Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 31: “…giữa anh và anh ta, em chọn ai?”

Hứa Vãn Tinh cúi đầu ngồi trên thảm, tập trung tinh thần vẽ lên bảng vẽ, bên tai còn cài một cây bút chì. Tiệm bánh đã sắp hoàn thiện xong phần trang trí, giờ chỉ còn thiếu một bước cuối cùng. Sẵn lúc rảnh rỗi, cô định tự tay vẽ một tấm bảng quảng cáo thật bắt mắt để đặt ở cửa tiệm.

Bách Nạp Tư cầm một quả nho đưa đến bên môi cô. Hứa Vãn Tinh nghiêng đầu ăn lấy rồi vừa nhai vừa lúng búng nói: “Sao hôm nay anh lại không đi làm thế?”

Bách Nạp Tư vẫn còn luyến tiếc cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay vừa chạm vào môi cô, anh khẽ lắc đầu: “Làm ông chủ thi thoảng cũng có lúc muốn trốn việc mà.”

Thực chất, kỳ giao phối gần đây đang rục rịch kéo đến, khiến Bách Nạp Tư không giây phút nào muốn rời xa Hứa Vãn Tinh. Anh thậm chí hận không thể lập tức hóa thành nguyên hình, dùng thân thể mình quấn chặt lấy bạn lữ để không một kẻ giống đực nào có cơ hội tiếp cận. Nếu có kẻ nào gan lớn làm càn, anh chắc chắn sẽ tung một đòn chí mạng.

Xì xì.

Cậu ơi, mùi trên người cậu đáng sợ quá.

Tiểu Hắc rụt rè một chút, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể. Bách Nạp Tư liếc mắt nhìn nó, không đáp lời, đôi đồng tử xanh biếc hiện rõ vẻ không hài lòng.

Anh tự hỏi tại sao lúc trước lại đón Tiểu Hắc về? Thà đổi một con rắn bình thường chưa khai mở linh trí còn hơn là để cái bóng đèn này ở đây.

Nhưng ít ra trên người Tiểu Hắc còn có hơi thở của anh, chứ nếu là một con rắn khác, có lẽ Bách Nạp Tư đã lao vào một trận chiến sinh tử với đối phương rồi.

Hứa Vãn Tinh reo lên: “Đại công cáo thành!”

Cô giơ bảng vẽ ra khoe với Bách Nạp Tư: “Giờ chỉ còn thiếu nhân viên thôi. Tuy Tiểu Anh đã đồng ý qua giúp nhưng em cảm thấy vẫn hơi thiếu người a.”

Bách Nạp Tư nhẹ nhàng lau đi vết màu chẳng may dính trên mặt cô: “Em có thể đăng tin lên nền tảng tuyển dụng, sẽ có người đến ứng tuyển thôi.”

Hứa Vãn Tinh gật đầu tán thành, cô vừa nhai xong quả nho vừa nói: “Em đăng rồi, nhưng nãy giờ mải vẽ quá nên chưa kịp xem.”

Cô để mặc Bách Nạp Tư cầm lấy bàn tay trái dính màu vẽ của mình để lau chùi, tay phải thì mở ứng dụng tuyển dụng lên. Chỉ sau vài tiếng đăng tin, đã có vài bản hồ sơ gửi đến. Hứa Vãn Tinh tùy ý nhấn mở một bản.

Lỗ Lặc

Người đàn ông kia gửi tới một chuỗi tin nhắn.

“Có đúng là tiệm bánh ngọt tuyển người không?”

“Bao nhiêu tiền một đêm?”

Hứa Vãn Tinh đọc mà ngơ ngác không hiểu gì, nhưng khi lướt đến câu thứ hai, cô bắt đầu cảm thấy buồn nôn. Có lẽ là do cô quá nhạy cảm chăng? Cô quyết định lờ câu nói đó đi.

Lương thanh toán theo tháng nha.

Người kia lập tức xem tin nhắn, góc trái màn hình hiện trạng thái “đang nhập” rất lâu, sau đó mới gửi tới một câu:

“Không phải là bán thân à?”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Nếu câu trước còn có thể coi là cô hiểu lầm, thì câu này đã phơi bày rõ ràng sự thối tha của hắn ta. Cô im lặng gửi lại một dấu chấm hỏi, rồi bồi thêm một câu: “Tuy anh có vẻ hiểu tiếng người đấy, nhưng tôi vẫn phải gọi điện cho lò mổ thôi.”

