Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 61: Em không sợ

Hơn sáu năm không trở lại nơi này, Trang Tề cảm thấy mọi thứ vẫn như cũ, không khác gì so với những gì cô thường mơ thấy.
Chỉ là bên ngoài cửa sổ trong mơ không có lá cây xanh đậm thế này, cũng không có ánh nắng đẹp đến vậy, ngay cả độ cong của rèm voan bị gió thổi lay động cũng vừa phải, viền lá xanh biếc lấp lánh ánh vàng kim rực rỡ.
Vẫn có chút khác biệt, chiếc sofa kia đã được thay rồi.
Cô đã từng quỳ ở trên đó, mặt áp vào bề mặt da mềm mại, cong người thật cao, hoàn toàn mở rộng cơ thể đón nhận Đường Nạp Ngôn, bị anh đè nặng, làm cho đến mức khóc nức nở.
Khi đó cô vừa tròn hai mươi tuổi.
Dũng cảm hơn bây giờ, liều lĩnh hơn bây giờ nhiều, càng biết làm thế nào để bản thân vui vẻ, dựa vào một trái tim chân thành nồng nhiệt nhất, cũng dám làm rất nhiều chuyện l* m*ng nhưng lại chan chứa tình cảm thật sự.
Cô mặc váy hai dây đi ra, mái tóc vừa sấy khô được búi thấp, vì bị hơi nước hun quá lâu, một lớp đỏ ửng nổi lên trên gò má vốn tái nhợt.
Đường Nạp Ngôn ngồi trên sofa, vẫy tay gọi cô qua “Uống canh gừng đi, cho đỡ lạnh.”
“Anh nấu à?” Trang Tề bưng canh lên hỏi.
Đường Nạp Ngôn nói: “Trong căn nhà này còn có người thứ ba sao?”
Cô đúng là đã hỏi một câu thừa thãi.

Trang Tề “ồ” một tiếng, ngẩng đầu ngoan ngoãn uống hết.
Đường Nạp Ngôn nhìn chằm chằm cô uống xong, lại hỏi: “Đói rồi phải không? Đợi một lát là có thể ăn cơm rồi, sắp có người mang tới.”
Trang Tề thực ra vẫn ổn, trong bụng vừa có nước trà vừa có điểm tâm, còn bị sặc mấy ngụm nước hồ. Nhưng cô không nói, với tính khí của Chủ nhiệm Đường bây giờ, hình như không nghe lọt tai quan điểm khác biệt của người khác, cứ động một chút là trông như sắp tăng huyết áp.
Đừng thật sự chọc tức anh đến xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.
Trang Tề nghĩ vậy, gật đầu: “Vâng.”
Đường Nạp Ngôn nghi ngờ nhìn cô.
Bây giờ anh biến thành kẻ thần kinh rồi, cô không nghe lời anh thì không được, mà trở nên ngoan ngoãn rồi lại không yên tâm. Cứ luôn cảm thấy cô đang lừa gạt anh, sau đó một buổi sáng nào đó thức dậy, lại lên máy bay đi Mỹ.
Đều là do năm đó cô ra đi quá đột ngột, sự chia ly bất ngờ đã để lại vết thương lòng, gần như trở thành một căn bệnh cũ của Đường Nạp Ngôn, giống như bệnh phong thấp lâu năm ở đầu gối, lúc tốt lúc xấu, hễ đến ngày mưa là lại tái phát.
Nghĩ đến đây, Đường Nạp Ngôn vẫn bổ sung một câu: “Em đừng sợ, anh sẽ không động tay động chân nữa đâu. Hôm đó là ngoài ý muốn, em biết đấy, con người đôi khi không thể kiểm soát được bản thân mình, anh cũng vậy.”
Anh chốc lát lại dịu dàng như vậy, dường như sợ cô sẽ chạy mất, lặp đi lặp lại giải thích rõ ràng.
Năm đó đâu phải tự cô muốn đi.
Sao anh cứ không hiểu vậy chứ?
