Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 32: Kẻ tự cho mình là đúng

Hứa Vãn Tinh quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Bách Nạp Tư đang đứng ở cửa tiệm trong bộ tây trang sẫm màu cắt may vừa vặn, ánh mắt xa cách lạnh lùng, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Thấy Hứa Vãn Tinh không phản ứng, Bách Nạp Tư sải bước tiến về phía cô, đứng sát bên cạnh cô.

“Em không giới thiệu xem vị này là ai sao?”

Hứa Vãn Tinh đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa hai người, có chút cạn lời.

“Em…”

Cô vừa mới mở miệng đã bị ngắt lời. Chỉ thấy kẻ vốn dĩ đang tỏ vẻ ngượng ngùng chất phác đột nhiên trở nên tà mị, hắn một tay đút túi quần, lưng tựa nghiêng vào tường.

“Tổng giám đốc Bách à? Đã lâu không gặp.”

Bách Nạp Tư chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, đưa tay tiếp lấy khay thức ăn trong tay Hứa Vãn Tinh, giọng điệu lãnh đạm: “Các nhân viên khác tan làm rồi sao?”

Hứa Vãn Tinh ngơ ngác gật đầu: “Em cho Tiểu Anh về chỗ Đồ Nhạc trước rồi, còn Án Án buổi tối phải chăm sóc người nhà nên em cũng cho về sớm.”

Bách Nạp Tư: “Ừ, vậy đóng cửa về nhà thôi, đừng để mấy thứ yêu ma quỷ quái lọt vào, ảnh hưởng đến không khí trong tiệm.”

“Yêu ma quỷ quái” nào đó: “…”

Thấy mình bị phớt lờ hoàn toàn, Bách Dật rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng.

“Bách Nạp Tư, anh thật sự chẳng thay đổi chút nào, vẫn đáng ghét như trước.”

Nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng kẻ kia, Bách Nạp Tư mới bố thí cho hắn một ánh mắt: “Cậu là…?”

Bách Dật “chậc” một tiếng, dõng dạc nói: “Đến tôi mà anh cũng quên à? Đứa em trai rẻ tiền của anh đâu? Giờ không đi theo làm cái đuôi nhỏ của anh nữa sao?”

Bách Dật vừa mới về nước hôm nay. Nghe tin Bách Nạp Tư đã kết hôn, lại còn là một con người bình thường, hắn lập tức thấy hứng thú. Sau khi dò hỏi được tên tuổi từ đám người hầu ở nhà cũ, hắn tức tốc tìm đến đây ngay.

Phải công nhận là, ngồi ở tiệm này cả ngày, Bách Dật không thể không cảm thán số của Bách Nạp Tư quá tốt. Từ một kẻ cận kề cái chết được gia chủ Bách gia nhặt về, từ vệ sĩ bên cạnh đại tiểu thư Bách gia mà leo thẳng lên vị trí người thừa kế.

Cũng không hẳn là ghen tị, hắn chỉ cảm thấy tài sản của Bách gia không nên rơi vào tay người ngoài. Hơn nữa, hắn thực sự rất hứng thú với người phụ nữ nhân loại của Bách Nạp Tư. Hắn nghiêng đầu nhìn cô gái nãy giờ đang rất vui vẻ kể từ khi Bách Nạp Tư bước vào.

Hắn tự cho là thông minh mà nháy mắt đưa tình một cái: “Vãn Tinh, cô thật sự không cân nhắc tôi sao? Tôi trẻ hơn Bách Nạp Tư 4 tuổi, sức dài vai rộng, chuyện ‘kia’ chắc chắn mạnh hơn anh ta. Vả lại anh ta cũng 29 rồi, ngộ nhỡ ngày nào đó ngủ dậy bỗng phát hiện mình không còn ‘cứng’ nổi nữa, chẳng phải cô sẽ phải chịu cảnh góa bụa khi chồng còn sống sao?”

Sắc mặt Bách Nạp Tư tối sầm lại, đôi mắt lạnh thấu xương, cánh môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.

Anh chằm chằm nhìn Bách Dật, rốt cuộc cũng tìm thấy chút ấn tượng về kẻ này trong góc ký ức.

Bách Dật, con cháu dòng thứ của Bách gia. Hồi anh mới đến Bách gia, tính tình vốn quái gở, lại còn mang theo một Đồ Nhạc đầy rẫy vết thương, nên anh luôn cảnh giác với tất cả người nhà họ Bách.

Và Bách Dật chính là kẻ mà anh phản cảm nhất.

Thời điểm ấy, gia chủ Bách gia đang lâm trọng bệnh, đám con cháu dòng thứ vốn dĩ đã không kìm nén nổi dã tâm nay lại càng rục rịch. Chúng định nhân lúc ông yếu thế mà ra tay, hòng chia chác chút lợi lộc, bởi dù chỉ là một mẩu vụn của miếng bánh ấy cũng đủ để chúng sống sung sướng nửa đời còn lại.

