Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 35: “Phù phù phù, đau đau bay đi mất nhé.”

(Đọc tên chương tưởng truyện thiếu nhi á ha=))))

“Bách Nạp Tư… anh ấy sẽ không sao chứ?”

Giọng Hứa Vãn Tinh khô khốc vang lên. Hành lang phòng phẫu thuật vắng lặng và thênh thang khiến cô thấy hơi lạnh, cô khẽ rùng mình, đôi bàn tay vẫn còn dính những vệt máu đỏ thẫm của anh.

Đồ Nhạc đứng bên cạnh, đầu cúi thấp, gương mặt vốn luôn tươi cười ngày thường giờ đây chỉ còn lại vẻ lo âu: “Tôi không biết.”

Hứa Vãn Tinh quay sang nhìn Đồ Nhạc, đột ngột hỏi: “Bách Nạp Tư không phải con cháu nhà họ Bách đúng không?”

Dù là câu hỏi, nhưng ngữ khí của cô vô cùng khẳng định. Đồ Nhạc giật mình, đang định tìm lời thoái thác thì cô đã nói tiếp: “Anh ấy trông chẳng giống chị Quân Tâm chút nào, mối quan hệ với Bách Dật cũng tệ đến mức cực điểm.”

“Lần trước khi tôi bị bắt cóc, lúc anh ấy kể về những chuyện Tống Viễn đã làm, tôi thấy anh ấy đã che giấu rất nhiều thứ. Nếu không tự mình trải qua, làm sao anh ấy biết rõ chuyện Tống Viễn từng giả chết để chạy trốn như thế nào?”

Đồ Nhạc nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật vẫn đang đóng chặt, cậu ta nghiến răng, quyết định nói ra toàn bộ sự thật:

“Lần đầu tôi gặp Bách Nạp Tư là năm tôi mới năm tuổi. Lúc đó tôi bị bọn buôn người bắt đi, tình cờ gặp một vụ tai nạn giao thông nên đã thừa cơ bỏ chạy. Tôi đâm sầm vào anh ấy khi anh đang nhặt ve chai gần đó. Lúc đó anh mới mười tuổi, vừa thấy tôi đã lập tức chắn phía trước bảo vệ. Giây phút ấy tôi đã tự nhủ phải nhận anh làm anh lớn, nhưng anh từ chối. Anh bảo ngay cả bản thân mình anh còn nuôi không nổi, đèo bồng thêm tôi thì cả hai đều không sống nổi. Anh đuổi tôi về tìm bố mẹ, nhưng tôi làm gì còn nhà để về…”

Đồ Nhạc nghẹn ngào, lau vội nước mắt rồi cố tỏ ra nhẹ nhõm: “Tôi cứ mặt dày bám lấy, thế là anh đành mang tôi theo. Tôi hỏi gia đình anh đâu, anh chỉ đáp anh vốn tự mình phá vỏ mà ra. Tôi nhất quyết đòi kết bái anh em với anh, anh ấy không đồng ý cũng chẳng cự tuyệt, chúng tôi cứ thế nương tựa vào nhau suốt ba năm, cho đến khi bị bắt lại.”

Anh ta vò đầu, giọng buồn bã: “Chuyện sau đó thì chắc cô cũng đoán được rồi, Tống Viễn là thực nghiệm viên lúc bấy giờ, bộ dạng như một con hổ mặt cười, sau mỗi lần chúng tôi bị thực nghiệm xong, hắn đều mang thuốc đến.”

Hứa Vãn Tinh nhạy bén bắt được từ “phá vỏ” trong lời kể của Đồ Nhạc, những suy đoán trước kia càng thêm mông lung.

Xem ra Bách Nạp Tư quả thực không phải tộc mèo.

Vậy anh là gì?

Là rắn sao?

Lông mày Hứa Vãn Tinh khẽ giật, nhiều chi tiết nhỏ nhặt ngày thường cô không để ý giờ đây bỗng trở nên rõ ràng lạ thường.

Chưa kịp suy nghĩ sâu thêm thì cửa phòng phẫu thuật mở ra. Y tá đẩy giường bệnh ra ngoài, Bách Nạp Tư nhắm nghiền mắt nằm đó, sắc mặt tái nhợt.

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống: “Bệnh nhân tạm thời hôn mê do mất máu quá nhiều. Điều kỳ lạ là chúng tôi phát hiện một loại độc tố rất mờ nhạt trong cơ thể cậu ấy, có lẽ đã bị nhiễm từ nhiều năm trước.”

Độc tố?

Hứa Vãn Tinh theo bản năng liếc nhìn Đồ Nhạc: “Trong người anh cũng có sao?”

Đồ Nhạc lắc đầu: “Tôi chưa từng nghe bác sĩ nói có.”