Trang Tề cắn môi, rồi lập tức thả ra, đôi môi cô sau khi nhanh chóng tụ máu, điểm xuyết vẻ đẹp lộng lẫy như đóa thược dược đỏ.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, cách một chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch màu đen sẫm, trong mắt mờ mịt hơi nước ẩm ướt “Em không sợ, anh là anh Cả của em, sao em lại sợ chứ?”
“Vậy em là thế nào?” Cổ họng Đường Nạp Ngôn cũng hơi khàn đi.
Trang Tề nói: “Lúc đó, bác Đường đã đưa một tập tài liệu cho em xem, là của anh…”
Thời gian cách xa quá lâu, cô nhất thời quên mất tờ giấy đó gọi là gì, ngừng lại một chút.

Đường Nạp Ngôn xua tay, cũng không muốn nhắc lại chuyện đau lòng này nữa “Anh biết rồi, bản ý kiến đó là thư ký của ông ấy viết, em bị cái này lừa gạt sao?”
“Không có.” Trang Tề lắc đầu, cô nói: “Em đoán có thể ông ấy lừa em, nhưng lại nghĩ dù cho là thật, cũng có cách giải quyết. Điều khiến em quyết định phải đi, vẫn là câu nói ‘anh em loạn luân’ mà ông ấy nói, em biết đây không phải là bịa đặt, nhất định thật sự có người độc mồm độc miệng như vậy, đúng không?”
Tội danh này quá nặng nề, đè lên người ai cũng đều mất đi nửa cái mạng.
Đường Nạp Ngôn suy tư một lúc lâu, vẫn gật đầu.
Cô đã lớn rồi, không thể cứ giấu giếm cô mãi, như vậy sẽ càng đẩy cô ra xa hơn, cho dù hiện thực có tàn nhẫn máu lạnh, cũng phải nói ra một cách nguyên vẹn.
Anh dựa vào sofa, hai chân bắt chéo, nhớ lại chuyện trước kia, anh nói: “Lúc đó đúng là có người phản đối việc anh chuyển khỏi Hoa Thái, lời nói còn nặng nề hơn câu này nhiều. Khi đó anh không nói cho em biết, là sợ em sẽ suy nghĩ nhiều, tự mình ở nhà đoán già đoán non, đưa ra kết luận lung tung, rồi ôm hết tội lỗi vào người.”
Trang Tề nhìn anh không chớp mắt “Vậy là có chuyện này, đúng không, họ đã nói gì?”
“Em đừng nghe nữa, anh cũng lười thuật lại, đều là những lời lẽ thô thiển hết mức, nghe bẩn tai.” Đường Nạp Ngôn chậm rãi cười, vẫy vẫy tay “Em ngồi xa quá rồi, nói chuyện như vậy không mệt sao? Đến chỗ anh này.”
Có lẽ chỉ với cô anh mới như vậy, ở bên ngoài tiếp xúc qua lại với người khác, anh luôn phải giữ một khoảng cách nhất định. Nhưng anh không thể chịu đựng được việc Trang Tề ở ngay trước mặt anh, mà lại cách anh xa như thế.
Trang Tề suy nghĩ một lát, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh “Nói như vậy, trước khi em đi Mỹ, chuyện của anh đã được giải quyết rồi à.”
“Đúng, nhưng cũng không thể trách em, chúng ta đều quá sẵn lòng suy nghĩ cho đối phương, thiếu sự giao tiếp cần thiết, trách nhiệm là ở anh.” Đường Nạp Ngôn nhìn vào mắt cô, trong hơi thở bình tĩnh, đã nhuốm mùi hương ngọt ngào thanh khiết của cô.
Trang Tề hiểu rồi “Tốt nhất em vẫn không nên ở đây, nếu không những năm qua, sao anh có thể thuận lợi như vậy chứ?”
Nếu không đi, những kẻ coi trọng danh lợi như mạng sống kia, sẽ luôn dùng điểm này để công kích anh, cho đến khi kéo anh xuống để thay thế, không bao giờ kết thúc.
