Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 29: Tiểu Hắc theo bản năng cong người lên

Tiểu Hắc theo bản năng cong người lên, trong miệng không ngừng phát ra tiếng “xì xì”. Cả con rắn nằm trong lòng Tiểu Anh trở nên nôn nóng, bất an rõ rệt.

Hứa Vãn Tinh nhận ra có gì đó không ổn, cùng Lâm Nam bước tới. Cô nhìn theo hướng Tiểu Hắc đang đề phòng, nhưng xung quanh hoàn toàn không thấy chỗ nào khác thường.

Cô đưa tay xoa xoa đầu Tiểu Hắc, giọng mang theo nghi hoặc:

“Em làm sao vậy?”

Tiểu Anh đột nhiên lên tiếng:

“Em hình như ngửi thấy một mùi rất hăng.”

Mùi hăng?

Hứa Vãn Tinh hít sâu mấy cái, vẫn không ngửi được gì:

“Có lẽ khứu giác của hai đứa nhạy hơn bọn chị.”

Xì xì.

Mợ ơi, người kia hôi lắm.

Nghe vậy, Tiểu Anh quay đầu nhìn lại lần nữa. Quả nhiên, ở gần thùng rác phía xa có một người đàn ông đang cúi gập lưng nhặt rác.

Rõ ràng mới đầu thu, vậy mà người đó lại mặc một chiếc áo khoác quân đội dày cộm, tóc tai bù xù, quay lưng về phía họ, lục lọi thứ gì đó trong đống rác.

Hứa Vãn Tinh cũng nhìn thấy, hơi ngạc nhiên:

“Vừa nãy ở đây đã có người này sao?”

Triệu Dĩ An gãi đầu, cũng thấy lạ:

“Đúng vậy, lúc nãy còn không thấy, sao chớp mắt đã xuất hiện rồi.”

Hứa Vãn Tinh lùi lại một bước, ánh mắt không rời khỏi cái bóng lưng khom khom kia.

Một lúc lâu sau, người đàn ông rốt cuộc cũng động đậy. Ông ta cầm lấy một chiếc túi da rắn đặt bên cạnh, bước đi khập khiễng rời khỏi.

Hứa Vãn Tinh vừa mới thở phào. Xem ra chỉ là người nhặt ve chai, có lẽ bọn họ đã quá nhạy cảm.

Nhưng chưa kịp thả lỏng hoàn toàn, người kia đột ngột quay đầu.

Ông ta nhe miệng cười về phía họ.

Khóe miệng không ngừng bị xé rách, mở rộng dần, kéo thẳng tới sau tai. Đôi mắt vốn bình thường bỗng biến dạng, tròng mắt tách ra, phân liệt thành tám con mắt khác nhau, mỗi con đều từ một góc độ riêng nhìn chòng chọc vào Hứa Vãn Tinh.

Tim Hứa Vãn Tinh đập thót một nhịp.

Đôi mắt đó… giống hệt Chu Sát.

Tiểu Hắc dựng thẳng nửa người phía trước, điên cuồng quẫy đuôi. Tiểu Anh cũng như gặp đại địch, đồng tử co rút thành dựng đồng, móng tay theo bản năng vươn dài.

Lâm Nam lần đầu chứng kiến cảnh tượng như vậy, lập tức gọi báo cảnh sát. May mắn đây là khu vực đông đúc, cảnh sát tới rất nhanh.

Sau khi người đàn ông bị khống chế, mọi người mới dám tiến lại gần.

Tiểu Hắc vẫn liên tục phát ra tiếng xi xi. Hứa Vãn Tinh nhìn nó đầy lo lắng, tưởng rằng nó bị dọa sợ.

Chị Tiểu Anh… móng của chị đâm trúng em rồi, đau quá đi!

Tiểu Anh giật mình, vội vàng xin lỗi:

“Xin lỗi, xin lỗi!”

Lúc này cô ấy mới nhận ra vì quá căng thẳng, tay đã vô thức thú hóa, móng vuốt làm Tiểu Hắc đau.

Nghe thấy Tiểu Anh lẩm bẩm, Hứa Vãn Tinh quay đầu hỏi:

“Có chuyện gì vậy?”

