Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu

Chương 63: Không phải là vội, là sợ hãi

Đêm mùa hè dường như luôn không thể thiếu tiếng côn trùng kêu.
Nhưng khu vườn của Vạn Hòa lại yên tĩnh vô cùng, bên cạnh lan can màu đỏ phía đông, vươn ra một cây hoa lê trắng tinh, trong đêm tối mịt mờ rơi xuống như tuyết.
Tưởng Khiết và con gái cùng nhau đến.
Trên đường tới chỗ hẹn, bà nói với Trang Tề: “Sao con ngay cả chuyện này cũng đồng ý với cậu ta vậy? Đến lúc đó ai đi ăn nói với bố mẹ cậu ta đây?”
Trang Tề ủ rũ cúi đầu “Con cũng biết là không tốt lắm, nhưng mà lúc đó anh ấy ‘phịch’ một cái liền quỳ xuống trước mặt con, cũng không biết đó là dự án gì, lại thu hút anh ấy đến thế.”
Tưởng Khiết cũng thở dài “Thôi, lát nữa con đừng nói chuyện, để Chu Ẩn Niên tự mình nói, đến lúc đó mẹ đi nói với mẹ cậu ta, đây đều là chủ ý của con trai bà ấy.”
Cô đi bên cạnh Tưởng Khiết, giơ tay gạt một cành liễu “Bác Hạ không có ở nhà ạ?”
“Có ở nhà. Ông ấy sẽ không đến đâu, cũng coi thường Tiểu Chu.” Tưởng Khiết hiểu rõ chồng mình, loại chuyện giúp đỡ vớ vẩn này trước nay không bao giờ tham gia, bà nói đùa “Con mà đính hôn với Đường Nạp Ngôn, ông ấy chắc chắn sẽ thắt cà vạt đến.”
Trang Tề cúi đầu “Việc đó cũng không phải là không có khả năng.”
Tưởng Khiết dừng lại, bà quay đầu nhìn đôi mắt ươn ướt của Trang Tề, “Thái độ của con thay đổi rồi, vì sao vậy?”
Trang Tề nói: “Hôm đó ở nhà anh ấy thay quần áo, lúc ra ngoài thì đụng phải bác gái nhà họ Đường. Con nghe thấy mẹ anh ấy đang mắng anh ấy, mắng thuận miệng như vậy, vừa nghe đã biết không phải là lần đầu tiên gây khó dễ, cũng không biết bao nhiêu năm nay, anh ấy đã nhẫn nhịn thế nào để vượt qua.”
“Thế là khiến con đau lòng rồi à?” Tưởng Khiết cười hỏi.
Trang Tề lắc đầu, vuốt mái tóc bị phẩy vào mặt “Không phải đau lòng, là suy nghĩ.”

“Suy nghĩ gì?”
“Suy nghĩ về mối quan hệ của chúng con.”
Trang Tề ngẩng đầu nhìn ngọn cây, lá cây xanh biếc bị thổi kêu xào xạc, mấy con chim sẻ không đứng vững được trong gió, vỗ cánh bay đáp xuống đất.
Giữa bọn họ, ngay từ đầu là cô không muốn làm anh em, là cô không màng đến bất cứ hậu quả gì, biến anh từ một người anh trai nghiêm khắc thành người yêu thân mật, cuối cùng vẫn là cô đặt dấu chấm hết.
Trong mối quan hệ nhìn như do cô chủ đạo này, địa vị của Đường Nạp Ngôn lại bị động đến thế. Nhưng từ đầu đến cuối, anh lại kiên định lựa chọn cô như vậy, một ngày cũng chưa từng thay đổi. Ngược lại là bản thân cô ồn ào la hét đòi yêu anh, lại do dự và lùi bước hết lần này đến lần khác.
Tưởng Khiết sờ mặt cô “Vậy con suy nghĩ ra được cái gì rồi?”
Trang Tề nghĩ ngợi “Cảm giác an định trong nội tâm rất quan trọng, nhưng cũng phải chấp nhận sự mất trật tự thỉnh thoảng sẽ xảy ra trong cuộc sống, tìm ra điểm cân bằng giữa hai bên. Lấy con và Đường Nạp Ngôn làm ví dụ, ở bên anh ấy con cảm thấy vui vẻ, nhưng bố mẹ anh ấy lại mang tính không ổn định.”