Bách Quân Tâm vốn không mặn mà với sự nghiệp gia đình. Gia chủ họ Bách nhặt Bách Nạp Tư về ban đầu là để hỗ trợ cô, nhưng thấy con gái thực sự không muốn tiếp quản nên ông đã dồn hết tâm huyết lên người anh.

Bách Nạp Tư dốc sức giúp ông gầy dựng Cảnh Dực, đổi lại, ông cung cấp sự bảo hộ cho anh và Đồ Nhạc.

Trong đám con cháu dòng thứ, Bách Dật là kẻ mặt dày nhất. Cha mẹ hắn là cô chú của Bách Quân Tâm. Hắn từng dõng dạc đòi cưới Quân Tâm, hứa hẹn sau này sẽ giúp Cảnh Dực phát triển không ngừng.

Thậm chí, hắn còn giả vờ tỏ ra thiện chí với Đồ Nhạc rồi sau đó âm thầm hãm hại sau lưng. Thời gian đầu mới đến Bách gia, Đồ Nhạc đã phải chịu không ít khổ sở vì hắn.

Bách Nạp Tư lạnh lùng lên tiếng: “Bách Dật, cậu vẫn ngu xuẩn như trước. Xem ra việc đi du học cũng chẳng cải thiện nổi chỉ số thông minh của cậu, ngược lại cân nặng thì có vẻ tăng lên đáng kể đấy. Lần tới hãy nhắn lại với cô chú rằng Bách gia tạm thời chưa có ý định lấn sân sang ngành nông nghiệp, nên việc nuôi heo cứ dẹp đi.”

“Anh!” Bách Dật tức đến hộc máu. Không ngờ nhiều năm trôi qua, cái miệng của Bách Nạp Tư vẫn độc địa như vậy.

Thấy cãi không lại, hắn quay sang nhìn Hứa Vãn Tinh: “Chị dâu, chị xem anh tôi kìa!”

Hứa Vãn Tinh đứng bên cạnh nghe nãy giờ, dù chưa hiểu hết mối quan hệ rắc rối này nhưng thái độ của Bách Nạp Tư đã nói lên tất cả. Cô nép sát vào người anh, nghe thấy câu đó thì hừ lạnh một tiếng: “Ngại quá, cậu gọi tôi cũng vô dụng thôi. Bách gia không nuôi heo, mà nhà chúng tôi cũng chẳng nuôi.”

“Còn nữa, bảo tôi cân nhắc cậu sao?” Hứa Vãn Tinh dừng lại một chút, đưa mắt nhìn quét từ trên xuống dưới người Bách Dật rồi tặc lưỡi lắc đầu.

Bách Dật thấy vậy liền chỉnh lại cổ áo, vuốt lại mái tóc, tự đắc đứng đó cho cô đánh giá.

Hứa Vãn Tinh tiếp tục: “Mắt tôi chưa cận đến mức nhân súc bất phân, cũng chẳng ngốc đến mức bỏ mặc Bách Nạp Tư để chọn một kẻ đi du học mà chẳng rõ có học được chữ nào vào đầu như cậu. Huống hồ chi…”

Tầm mắt Hứa Vãn Tinh dừng lại ở một điểm trên người hắn đầy ẩn ý trong chốc lát.

“Cái quả ớt treo trên cây đại thụ này ấy mà, cậu cứ giữ lấy mà dùng một mình đi.”

Mặt Bách Dật đỏ gay như gấc chín, hắn chỉ tay vào hai người, ú ớ nửa ngày không thốt nên lời. Cuối cùng, hắn tức tối quăng lại một câu đe dọa rồi hậm hực bỏ đi.

Đợi hắn đi khuất, Hứa Vãn Tinh không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Không chịu nổi mà, lúc hắn đỏ mặt trông chẳng khác gì con heo được đánh má hồng cả.”

Bách Nạp Tư khẽ nhướng mi, gương mặt không chút biểu cảm nhìn cô.

Hứa Vãn Tinh lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra dường như anh đang giận. Cô rụt rè ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt xanh biếc đang tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng của anh.

Hứa Vãn Tinh: “…”

Bách Nạp Tư thở dài một tiếng, rồi với tư thế đầy chiếm hữu, anh kéo cô vào lòng, bao bọc toàn bộ cơ thể cô trong vòng tay mình.

Hứa Vãn Tinh mang theo trên người mùi bánh mì ngọt dịu, hương nước hoa thoang thoảng lúc ẩn lúc hiện, còn lẫn cả mùi giống đực rất khó bỏ qua — thứ hương vị còn sót lại trong không khí sau khi cô tiếp xúc quá gần với Bách Dật.

