Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 30: Vợ tôi dậy sớm làm bánh cho tôi…
Vì vấn đề nuôi dưỡng Tiểu Hắc, Hứa Vãn Tinh và Bách Nạp Tư rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh đầy khó hiểu. Trong khi đó, Tiểu Hắc vẫn cứ kiêu căng ngạo mạn chiếm lĩnh địa bàn của cậu mình, khiến cô kẹt ở giữa chẳng biết phải giúp ai cho phải.
Tiến độ của tiệm bánh mì diễn ra rất nhanh chóng. Sau khi Triệu Dĩ An vẽ xong bản thiết kế, Tiểu Sách lập tức dẫn theo đội ngũ thi công tiến hành trang hoàng. Nhân cơ hội này, Hứa Vãn Tinh tranh thủ quay về căn hộ ban đầu một chuyến để lấy lại những món đồ nội thất trước đây cô mua cho vui.
Trong lúc cửa hàng đang sửa sang, Hứa Vãn Tinh lo xong các loại giấy tờ thủ tục kinh doanh rồi bắt đầu thử bán tại nhà.
Bách Nạp Tư lim dim mắt, đưa tay sờ sang bên cạnh, nhưng tấm đệm lạnh lẽo cho thấy chủ nhân còn lại đã thức dậy từ sớm. Anh xoa đầu bước ra khỏi phòng ngủ, quả nhiên thấy Hứa Vãn Tinh đang bận rộn trong bếp. Tiểu Hắc thì quấn quýt trên cổ tay cô như muốn giúp sức nhưng thực chất lại gây thêm phiền toái. Một người một rắn dù ngôn ngữ không thông nhưng lại chung sống hòa hợp đến lạ kỳ.
Hứa Vãn Tinh nói: “Tiểu Hắc, em nếm thử xem món Tuyết Mị Nương này có ngon không.”
“Nếu ngon thì em vẫy đuôi nhé.”
Cô ngắt một miếng bánh đặt vào lòng bàn tay. Tiểu Hắc từ cổ tay bò xuống, ngậm lấy miếng bánh rồi nuốt chửng. Hứa Vãn Tinh hồi hộp dán mắt vào đuôi của nó, sợ bỏ lỡ bất kỳ phản ứng nào.
Tiểu Hắc vốn nghe tin cô sắp mở tiệm bánh thì sướng phát điên, chẳng chờ nổi mà muốn nếm thử tay nghề của cô ngay. Có điều, sau khi miếng bánh xuống bụng… nó ngửa cổ lên, khó khăn lắm mới nuốt trôi được. Đối mặt với ánh mắt mong chờ của Hứa Vãn Tinh, chóp đuôi của nó do dự một hồi rồi mới khẽ vẫy vẫy.
Hứa Vãn Tinh r*n r* một tiếng rồi gục mặt xuống bàn, bột mì dính lem nhem trên má, cả người trông vô cùng ủ rũ.
Cô nhét nốt miếng bánh còn lại vào miệng, vừa ăn đã thấy có gì đó sai sai. Miếng bánh này dai quá mức quy định, dù nhân bánh vẫn khá ngon. Cô chống cằm, tự nhủ thôi thì cứ nhai như một cách tập luyện cơ hàm vậy.
Bách Nạp Tư tựa vào cửa, thu hết mọi chuyện vào tầm mắt. Thấy dáng vẻ của cô, anh không nhịn được mà bật cười.
Hứa Vãn Tinh nghe tiếng động liền ngẩng đầu lên, nhưng thấy là anh thì tâm trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Bách Nạp Tư hỏi: “Sao thế em?”
Hứa Vãn Tinh vòng tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh mà nũng nịu kể lể: “Em không hiểu sao lớp vỏ bánh này lại cứng thế nữa. Rõ ràng em làm theo đúng giáo trình mà, trước đây em làm đâu có bị như vậy.”
Cô thực sự có chút nản lòng, giọng nói yếu ớt thiếu sức sống, nhưng đôi bàn tay đang làm loạn trên ngực anh thì vẫn chẳng chịu dừng lại. Bách Nạp Tư khẽ nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng lau sạch vết bột mì trên má.
