Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 36: Ngựa chết coi như ngựa sống mà chữa

Hứa Vãn Tinh đang trả lời tin nhắn thì Tiểu Anh cũng vừa đến, cô ấy cùng giúp một tay thu dọn đồ đạc trong tiệm.

Chuyện hôm qua xảy ra quá đột ngột, cũng may Tiểu Anh có việc nên không tới, nếu không chắc cũng đã bị thương rồi.

Tiểu Anh cúi người dọn dẹp mấy chiếc ghế, mái tóc vàng xõa xuống để lộ một dấu vết lạ sau gáy. Hứa Vãn Tinh đang định nhìn kỹ hơn thì cô ấy đột ngột đứng dậy, động tác có chút mất tự nhiên mà vuốt lại tóc.

Hứa Vãn Tinh nheo mắt đối diện với tầm mắt của cô, cô ấy chỉ đành cười gượng gạo. Vết đó trông giống một vết bớt, nhưng vì nhìn không rõ nên cô cũng không để tâm quá nhiều.

Tiểu Anh hỏi: “Vãn Tinh, còn việc gì cần giúp nữa không?”

Cô ấy cười rất ôn hòa, nhưng Hứa Vãn Tinh lại cảm thấy có chút không thoải mái. Bình thường Tiểu Anh vẫn cười như vậy, nhưng hiện tại trong đầu Vãn Tinh lại hiện lên một từ: Phục tùng.

Hứa Vãn Tinh đáp: “Hết rồi, những thứ khác chị đã gọi thợ sửa chữa. Hai người cứ về trước đi, hai ngày tới tiệm tạm thời không khai trương.”

Cô nhìn chằm chằm bóng lưng Tiểu Anh rời đi mà ngẩn ngơ. Cảm giác có gì đó rất không ổn, hôm nay Tiểu Anh cho cô cảm giác vô cùng khác lạ. Hứa Vãn Tinh lắc đầu, tự nhủ chắc là do mình quá đa nghi thôi.

Điện thoại vẫn liên tục nhảy thông báo tin nhắn của Bách Nạp Tư. Hứa Vãn Tinh bất đắc dĩ mở máy ra, màn hình đã bị anh chiếm trọn.

S: “Kinh ngạc! Tình cảm vợ chồng rạn nứt lại vì những chuyện nhỏ nhặt này!” “Anh thấy bài viết này nói đúng lắm, chỉ có tâm huyết vun vén thì hôn nhân mới viên mãn hạnh phúc được.”

S: “Sức công phá khủng khiếp từ việc đời sống vợ chồng không hòa hợp.”

Hứa Vãn Tinh chậm rãi gõ một dấu chấm hỏi.

ovo: “Em nhớ là anh bị thương ở bụng chứ đâu phải ở não đâu nhỉ?”

S: “Tại chán quá mà. Tiểu Sách gợi ý cho anh mấy bài báo về cách giữ gìn hôn nhân, anh thấy học hỏi được bao nhiêu điều.”

Hứa Vãn Tinh: “…”

ovo: “Đừng có học lung tung.”

S: “Vậy khi nào em mới về?”

ovo: “Về ngay đây. Trưa nay anh muốn ăn gì? Em mời, nhưng đắt quá thì thôi nhé. Lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó, theo em thì đừng có xa xỉ quá.”

Bách Nạp Tư khẽ cười, ngón trỏ v**t v* hình đại diện của Hứa Vãn Tinh trên màn hình.

S: “Đều nghe em cả. Nhưng cơm trưa Tiểu Sách đã mua mang tới rồi, chỉ chờ em về ăn cùng thôi.”

Hứa Vãn Tinh chụp một tấm ảnh mình đang giơ ngón tay cái tán thưởng gửi qua.

ovo: “Anh thật sự nên tăng lương cho Tiểu Sách đi, đúng là trợ lý vàng.”

Hứa Vãn Tinh không lái xe mà đặt một chuyến xe trên ứng dụng. Trong lúc chờ xe, cô lướt mạng xã hội thì tình cờ thấy một tin tìm người lạc.

“Năm tuổi, đi lạc khi đang đi chơi công viên cùng gia đình do người lớn sơ suất…”

Địa chỉ ghi trong tin cũng khá gần đây.

“Hy vọng đứa trẻ sớm được tìm thấy,” Hứa Vãn Tinh lầm bầm tự nhủ.

Một chiếc xe dừng lại trước mặt cô. Tài xế hạ kính xe xuống, đó là một người đàn ông mặt chữ điền trông khá thân thiện. Ông ta cất giọng khàn khàn, mang theo chút đờ đẫn kỳ lạ:

“Số đuôi điện thoại 0326 đúng không?”