Chỉ vì anh là anh trai, anh lớn tuổi hơn, người bên ngoài liền đổ hết mọi chuyện lên đầu anh, nhận định đây là một vụ dụ dỗ có mưu tính từ lâu.
Những người lớn lòng dạ đen tối này, lẽ nào bọn họ không thể có tình cảm sao? Có lẽ họ cũng nghĩ tới rồi, nhưng lại cố ý né tránh lý do này, chỉ để có thể thuận lợi hắt chậu nước bẩn này lên đầu anh trai cô.
Đường Nạp Ngôn nhẹ nhàng gạt đi giọt nước trên cằm cô, anh nói: “Cũng có lý, nhưng anh sớm đã tính toán xong rồi, không lên được thì thôi, cho dù ở Hoa Thái làm đến khi về hưu cũng được.”
“Em chính là không muốn nhìn thấy như vậy nên mới đi.”
“Sẽ không đâu, em đã trở thành con gái của Giáo sư Tưởng, không còn là đứa trẻ được nuôi dưỡng ở nhà chúng ta nữa, đối với anh mà nói chính là cô gái nhà người khác, không ai có thể dùng em để làm cớ gây chuyện nữa, cũng không làm ra được trò trống gì đâu.”
Trang Tề gật đầu “Vậy thì tốt, như vậy em cũng yên tâm rồi.”
“Em thì yên tâm rồi, vậy còn anh?” Đường Nạp Ngôn lại kéo cô qua một chút, hai người lại sắp dán sát vào nhau rồi.
Trang Tề bị anh nắm trong tay, lòng bàn tay Đường Nạp Ngôn thật lớn, lúc dùng sống mũi cọ vào má cô, bàn tay x** n*n sau lưng cô dùng sức như vậy, mới vài phút cô đã mềm nhũn, lại bị anh bế lên người.
Cô vòng tay qua cổ anh nhìn anh, ngay cả trên đuôi mày rậm đen cũng đong đầy sóng tình nồng đậm, tay cũng không ngừng trêu chọc một giây. Trang Tề khẽ th* d*c “Anh đã nói là không động tay động chân rồi mà.”
Hơi thở của Đường Nạp Ngôn phả trên môi cô, chỉ thiếu một chút nữa là hôn lên rồi. Anh cười, chuyển sang ngậm lấy vành tai cô, chậm rãi l**m m*t “Đàn ông nói loại lời này cũng giống như chó sủa thôi, vậy mà em cũng tin?”
Chiếc váy trên người cô rất mỏng, lúc cơ thể gập lại tựa trên vai anh, để lộ ra đôi chân trắng nõn mịn màng, bị Đường Nạp Ngôn v**t v* trong lòng bàn tay, x** n*n qua lại, rút cạn toàn bộ sức lực của cô.
Đường Nạp Ngôn hôn cô, hôn vô cùng kiên nhẫn, m*t lấy môi cô hết lần này đến lần khác, khiến chiếc lưỡi kia ướt đẫm, ban đầu Trang Tề còn ngậm chặt răng, sau đó lại không thể chờ đợi mà tự mình đưa ra, thúc giục anh ngậm lấy.
Khác với sự l* m*ng lần trước ở nhà cô, lần này Đường Nạp Ngôn không hề vội vàng, tìm lại được phần lớn phong thái ngày xưa, ấn cơ thể ấm nóng của Trang Tề vào trong lòng, cách một lớp váy lụa mỏng manh, chậm rãi, dùng sức ma sát cô, ma sát đến mức lớp màng che chắn mỏng manh kia ướt đẫm thành vật trang trí chỉ cần kéo là rơi, ngón tay muốn vào mà không vào, thỉnh thoảng ấn vào một chút, nhưng lại không vào hoàn toàn, trêu chọc khiến Trang Tề hơi hé miệng, mắt lim dim, th* d*c từng ngụm lớn trên vai anh.
Tay Đường Nạp Ngôn lướt qua eo cô một cái.
Anh hôn lên má cô hỏi: “Chỗ này có hình xăm từ khi nào vậy?”