“Nghe như đã hoàn toàn giác ngộ rồi.” Tưởng Khiết cười nói, lại nhắc tới chuyện hôm đại thọ của Trần lão “Thật ra thái độ của bố mẹ cậu ta cũng đã dịu đi không ít, thật sự là không còn cách nào với con trai nữa rồi, lúc Đường Nạp Ngôn ôm con ra ngoài như thế, mẹ đứng cách hai vợ chồng họ không xa.”
“Bố mẹ anh ấy nói thế nào ạ?”
Theo lời Tưởng Khiết nhớ lại, Khương Ngu Sinh bĩu môi mấy cái, nói cái này cũng quá không ra thể thống gì.
Nhưng Đường Bá Bình đã xoay vai bà ấy lại.
Ông ta nói với vợ: “Nạp Ngôn đã tuổi này rồi, nếu bà thật sự là vì tốt cho nó, thì đừng quản nhiều như vậy. Mấy năm nay bất kể tôi đi đến đâu, bên tai đều là cái chuyện này của nó. Nghe dư luận đều ngả về phía nó hết rồi, đều cảm thấy người làm bố mẹ như chúng ta quản quá nhiều, bà còn muốn mở miệng vào lúc này sao!”
Khương Ngu Sinh không phục “Vốn dĩ cũng là ông đưa Trang Tề đi, không phải là quản quá nhiều sao?”
Đường Bá Bình nghẹn lời một lúc. Ông ta cũng hối hận không thôi mà nói: “Sớm biết con trai tôi có thể chịu đựng như vậy, quyết tâm đấu tới cùng với chúng ta, có thể kiên trì đến bây giờ còn không kết hôn, năm đó cho dù là cụ nội hiển linh đẩy tôi, tôi cũng sẽ không lừa Trang Tề đi đâu!”
“Thôi, Trang Tề thì Trang Tề đi, dù sao bây giờ nó cũng có tiền đồ rồi, diện mạo công việc đều đàng hoàng, lại còn biết rõ gốc gác, chỉ cần Chủ nhiệm Đường chịu kết hôn, đừng có bướng bỉnh nữa.” Khương Ngu Sinh thở dài mấy hơi, chỉ thiếu nước niệm A Di Đà Phật.
Nhưng Đường Bá Bình vẫn cười bà ta “Lại sai rồi, loại lời này không đến lượt bà nói nữa, bây giờ con trai bà bám chặt lấy người ta, người không muốn kết hôn là Trang Tề đấy hiểu không?”
Khương Ngu Sinh không thể chấp nhận, nặng nề đặt chén trà trong tay xuống “Đúng là lật trời rồi.”
Đường Bá Bình đỡ ngay ngắn lại giúp bà ta “Bà xã à, con cái đều là oan gia nợ từ kiếp trước, từ xưa đến nay, chưa thấy bố mẹ bướng bỉnh qua con cái đâu. Không có cách nào khác, hạ thấp tư thái xuống đi, cho dù là đi cầu xin.”
Tưởng Khiết bắt chước lại vô cùng sinh động, diễn tả vô cùng tinh tế cái bộ dạng nghiến răng nghiến lợi lại không thể làm gì được, hai mẹ con cùng nhau cười rộ lên.
Tưởng Khiết nói với Trang Tề: “Lúc đó mẹ suýt nữa không nhịn được, Đường Bá Bình người này ấy mà, nói âm hiểm cũng thật là âm hiểm, nhưng đôi lúc lại cảm thấy ông ta cũng thú vị.”
Trang Tề xua tay “Thôi, Chu Ẩn Niên đến rồi, vào đi.”

Bố mẹ Chu Ẩn Niên đều là tầng lớp trí thức, trước nay cũng chủ trương thái độ tránh xa thế tục, trốn ở trong trong tháp ngà* để nghiên cứu học vấn.
Tháp ngà*: Ý chỉ môi trường học thuật tách biệt)
Nơi như thế này, bọn họ hiếm khi đặt chân đến, trông có vẻ còn không tự tại bằng Tưởng Khiết, rõ ràng là nhà họ Chu mời khách, ngược lại là bà mới là người lên tiếng chào “Ngồi đi, Tiểu Niên chắc là gọi món cả rồi.”
Chu Ẩn Niên cố ý nói: “Cháu gọi theo món Tề Tề thích ăn, mọi người nếu còn muốn thì gọi thêm.”