Hứa Vãn Tinh gật đầu.

“Được rồi, lên xe đi.”

Hứa Vãn Tinh mở cửa xe bước vào. Tài xế trông có vẻ là người rất chỉn chu, nội thất trong xe sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương thanh đạm. Trên ghế sau còn treo vài món đồ chơi nhỏ, có lẽ là của con gái bác tài.

Cô vốn dĩ hơi say xe, trừ khi tự mình cầm lái, còn lại hễ ngồi xe người khác là cô lại thấy không thoải mái. Tất nhiên là ngoại trừ xe của Bách Nạp Tư, suy cho cùng thì xe đắt tiền luôn có cái giá của nó.

“Cô có người nhà nằm viện ở đây à?” Tài xế đột nhiên lên tiếng.

Hứa Vãn Tinh khẽ gật đầu.

“Con gái tôi cũng đang nằm viện ở đây. Con bé tự tay đan con thú bông nhỏ ngay trước mặt cô đấy, trông đáng yêu chứ?”

Hứa Vãn Tinh đưa tay gẩy nhẹ con thú bông, mỉm cười đáp: “Đáng yêu thật ạ, cô bé khéo tay quá.”

Câu nói của cô như chạm đúng mạch, tài xế bắt đầu huyên thuyên không dứt.

“Con gái tôi thông minh lắm, khả năng thực hành cũng rất giỏi, chỉ tiếc là sức khỏe không tốt. Từ lúc còn trong bụng mẹ con bé đã yếu ớt, cứ ba ngày hai bữa lại phải nằm viện. Nhưng mà giờ thì tốt rồi…”

Nhắc đến chuyện này, trong giọng nói của tài xế lộ rõ vẻ hân hoan: “Tôi đã chế ra loại thuốc đặc trị rồi. Chỉ cần uống thuốc này đều đặn, cơ thể con gái tôi sẽ khỏe mạnh trở lại.”

Nghe đến ba chữ “thuốc đặc trị”, tim Hứa Vãn Tinh bỗng hẫng một nhịp, nhưng cô vẫn gượng cười: “Vậy ạ? Thế thì chúc mừng chú, chúc cô bé sớm ngày bình phục.”

Giọng nói của tài xế bỗng trở nên thô kệch một cách lạ thường, cái cổ của ông ta vặn vẹo đầy cứng nhắc: “Đúng vậy, thuốc đặc trị đó tốt lắm, chính tôi cũng đã dùng thử rồi. Uống vào là lưng không đau, chân không mỏi, lái xe cũng thấy sung sức hơn hẳn.”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Nghe chẳng khác gì mấy quảng cáo thuốc lừa đảo trên tivi cả.

Sau câu nói của tài xế, Hứa Vãn Tinh không tiếp lời nữa. Cô nghiêng đầu nhìn những tòa nhà lướt qua ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng cúi đầu trả lời tin nhắn của Bách Nạp Tư.

Trong xe rơi vào bầu không khí im lặng đến đáng sợ, cho đến khi một giọng nói khàn đặc phá tan sự tĩnh lặng ấy:

“Vãn Tinh, sao cô không dùng thử loại thuốc đặc trị này đi? Uống vào rồi, cô cũng sẽ giống như tôi thôi.”

Hứa Vãn Tinh run tay, điện thoại rơi xuống dưới ghế. Cô cứng người cúi xuống nhặt điện thoại, tim đập loạn xạ, mạnh đến mức khiến tai cô ù đi trong chốc lát.

Tài xế làm sao biết tên cô?

Dù không quay đầu nhìn, Hứa Vãn Tinh vẫn cảm nhận rõ ràng ánh mắt trên đỉnh đầu đang chăm chú dán chặt vào mình, mang theo tham lam và chờ đợi không che giấu.

Cô hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh lại, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào tài xế.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, đôi mắt tài xế đã tách ra, giống hệt Chu Sát.

Hứa Vãn Tinh giữ vẻ mặt bình thản. Lúc nãy xe xóc nảy, con thú bông nhỏ treo trên ghế rơi xuống chân cô. Cô cúi người nhặt lên, cẩn thận lau sạch bụi bẩn bên trên, rồi nhẹ nhàng treo lại vị trí cũ, như thể hoàn toàn không nhìn thấy sự quỷ dị của tài xế.

“Chu Sát” xoay tròng mắt, dường như đang dò xét phản ứng của Hứa Vãn Tinh.