Nói xong, cô thực hiện một chuỗi thao tác xóa và chặn luôn kẻ đó. Tin tuyển dụng cô viết rõ ràng như thế, vậy mà hắn ta vẫn có thể thốt ra những lời đó, chắc hẳn là kẻ quen thói làm càn.

Hứa Vãn Tinh bực bội, bắt đầu hối hận vì mình vừa rồi mắng còn hơi nhẹ tay. Bách Nạp Tư nhận ra nhịp thở của cô có chút dồn dập, anh điềm tĩnh hỏi bằng giọng ôn hòa:

“Sao thế em? Không có ai phù hợp à?”

Hứa Vãn Tinh đưa máy tính bảng cho anh xem lịch sử trò chuyện ban nãy.

“Em còn tưởng là mình suy đoán ác ý thôi, không ngờ anh ta đúng là có ý đó thật. Đây chẳng phải trang tuyển dụng sao?”

Bách Nạp Tư đặt tay lên lưng Hứa Vãn Tinh, vỗ nhẹ trấn an:

“Có một số người sẽ dùng đại từ mập mờ để ám chỉ những giao dịch bẩn thỉu. Bọn họ thường nhắm vào các tin tuyển dụng dành cho nữ, đặc biệt là kiểu tài khoản mới đăng ký như em, chính là mục tiêu đầu tiên.”

“Nhưng Vãn Tinh làm rất tốt. Đối phó loại người này, cứ lấy độc trị độc.”

Anh hờ hững bấm vào ID của đối phương, ghi nhớ dãy số trong đầu rồi trả lại máy tính bảng cho cô.

Hứa Vãn Tinh ôm máy tiếp tục xem hồ sơ. Bản thứ hai nhìn là biết ngay rất bình thường.

Xin chào, em tên Phó Chi Án, có học chút chuyên ngành liên quan. Đây là hồ sơ của em. Em thấy cửa hàng của chị đang tuyển nhân viên phục vụ, em cũng có thể đảm nhiệm vị trí đó ạ.

Hứa Vãn Tinh mở file đính kèm. Đối phương có kinh nghiệm thực tập, lại từng làm các công việc liên quan.

Cô vô cùng hài lòng với bản hồ sơ này, lập tức chốt lịch để sau khi cửa hàng hoàn tất trang trí thì đi làm.

Hứa Vãn Tinh thở phào nhẹ nhõm, dựa vào lòng Bách Nạp Tư. Những ngón tay hơi lạnh của anh đặt lên giữa trán cô, khẽ bóp.

Hứa Vãn Tinh chợt hỏi:

“À đúng rồi, anh là kiểu bẩm sinh thân nhiệt thấp à? Em thấy tay chân anh lúc nào cũng lạnh a.”

Động tác của Bách Nạp Tư khựng lại. Anh phải giải thích thế nào việc mình vốn là động vật máu lạnh, thân nhiệt thấp là chuyện rất bình thường đây?

“Ừm, bẩm sinh.”

Hứa Vãn Tinh hiểu ra, trong lòng còn thầm nghĩ, bảo sao lúc đầu cô lại thấy anh trông giống người yếu ớt bệnh tật.

……

Liên tiếp mấy ngày sau đó, Hứa Vãn Tinh gần như chạy qua chạy lại giữa nhà và tiệm bánh. Thường thì trước khi Bách Nạp Tư tỉnh dậy, cô đã không thấy bóng dáng đâu.

Ban đầu cô còn giải thích với anh là cửa hàng vừa khai trương, công việc rất bận nên về muộn. Nhưng mấy ngày tiếp theo, Hứa Vãn Tinh thật sự bận đến mức chân không chạm đất, hận không thể mặt trời mọc là đi, mặt trời lặn mới nghỉ.

Ngay cả khi Bách Nạp Tư chủ động đề nghị đưa đón, cô cũng từ chối.

Bách Nạp Tư: “……”

Anh ngồi trong xe, cởi hai nút áo sơ mi, để lộ mảng lớn cơ ngực. Trên tay kẹp một điếu thuốc nhưng không châm, ánh mắt rũ xuống nhìn tin nhắn Hứa Vãn Tinh vừa gửi.

ovo: Bé yêu à, hôm nay em có thể về muộn hơn chút, em hứa qua mấy ngày này không bận nữa sẽ ở bên anh, được không?

ovo: Đến lúc đó anh tới đón em nhé?

Hứa Vãn Tinh thấp thỏm ôm điện thoại. Cô thừa nhận mấy ngày nay đúng là có hơi lạnh nhạt với Bách Nạp Tư, nhưng tất cả đều vì sự nghiệp của mình, để anh chịu thiệt một chút chắc cũng… không sao đâu.