“Anh làm sao biết em thích ăn gì?” Trang Tề nhỏ giọng nói một câu.
Chu Ẩn Niên trừng mắt nhìn cô “Anh gọi món gì thì em ăn món đó, phối hợp với anh một chút đi.”
Trước khi lên món, mẹ Chu hỏi Trang Tề: “Hai đứa hẹn hò bao lâu rồi?”
Thấy Trang Tề sững sờ, Chu Ẩn Niên cướp lời nói: “Hơn một năm, quen nhau vào lễ tốt nghiệp của cô ấy, trước đó vẫn luôn không nói với bố mẹ, chỗ cô Tưởng có ảnh của bọn con.”
Bố Chu nhìn con trai đầy thâm ý, không nói gì.
Ông ấy quay đầu nói với Trang Tề: “Vừa đến cơ quan mới, công việc thích ứng tốt chứ?”
Trang Tề nói thích ứng tốt “Ban đầu quả thực có hơi mệt, sau đó dần dần ổn rồi, đồng nghiệp đều rất quan tâm cháu.”
Mẹ Chu xem xong bức ảnh anh ta ôm Trang Tề, cười nói: “Bộ đồ tốt nghiệp này cũng khá đẹp đấy.”
Chu Ẩn Niên nói: “Đương nhiên rồi, mặt cô ấy trắng trẻo, mặc gì cũng đẹp.”
“Đừng có quá lố nhé, người yêu thật cũng không có ai khen lấy khen để như vậy đâu, anh diễn hơi giả rồi đấy.” Trang Tề ghé ghé sát tai anh nhắc khẽ.
Chu Ẩn Niên vui vẻ tiếp thu mà nói: “Được, anh diễn tiết chế lại chút.”
Đợi đến lúc mọi bắt đầu ăn uống, rượu cũng đã mời mấy vòng, mẹ Chu lại nói: “Lần này đi, Tiểu Niên sẽ đến Hồng Kông, có thể phải hai ba năm mới về, hai đứa định thế nào?”
Câu hỏi này tự nhiên cũng dành cho Chu Ẩn Niên.
Anh ta nói: “Dù sao bọn con cũng còn trẻ, đợi con về liền lập tức kết hôn, Trang Tề đã đồng ý rồi.”
Trang Tề phối hợp nói: “Vâng, con không vội, sự nghiệp của anh ấy quan trọng, đợi anh ấy về.”
Mẹ Chu nhìn cô đầy tán thưởng “Tốt, là một đứa trẻ hiểu chuyện, Tưởng Khiết, con gái của chị dạy dỗ tốt thật.”
Tưởng Khiết muốn cười mà không cười nổi, mím môi gật đầu “Đúng vậy, đúng vậy.”
Người phục vụ đứng bên cạnh nãy giờ nhân cơ hội tiến lên, dọn cái đĩa trống bên tay Trang Tề đi. Cậu ta ra khỏi phòng bao, đến một tòa nhà nhỏ khác tìm Đường Nạp Ngôn, thuật lại một lượt những gì nghe được trong bữa tiệc ban nãy, một chữ cũng không sót.
Trịnh Vân Châu bưng chén trà, nghe mà vô cùng hứng thú.
Mà Đường Nạp Ngôn thì, một tay chống lên đầu gối, tay kia gác lên bàn trà, ngón tay kẹp một điếu thuốc, thỉnh thoảng gõ mấy cái lên bàn, lông mày càng nhíu càng chặt.
Sau khi người phục vụ nói xong, cậu ta nhìn hai vị này “Chắc là… chỉ có bấy nhiêu thôi.”
Trịnh Vân Châu lấy một cái phong bì đưa cho cậu ta “Đi đi, vất vả rồi.”
Anh ta quay đầu lại nhìn Đường Nạp Ngôn, dưới ánh đèn lồng lụa đỏ chiếu vào một gương mặt thư sinh, ánh mắt sau tròng kính bình tĩnh sâu thẳm, không biết đang suy nghĩ gì.
Trịnh Vân Châu hồ nghi nói: “Sao tôi cứ cảm thấy chuyện này có chút giả nhỉ? Cô Tưởng tính toán giỏi như vậy, trong chuyện cưới xin của con gái lại không nói một lời?”
Đường Nạp Ngôn thong thả ung dung uống trà “Cũng không nhất định, có thể trước đó đã đề cập yêu cầu rồi, sao cậu biết được?”