“Vậy anh đi làm một bộ kiểm tra tổng quát ngay đi.” Hứa Vãn Tinh dứt khoát chỉ huy.

Đồ Nhạc ngẩn người rồi ngoan ngoãn nghe theo lời cô. Sau khi bác sĩ dặn dò xong các lưu ý rồi rời đi, trong phòng bệnh lúc này chỉ còn lại cô và Bách Nạp Tư.

Cô nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của Bách Nạp Tư, không kìm lòng được mà đưa tay phác họa theo dáng mày, rồi lướt nhẹ từ sống mũi xuống đến bờ môi anh.

Cô thu tay lại, tựa lưng vào ghế. Liệu độc tố trong cơ thể Bách Nạp Tư có liên quan đến những loại thuốc mà Tống Viễn từng đưa cho họ không? Hứa Vãn Tinh nghĩ mãi không ra, đầu óc quay cuồng vì mệt mỏi. Cô đành gục xuống bên cạnh giường bệnh, ngón trỏ khẽ móc lấy ngón tay anh rồi nhắm mắt dưỡng thần.

Vừa nhắm mắt, những sự việc kinh hoàng lúc trước lại như một thước phim quay chậm lướt qua tâm trí. Cô khẽ nhíu mày rồi chìm sâu vào giấc ngủ giữa không gian tĩnh mịch.

Khi tỉnh dậy, phòng bệnh đã hơi tối. Cô bật đèn lên, Bách Nạp Tư vẫn chưa tỉnh, đúng lúc Đồ Nhạc xách hộp cơm bước vào.

“Vãn Tinh, cô tỉnh rồi à? May quá, tôi có mua ít cơm nè, cô tranh thủ ăn lúc còn nóng đi. Đừng để Bách Nạp Tư chưa khỏi mà cô đã ngã bệnh trước đấy.”

Cảm thấy đắng ngắt trong miệng, hình ảnh buổi sáng vẫn ám ảnh tâm trí, Hứa Vãn Tinh xua tay ý bảo mình chỉ ăn một chút là được.

“Bách Nạp Tư vẫn chưa tỉnh sao?”

Đồ Nhạc bày từng hộp cơm lên bàn, lắc đầu đáp: “Giữa chừng có tỉnh lại một lúc, thấy cô đang ngủ nên anh ấy không cho quấy rầy. Chắc là thuốc tê chưa hết tác dụng nên lại ngủ tiếp rồi, lúc tôi đi mua cơm anh ấy vẫn còn tỉnh mà.”

Đồ Nhạc mua rất nhiều loại, bày rải rác cả chục hộp. Hứa Vãn Tinh ngồi xuống bên cạnh: “Sao anh mua nhiều thế, ăn sao hết được?”

Đồ Nhạc gãi đầu cười hì hì: “Tôi không biết cô thích ăn gì nên cứ mua mỗi thứ một ít. Cô cứ chọn món mình thích, chỗ còn lại tôi sẽ đóng gói mang cho Trương Hiểu Dương, cậu ta thì món gì cũng chén được tuốt.”

Lúc Bách Nạp Tư mở mắt, tầm mắt anh chạm ngay vào bình nước truyền dịch trên cao. Anh chống tay ngồi dậy. Nghe thấy động tĩnh, Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu nhìn, thấy anh đã tỉnh liền bưng bát cháo lại gần.

“Vết thương còn đau lắm không anh?”

Bách Nạp Tư lắc đầu, môi vẫn trắng bệch.

Anh vươn tay ôm lấy eo cô, vùi đầu vào mạn sườn Hứa Vãn Tinh. Cả hai cứ thế im lặng bên nhau.

Thấy vậy, Đồ Nhạc nhanh chóng thu dọn chỗ đồ ăn còn lại rồi chuồn mất, lúc ra ngoài còn tốt tính đóng cửa lại.

Hứa Vãn Tinh phá vỡ sự tĩnh lặng trước: “Anh uống chút cháo nhé.”

Bách Nạp Tư không đáp. Cô cúi xuống nhìn thì thấy anh nhắm nghiền mắt, chân mày nhíu chặt như không nghe thấy lời cô nói. Hứa Vãn Tinh đưa tay v**t v* gáy anh, tóc anh hơi cứng, chạm vào có cảm giác hơi đâm tay.

“Thật ra… đau lắm.” Bách Nạp Tư đột ngột lên tiếng.

“Cái gì cơ?” Anh nói vừa nhanh vừa nhỏ khiến cô không nghe rõ, phải hỏi lại lần nữa.

“Rất đau.”

Vết thương ở bụng như bị lửa đốt. Kẻ biến dị kia chắc chắn đã bị cải tạo và tiêm vào một loại vật chất đặc biệt. Bách Nạp Tư ngước mắt nhìn cô:

“Chẳng phải loài người các em thường nói… chỉ cần hôn một cái là sẽ hết đau sao? Còn nói cái gì mà ‘đau đau bay đi mất’ ấy?”