Đầu mẩu thuốc trên tay Bách Nạp Tư đỏ lên, anh tựa đầu vào ghế, tay kia xoa giữa trán, phả ra một vòng khói, ánh mắt có phần lơ đãng.

Tiểu Sách hỏi:

“Chúng ta còn đi đón phu nhân không ạ?”

Bách Nạp Tư khẽ cắn đầu mẩu thuốc, gương mặt nghiêng mờ ảo trong làn khói, giọng nói thong thả:

“Muộn chút nữa.”

Tiểu Sách lại hỏi:

“Vậy bên tổng giám đốc Thẩm mời……”

Lúc này Bách Nạp Tư mới nhớ ra, vị tổng giám đốc  Thẩm mới nhậm chức của tập đoàn Thẩm thị mấy hôm trước có hẹn anh đi đánh bida.

Hai người cũng từng tiếp xúc vài lần, Bách Nạp Tư không có ác cảm với Thẩm Yến Trì.

“Hỏi xem bây giờ anh ta có rảnh không.”

Tiểu Sách đáp:

“Vâng.”

S: Được, lát nữa anh tới đón em.

Tiểu Sách lái xe theo địa chỉ Thẩm Yến Trì gửi tới. Bách Nạp Tư chống tay lên cửa sổ, đầu ngón tay v**t v* hình đại diện của Hứa Vãn Tinh — là ảnh cô hào hứng tìm được lúc trước, còn lo lắng hỏi anh có bị đối tác cười nhạo không.

Xe dừng lại. Bách Nạp Tư khoác áo vest lên vai, sải bước dài đi vào trong.

“Tổng giám đốc Bách hôm nay sao lại có hứng thế này?”

Khi anh lên tới tầng ba đúng giờ hẹn, Thẩm Yến Trì đã bắt đầu chơi. Mái tóc bạc được buộc bằng dây buộc hình thỏ màu hồng nhạt, còn cài thêm một chiếc kẹp nhỏ không mấy nổi bật.

Thấy ánh mắt Bách Nạp Tư dừng lại trên mái tóc mình, Thẩm Yến Trì cong cong khóe môi, không để ý lắm, đánh một gậy, bi theo tiếng rơi gọn vào lỗ.

Anh ta thong thả nói:

“Vợ ở nhà nghịch ngợm, thích dùng dây buộc tóc của mình để buộc cho tôi, làm tổng giám đốc Bách chê cười rồi.”

Yết hầu Bách Nạp Tư khẽ chuyển động, nghe vậy liền cười nhạt:

“Thẩm tổng và phu nhân quả thật rất tình cảm nhỉ.”

Chỉ là bầu không khí xung quanh vô cớ dâng lên mùi thuốc súng nồng nặc. Bách Nạp Tư nhận lấy cây gậy bida được đưa tới bên cạnh, cúi người, những ngón tay thon dài giữ chặt thân gậy.

Không chút do dự, anh đánh một cú.

Không gian dường như tràn ngập mùi hương dao động trên người anh, mang theo cảm giác bị kìm nén rất lâu, d*c v*ng chưa được thỏa mãn.

Lỗ tai bạc của Thẩm Yến Trì lấp ló sau mái tóc, anh ta hơi nhíu mày.

Bách Nạp Tư dùng đầu bi chạm nhẹ vào đầu gậy, như vô tình mở miệng:

“Nghe nói Thẩm tổng và phu nhân mới cưới, đang thời kỳ như keo như sơn?”

Nhắc tới người ở nhà, gương mặt vốn lạnh nhạt xa cách của Thẩm Yến Trì dịu đi rõ rệt.

“Đúng là đang dính nhau lắm.”

“Nhưng còn Bách tổng…”
Ánh mắt Thẩm Yến Trì lướt qua người anh, giọng nói mang theo chút ác ý trêu chọc.

“Cả người đều là mùi tìm bạn đời thế này… chẳng lẽ…”

Anh ta nói đến đây thì cố ý dừng lại, chính xác chọc trúng chỗ đau.

Động tác đánh bóng của Bách Nạp Tư khựng lại, sắc mặt tối sầm. Anh mạnh tay đánh ra một cú, tiếng bóng rơi vào lỗ vang lên trầm đục.

“Nếu vợ của anh đột nhiên trở nên lạnh nhạt, nhưng cô ấy lại có lý do rất hợp lý…”

Thẩm Yến Trì hiểu rõ tình hình, hơn phân nửa là Bách phu nhân gần đây đang lạnh nhạt Bách Nạp Tư. Lại đúng vào kỳ tìm bạn đời của Xà tộc, tâm trạng táo bạo cũng là chuyện bình thường.