Trịnh Vân Châu khuyên anh “Cậu bây giờ có chút quan tâm nên bị loạn rồi, vẫn là nên hỏi thêm mấy câu đi.”
Ăn cũng hòm hòm rồi, bố mẹ Chu tiễn hai mẹ con ra ngoài.
Mẹ Chu kéo tay Trang Tề, càng nhìn càng thích, nhìn thế nào cũng hài lòng “Tề Tề, sau khi nó đến Hồng Kông rồi, cháu rảnh rỗi thì đến nhà ngồi chơi, đến thăm ta có được không?”
Việc này sao mà đồng ý được?
Trang Tề cười cười không nói gì.

Ngay cả bố Chu đã nhìn ra manh mối cũng giúp bọn họ “Người trẻ tuổi bận rộn, bà đừng làm khó nó nữa.”
Chốn thị phi không thể ở lại lâu, Tưởng Khiết vội vàng kéo Trang Tề đi.
Mắt thấy bóng dáng hai người đã vòng qua lan can đỏ trước cửa, mẹ Chu tìm cớ đuổi con trai đi lấy xe, lúc này mới quay đầu chất vấn chồng, “Sao ngay cả nói chuyện cũng không cho tôi nói?”
Bố Chu nói: “Còn nói gì nữa, rõ ràng là con trai bà tìm người đến để lừa chúng ta, nó quá muốn đi Hồng Kông rồi. Hôm đó nó nói ra tên Trang Tề là tôi đã biết, chuyện này căn bản không thể nào.”
Mẹ Chu không thích nghe ông ấy nói như vậy “Sao lại không thể nào? Con trai tôi kém ở đâu, không xứng với nó sao?”
Bố Chu thở dài “Bà ở trường học lâu rồi, không biết uẩn khúc bên trong, tôi cũng là vì phẫu thuật cho ông cụ Đường đến nhà họ mấy lần, mới nghe ngóng được một chút chuyện của cháu trai ông ấy, Trang Tề là người cậu ta coi trọng. Haizz, cũng phức tạp vô cùng, một hai câu không nói rõ được. Tóm lại, con trai muốn đi thì cứ để nó đi, người trẻ tuổi luôn thích mơ mộng, chúng ta cứ giả vờ không biết.”
Mẹ Chu tức đến giậm chân “Đây là chuyện quái gì vậy!”
Trên đường về nhà, Trang Tề nhớ tới thái độ nhiệt tình của mẹ Chu Ẩn Niên, chống đầu nói với Tưởng Khiết: “Lần sau bất kể ai đến nhờ, kiên quyết không giúp nữa, giống như làm chuyện sai trái vậy.”
Tưởng Khiết cười nói: “Mẹ sớm đã nói với con rồi mà, khiến cho mẹ ngồi ở đó, cũng không biết làm thế nào cho phải, nói gì hình như cũng không đúng.”
Đến đầu ngõ, Trang Tề xuống xe, cô đứng bên đường nói: “Sắp mưa rồi, mẹ về sớm chút đi.”
Trời vẫn chưa tính là muộn, cô đón gió đêm đi về, dưới gốc cây hòe vẫn còn có ông cụ hóng mát, đèn đường chiếu lên mái ngói của ngôi nhà cổ, toát lên sự yên bình lắng đọng của năm tháng.
Trang Tề đẩy cửa đi vào, lúc đi đến sảnh trước thì bị dọa hết hồn.
Ánh trăng trắng sáng rọi vào từ cửa sổ đang mở, hắt một bóng người cao gầy thẳng tắp xuống tấm thảm.
Đường Nạp Ngôn đứng bên cửa sổ, đưa lưng về phía cô. Anh đang hút thuốc, khói thuốc màu trắng làm mờ đi đường nét của anh, chỉ có thể nhìn thấy đốm lửa đỏ như sao băng nhảy nhót giữa ngón tay.
Trang Tề cũng không bật đèn, cô đặt túi xách xuống, đi về phía anh rồi ngồi vào bàn trà “Ông nội đỡ hơn chưa ạ?”
“Đỡ nhiều rồi, em nếu muốn đi thăm ông thì ngày mai đi.” Đường Nạp Ngôn nói.
Trang Tề gật đầu “Trông anh gầy đi một chút, gần đây rất mệt phải không?”