Hứa Vãn Tinh mở miệng, giọng điệu lạnh lùng mà dồn dập:

“Tống Viễn là loại rùa rụt đầu sao? Bao nhiêu chuyện như vậy, ông ta dám ló mặt ra à? Lần nào cũng trốn phía sau, tự cho mình là đại boss bày mưu tính kế, nhìn cảnh hỗn loạn do mình tạo ra rồi đắc ý trong lòng, đúng không? Thực chất chỉ là chuột cống không dám ra ánh sáng, vừa gặp mặt trời là bị thiêu cháy đến không còn mảnh xương.”

Cô nói liền một hơi như súng máy, đến cả Chu Sát cũng bị dọa sững lại.

Đồng tử của anh ta rung mạnh, khi mở miệng lần nữa, giọng nói quen thuộc của Tống Viễn vang lên:

“Vãn Tinh, con nói vậy, ba thật sự rất đau lòng đấy.”

Hứa Vãn Tinh không hề che giấu sự chán ghét, trợn thẳng mắt:

“Thứ nhất, ông chỉ có lợi thế sinh lý học là có thể là cha ruột tôi, mà điều đó còn chưa chắc. Thứ hai, ông chỉ cung cấp một con tinh tr.ùng, đừng tự gán cho mình vai trò vĩ đại gì cả. Ông tưởng mình là người cứu rỗi thế giới, nhưng thực ra chỉ là ảo tưởng của một kẻ thí nghiệm thất bại. Hơn nữa bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, đàn ông có tham gia vào quá trình sinh sản hay không cũng chẳng còn quan trọng.”

Khóe miệng “Chu Sát” giật giật. Dù Tống Viễn đang mượn miệng tài xế để nói chuyện, ông ta vẫn nghe rõ từng lời của Hứa Vãn Tinh.

Trong phòng thí nghiệm, Tống Viễn đứng trước bàn thao tác, áo blouse trắng được mặc chỉnh tề. Ông ta cầm dụng cụ phẫu thuật trong tay, ánh mắt dán chặt vào vật thí nghiệm tr*n tr** trước mặt, theo động tác tay chém xuống, máu bắn tung tóe khắp nơi, lại bị ông ta không chút để ý nào mà lau đi, phần lớn còn lại là bắn lên áo blouse.

Ông ta thông qua đôi mắt của Chu Sát nhìn Hứa Vãn Tinh, huýt sáo một tiếng, hoàn toàn không để tâm đến những lời mắng mỏ vừa rồi.

“Như vậy mới đúng, Vãn Tinh. Đối với loại người như ba, nên mắng thẳng mặt, để bọn họ biết con không phải người dễ bắt nạt.”

Hứa Vãn Tinh: “……”

Mẹ cô năm đó rốt cuộc là phát điên rồi hay bị người ta hãm hại? Sao lại dính đến thứ quái quỷ này chứ.

Hứa Vãn Tinh lạnh giọng nói:

“Nếu hôm nay ông vẫn định tiếp tục làm rùa rụt đầu, vậy trước hết đưa tôi đến bệnh viện đi.”

Tống Viễn bật cười lớn. Trên bàn thí nghiệm, đối tượng bị cố định lại, ánh mắt ông ta lóe lên sự điên cuồng cố chấp.

“Để nó đi đi.”

Tài xế bỗng run mạnh một cái, đôi mắt nhanh chóng khôi phục bình thường. Ông ta gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng mở miệng:

“Cô bé, vừa rồi tôi ngủ gật à? Dạo này hay phải chạy đêm, hơi mệt.”

Thấy ông ta đã trở lại trạng thái bình thường, Hứa Vãn Tinh khẽ thở phào, tựa lưng vào ghế, sống lưng cũng thả lỏng hơn.

“Không sao, chú cứ lái tiếp đi.”

“Được được được.”

Tài xế nhanh chóng khởi động xe, liếc nhìn đồng hồ hành trình thì hơi ngẩn ra. Sao đã hơn mười phút mà mới chạy được mấy cây số? Lẽ nào dạo này thật sự quá mệt rồi?

Hứa Vãn Tinh vừa định vào thang máy thì thấy khu cấp cứu cách đó không xa đang chen chúc đông người.

Một tiếng gào khóc vang lên:

“Đều tại mấy người, chính mấy người chữa chết mẹ tôi! G.iết người thì phải đền mạng! Mọi người tới phân xử đi, bác sĩ y tá g.iết người rồi!”