Thẩm Yến Trì nói thẳng:

“Nếu bị lạnh nhạt thì chủ động đi. Dính lấy cô ấy đi, Cảnh Dực cũng đâu phải thiếu anh thì giây tiếp theo là phá sản luôn đâu.”

“Đương nhiên….”

Anh ta dùng đầu ngón tay cọ nhẹ vành tai, tựa người vào bàn bida, kéo cổ áo xuống một chút, nhanh chóng chụp ảnh gửi đi.

Vợ ơi, tai lại không kiểm soát được lộ ra rồi.

“Nếu Cảnh Dực có ngày phá sản,” Thẩm Yến Trì cười nói thêm,“Thẩm thị rất sẵn lòng tiếp nhận nha.”

Bách Nạp Tư không để ý đến nửa câu sau, nhưng lại nghe rất kỹ nửa câu trước. Sắc mặt anh u ám khó đoán, rõ ràng đang cân nhắc tính khả thi.

Thấy anh trầm tư, Thẩm Yến Trì thong thả thu tai về. Anh ta đã nhận được câu trả lời khiến mình hài lòng.

“Ngoài ra,” Thẩm Yến Trì liếc anh một cái, “phu nhân của Bách tổng là người thường sao? Mùi pheromone tìm bạn đời trên người anh gần như chiêu cáo thiên hạ luôn rồi ấy.”

Bách Nạp Tư lạnh lùng liếc mắt, không đáp.

Theo bản năng anh sờ vào túi tìm thuốc, rồi mới nhớ ra lúc xuống xe đã tiện tay ném điếu thuốc trên ghế.

Anh không nghiện thuốc, chỉ là gần đây quá bức bối, thỉnh thoảng hút một điếu để ổn định cảm xúc.

Hai người cùng dựa vào bàn bida, xuyên qua cửa sổ nhìn dòng xe cộ bên ngoài.

Bách Nạp Tư bỗng hỏi:

“Có cách nào để thú nhân xuất hiện hình thái thứ hai không?”

Thẩm Yến Trì gần như lập tức hiểu ý trong lời anh.

“Phu nhân của anh không thích hình thú của anh?”

Giọng Bách Nạp Tư lạnh nhạt, như đang nói chuyện chẳng liên quan đến mình:

“Cô ấy không biết hình thú của tôi.”

Thẩm Yến Trì nhướn mày:

“Vậy sao anh chắc cô ấy không thích? Vợ tôi thì thích lắm, ngày nào cũng ôm không buông.”

Thái dương Bách Nạp Tư giật mạnh. Thẩm Yến Trì biết điều dừng lại đúng lúc:

“Không thì thử xem. Cùng lắm thì…”

Chuông điện thoại vang lên.

Thẩm Yến Trì nghe máy, giọng bên kia rất nhỏ, nhưng ánh mắt anh ta lập tức cong lên, cả người tràn ngập ý cười.

“Ừm, anh về ngay.”

Anh ta giơ điện thoại lên:

“Xin lỗi nhé, vợ nhớ tôi, tôi phải về trước rồi.”

Bách Nạp Tư hừ lạnh một tiếng, không chịu thua mà nói:

“Tôi cũng phải đi đón người.”

Hai người cùng xuống lầu. Tiểu Sách vẫn đợi trong xe, thấy Bách Nạp Tư liền bước xuống đón.

Xe dừng trước cửa tiệm bánh. Bách Nạp Tư vừa định xuống xe thì nhìn thấy có một người đàn ông đứng lảng vảng trước mặt Hứa Vãn Tinh, khoảng cách giữa hai người rất gần.

Hứa Vãn Tinh vội vàng dọn dẹp bộ đồ ăn. Vị khách đã ngồi cả ngày rốt cuộc cũng đứng dậy. Khi hai người đối diện, gương mặt anh ta bỗng đỏ lên, lan nhanh tới tận vành tai.

“Cô chủ Hứa,” anh ta lấy hết can đảm hỏi, “cô có bạn trai chưa vậy? Nếu chưa… cô có thể cân nhắc tôi không?”

Hứa Vãn Tinh còn đang bưng khay, cả người chưa kịp phản ứng.

Một giọng nói quen thuộc, trầm thấp nhưng rõ ràng mang theo tức giận chen ngang vào.

“Vãn Tinh, giữa anh và anh ta, em chọn ai?”


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 31: “…giữa anh và anh ta, em chọn ai?”
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...