tiếp với người khác cũng không dám. Cô làm gì cũng phải hỏi qua Đường Nạp Ngôn, chuyện nhỏ như ra ngoài ăn cơm mặc quần áo gì, gặp người lớn nên xưng hô thế nào, đến chuyện lớn như giữ lại hay vứt bỏ một con búp bê mô hình, Trang Tề việc gì cũng cẩn thận xin chỉ thị của anh, không dám tự mình quyết định bất cứ điều gì.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, cô sớm đã hình thành nên nhân cách rõ ràng cụ thể, sẽ không nhường lại quyền tự chủ của mình nữa.
Đây là sự trưởng thành của cô, là sự thay đổi mà Đường Nạp Ngôn cảm nhận được trên người cô trong suốt thời gian qua, còn vui hơn cả việc thấy cô tốt nghiệp tiến sĩ.
Niềm vui này mang một cảm giác được vinh dự lây, dù sao thì anh vẫn luôn hy vọng Trang Tề có thể trở thành một người phụ nữ như vậy, cũng luôn giáo dưỡng cô theo phương diện này.
Đường Thừa Chế lườm anh một cái “Trước mặt ông mà nói chuyện tuổi tác à! Đã nghĩ thông suốt rồi, thì xốc lại tinh thần, đi xóa bỏ hết lo lắng của con bé đi. Nhớ kỹ một điều, chỉ nói những lời chân thành tha thiết, không được uy h**p người ta, cũng đừng hứa hẹn những thứ viển vông, càng đừng ôm ảo tưởng.”
“Cháu biết rồi.” Đường Nạp Ngôn trịnh trọng gật đầu, nói đùa: “Đây chẳng phải là kết hôn sớm một ngày, thì ông sớm được bế chắt gái nhỏ, chắt trai nhỏ một ngày sao.”
Đường Thừa Chế cười nói: “Ôi, cháu không cần nghĩ cho ông, ông đã dạy dỗ được cháu trai của ông rồi, nhìn cháu ngày càng trưởng thành tháo vát, cả đời này sớm đã không còn gì hối tiếc, không cần vì ông mà vội vàng cuống quýt.”
Thấy hai ông cháu họ nói chuyện xong, bác sĩ đợi ở cửa mới dám đi vào, cười nói: “Hôm nay trông khí sắc của ông tốt hơn nhiều rồi.”
Đường Thừa Chế cũng cười “Các cậu chăm sóc tôi vất vả rồi.”
“Không vất vả, đây đều là việc nên làm ạ.”
Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