Tiểu Anh vội vàng thu móng lại, ngẩng đầu mỉm cười với cô, ra hiệu rằng không sao cả.

Người đàn ông bị khống chế từ đầu đến cuối đều cúi gằm mặt. Cảnh sát định giữ cằm ông ta để nâng mặt lên, nhưng lại phát hiện cổ ông ta cứng đờ một cách kỳ lạ.

Đột nhiên, biến cố xảy ra.

Cơ thể người đàn ông bỗng mềm nhũn, như thể bị rút hết xương cốt, đổ sụp xuống đất, giống hệt một vũng bùn. Hứa Vãn Tinh theo phản xạ lùi lại, cảm giác lạnh buốt lan khắp sống lưng. Mãi tới khi chạm vào cánh tay ấm áp của Lâm Nam, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

Người đàn ông tứ chi vô lực nằm trên mặt đất. Cảnh sát giơ súng cảnh giác, chỉ cần ông ta có bất kỳ động tĩnh nào sẽ lập tức nổ súng.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, người đàn ông co giật tứ chi vài cái, r*n r* mấy tiếng rồi chống tay ngồi dậy, vẻ mặt ngơ ngác nhìn xung quanh.

Cảm thấy khóe miệng đau rát, ông ta đưa tay sờ lên mặt. Khi nhìn thấy bàn tay đầy máu, ông ta hoảng loạn tột độ. Gương mặt bị rách toạc đến mức không ra hình dạng, nhưng ông ta vẫn theo bản năng cúi đầu cầu xin.

Giọng nói run rẩy, yếu ớt, còn mang theo vẻ vô tội:

“Bây giờ nhặt rác cũng là có tội sao? Tôi… tôi thấy chỗ này không có ai nên mới tới, đông người là tôi đi liền, không lấy gì của ai hết. Mấy người nói đó là… tài nguyên công cộng mà.”

Kỳ quái, quá kỳ quái.

Hoàn toàn như hai con người khác nhau.

Người đàn ông rõ ràng không có chút ký ức nào về những chuyện vừa rồi, nhìn cảnh sát với vẻ sợ hãi tột độ, như thể chỉ thiếu nước quỳ xuống dập đầu xin tha.

Ông ta run rẩy mở chiếc túi da rắn, lấy ra một xấp tiền mặt. Toàn là tiền mệnh giá nhỏ, đã sớm không còn lưu hành.

Ông ta đưa cả xấp tiền cho cảnh sát, giọng nghẹn ngào:

“Nếu bị bắt giam… chỗ này có đủ để nộp tiền bảo lãnh không? Tôi không còn tiền nào khác nữa đâu.”

Lâm Nam có phần không đành lòng, đưa tay chọc nhẹ Hứa Vãn Tinh, hạ giọng hỏi:

“Anh ta là bị rối loạn tâm thần hay sao vậy?”

Hứa Vãn Tinh lắc đầu. Cô cũng không biết.

Nhưng cảnh tượng vừa rồi—khóe miệng bị xé rách, ánh mắt quái dị—khiến người ta nhìn thấy đều nổi da gà. Theo bản năng, cô nuốt khan một cái, trong đầu chợt lóe lên đoạn video từng bị lan truyền rất nhanh trên mạng trước đó, cũng là vấn đề tương tự.

Chẳng lẽ giữa hai người đó có liên quan gì?

Cảnh sát vẫn đang thương lượng. Mặt người đàn ông đầy máu, ánh mắt ngập tràn sợ hãi, không ngừng nhét tiền vào tay cảnh sát.

“Tôi không có người nhà… chỉ có chừng này tiền thôi.”

Không có người thân, lang thang đầu đường xó chợ.

Nghe đúng là kiểu đối tượng dễ bị bắt đi khống chế, đem làm vật thí nghiệm. Nhưng người đàn ông trong video kia…

Hứa Vãn Tinh nhớ rất rõ, khi đó còn có một bình luận nói rằng người đó trông giống anh trai của người đăng.