Hứa Vãn Tinh thu lại ánh nhìn. Trông giống một vụ náo loạn bình thường, cô cũng không để tâm. Đúng lúc này thang máy mở ra.

“Em về muộn vậy?”

Vừa bước vào phòng bệnh, Hứa Vãn Tinh đã bị ôm chặt vào lòng. Bách Nạp Tư cúi đầu cọ cọ vào má cô, giọng nói mang theo sự quấn quýt rõ ràng.

Hứa Vãn Tinh vỗ nhẹ vai anh, ra hiệu buông ra một chút, nếu không cô sắp không thở nổi.

Từ sau khi bị thương, Bách Nạp Tư dính người hẳn lên. Không ngờ lần này anh còn ôm chặt hơn, kéo cô sát vào ngực mình.

Hứa Vãn Tinh: “……”

Cuối cùng cũng giãy ra được, cô đưa ngón tay chọc chọc vào ngực anh, thầm nghĩ dáng vẻ cao lạnh trước kia không biết bị cái gì tha đi mất rồi.

Hứa Vãn Tinh tóm tắt ngắn gọn chuyện xảy ra trên xe lúc nãy cho Bách Nạp Tư nghe.

Nghe xong, Bách Nạp Tư nhíu mày, động tác gắp thức ăn khựng lại. Anh đặt đũa xuống, kéo Hứa Vãn Tinh đứng dậy kiểm tra một vòng.

Hứa Vãn Tinh vẫn còn ngậm một miếng cơm trong miệng, bị kéo đi thì ngơ ngác, vội nuốt xuống.

“Có chuyện gì vậy?”

Bách Nạp Tư nghiêm túc nói:

“Xem em có bị thương không.”

Hứa Vãn Tinh xua tay:

“Tống Viễn hình như luôn tránh mặt, trước mắt chắc chưa có nguy hiểm gì.”

Bách Nạp Tư gật đầu:

“Anh đã cho người tiếp tục điều tra. Hắn hẳn là có một căn cứ bí mật để làm thí nghiệm, nhưng tạm thời vẫn chưa tìm ra. Bọn anh đang lần theo dị biến thể hôm qua.”

Ăn xong, Hứa Vãn Tinh bắt đầu buồn ngủ, tựa trên sô pha, mí mắt díp lại. Bách Nạp Tư thấy vậy liền bế cô lên, đặt lên giường.

“Buồn ngủ đến không mở nổi mắt rồi mà còn cố nữa.”

Hứa Vãn Tinh dụi dụi mắt, không cãi lại. Trên lưng truyền đến nhịp vỗ nhẹ nhàng, cô nghiêng đầu, gối lên tay Bách Nạp Tư rồi ngủ thiếp đi.

Khi Đồ Nhạc bước vào, nhìn thấy chính là cảnh này.

Hứa Vãn Tinh trùm chăn ngủ say không biết trời đất. Bách Nạp Tư một tay cầm tài liệu xem chăm chú, tay còn lại bị cô gối dưới má.

Đồ Nhạc tặc lưỡi mấy tiếng.

Ánh mắt cảnh cáo của Bách Nạp Tư lập tức quét tới. Đồ Nhạc giơ tay đầu hàng, rồi chỉ chỉ vào bản báo cáo trong tay mình.

“Hôm qua bác sĩ nói trong cơ thể anh có một ít độc tố. Vãn Tinh cũng bảo tôi đi kiểm tra, anh đoán xem thế nào? Trong người tôi cũng có. Tống Viễn đúng là đồ khốn, tôi đã biết hắn ta không thể nào tốt bụng như vậy mà.”

Bách Nạp Tư không có phản ứng gì đặc biệt. Ngay từ đầu anh đã không tin Tống Viễn sẽ thật lòng cung cấp thuốc cho họ, chẳng qua chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Chỉ có điều, rốt cuộc Tống Viễn muốn gì, đến giờ vẫn là một bí ẩn.

Đồ Nhạc nói chen vào:

“Đừng làm bộ làm tịch nữa. Tôi đã đi tra loại độc tố này rồi, tạm thời chưa phát hiện ra manh mối gì. Trước mắt cứ xử lý giải độc trước đã, coi như ngựa chết thì chữa kiểu ngựa sống đi.”

Bách Nạp Tư xoa xoa giữa mày: “……”

“Là ngựa chết coi như ngựa sống mà chữa.”*

(*Khúc này editor không đủ kiến thức lắm nên có bạn nào biết thì comment giúp mình sửa nhé. Cảm ơn cả nhà iu)


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 36: Ngựa chết coi như ngựa sống mà chữa
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...