Một chuỗi hạt nhỏ màu đỏ, đếm qua là sáu hạt, con số khá là may mắn, nhưng không nhìn ra là kiểu dáng gì, thoáng nhìn qua giống như vết thương đã đóng vảy, sờ vào lại rất bằng phẳng.
Trang Tề ngửa mặt th* d*c, cố gắng muốn ngậm ngón tay anh vào “Lúc mới đến Mỹ, buồn chán nên xăm.”
“Cứ hễ không ai quản là em lại như vậy.” Đường Nạp Ngôn nhấn đầu ngón tay vào trong cánh hoa mềm mại màu hồng đang run rẩy nhè nhẹ, giữ lấy cô chuyên tâm quấn quýt môi lưỡi.
Hai người vẫn chưa làm thật, Trang Tề cứ thế nằm sấp trong lòng anh, bị anh trêu chọc đến cao trào, run rẩy tuôn ra một vũng nước lớn.
Đường Nạp Ngôn nâng mặt cô lên hôn, mặc dù bản thân đã cứng đến đáng sợ, vẫn đợi Trang Tề dần bình tĩnh lại, dịu dàng hỏi: “Bây giờ đỡ hơn chưa?”
Đáy mắt Trang Tề toàn là ánh nước quyến rũ.
Không đỡ, ngược lại càng khó chịu hơn, muốn bị anh đè lên sofa, làm thật mạnh một lần.
Cô tủi thân lắc đầu, vừa hôn anh, vừa đưa tay cởi anh ra, ngay khoảnh khắc chạm vào, cô khẽ cắn môi Đường Nạp Ngôn “Em có thể ăn nó không?”
“Không được phép.” Đường Nạp Ngôn giữ đầu cô, không thể chờ đợi mà hôn lên “Nhưng em có thể ngồi lên trên.”
To quá, nóng quá, Trang Tề lần nào cũng bị thúc đến hoa mắt chóng mặt, cảm thấy mình sắp thăng thiên rồi.
Như thế này Đường Nạp Ngôn cũng chịu không nổi, cứ luôn vào sâu như vậy, chẳng bao lâu nữa sẽ b*n r*, anh ôm cô lật người, đưa tay vén tóc mái trước trán cô, vừa chậm rãi ra sức, vừa không kiềm chế được mà hôn lên má cô “Bé ngoan, đừng siết chặt như vậy, cứ thế này nữa anh sắp không nhịn được rồi, nghe lời nào.”
Trang Tề “ư ư” hai tiếng, v**t v* mái tóc ở hõm cổ anh, nhưng lại không hề thả lỏng chút nào.
Đường Nạp Ngôn lại hôn cô “Đưa lưỡi ra, đúng rồi, em thả lỏng một chút, để anh làm thêm một lát nữa, có được không?”
Trang Tề bị hôn đến quay cuồng trời đất, cơ thể cũng hoàn toàn nghe theo sự kiểm soát của anh, chiếc chân vắt ở phía trên buông xuống.
“Ngoan quá, sao lại nghe lời như vậy… Ừm…” Đường Nạp Ngôn hôn cô, vì quá tham luyến sự nuốt nhả ẩm ướt mềm mại này, khi sự ma sát chậm rãi đạt tới đỉnh điểm, anh không kìm được mà th* d*c mấy tiếng.
So với kiểu biểu đạt bằng cơ thể kịch liệt kia, thực ra Đường Nạp Ngôn càng thích như thế này hơn, nhưng phải trong tình huống anh có thể tự kiểm soát được.
Trận tắm vừa rồi coi như công cốc.
Trang Tề lê lết cơ thể rã rời mềm nhũn vào phòng tắm, lại vất vả tự mình tắm rửa sạch sẽ một lần nữa.
Tắm xong đi ra, hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm trưa.
Trang Tề chỉ cúi đầu, lẳng lặng đưa cơm vào miệng, không dám nhìn anh thêm một lần nào nữa.