Đây đều là những lời anh nghe lỏm được từ người qua đường lúc còn đi lang thang, giờ mới có cơ hội mang ra dùng.

Hứa Vãn Tinh mỉm cười dịu dàng, đưa tay vuốt tóc anh rồi đặt một nụ hôn lên môi anh, lầm bầm vỗ về: “Phù phù phù, đau đau bay đi mất nhé.”

Ánh mắt Hứa Vãn Tinh dịu dàng, đầy sự tập trung và thâm tình.

Khi cô rời môi ra, sắc môi Bách Nạp Tư cuối cùng cũng khôi phục được một tia huyết sắc.

Hứa Vãn Tinh hỏi: “Bây giờ anh ăn cháo được rồi chứ?”

Bách Nạp Tư gật đầu, cả người ngoan ngoãn ngồi trên giường bệnh làm cô không khỏi nảy sinh ảo giác về một loài động vật nào đó. Nhưng vừa nhớ tới nguyên hình của anh vẫn còn là ẩn số, cô thầm nghĩ mình nhất định phải tìm cơ hội để thử lại lần nữa.

Hứa Vãn Tinh đút cho anh từng muỗng cháo. Hết một bát, sắc mặt Bách Nạp Tư rõ ràng đã chuyển biến tốt hơn, ít nhất là không còn tái nhợt như lúc đầu. Cô đặt bát sang một bên, rút khăn giấy nhẹ nhàng lau môi cho anh.

“Tiểu Hắc vẫn còn ở nhà, hay là em gọi điện bảo Đồ Nhạc đón nó về bên ấy vài ngày nhé?”

Bách Nạp Tư tựa vào gối đầu, vết thương ở bụng vẫn còn đau âm ỉ làm trán anh thấm một tầng mồ hôi mỏng. Nghe cô nói vậy, anh khẽ gật đầu.

Bách Nạp Tư nằm ở phòng bệnh đơn cao cấp có hai giường. Sợ buổi tối mình ngủ không ngoan sẽ va vào vết thương của anh, Hứa Vãn Tinh sau khi vệ sinh cá nhân xong liền thu dọn chăn gối ở chiếc giường còn lại.

Giọng nói đầy oán trách của Bách Nạp Tư vang lên từ phía sau: “Vãn Tinh không ngủ chung giường với anh sao?”

“Nhỡ đâu em ngủ quên rồi trở mình chạm vào vết thương của anh thì sao?”

“Sẽ không đâu.” Anh khẳng định chắc nịch.

Nhưng dù Bách Nạp Tư có nói thế nào, Hứa Vãn Tinh vẫn không mảy may lay chuyển. Cô nằm xuống giường mình, kéo chăn che kín mặt: “Em ngủ đây.”

Bách Nạp Tư bất lực, đành phải thôi. Vốn dĩ anh còn định nhân cơ hội này để được cô dỗ dành, thân cận thêm một chút.

Đêm đã khuya, những ngôi sao lấp lánh treo mình trên bầu trời, ánh trăng đêm nay thật sáng. Dưới ánh trăng thanh khiết, Bách Nạp Tư cứ nhìn chằm chằm gương mặt cô mà ngẩn ngơ. Đúng như cô nói, Hứa Vãn Tinh khi ngủ rất hay trở mình. Lúc ở nhà, cô cứ thích xoay tới xoay lui trong lòng anh, khiến người anh nóng rực mà chẳng biết trút vào đâu.

Bách Nạp Tư khẽ vén chăn, động tác cực kỳ nhẹ nhàng bế cô sang giường mình, cẩn thận tém lại góc chăn. Ngửi thấy mùi hương dịu nhẹ trên cơ thể cô, anh mới hài lòng nhắm mắt ngủ.

Sáng hôm sau, Hứa Vãn Tinh tỉnh dậy bởi tiếng lật tài liệu sột soạt. Mở mắt ra không thấy Bách Nạp Tư đâu, cô còn đang mơ màng thì phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh của anh.

Cô ngồi dậy, thấy anh đang ngồi trên ghế sofa cách đó không xa. Dù đang mặc bộ quần áo bệnh nhân nhưng khí chất áp đảo của anh vẫn không hề thuyên giảm. Anh đang cầm một tập hồ sơ, đối diện là Tiểu Sách.

Thấy cô tỉnh giấc, Bách Nạp Tư đặt tài liệu xuống, đưa bữa sáng lại gần: “Em ngủ ngon không?”

Vừa thấy tình cảnh này, Hứa Vãn Tinh liền biết ngay đêm qua Bách Nạp Tư chắc chắn đã thừa dịp cô ngủ say để bế cô sang giường anh.