“Không sao đâu, tìm ra nguyên nhân là được mà. Nếu giáo trình này không ổn thì mình đổi cái khác. Em có ngại làm thêm vài cái nữa để anh mang đến công ty ăn sáng không?”
Hứa Vãn Tinh đáp: “Được chứ, nhưng có lẽ nó vẫn chưa hoàn hảo lắm đâu.”
Bách Nạp Tư mỉm cười: “Không sao, anh muốn làm vị khách hàng đầu tiên của em.”
Hứa Vãn Tinh bày trò nghịch ngợm, đem số bột mì còn dính trên tay quẹt lên cơ ngực trần của anh, còn nắn nót viết tên mình lên đó.
Cô mang vẻ mặt đắc ý ngắm nghía “tác phẩm” của mình, cười nói:
“Đánh dấu xong thì anh chính là người của em nhé.”
Bách Nạp Tư cúi đầu nhìn dòng chữ trên ngực mình, giọng nói trầm thấp, khó đoán:
“Vãn Tinh sao lại thích đánh dấu như vậy?”
Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng từ miệng Bách Nạp Tư thốt ra lại mang theo ý vị mơ hồ, khiến cô nhớ đến dáng vẻ chật vật giữa hai người lần trước. Thế mà anh còn bảo đó là biểu hiện cô rất thoải mái.
Hứa Vãn Tinh cảm nhận rõ ràng gương mặt mình nóng bừng lên, hoàn toàn không khống chế được.
Cô chợt nhớ ra Tiểu Hắc vẫn còn ở bên cạnh, liền quay đầu nhìn lại. Không biết từ lúc nào, Tiểu Hắc đã cuộn người lại, ôm khối xoài còn ăn dở trốn đi mất, giờ đang nằm trong chiếc ổ nhỏ cô làm cho nó, ngủ ngon lành.
Hoàn toàn không biết rằng cậu mợ của mình vừa mới làm những chuyện mà rắn vị thành niên tuyệt đối không nên xem.
Sau khi Bách Nạp Tư rửa mặt xong đi ra, Hứa Vãn Tinh cũng vừa sửa xong mẻ Tuyết Mị Nương, cô đưa cho anh một miếng.
Bách Nạp Tư nhận lấy, cắn một miếng. Vị bơ ngọt dịu hòa cùng hương xoài thanh mát lan ra trong miệng, lớp vỏ mềm dẻo vừa phải.
“Thế nào?” Hứa Vãn Tinh có chút thấp thỏm, “Lần này em đổi loại bột nếp khác, còn điều chỉnh lại tỷ lệ theo giáo trình mới ấy, có khá hơn không anh?”
Thấy anh gật đầu, cô mới nhẹ nhõm thở ra, đang định tự mình nếm thử.
Không ngờ cổ tay lại bị anh nắm lấy, cả người bị kéo thẳng vào lòng anh. Hai người trao nhau một nụ hôn hương xoài tại chỗ.
Khi tách ra, Bách Nạp Tư còn dùng ngón cái lau đi cht úkem trắng nơi khóe môi cô. Động tác tự nhiên đến mức khiến tim Hứa Vãn Tinh đập loạn, mặt đỏ bừng. Rõ ràng chuyện thân mật hơn hai người cũng đã làm rồi, vậy mà cô vẫn hoàn toàn không có sức chống cự trước những cử chỉ vô tình này của anh.
Bách Nạp Tư khẽ cười:
“Thế nào, ngon hơn lúc nãy không?”
Hứa Vãn Tinh gật đầu loạn xạ, rồi nhanh chóng đóng gói số Tuyết Mị Nương còn lại đưa cho anh.
“Vậy em không tiễn anh nữa, em tiếp tục nghiên cứu món ngọt tiếp theo đây.”
Nhìn cô hôn xong liền thẳng tay “bỏ rơi”, Bách Nạp Tư bất đắc dĩ gật đầu. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rồi xách hộp cơm cô chuẩn bị sẵn, đứng ở huyền quan thay giày.