Giọng Bách Nạp Tư trầm xuống, cố tình hạ thấp, nghe ra vài phần nghẹn ngào.

“Nếu như có một người… thật sự hợp gu của em thì sao?”

“Hả?”

Hứa Vãn Tinh vùi mặt trước ngực anh, nói chuyện mơ hồ, không nghe rõ anh vừa nói gì.

Bách Nạp Tư đưa tay v**t v* mái tóc đen mềm mại của cô.

“Nếu như Bách Dật… thật sự hợp gu của em thì sao?”

Hứa Vãn Tinh không nhịn được rùng mình. Câu nói này của Bách Nạp Tư nghe cứ sai sai, khó chịu thế nào ấy. Dù gu thẩm mỹ của cô có tụt xuống cả trăm lần, cũng không đời nào coi trọng được người đàn ông vừa rồi — kẻ hận không thể ngẩng mũi lên trời kia, được chưa hả?

“Không thể nào.”

Cô trả lời dứt khoát, không chút do dự. Nhưng Bách Nạp Tư vẫn không kiềm được suy nghĩ — trước khi gặp anh, liệu Hứa Vãn Tinh có từng nói những lời tương tự với người khác hay không?

Anh đang ghen.

Ghen với những người từng xuất hiện trong quãng thời gian học sinh rực rỡ của cô. Nhưng đồng thời, anh cũng may mắn — từ nay về sau, bên cạnh cô chỉ còn có một mình anh tồn tại.

Hứa Vãn Tinh giãy ra khỏi vòng tay Bách Nạp Tư. Thật ra cô có chút mệt. Công việc vốn đã đủ phiền, tan làm còn phải gặp mấy kẻ tự cho mình là đúng, đúng là bực bội gấp đôi.

Thật ra cô hiểu được sự lo lắng của Bách Nạp Tư. Ai rồi cũng sẽ bất an, sợ rằng người bạn đời còn trẻ của mình sẽ vì sự xuất hiện của một ai đó mà rời bỏ bản thân.

Hứa Vãn Tinh khẽ nói:

“Em mệt quá. Muốn về nhà.”

Bách Nạp Tư đáp ngay:

“Được.”

Hai người ngầm hiểu mà bỏ qua chủ đề này. Bách Nạp Tư khoác áo ngoài lên người Hứa Vãn Tinh, giúp cô gạt lại tóc mái. Đầu ngón tay anh khẽ chạm vào vành tai cô, nhưng lập tức bị cô né tránh.

“Anh tự lái xe đến hay Tiểu Sách đưa anh tới?” Hứa Vãn Tinh hỏi.

Ngón tay Bách Nạp Tư khựng lại giữa không trung.

“Anh bảo cậu ấy về trước rồi.”

“Ừm.”

Trong xe yên tĩnh hẳn. Chỉ còn tiếng ghế ngồi thỉnh thoảng cọ xát khe khẽ. Hứa Vãn Tinh nghiêng đầu tựa vào cửa kính, trên người vẫn khoác áo của Bách Nạp Tư. Dù nhắm mắt, cô vẫn cảm nhận được ánh nhìn của anh đang dừng trên mình.

Cô định mở miệng nhắc anh tập trung lái xe, nhưng lại nhớ tới hệ thống hỗ trợ điều khiển của xe, nghĩ một chút rồi thôi — mặc anh nhìn vậy.

Ánh mắt Bách Nạp Tư tối lại, không rõ cảm xúc. Khi nhìn Hứa Vãn Tinh, trong đó mang theo một chút u uất. Anh thừa nhận, bản thân không nên hoài nghi tình cảm mà Hứa Vãn Tinh dành cho mình.

Nhưng cái kỳ cầu ngẫu chết tiệt này khiến cảm xúc của anh đặc biệt mất kiểm soát. Bách Nạp Tư chỉ muốn giấu Hứa Vãn Tinh ở một nơi không ai có thể tìm thấy, giống như ác long cất kỹ bảo vật của mình, rắn cũng sẽ tha món nó yêu quý nhất về tổ, không cho bất kỳ ai chạm vào.

Khi về đến nhà, Hứa Vãn Tinh đã ngủ say trong cơn xóc nảy trên xe, cả người cuộn tròn trong áo khoác của anh.

Bách Nạp Tư đỗ xe ổn định, nghiêng đầu nhìn cô rất lâu. Anh đưa tay kéo nhẹ lớp áo khoác xuống một chút, để lộ gương mặt hơi ửng hồng vì thiếu dưỡng khí.

Ánh mắt anh dừng lại trên môi cô.