Đường Nạp Ngôn thản nhiên hơn cô rất nhiều, gắp một miếng thịt vào bát cô “Ăn chút thức ăn đi, đừng chỉ…”
“Em ăn xong rồi.” Trang Tề lập tức đặt đũa xuống, cô đứng dậy “À ừm, nhà em còn có chút chuyện, em về trước đây.”
Cô co giò bỏ chạy, Đường Nạp Ngôn ở đằng sau hét lên một tiếng “Đứng lại”, nhưng Trang Tề hoàn toàn không nghe.
Cô đi đến cửa, vội vàng thay xong giày của mình, vừa kéo cửa ra, liền nhìn thấy Khương Ngu Sinh đứng ở bên ngoài.
Gặp mặt đột ngột như vậy, Trang Tề không hề chuẩn bị chút nào, cô gọi một tiếng “Bác gái”.
Nghe thấy động tĩnh, Đường Nạp Ngôn vội vàng chạy tới “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Khương Ngu Sinh đi vào, không chỉ chặn ở cửa, mà còn đóng sầm cửa lại.
Lần này Trang Tề muốn đi cũng không đi được.

Cô nghe thấy Khương Ngu Sinh nói: “Ông nội con bị bệnh rồi, bây giờ đã được đưa đến bệnh viện, bố con bảo con mau chóng qua đó, thu dọn mấy bộ quần áo.”
Đường Nạp Ngôn vừa nghe liền biết không ổn.
Anh cau mày “Ông nội sao vậy, có nghiêm trọng không?”
“Mẹ cũng không nói rõ được, thư ký nói sáng dậy vẫn còn khỏe mạnh, lúc ăn cơm trưa thì làm rơi bát, người cũng ngã ngửa ra sau ghế.” Khương Ngu Sinh nói một hơi xong, lại liếc mắt nhìn Trang Tề, trong miệng lại mắng mỏ con trai “Mẹ đã nói mà, gọi điện thoại cho con cũng không bắt máy, hóa ra là ở cùng con bé này!”
Trang Tề không muốn nghe tiếp nữa, cũng không có nhiều lễ phép để mà nói.
Cô nói: “Cháu phải đi đây, bác gái nhường đường một chút ạ.”
Khương Ngu Sinh không tình nguyện nghiêng người.
Không chút do dự, Trang Tề vặn tay nắm cửa đi ra ngoài.
Sau khi cửa đóng lại, cô cẩn thận đứng bên ngoài nghe ngóng một lát.
Cánh cửa này cách âm quá tốt, giọng nói chói tai của Khương Ngu Sinh cũng chỉ có thể nghe được đại khái, bà ấy nói: “Lần này ông nội con có mệnh hệ gì, con chính là đứa con bất hiếu đầu tiên của nhà họ Đường, bao nhiêu năm nay ông chỉ mong con kết hôn, con ngay cả tâm nguyện nhỏ này cũng không thỏa mãn ông. Nghe nói nó ở Mỹ đã có bạn trai, thật nực cười, mẹ và bố con đều không nói gì nữa, nó còn kén cá chọn canh con à? Con vẫn kiên trì ý kiến của mình, chỉ chịu kết hôn với nó có phải không!”
Không biết Đường Nạp Ngôn đã trả lời câu gì, Trang Tề nghe không rõ.
Nhưng Khương Ngu Sinh lại nói: “Đừng có nói với mẹ mấy lời giác ngộ cao siêu gì đó, thần tiên cũng vì một nén nhang*, huống chi là người trần mắt thịt! Ông nội con cảnh giới tư tưởng có cao đến đâu, trong xương cốt vẫn tin vào cái đạo lý bất hiếu nhất là không có con nối dõi, ông Trần bằng tuổi ông con sớm đã được gặp đời thứ tư rồi, chỉ có ông con là vẫn còn tha thiết mong ngóng, lòng dạ con đúng là sắt đá thật. Lẽ nào trên đời này ngoài con nhóc đó ra thì không còn ai khác, nhất định phải là nó sao!”