Đường Nạp Ngôn lúc này mới xoay người, tiện tay dụi tắt thuốc lá vào trong chậu hoa.
Anh đi tới, giọng nói khàn như nuốt phải nắm cát thô “Cũng ổn, không bận bằng cô Trang đây, vậy mà đã đính hôn rồi.”
Cô đính hôn với ai? Anh không phải là đang nói Chu Ẩn Niên chứ? Nhanh như vậy đã bị anh biết rồi sao?
Sau khi Trang Tề phản ứng lại, liền cười một cái.
Cô thầm nghĩ chuyện này vốn dĩ là giả, nhưng anh chạy xa như vậy đến đây ghen tuông, trêu anh một chút cũng tốt.
Cô chống một tay lên bàn trà “Đúng vậy, Tiểu Chu sắp đi Hồng Kông rồi, định chuyện cưới xin trước, bọn em cũng tiếp xúc lâu như vậy rồi, cảm thấy đối phương cũng khá tốt.”
Màn đêm dày đặc, trong phòng khách không bật đèn, bọn họ không nhìn rõ biểu cảm của đối phương, Trang Tề chỉ cảm thấy lúc anh đi tới, cái bóng của anh như tán cây bao trùm lấy cô, Đường Nạp Ngôn cũng trầm mặc như một cây cổ thụ.
Sau một lúc yên tĩnh, cô nghe thấy Đường Nạp Ngôn cất giọng trầm buồn nói “Lớn rồi nhỉ, Tiểu Tề, đến cả bản thân mình mà cũng lừa dối.”
Trang Tề còn chưa kịp nói chuyện, đã bị anh cúi người một phát giữ cằm “Cảm thấy cũng khá tốt sao? Tốt đến mức nào, so với chúng ta còn tốt hơn sao? Em quên hôm đó em đã hét to thế nào rồi à, mấy ngày không gặp em liền ở bên người khác! Vậy anh là cái gì?”
Lòng bàn tay cô rịn một lớp mồ hôi mỏng, cô mở to một đôi mắt đối diện với anh “Anh là anh trai em.”
“Ai là anh trai em! Mẹ kiếp, ai muốn làm anh trai em!” Đường Nạp Ngôn đột nhiên cao giọng, anh hét lên: “Trang Mẫn Thanh sớm đã chôn vùi trong đất rồi, ông ấy không để lại anh trai gì cho em hết, dù sao anh cũng không phải!”
Anh thật đáng sợ.
Trang Tề nhíu chặt mày nhìn anh.
Đây vẫn là Đường Nạp Ngôn sao?
Anh trước nay luôn có khả năng kiềm chế tốt, cũng rất rộng lượng, từ bao giờ lại chửi thề rồi, trước nay cô chưa từng nghe thấy.
Trang Tề không biết mình bị làm sao, trong lòng tự dưng nảy sinh một khao khát phá hoại, muốn để Đường Nạp Ngôn bùng nổ triệt để hơn. Cô nắm chặt bàn trà sau lưng, gọi anh như lúc nhỏ, cẩn thận từng li từng tí nói: “Nhưng mà anh Cả, em rồi cũng phải gả cho người ta thôi.”
Tàn lửa đã âm ỉ quá lâu, Đường Nạp Ngôn gần như lập tức bị đốt cháy, hơi thở của anh ép sát mặt Trang Tề, nghiến răng hỏi vặn lại “Vậy tại sao không thể là anh?”

Giọng Đường Nạp Ngôn câu sau cao hơn câu trước “Cái tên họ Chu kia tính là cái thá gì! Trong đầu em đang nghĩ gì nó có thể biết sao? Nó mới tiếp xúc với em mấy ngày, một ngày em có thể thay đổi cảm xúc đến năm trăm lần, thằng nhãi đó ngay cả một phần lẻ cũng không nắm bắt được! Em nói đi, sao em lại không chọn anh hả!”
Trong đêm tối, mây đen đang nhanh chóng tụ lại, không bao lâu sau, chân trời vang lên một tiếng sấm.
Không biết là bị sấm dọa, hay là bị Đường Nạp Ngôn trên đỉnh đầu dọa, bả vai gầy gò của Trang Tề run lên.
Đường Nạp Ngôn cũng tỉnh táo lại, nhìn thoáng qua tấm rèm bị gió thổi bay, nhắm mắt lại bình tĩnh một lúc. Lúc mở mắt ra, anh lại như biến thành người khác, vỗ vỗ lưng cô “Đừng sợ, là sấm đánh thôi.”