Nhìn Tiểu Hắc ngủ say thành hình chữ X, anh hơi nhíu mày, nhưng trước khi rời đi vẫn kéo tấm chăn mỏng bên cạnh đắp lên người nó. Sắp sang thu rồi, mấy nhóc rắn bắt đầu có dấu hiệu muốn ngủ đông.
Bách Nạp Tư cũng cảm thấy gần đây cơ thể mình không được thoải mái. Thú nhân Xà tộc khác với các thú nhân khác ở chỗ: thời kỳ ph*t t*nh của họ đến sớm hơn kỳ tìm bạn đời. Đầu hạ ph*t t*nh, đến thu đông sẽ bắt đầu tìm kiếm phối ngẫu, để chuẩn bị cho lần ph*t t*nh tiếp theo.
Tiểu Sách đã đợi sẵn dưới lầu. Thấy Bách Nạp Tư xách theo hộp cơm, với trách nhiệm của trợ lý kim bài, cậu ta theo thói quen vươn tay ra định nhận lấy.
Không ngờ Bách Nạp Tư lại nhấc hộp cơm lên cao hơn một chút:
“Không cần, tôi tự cầm.”
“À… vâng.”
Tiểu Sách cũng không nghĩ nhiều, ông chủ làm gì cũng có lý của ông chủ.
Xe vừa khởi động, giọng Bách Nạp Tư từ ghế sau vang lên:
“Đây là Tuyết Mị Nương.”
Tiểu Sách lập tức hiểu ra, chắc chắn là bà chủ chuẩn bị, liền gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Bách Nạp Tư lại thong thả nói tiếp:
“Vãn Tinh vì làm bữa sáng cho tôi mà dậy rất sớm.”
Sự thật là chỉ đơn thuần ngủ không được, nên dậy sớm luyện tập – Hứa Vãn Tinh: “…”
Tiểu Sách – người luôn phản ứng một trăm phần trăm với lời ông chủ – lập tức khen:
“Bà chủ đúng là người vừa xinh đẹp vừa tốt bụng ạ.”
Bách Nạp Tư: “……”
Nhận ra cách dùng từ không ổn, Tiểu Sách vội vàng sửa miệng:
“Bà chủ với sếp đúng là trời sinh một cặp, cầm sắt hòa minh.”
Thấy ông chủ bị mình “chinh phục” bằng tài ăn nói, Tiểu Sách không khỏi lâng lâng. Quả nhiên, trợ lý kim bài lúc nào cũng phải giữ tiêu chuẩn cao. Không uổng công từ lúc biết có bà chủ, cậu ta đã cặm cụi chép tay cả đống thành ngữ hình dung tình cảm vợ chồng sâu đậm.
Bách Nạp Tư thường ngày vẫn dùng thang máy riêng của tổng giám đốc. Nhưng khi Tiểu Sách đang định bấm nút, anh đột nhiên lên tiếng:
“Hôm nay đi thang máy nhân viên đi.”
Tiểu Sách tuy không hiểu lý do, nhưng vẫn lập tức làm theo.
Khi thang máy sắp đóng cửa, một đôi tay thon dài vội vàng đưa vào, khiến nhân viên bên trong giật mình, cuống quýt bấm nút mở.
Thang máy vốn còn khá náo nhiệt, nhưng ngay khi Bách Nạp Tư và Tiểu Sách bước vào thì lập tức yên lặng hẳn. Bách Nạp Tư đứng phía trước, ánh mắt nhìn thẳng; còn phía sau, đám nhân viên thì anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, không ai dám lên tiếng.
Cuối cùng, tất cả đều ăn ý cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên nhóm chat kín của công ty.
Thăng chức tăng lương trong một nốt nhạc: Tin nóng! Hôm nay tổng giám đốc đi thang máy chung với nhân viên!!! Trên tay còn cầm theo một hộp cơm nữa.
Tôi không làm kiếp trâu ngựa nữa: Thật hay giả vậy? Thế không phải bầu không khí trong đó ngột ngạt đến chết sao?