Thần tiên cũng vì một nén nhang*: Ý nói cũng cần được thờ cúng, trong trường hợp này là gia đình cần có người nối dõi
Trang Tề không nghe nữa, bước chân nặng nề đi vào thang máy.
Bên trong, Đường Nạp Ngôn xách túi du lịch đi ra, khựng lại một chút.
Đến rồi, sự vặn hỏi của số phận lại một lần nữa luân hồi trở lại, nặng trĩu đè lên người anh. Anh cũng không chỉ một lần tự dằn vặt mình trong đêm, hết lần này đến lần khác, trên đời này có bao nhiêu người, nhất định phải là Trang Tề sao?
Nhưng đáp án vĩnh viễn chỉ có một.
Đúng vậy, đối với anh, không phải là cô thì không được.
Cô là cô gái do một tay anh nuôi lớn. Là một thể thống nhất với anh, dù có đánh gãy xương thì gân vẫn còn dính liền.
Đường Nạp Ngôn hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra “Đến bệnh viện trước đi, đừng nói nhiều nữa.”
Trang Tề ra khỏi khu chung cư, tự bắt xe về nhà.
Trên đường nhận được điện thoại của Tưởng Khiết, bà nói: “Tề Tề, con đi đâu vậy?”
Trang Tề nói: “Con làm ướt quần áo, Đường Nạp Ngôn đưa con về thay, chưa kịp nói với mẹ.”
“Ồ, vậy thay rồi à?” Tưởng Khiết lại hỏi.
Trang Tề “vâng” một tiếng, “Thay rồi ạ, cũng uống canh gừng rồi, bây giờ con về nhà. Không có chuyện gì thì con cúp máy trước đây.”
Cô tin rằng Tưởng Khiết cũng đã biết rồi, Đường Nạp Ngôn ngang nhiên bế cô, đi con đường đông người nhất để ra ngoài, trên tiệc mừng thọ hôm nay còn ai mà không hiểu chứ?
Cô cũng đến lúc này mới nhìn rõ một chuyện, Đường Nạp Ngôn là một người còn cố chấp hơn cả cô.
Nếu không Khương Ngu Sinh đã không bất lực đến thế.

Trang Tề xuống xe ở đầu ngõ, chậm rãi đi bộ về nhà. Dọc đường cô luôn suy nghĩ, quan điểm trước đây quả thực là đều đúng, xuất phát từ nội tâm thì thế nào cũng không tính là sai, nhưng có phải cũng hơi ích kỷ rồi không?
Một chút dị nghị từ bên ngoài, một chút mâu thuẫn còn chưa xảy ra với bố mẹ anh, đã khiến cô nghĩ đến việc từ bỏ một đoạn tình cảm kiên định. Như vậy có công bằng với Đường Nạp Ngôn không?
Nếu năm đó lúc cô vào nhà họ Đường, anh cũng giống như Đường Bá Bình chỉ lo cho bản thân mình, sợ nhận nuôi một cô em gái nhỏ như vậy sẽ làm chậm trễ việc học, lại lo lắng ảnh hưởng đến tiền đồ tương lai, vậy thì đã không có ai quan tâm đến cô rồi.
Khi đó giữa họ vẫn chưa tồn tại sự ràng buộc và vướng mắc sâu đậm đến thế.
Đường Nạp Ngôn nếu muốn vứt bỏ cô, cũng dễ dàng như vứt đi một tờ quảng cáo nhỏ bị nhét vào tay, nhưng anh cũng đâu có làm vậy.
Thời Đại học anh cũng bận, cũng có bài vở của mình phải làm, nhưng vẫn dành ra nhiều thời gian như vậy cho cô, quan tâm việc học của cô, chăm lo cho tâm lý yếu ớt nhạy cảm của cô, còn phải xử lý mối quan hệ giữa các bạn học cho cô, lẽ nào anh là Bồ Tát không có lòng riêng, cứ thích cho đi như vậy sao? Chẳng phải cũng là vì thương tiếc thân thế gập ghềnh của cô ư.