Trang Tề khẽ nói: “Ừm, anh đi bật đèn lên đi.”
Đường Nạp Ngôn đi qua bật đèn, lại đưa tay đóng hai bên cửa sổ, kéo rèm lại.
Thấy Trang Tề vẫn ngồi trên bàn trà, anh lại đi chậm về phía cô, đứng trước mặt cô, nhắm mắt lại, dùng sức day mạnh ấn đường, rồi đỡ cánh tay cô, ngồi xuống chiếc ghế đôn ngay trước mặt cô.
Đường Nạp Ngôn nắm lấy tay cô, phần thịt ngón tay cái xoa xoa mu bàn tay cô một lúc, mở miệng nói: “Vừa rồi anh hung dữ quá, không kiểm soát được cảm xúc, xin lỗi em.”
“Không sao, gần đây em đều đã quen rồi.” Trang Tề nhỏ giọng nói, “Anh bây giờ không giống như xưa, có chút nóng nảy cũng rất bình thường.”
Đường Nạp Ngôn nghe mà bật cười “Nói lung tung, em không chọc tức anh thì anh làm gì có chuyện nóng nảy trước mặt em, đã từng có sao?”
Trang Tề lắc đầu “Không có. Nhưng hôm nay anh nổi giận là không cần thiết, bởi vì sự tình vốn không phải như vậy.”
“Vậy là thế nào?” Đường Nạp Ngôn nhấc mí mắt nhìn cô “Lại lừa anh à?”
Cô “Ừm” một tiếng, lần lượt kể lại đầu đuôi sự việc, vừa nói vừa nhìn sắc mặt anh. Cuối cùng, Trang Tề cúi đầu thấp không thể thấp hơn nữa, “Chính là như vậy đó, em cố ý chọc tức anh, ai biết anh lại tưởng thật như thế chứ, biết sớm đã không nói rồi.”
Đường Nạp Ngôn dùng sức x** n*n đốt ngón tay cô, như trút giận “Vui lắm sao? Thích giúp người khác đến thế à, lỡ như thằng nhóc này bám lấy em thì sao, em làm sao thoát thân?”
“Sẽ không đâu, người ta sắp đi Hồng Kông rồi.” Trang Tề nói.
Anh vung tay “Thôi, không nói đến cậu ta nữa, anh cho em xem cái này.”
Đường Nạp Ngôn lấy ra một cái phong bì, đưa vào tay cô “Mở ra đi.”
Trang Tề ngoan ngoãn làm theo “Đây là cái gì vậy?”
Cô rút từ trong phong bì ra hai trang giấy, vừa nhìn tiêu đề đã sợ đến mức ném cho anh, bên trên viết——“Đơn xin từ chức”.
Đường Nạp Ngôn nhặt tờ giấy từ trong lòng mình lên “Em xem lại thời gian ký tên đi.”
Trang Tề run tay nhìn, là báo cáo viết vào đầu mùa hè năm ngoái, lúc đó cô còn chưa có ý định về nước.
Cô ngẩng mặt nhìn anh “Anh đây là có ý gì?”
Đường Nạp Ngôn kẹp trang giấy kia nói: “Bản báo cáo này, còn có đơn xin từ chức, sớm đã viết xong từ một năm trước, lúc đó anh cho rằng em học xong, vẫn không muốn trở về, chuẩn bị từ chức sang Mỹ tìm em, bởi vì trong tay có mấy việc chưa làm xong, nên tạm thời để trong bàn. Nhưng không ngờ em đột nhiên lại về nước.”
Trang Tề sụt sịt mũi “Em về nước rồi, nhưng vẫn trốn anh, anh rất đau lòng phải không.”
Sáu năm trước cô ngây thơ cho rằng, chỉ cần cô đi lần này, bọn họ liền không còn ngày gặp lại nữa. Cô sẽ chăm chỉ học hành, sau khi tốt nghiệp sẽ sống những ngày tháng buông thả bừa bãi mang tính trả thù. Ngắm nhìn hết phong cảnh khắp nơi trên thế giới, không bao giờ cân nhắc chuyện tầm thường như kết hôn nữa.