Chớp mắt một cái là hết bài: Ngột ngạt muốn xỉu luôn ấy chứ. Sao hôm nay sếp lại nổi hứng đi thang máy chung nhỉ, thang máy chuyên dụng hỏng rồi à?
Đám nhân viên người một câu, ta một lời bàn tán rôm rả trong nhóm. Ngay khi cửa thang máy sắp mở ra, Bách Nạp Tư bỗng lên tiếng: “Tiểu Sách, buổi chiều nhớ đặt bánh ngọt và trà sữa cho mọi người dùng tiệc trà chiều nhé.”
Tiểu Sách lập tức đáp vâng, đám nhân viên xung quanh cũng không nén nổi tò mò mà bắt đầu xì xào nhỏ tiếng.
Bách Nạp Tư như chỉ chờ có thế, anh thản nhiên nói tiếp: “Đúng vậy, là vợ tôi dậy sớm tự tay làm bánh Tuyết Mị Nương đấy.”
Vừa dứt lời thì thang máy cũng đã lên tới tầng cao nhất. Bách Nạp Tư sải bước tự tin hướng về phía văn phòng, để lại một đám nhân viên ngơ ngác nhìn nhau.
Một lát sau, khi cửa thang máy khép lại, có người yếu ớt lên tiếng hỏi: “Này, nãy có ai hỏi sếp cầm cái gì trên tay không?”
Mọi người đều đồng loạt lắc đầu. Đến tầng của mình, ai nấy lủi thủi giải tán về vị trí làm việc. Cuối cùng, trong nhóm chat lại nhảy ra một tin nhắn mới:
Đoán xem tôi là ai: “Có khi nào sếp mình hôm nay khác thường thế là để khoe cho cả thiên hạ biết, phu nhân giám đốc đã cất công dậy sớm làm đồ ngọt cho sếp không? (Nhấn mạnh là dậy sớm tận tay làm nhé).”
Cày thuê cuốc mướn: Hóa ra nãy giờ sếp đang công khai phát “cẩu lương” à.
Hôm nay Bách Nạp Tư có một bản hợp đồng cần ký kết. Sau khi thư ký gọi điện báo cáo, anh bảo họ lên thẳng văn phòng tầng đỉnh để bàn bạc. Vừa vào đến nơi, ông chủ Lý còn chưa kịp mở lời đã thấy ánh mắt Bách Nạp Tư cứ dăm ba bữa lại liếc về phía hộp cơm trên bàn.
Ông Lý thử dò hỏi: “Giám đốc Bách này, cái hộp cơm kia đựng báu vật gì mà anh để tâm thế?”
Bách Nạp Tư vờ như vô tình đáp: “Vợ tôi ở nhà cứ lo tôi bỏ bữa sáng rồi lại đau dạ dày, nên cô ấy mới dậy sớm làm chút đồ ngọt bắt tôi mang theo đến công ty ấy mà.”
Nụ cười trên mặt ông Lý bỗng cứng đờ. Vốn dĩ ông ta định bụng nếu anh nói đây là món đặc sản của nhà hàng nào đó, ông sẽ thuận thế mời anh đi ăn rồi chốt luôn việc làm ăn trên bàn tiệc. Ông Lý lau mồ hôi trên trán, nịnh nọt nói: “Bách tiên sinh thật đúng là có phúc mới cưới được hiền thê như vậy.”
Bách Nạp Tư thản nhiên: “Là cô ấy thương tôi thôi.”
“Nghe nói quý công ty cũng hay chuẩn bị trà chiều cho nhân viên?”
Ông Lý vội vàng: “Đúng vậy, đúng vậy, công ty chúng tôi luôn đề cao việc quan tâm đến đời sống nhân viên, ngày nào cũng có tiệc trà chiều.”
Bách Nạp Tư nhấp một ngụm trà: “Mấy ngày nữa tiệm bánh của vợ tôi khai trương, hoan nghênh Lý tổng ghé thăm nhé.”
Tim ông Lý hẫng một nhịp. Đều là người làm ăn với nhau, ông ta thừa hiểu cái ẩn ý trong lời nói của ông chủ lớn này. Đây rõ ràng là đang “gõ nhẹ” để nhắc khéo ông ta đây mà.
