Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 37: “Vậy em nên khen anh rộng lượng à?”
“Cái này thực sự có tác dụng sao?” Hứa Vãn Tinh bán tín bán nghi hỏi. Cô đưa mắt nhìn Đồ Nhạc đang trang bị tận răng mà không khỏi kinh ngạc: “Anh có cần phải mặc kín mít như vậy không?”
Đồ Nhạc đang khoác trên mình chiếc áo blouse trắng chỉnh tề, bên ngoài còn bọc thêm một lớp đồ bảo hộ, đeo khẩu trang kín mít. Nghe vậy, anh ta nghiêm túc đẩy gọng kính trên mũi: “Cái thứ này vạn nhất có phản ứng bài trừ, đến lúc đó Bách Nạp Tư phát điên không nhận ra người mà tẩn cho tôi một trận thì biết làm thế nào?”
Bách Nạp Tư: “…”
Anh đang ngồi ngay gần đó, tai không điếc nên nghe rõ mồn một từng chữ.
Vết thương của Bách Nạp Tư chỉ cần định kỳ đến bệnh viện thay thuốc là có thể xuất viện.
Đồ Nhạc đã mày mò mấy ngày mới chế ra được loại thuốc thông dụng có thể tạm thời giảm bớt độc tố. Nói cách khác, loại thuốc này gặp độc gì cũng có thể hóa giải được đôi chút.
Khi mũi kim đâm vào da thịt, gân xanh trên trán Bách Nạp Tư khẽ giật. Dược chất theo mạch máu chảy vào cơ thể, chỗ vừa tiêm mang theo cảm giác nóng rực và đau âm ỉ. Anh khẽ lắc cánh tay để xoa dịu cơn khó chịu.
Đồ Nhạc thấy vậy liền nói: “Đau là chuyện bình thường, tôi tăng liều hơi mạnh một chút.”
Hứa Vãn Tinh lo lắng: “Ngày nào cũng phải tiêm một mũi thế này sao?”
Cái kim tiêm đó trông có vẻ là loại cỡ lớn nhất, cô chỉ mới thấy người ta dùng loại ống tiêm này trong mấy video thụt rửa cho… lợn mà thôi.
Đồ Nhạc thu dọn đồ đạc trên bàn: “Không cần, tuần đầu tiên cứ mỗi tuần một lần là được, sau đó thì ba ngày một lần. Tuy nhiên cụ thể còn phải xem mức độ tiếp nhận thuốc của cơ thể anh ấy thế nào đã.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu. Cô nhìn quanh một lượt không thấy bóng dáng Tiểu Anh đâu, liền nhịn không được hỏi: “Tiểu Anh đâu rồi a?”
Đồ Nhạc đáp: “Chắc là đi cùng Hạt Dẻ rồi. Hai cái người này ngày nào cũng dính lấy nhau như chị em ruột ấy.”
Vừa dứt lời, Hạt Dẻ đã từ ngoài chạy tót vào, tay xách một túi đồ nướng lớn, mùi thơm phức lập tức lan tỏa khắp phòng.
Thấy Hứa Vãn Tinh ở đây, mắt Hạt Dẻ sáng lên, lon ton chạy tới đưa túi đồ nướng ra như đang khoe công.
“Vãn Tinh, em mới phát hiện ra một quán đồ nướng cực cực cực kỳ ngon luôn!” Hạt Dẻ dùng liền ba từ “cực kỳ”, đủ thấy uy tín của quán đồ nướng này lớn đến mức nào.
Hứa Vãn Tinh bị bộ dạng của cô ấy chọc cười.
Cô nhận lấy xiên mực nướng, vừa nếm thử một miếng mắt đã sáng rực lên, gật đầu tán thưởng: “Đúng là ngon thật nha.”
Hạt Dẻ vẻ mặt đầy tự hào, vỗ ngực dõng dạc: “Chuyện, riêng khoản ăn uống cứ tin ở em. Mà đúng rồi, Đồ Nhạc, anh không thấy Tiểu Anh đâu sao? Sáng nay em vẫn còn thấy cô ấy mà.”
Đồ Nhạc đẩy kính, lộ vẻ ngạc nhiên: “Cô ấy không đi cùng em à?”
Hạt Dẻ ngây ngô nuốt miếng đồ nướng trong miệng: “Không ạ, lúc em rủ đi cùng cô ấy đã từ chối rồi.”