Mà Đường Nạp Ngôn thì sự nghiệp thăng tiến vùn vụt không cần phải nói, rất có thể ba bốn năm sau khi cô đi, đã bị gia đình giục kết hôn, cưới một tiểu thư khuê các dịu dàng đoan trang, như vậy mới xứng với tính tình ôn hòa của anh, sau đó họ sẽ sinh một cặp con, sống một cách viên mãn và khôn khéo.
Nhưng cô trước nay chưa từng nghĩ, hóa ra cô chỉ có năm năm, đây là thời hạn Đường Nạp Ngôn định ra, học xong mà còn không chịu về, anh sẽ từ chức đi tìm cô.
Cô đã từ bỏ Đường Nạp Ngôn, Đường Nạp Ngôn lại không từ bỏ cô, chỉ là nhìn cô làm loạn mà thôi.
Nghĩ đến những điều này, Trang Tề đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.
Đường Nạp Ngôn gật đầu “Đúng, nhưng anh biết em là lo lắng sẽ ảnh hưởng đến anh, bây giờ đã qua lâu như vậy rồi, em vẫn cảm thấy em có ảnh hưởng xấu đến anh sao?”
Cô nghĩ ngợi nói: “Không có gì nữa rồi. Nhưng chuyện này là sao thế nhỉ, chỉ vì em thi được một công việc đàng hoàng, nên thái độ của mọi người liền thay đổi sao?”
Sau khi lộ diện bên ngoài mấy lần, Trang Tề cũng có một cảm giác, trước đây mỗi người nhắc đến cô, không tránh khỏi phải thở dài một tiếng đáng thương, thân thế đáng thương, ngay cả bộ dạng cũng đáng thương. Bây giờ đều bằng lòng nói cô biết học hành, biết thi cử, xinh đẹp có tiền đồ.
“Đó là một phần nguyên nhân, thế giới trước nay đều nông cạn như vậy, đều là trước kính áo mũ sau kính người.” Đường Nạp Ngôn kéo tay cô, lại nói: “Mặt khác, chuyện bố mẹ em chỉ là vấn đề nhỏ trong cuộc sống, nói toạc ra chẳng qua là hai nam nữ thanh niên chưa kết hôn nhất thời không kiểm soát được bản thân, mọi người bàn tán một thời gian cũng liền qua đi. Dù sao cũng không phải là lỗi lầm mang tính nguyên tắc, người cũng không còn nữa, ai sẽ bám lấy mà nâng cao quan điểm chứ?”
Trang Tề nghĩ không thông “Vậy anh lại từ chức, lại xin điều nhiệm, là đang làm gì vậy?”

“Em không sợ!” Trang Tề vội kêu lên một tiếng, lại khẽ nói: “Em cho dù có sợ, cũng không có sợ đến mức độ này, em cũng không phải là làm bằng giấy. Hôm đó từ nhà anh ra ngoài, em liền muốn nói với anh, thật ra…”
Đường Nạp Ngôn chuyển sang nâng mặt cô “Thật ra cái gì?”
Trang Tề nắm lấy cổ tay anh, áp mặt vào lòng bàn tay anh nhẹ nhàng cọ xát “Mấy năm nay em ở Mỹ, học đông học tây tiếp thu rất nhiều quan điểm, suy nghĩ quá mức lý tưởng hóa. Nhưng em quên mất, hiện thực sẽ không vì em mà thay đổi, một mực trốn tránh cũng không nên, chỉ có dũng cảm đi thích nghi với nó, nếu như em vẫn còn yêu anh.”
Đường Nạp Ngôn cảm thấy tim mình thắt lại.
Câu tiếp theo tuyệt đối đừng là cô đã không còn yêu anh nữa.
Anh không nghe nổi điều này, một dấu chấm câu cũng không được.
Đường Nạp Ngôn căng thẳng đến mức thậm chí muốn rút tay về, hay là cuộc nói chuyện hôm nay đến đây thôi? Đừng tiếp tục nữa.
Bây giờ anh thật sự không có bất kỳ sự tự tin nào.
Nhưng Trang Tề nắm chặt lấy tay anh, dưới ánh đèn, trong mắt cô ngấn lệ long lanh, nhìn anh nói: “Đường Nạp Ngôn, em rất nhớ anh, mỗi một ngày đều rất nhớ, lúc mới đến Princeton, em mỗi ngày không làm gì cả, chỉ nằm trên giường, nước mắt chảy ra từ con mắt bên này, lướt qua sống mũi em, lại chảy vào con mắt bên kia, em cứ khóc như vậy một tháng, có phải là yếu đuối lắm không?”