“Được Bách tổng ưu ái, vậy thì chờ tiệm bánh của phu nhân khai trương, sau này toàn bộ trà chiều của tập đoàn chúng tôi đều sẽ đặt ở đó ạ.”
Bách Nạp Tư khẽ nhếch môi, ngón tay xoay nhẹ chén trà: “Thế thì không còn gì bằng.”
“Về bản hợp đồng, phía tôi đã xem qua rồi. Nếu Lý tổng không có vấn đề gì khác thì chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”
Sau khi run rẩy bắt tay xong, vừa bước ra khỏi công ty Cảnh Dực, ông Lý đã gọi ngay cho sếp tổng của mình báo cáo: “Việc làm ăn xong rồi ạ, nhưng Bách tổng có một yêu cầu, sau này trà chiều của công ty mình phải đặt ở tiệm bánh của phu nhân anh ấy.”
Đầu dây bên kia không biết nói gì, chỉ thấy ông Lý cười hớn hở cúp máy: “Đi thôi, về công ty!”
…
“Mình thật sự không ăn nổi nữa đâu Vãn Tinh ơi, kế hoạch giảm cân gần đây của mình đều bị cậu phá hỏng rồi.”
Lâm Nam dở khóc dở cười nằm vật ra sofa, trước mặt bày la liệt từng đĩa đồ ngọt. Hứa Vãn Tinh lau sạch bột mì trên tay, đưa tay nhéo má cô bạn.
“Đại tiểu thư làm ơn chiều mình thêm lần nữa thôi, nếm thử xem món mới này thế nào.”
Lâm Nam chọn một viên nhỏ bỏ vào miệng, vừa ăn vừa giơ ngón cái tán thưởng:
“Mỹ vị! Đúng là cực phẩm! Cứ như vũ điệu ballet trên đầu lưỡi ấy.”
Hứa Vãn Tinh bị những lời bông đùa của cô bạn làm cho bật cười, hai người cứ thế đùa nghịch, lăn lộn trên sofa.
Lâm Nam hỏi: “Này, cậu mở tiệm bánh thì cũng đâu cần đích thân ra trận thế này?”
Hứa Vãn Tinh ném một quả việt quất vào miệng, xoa xoa bả vai đau nhức rồi lắc đầu:
“Thuê nhiều thợ quá cũng không hay, nếu mình cứ làm bà chủ chỉ tay năm ngón thì chẳng còn cảm giác trải nghiệm nữa.”
Lâm Nam gật gù: “Được rồi, ủng hộ cậu hết mình.”
Hứa Vãn Tinh lườm nguýt: “Đúng là đồ có lệ.”
“Lát nữa mình định mang qua cho Đồ Nhạc một ít, anh ấy thích ăn ngọt.”
Lâm Nam gật đầu: “Mình đi cùng cậu.”
“Mà này, cậu không thấy cái cậu Đồ Nhạc tóc xoăn tít đó trông cũng đáng yêu đấy chứ?”
Hứa Vãn Tinh trêu chọc: “Giờ cậu không sợ hình thú rết của anh ta nữa à? Nhớ lần đầu thấy anh ta, cậu còn hốt hoảng lôi cồn ra xịt khử độc cơ mà.”
Lâm Nam biện minh: “Ơ hay, việc nào ra việc nấy chứ. Mình khen là khen lúc anh ta ở hình người, chứ có bảo lúc là rết đâu. Mà cậu bảo xem, lúc không biến thành người thì anh ta có đi mỗi chân một chiếc giày không nhỉ?”
Hứa Vãn Tinh chỉ mới tưởng tượng ra cảnh tượng đó đã cười không ngớt: “Ai mà biết được, lát nữa cậu tự đi mà hỏi ấy.”
Tại phòng thí nghiệm.
Đồ Nhạc bỗng hắt hơi một cái rõ to. Anh ta dụi mũi, tự hỏi không biết gần đây có ai cứ nhắc tên mình suốt thế nhỉ.
____
Anh Bách chưa gì đã “lạm dụng” tư quyền rồi=)))
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