Mỗi lần hôn, Hứa Vãn Tinh đều không biết cách thở. Anh thường cố tình chờ đến lúc cô khẽ th* d*c mới cúi xuống lần nữa, đổi lại là ánh nhìn giận dỗi của cô.

Yết hầu Bách Nạp Tư lăn lộn, đuôi rắn ngo ngoe rục rịch, chiếc đuôi cứ thế cọ cọ lên mặt Hứa Vãn Tinh.

Trong không khí tràn ngập tiếng sàn xạt rung động.

Hứa Vãn Tinh cảm thấy trên mặt ngưa ngứa, nghiêng nghiêng đầu, môi vừa lúc chạm đến chóp đuôi của Bách Nạp Tư.

Bách Nạp Tư: “!”

Một loại rùng mình khó có thể miêu tả được, cứ như một dòng điện truyền khắp toàn thân anh.

Quần tây phồng lên, Bách Nạp Tư ngửa đầu ra sau, vào lúc anh đang trong hình rắn thật sự rất mẫn cảm, gần như là ngay lúc Hứa Vãn Tinh chạm tới, hai cái kia đã ẩn ẩn trồi ra.

Anh khẽ nhấc đuôi lên, bàn tay vô thức di chuyển, lớp chai mỏng thỉnh thoảng lướt qua

Lại phải lo lắng Hứa Vãn Tinh có khi nào đột nhiên tỉnh lại không, trong đầu Bách Nạp Tư thậm chí còn lóe lên một ý nghĩ ác thú vị — nếu lúc này cô tỉnh lại thì sao? Có bị dọa cho hoảng sợ ngất xỉu luôn không?

Ngay lúc ấy, Hứa Vãn Tinh khẽ phát ra một tiếng ư ưm mơ màng, như đang nói mê: “Bách Nạp Tư……”

Gần như là ngay khoảnh khắc đó…

Bách Nạp Tư tùy ý lau đi chất lỏng vừa bắn lên bụng, quần tây vẫn căng phồng như cũ.

Bách Nạp Tư mở cửa xe, cẩn thận ôm cô ra ngoài.

Về đến căn hộ quen thuộc, vừa đặt cô lên giường, Hứa Vãn Tinh đã tự tìm được tư thế thoải mái, chui sâu vào trong chăn.

Bách Nạp Tư nửa ngồi xổm, đầu ngón tay mân mê môi cô, xuân sắc kiều diễm.

Rất lâu sau, Bách Nạp Tư mới đứng dậy, đi thẳng vào phòng tắm, xả một trận nước lạnh.

Lúc bước ra, anh đặt mấy chai lọ lỉnh kỉnh sang một bên, cau mày nhìn chằm chằm vào video hướng dẫn tẩy trang trên màn hình.

Anh cực kỳ cẩn thận dùng bông tẩy trang lau sạch lớp trang điểm trên mặt Hứa Vãn Tinh.

Để tránh mang theo hơi lạnh quay lại, Bách Nạp Tư còn đặc biệt sang phòng tập thể thao ngồi bình tĩnh một lúc.

Khi quay về phòng ngủ, Hứa Vãn Tinh dụi dụi mắt, vẻ mặt còn ngái ngủ:

“Anh đi đâu vậy?”

Bách Nạp Tư đáp ngắn gọn:

“Vừa đi tắm. Ngủ tiếp đi em.”

Hứa Vãn Tinh gật đầu. Theo thói quen, cô nghiêng người chui thẳng vào vòng tay anh, gối đầu lên cánh tay anh, hơi thở nhẹ nhàng phả lên lồng ngực.

Bách Nạp Tư: “……”

Cô ôm rất chặt, hai người gần như dính sát. Bách Nạp Tư khẽ lùi lại một chút, nhưng nơi nào đó mang theo ý chí chiến đấu sôi sục trên cơ thể vốn vừa mới yên ổn lại lần nữa không cam lòng yếu thế.

Anh dừng lại một lúc, rồi không nói gì, lần nữa đứng dậy đi tắm.

Đến khi mọi thứ lắng xuống, trời cũng đã về sáng. Bách Nạp Tư trở lại giường, động tác rất nhẹ, ôm cô vào lòng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng. Hứa Vãn Tinh mấy hôm nay hiếm khi ngủ đến lúc tự tỉnh.

Vừa mở mắt ra, trước mặt đã là lồng ngực của Bách Nạp Tư. Theo thói quen hằng ngày, cô đưa tay bóp nhẹ một cái — đúng như dự đoán, lúc người đàn ông thả lỏng, cơ ngực mềm hơn hẳn.

Cô duỗi chân một chút, bỗng chạm phải thứ gì đó hơi trơn, mát lạnh, thỉnh thoảng còn lướt qua mắt cá chân cô.

…Trên giường có thứ gì vậy?


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 32: Kẻ tự cho mình là đúng
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...