Đáng tiếc là có người ngoài ở đây nên cô không tiện lên tiếng trách móc, chỉ có thể nhân lúc Tiểu Sách không chú ý mà lườm Bách Nạp Tư một cái cháy mặt.

Đáp lại cô, anh chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Sau khi Tiểu Sách báo cáo xong công việc và rời đi, y tá vào thay băng định kỳ cho anh.

Khi lớp băng gạc được gỡ ra, vết cào sâu đến mức thấy cả xương khiến Hứa Vãn Tinh không đành lòng nhìn, cô vội quay mặt đi chỗ khác. Y tá xử lý rất nhanh, thay thuốc xong liền rời khỏi phòng.

Hứa Vãn Tinh khẽ nói: “Em phải về cửa hàng một chuyến nhé.”

Đống lộn xộn ngày hôm qua vẫn chưa dọn dẹp xong, lại còn cả Án Án nữa. Nghĩ đến Phó Chi Án, ánh mắt Hứa Vãn Tinh thoáng chút ưu tư. Cô không biết liệu cô bé có chịu đựng nổi không khi người thân nhất lại trở nên đáng sợ như thế ngay trước mắt mình…

Bách Nạp Tư gật đầu. Nhưng khi Hứa Vãn Tinh vừa xoay người, anh đã nắm lấy cổ tay giữ cô lại.

Cô hơi thắc mắc: “Sao thế anh?”

“Vẫn còn hơi đau.” Bách Nạp Tư nhìn cô.

Hứa Vãn Tinh cạn lời: “…”

Muốn hôn thì cứ nói thẳng ra đi.

Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn thật kêu lên mặt anh: “Được chưa đại thiếu gia? Thấy chán thì đọc tài liệu đi, đằng nào anh cũng chẳng ngồi yên được đâu. Nếu buồn chán quá thì nhắn tin cho em.”

Bách Nạp Tư thỏa mãn đáp: “Được.”

Khi đến cửa hàng, mọi thứ vẫn còn là một đống hỗn độn như ngày hôm qua. Cũng may là cuối cùng kẻ biến dị đã chết ở bên ngoài cửa hiệu, nếu không việc dọn dẹp trong tiệm sẽ còn khó khăn gấp bội. Nhìn cảnh tượng ngổn ngang trước mắt, Hứa Vãn Tinh không khỏi thở dài.

“Chị Vãn Tinh.” Một giọng nói rụt rè vang lên từ phía sau.

Hứa Vãn Tinh quay lại, là Phó Chi Án. Hốc mắt cô bé đỏ hoe, chắc hẳn là đã khóc rất nhiều.

“Em…”

Phó Chi Án cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “Em ở nhà cũng không yên lòng nên muốn qua đây dọn dẹp chút ít, nếu không sao mở cửa lại được ạ.”

Hứa Vãn Tinh nhận ra cô bé đang gồng mình chịu đựng, liền tiến lại vỗ về lưng cô, giọng dịu dàng: “Muốn khóc thì cứ khóc đi em.”

Vừa dứt lời, Phó Chi Án đã lao vào lòng cô nức nở: “Chị Vãn Tinh… em không biết phải nói với bà thế nào nữa. Hôm qua bà còn hỏi tin tức của anh trai, em không dám nói thật, em sợ bà không chịu nổi cú sốc này.”

Hứa Vãn Tinh xoa đầu cô bé: “Em làm đúng rồi, bà tuổi đã cao, chuyện này quả thực quá sức chịu đựng.”

Phó Chi Án rời khỏi vòng tay Hứa Vãn Tinh, lau nước mắt rồi gật đầu: “Em nói với bà là anh ấy đi làm công ở nơi khác rồi.”

Hai người bắt đầu thu dọn, phân loại những thứ cần sửa chữa và lập danh sách báo trì. Điện thoại của Hứa Vãn Tinh cứ rung lên liên tục. Ban đầu cô không định để ý, nhưng nó rung nhiều đến mức ngay cả Chi Án cũng phải liên tục liếc nhìn sang.

Cô đành mở máy ra.

Vãn Tinh đến cửa hàng chưa? Nhớ em quá.

Kèm theo đó là một tấm ảnh Bách Nạp Tư tự sướng. Hứa Vãn Tinh nhìn qua là thấy ngay “tâm cơ” của anh khi cố tình kéo cổ áo bệnh nhân xuống thấp một chút để lộ xương quai xanh.

Đống tài liệu này chán chết đi được, cảm giác mấy nhân viên làm bản kế hoạch này chưa đóng phí cập nhật não bộ hay sao ấy.

Bà xã, nhớ em quá. Bao giờ em mới về thế?


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 35: “Phù phù phù, đau đau bay đi mất nhé.”
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...