“Lạ thật, thế cô ấy đi đâu được nhỉ?”
Vừa dứt lời, Tiểu Anh đã bước vào từ cửa. Thấy mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm mình, cô bé có chút lúng túng gãi đầu. Tay kia của cô xách đầy trà sữa, trông có vẻ hơi phong trần mệt mỏi.
Tiểu Anh lên tiếng: “Mọi người đều ở đây ạ? Em thấy Hạt Dẻ bảo đi mua đồ nướng nên nghĩ bụng đi mua thêm mấy ly trà sữa về uống cùng.”
Đồ Nhạc vốn tính vô tư nên reo lên ngay: “Đúng lúc lắm, tôi đang khát khô cả cổ đây. Cho tôi xin ly trà trái cây cam sành nhé!”
Tiểu Anh cười gật đầu, đưa ly trà sữa trong tay qua.
Hứa Vãn Tinh liếc mắt nhìn như không có gì. Tổng cộng sáu ly, nhưng phòng thí nghiệm chỉ có bốn người. Cô và Bách Nạp Tư là tiện đường ghé qua, vậy Tiểu Anh làm sao lại vừa khéo mua đúng sáu ly?
“Vãn Tinh, chị không uống sao?”
Tiểu Anh đặt ly trà sữa trước mặt cô, lắc nhẹ.
Hứa Vãn t*nh h**n hồn, đối diện ánh mắt của đối phương, vẻ mặt bình tĩnh tự nhiên.
“Cảm ơn Tiểu Anh.”
Bách Nạp Tư đứng bật dậy bên cạnh, kéo tay áo lên, sắc mặt trông không ổn lắm. Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp nói gì đã bị anh nắm chặt cổ tay.
Bách Nạp Tư nói ngắn gọn:
“Chúng ta đi trước.”
Hứa Vãn Tinh mơ hồ bị kéo ra ngoài.
Hạt Dẻ nhìn theo, khó hiểu:
“Bách Nạp Tư sao đột nhiên vội thế?”
Đồ Nhạc hút một ngụm trà sữa, nhún vai:
“Giải dược đó có chút tác dụng phụ, ví dụ như… k*ch t*nh.”
Đáng tiếc, Hứa Vãn Tinh không nghe thấy câu này.
Nhiệt độ cơ thể của Bách Nạp Tư vốn luôn thấp, lúc này lại nóng như lò sưởi. Cổ tay bị anh nắm khiến cô hơi khó chịu.
Hứa Vãn Tinh hỏi:
“Anh sao vậy? Trong người không thoải mái à?”
Cô vừa nói vừa đưa tay sờ trán anh.
Quả thật nóng hơn cô rất nhiều.
“Là do thuốc lúc nãy gây phản ứng sao?”
Bách Nạp Tư không trả lời, chỉ tập trung lái xe. Khi rẽ qua một khúc cua, anh mới lạnh giọng nói:
“Đồ Nhạc không có ý tốt.”
Một câu không đầu không đuôi khiến Hứa Vãn Tinh càng thêm khó hiểu.
Khó khăn lắm mới về đến nhà, Bách Nạp Tư vượt lên trước mở cửa, như có chuyện gấp, lao thẳng vào trong. Hứa Vãn Tinh còn tưởng anh mắc tiểu, người có ba nhu cầu “cấp bách”, chuyện này thì cũng dễ hiểu.
Nhân lúc đó, cô pha trà chiều. Đã lâu rồi mới có cảm giác thư thái như vậy trong chính nhà mình.
Chỉ là Bách Nạp Tư mãi không ra. Hứa Vãn Tinh thấy lạ, nhà vệ sinh không có người, vậy anh đâu?
Cô đẩy cửa phòng ngủ ra, đứng sững tại chỗ.
Cả chiếc giường đầy quần áo của cô, bày lộn xộn thành một vòng tròn. Bách Nạp Tư ngồi xổm ngay giữa, tay chân dài co lại, trông vừa ngốc vừa đáng thương.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu. Hốc mắt đỏ lên, gương mặt ửng hồng lan xuống tận cổ, cả người trông như vừa bị bắt nạt.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Với thể trạng của Bách Nạp Tư, rốt cuộc là ai bắt nạt ai còn chưa biết.
“Anh…”
Cô chưa kịp nói hết, đã bị anh cắt ngang, giọng đầy ấm ức:
“Em đi đâu? Sao lại bỏ anh ở nhà một mình? Em có người khác rồi đúng không?”