Nói xong cô lại ngập ngừng e thẹn cười rộ lên.
Trong thời gian dài như vậy, Trang Tề đã không còn cho phép mình đa sầu đa cảm nữa, những cảm xúc đó phút chốc toàn bộ trào dâng, khiến cô có chút không chịu đựng nổi.
Đường Nạp Ngôn nhíu mày, ngón tay của tay kia lau qua đuôi mắt cô, “Cái này không buồn cười.”
“Ừm, em là muốn nói cho anh biết, tình yêu của em đối với anh chưa bao giờ thay đổi, vẫn yêu anh như lúc nhỏ. Chỉ là em…”
“Chỉ là em đã trải qua rất nhiều chuyện, đổi thành một tính cách khác, thu hết những cảm xúc thẳng thắn này lại, đối với anh cũng là như vậy, phải không?”
Trang Tề dùng sức gật đầu “Đúng, chính là như vậy.”
Bọn họ là mối quan hệ sâu sắc trời sinh, bởi vì có tình yêu và sự ràng buộc mãnh liệt nhất, nên có thể hoàn toàn phó thác bản thân cho đối phương.
Nhưng rời xa Đường Nạp Ngôn lâu như vậy, mối quan hệ này bị con người làm gián đoạn, cô đành phải tìm lại chính mình một lần nữa.
Anh nghiêng người về phía trước một chút, đau lòng ôm cô vào trong lòng.
Đường Nạp Ngôn từng nghĩ, những ngày tháng của cô ở Princeton sẽ không quá tốt đẹp, một cô bé chưa từng rời nhà một ngày, đột nhiên bị ném đến một đất nước xa lạ, chắc chắn là phải khóc mấy ngày.
Nhưng không ngờ cô đã đau lòng lâu như vậy.
Đây là cái ôm thực sự thuộc về bọn họ sau bao ngày xa cách, vòng tay của anh trầm ổn mà mạnh mẽ.
Bọn họ yên tĩnh ôm lấy nhau trong tiếng sấm vang dội, còn khiến Trang Tề nghiện hơn cả hai lần l*m t*nh choáng váng trước đó. Vừa rồi đã khóc lâu như vậy, cô gục trên vai anh, giọng mũi nặng nề, mơ mơ màng màng lặp lại: “Em rất nhớ anh… Em rất nhớ anh…”
“Ngoan quá.” Đôi tay đặt trên lưng cô của Đường Nạp Ngôn không ngừng siết chặt, gần như đè biến dạng xương sống của cô.
Trang Tề lại đẩy anh ra, lau mắt hỏi: “Vậy anh có nhớ em không?”
“Em nói xem?” Đường Nạp Ngôn dở khóc dở cười nhìn cô.
Cô chỉ vào sofa “Vừa rồi anh ôm em chặt quá, em có chút chóng mặt, thả em lên trên đó nằm một lát đi.”
Đường Nạp Ngôn bế cô chuyển chỗ, lại kéo qua một cái chăn mỏng đắp cho cô. Anh vuốt mặt cô nói: “Bây giờ đỡ hơn chưa?”
Trang Tề gật đầu.
Đâu phải là ôm quá chặt, là do tâm trạng cô dao động quá mạnh, đại não thiếu oxy đến mức trống rỗng.
Đường Nạp Ngôn nhìn cô một lúc, từ trong túi móc ra cái hộp trang sức bằng nhung, thuận thế quỳ xuống bên cạnh sô pha.
Loạt động tác mượt mà này khiến Trang Tề kinh ngạc không hiểu nổi.
Cô quay đầu nhìn anh, liếc một cái liền lập tức che tầm mắt của mình lại, nói: “Em không muốn đâu, Đường Nạp Ngôn anh tuyệt đối đừng quỳ, anh mà quỳ là chuyện nghiêm trọng rồi đấy.”
“Cái này có gì nghiêm trọng chứ?” Đường Nạp Ngôn sờ mu bàn tay cô, cười nói: “Chẳng phải là chuyện sớm muộn sao?”
“Anh vội như vậy sao?”
“Không phải là vội, là sợ hãi.”


Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Truyện Sa Vào Mê Luyến - Nhất Thốn Chu Story Chương 63: Không phải là vội, là sợ hãi
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...