Vậy thì đổi lại là hôm nay, tại sao cô không thể thương tiếc anh một lần?
Đừng để anh phải đứng ở phía đối lập với lễ giáo gia tộc nữa, một mình chống đỡ áp lực đến từ thế tục, trở thành tội nhân của cả nhà họ Đường.
Còn chưa về đến nhà, có một người mẹ đuổi theo con chạy ra ngoài, suýt nữa đâm vào người Trang Tề, cậu bé kia lượn một vòng quanh cô để trốn, rồi lập tức quyết đoán, trèo lên một cây bách cao lớn ở cổng.
Mẹ cậu bé cầm cây cán bột đứng dưới gốc cây hét: “Con xuống đây cho mẹ!”
Cậu bé ôm chặt lấy cây, “Con không xuống, xuống mẹ sẽ đánh chết con, con không xuống đâu.”
Người mẹ kia nói: “Hồi nhỏ ông ngoại đối xử với con tốt biết bao, mưa gió bão bùng đưa con đi học, mắt nhìn không rõ nữa rồi vẫn còn nướng bánh cho con ăn, dành dụm tiền lương hưu mua kính viễn vọng thiên văn cho con, bây giờ ông ốm rồi, đi không nổi nữa, bảo con chăm ông một buổi sáng, mà con còn muốn chạy đi chơi, sao con lại vô lương tâm như thế!”
Trang Tề cúi đầu, luôn cảm thấy những lời đó dường như cũng đang nói cô vậy, xấu hổ đi vào cửa nhà.
Sau khi về nhà, cô nằm rất lâu, trong đầu hầm đủ loại suy nghĩ như một nồi lẩu thập cẩm, hỗn loạn bừa bãi, giống như những đám mây trôi nổi không ngừng trên bầu trời.
Khi mặt trăng lên đến đỉnh đầu, Trang Tề lấy điện thoại di động ra, chấp nhận lời mời kết bạn của Đường Nạp Ngôn, gửi cho anh một tin nhắn Wechat: Ông nội không sao chứ ạ?
Lúc đó Đường Thừa Chế vừa từ phòng phẫu thuật ra.
Coi như là hữu kinh vô hiểm*, cộng thêm bình thường được quân y Phương chăm sóc tốt, ông cụ đã thoát khỏi nguy hiểm, được đẩy đến phòng chăm sóc đặc biệt để theo dõi.
Hữu kinh vô hiểm*: Có sợ hãi nhưng không nguy hiểm
Đợi một lát, Đường Bá Bình chỉ vào con trai nói: “Tối nay con về trước đi, bố ở đây.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Bố, bố cũng lớn tuổi rồi, về nhà nghỉ ngơi đi, có con và y tá ở đây là đủ rồi.”
“Bố bảo con về thì con về đi, lằng nhằng cái gì? Con mà thật sự có lòng hiếu thảo này, thì bớt để ông nội con phải lo lắng chuyện của con đi, giải quyết sớm vấn đề cá nhân đi.” Đường Bá Bình đã ngồi xuống bên cạnh giường, ông nói: “Ngày mai con đến thay bố cũng không muộn, hôm nay bố nhất định phải ở đây.”
Anh cũng không đi, lùi ra hành lang đứng.
Nhìn thấy tin nhắn hiện lên, anh trả lời: Không có chuyện gì, em đừng lo lắng, ngủ sớm đi.
Trang Tề hỏi anh: Vậy ngày mai em đến thăm ông nội, có được không ạ?
Đường Nạp Ngôn suy nghĩ một lát: Đợi ông tỉnh lại anh báo cho em, tạm thời không cần qua đây.
Vâng ạ, anh cũng phải chú ý sức khỏe, đừng mệt quá nhé.
Đường Nạp Ngôn không trả lời cô nữa.
Anh cũng không quen việc lúc nào cũng ôm điện thoại di động nhắn tin.
Dù sao đi nữa, Trang Tề đã bắt đầu quan tâm đến anh rồi, đây là một tín hiệu tốt.


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 61: Em không sợ
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...