Trên đầu Hứa Vãn Tinh gần như hiện ra một hàng dấu hỏi. Đây là đang diễn vở nào vậy?
“Em đi pha trà thôi… Anh vội vàng về nhà chỉ để bày quần áo em thành thế này à?”
Cô chỉ vào đống quần áo trên giường, bất lực nói.
Dù không biết Bách Nạp Tư rốt cuộc bị làm sao, nhưng rõ ràng anh không hề tỉnh táo.
Hứa Vãn Tinh lấy điện thoại ra định gọi cho Đồ Nhạc, chưa kịp bấm đã thấy Bách Nạp Tư ba bước thành hai bước lao tới, giật lấy điện thoại khỏi tay cô.
Anh nhìn danh bạ, tức đến đỏ cả mắt:
“Đây là thằng tiểu tam của em đúng không? Anh còn ở đây mà em dám gọi cho hắn trước mặt anh?”
Hứa Vãn Tinh: “???”
Tiểu tam nào? Đồ Nhạc sao?
Hứa Vãn t*nh h**n toàn rối mù. Cô nhìn điện thoại trong tay, rồi lại nhìn Bách Nạp Tư đang ở trạng thái muốn khóc mà không khóc.
“Vừa rồi mũi tiêm đó… không phải tiêm nhầm vào não anh đấy chứ?”
Bách Nạp Tư lạnh mặt lên án:
“Chúng ta mới kết hôn, em đã ra ngoài nuôi tiểu tam rồi……”
Miệng thì nghiêm nghị trách móc, nhưng nước mắt lại không nghe lời chảy xuống từ hốc mắt. Anh cau có lau mạnh một cái, vóc dáng hơn mét chín lúc này lại giống hệt một người vừa bị ức h**p.
“Em dựa vào việc anh thích em, nên mới được nước lấn tới!”
Hứa – được nước lấn tới – Vãn Tinh: “……”
Có ai đó có thể đứng ra quản lý thế giới này không? Cô cảm thấy ở đây không có mấy người bình thường cả.
Hứa Vãn Tinh cố gắng dịu giọng:
“Anh đưa điện thoại cho em trước được không? Em gọi thẳng cho anh ta, xem rốt cuộc có phải tình nhân của em hay không.”
Bách Nạp Tư giơ thẳng tay, cự tuyệt:
“Không cần.”
Hứa Vãn Tinh giả vờ xoay người định đi, giọng kiên quyết:
“Được, vậy em đi.”
Quả nhiên giây tiếp theo, Bách Nạp Tư nắm chặt cổ tay cô. Hứa Vãn Tinh cắn môi nhịn cười, không quay đầu lại, bả vai run lên vì cố kìm nén.
Bách Nạp Tư tưởng cô bị mình làm tổn thương đến mức khóc ra, cả người lập tức suy sụp, bả vai rũ xuống.
Bàn tay đang nắm chặt cũng chậm rãi buông ra, ánh mắt tối đi, không còn chút ánh sáng nào. Anh nhét điện thoại vào tay cô, giọng khàn khàn:
“Em đi đi, anh không cản em chạy về phía hạnh phúc.”
Anh lê bước đến giường, ôm lấy đống quần áo rồi chui cả người vào bên trong, tự giấu mình lại.
Hứa Vãn Tinh cầm điện thoại, miệng hơi há ra.
Diễn biến này… hình như không đúng kịch bản.
Đến nước này, vẫn nên làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đi thì hơn.
Hứa Vãn Tinh gọi cho Đồ Nhạc. Điện thoại được bắt máy rất nhanh, như thể anh ta đang chờ sẵn cuộc gọi này vậy.
“Alô? Vãn Tinh à.”
Bách Nạp Tư co người lại, nghe thấy giọng đàn ông từ đầu dây bên kia, trong lòng càng đau hơn. Người bạn đời mới cưới vậy mà ngay trước mặt anh đã gọi điện tán tỉnh tình nhân! Đau quá!
Hứa Vãn Tinh nói thẳng:
“Bách Nạp Tư không biết phát điên kiểu gì. Về đến nhà thì gom hết quần áo của tôi chất lên giường, giờ còn cuộn tròn trên đó, trông đáng thương lắm. À đúng rồi.”
Cô bình thản bổ sung:
“Anh ấy hình như coi anh là tình nhân của tôi rồi, đang lén lau nước mắt kìa.”
Đồ Nhạc: “……”
Tác dụng phụ của thuốc lớn đến vậy sao?
Đồ Nhạc gãi đầu, hơi lúng túng:
“Thuốc này vốn đã có tác dụng phụ rồi, với lại……”
Anh ta ấp úng, có vẻ rất khó mở miệng.
“Tôi… cho thêm một ít thành phần k*ch t*nh ấy mà.”
Hứa Vãn Tinh: “……”
Là đồ đàng hoàng thật không vậy?
k*ch th*ch đến mức người ta thần trí hỗn loạn luôn rồi.
Đồ Nhạc vội vàng bổ sung:
“Nhưng nghe cô miêu tả thì… hẳn là đang vào giai đoạn xây tổ. Thời kỳ này anh ta đúng là dễ mất tỉnh táo. Cô cứ coi như đang chơi chút trò k*ch th*ch đi.”
“Với lại không phải cô vẫn tò mò chuyện trước kia của Bách Nạp Tư sao? Nhân lúc anh ta thần trí không rõ thì khai thác kịch bản cho kỹ vào, dù sao bây giờ anh ta chắc chỉ nghe mỗi cô thôi.”
Hứa Vãn Tinh: “……”
Nghe cũng… không phải hoàn toàn vô dụng.
Cúp điện thoại, Hứa Vãn Tinh nhìn người đang cuộn tròn trên giường mà thấy hơi đau đầu.
“Anh… xác định là không định ôm em, mà chỉ ôm đống quần áo đó thôi sao?”
Bách Nạp Tư đột nhiên ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt cô thì lại cúi xuống, giọng thấp hẳn:
“Em không cần vì cuộc hôn nhân này mà ủy khuất bản thân. Anh sẽ nói rõ với gia tộc, chờ qua khoảng thời gian này chúng ta sẽ ly hôn.”
Hứa Vãn Tinh tức đến bật cười. Còn là kịch bản hôn nhân thương nghiệp nữa chứ. Biết vậy lúc nãy cô đã quay video lại, chờ anh tỉnh thì bật cho xem lại.
Hứa Vãn Tinh cười giả lả:
“Em là tự nguyện nha.”
Thấy Bách Nạp Tư liếc nhanh về phía mình, cô tiến lên một bước:
“Bây giờ, đem quần áo của em treo lại tủ cho gọn gàng nhé.”
Bách Nạp Tư do dự:
“Anh… chỉ giữ quần áo thôi không được sao?”
Hứa Vãn Tinh chủ động kéo anh vào lòng mình:
“Sắp xếp quần áo xong, rồi ôm em. Được không, đại thiếu gia?”
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc của cô, Bách Nạp Tư lập tức gật đầu.
Anh vốn cao lớn, khi ôm Hứa Vãn Tinh vào lòng, cảm giác như một con thú bông cỡ lớn ôm chặt lấy cô, vừa ấm áp vừa an toàn.
Hai người hiếm khi yên tĩnh như vậy. Hứa Vãn Tinh vòng tay qua cổ anh, dùng ngón tay xoa vành tai, còn cố ý thổi nhẹ một hơi.
Quả nhiên, Bách Nạp Tư run lên rõ rệt. Mục đích đạt được, Hứa Vãn Tinh không nhịn được mà cười thầm.
Bách Nạp Tư do dự hồi lâu mới hỏi:
“Người đó… thật sự không phải tình nhân của em sao?”
Hứa Vãn Tinh lập tức thu lại nụ cười.
Bách Nạp Tư nói tiếp, giọng nhỏ đi:
“Thật ra… chỉ cần anh là chính cung, anh đều có thể chấp nhận.”
Hứa Vãn Tinh nghiến răng:
“Vậy em nên khen anh rộng lượng à?”
—
Đêm xuống, Bách Nạp Tư nhìn chằm chằm gương mặt đang ngủ say của Hứa Vãn Tinh, lén lút cúi xuống hôn nhẹ lên má cô, rồi thỏa mãn kéo cô sát vào lòng.
Hứa Vãn Tinh thầm thở dài trong bóng tối.
“Anh chắc là… chỉ hôn một cái thôi chứ?”
Cô đã cảm nhận được phản ứng khác thường nào đó rồi.
__
Tự nhiên sợ Tiểu Anh bị gì ghê huhu
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