“Cô Lâm, cô Hứa, người này chúng tôi sẽ tạm thời đưa về đồn.”

Lâm Nam là người báo cảnh sát, nên cảnh sát chủ động trao đổi với cô ấy. Chỉ là sao họ lại biết họ của cô nhỉ.

“Cô Hứa thì chúng tôi từng gặp rồi, vụ của cô với tổng giám đốc Bách lần trước ấy ạ.”

Hứa Vãn Tinh lúc này mới nhớ ra. Khi đó đúng là có một đội trưởng cao gầy đứng ra xử lý.

Cô khẽ gật đầu.

“Vậy chúng tôi đi trước.”

“Chờ chút.”

Lâm Nam vẫn không nhịn được lên tiếng. Nhìn gương mặt máu me be bét kia, cô do dự hỏi:

“Các anh định xử lý anh ta thế nào?”

Viên cảnh sát dẫn đầu suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Chuyện này khá kỳ lạ. Chúng tôi sẽ cho người kiểm tra xem anh ta có dấu hiệu bất thường về thể chất hay không. Nếu không có vấn đề gì, sẽ xử lý theo quy trình bình thường.”

“À.”

Lâm Nam gật đầu.

Chuyến đi xem cửa hàng vốn vui vẻ bị sự cố bất ngờ này làm gián đoạn, ai nấy đều không còn tâm trạng.

“Vậy tớ đi trước nhé.”

“Ừm.”

Sau khi Lâm Nam và Triệu Dĩ An rời đi, Hứa Vãn Tinh quay đầu nhìn về phía Tiểu Anh, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng.

“Tiểu Anh? Tiểu Anh?”

Cô gọi mấy lần liền mà Tiểu Anh vẫn không phản ứng. Ngược lại, Tiểu Hắc trong tay cô bé lại có vẻ khá phấn khích, uốn tới uốn lui.

“Tiểu Anh, em không sao chứ? Cơ thể khó chịu à?”

Tiểu Anh cuối cùng cũng hoàn hồn, sắc mặt tái nhợt.

“Mùi trên người anh ta… hình như em từng ngửi thấy rồi.”

“Mùi?”

Hứa Vãn Tinh hơi mơ hồ. Ban đầu chỉ thấy có mùi tanh khó chịu, cô còn tưởng là do người kia nhặt rác, không vệ sinh.

“Em từng ngửi thấy ở phòng thí nghiệm.”

Sắc mặt Tiểu Anh rất tệ. Mùi đó như vẫn quẩn quanh nơi chóp mũi, nhắc nhở cô những chuyện đã trải qua.

“Phòng thí nghiệm?”

Hứa Vãn Tinh cau mày, “Là chỗ trước đây Đồ Nhạc cứu em ra sao?”

Tiểu Anh lắc đầu, rồi lại gật đầu.

Hứa Vãn Tinh bị phản ứng này làm cho ngơ ra.

“Lúc đầu bọn em là một nhóm thú nhân bị nhốt trong phòng thí nghiệm. Ở đó rất sáng, sáng đến mức vừa mở mắt ra là cảm giác sắp bị chói mù. Mỗi ngày đều phải lấy máu. Những người làm thí nghiệm che kín mít từ đầu đến chân, chỉ có một người tóc hoa râm, mỗi ngày đều đứng trước gương nhìn bọn em.”

Giọng Tiểu Anh trở nên mơ hồ, như đang chìm vào ký ức.

Nhưng Hứa Vãn Tinh lập tức nắm được từ mấu chốt.

Gương.

Khi cô bị bắt cóc, trước mặt cũng từng có một tấm gương. Chỉ là chiếc gương đó… cô không nhìn thấy phía đối diện.

“Sau đó phòng thí nghiệm xảy ra sự cố. Bọn em bị chuyển sang một căn phòng nhỏ hẹp, kín bưng. Mãi đến khi có người tập kích phòng thí nghiệm, bọn em mới được cứu, rồi được đưa tới chỗ của Đồ Nhạc.”

Xì xì.

Bọn đó xấu quá. Tiểu Anh, chị đừng sợ, chờ em lớn lên em sẽ bảo vệ chị.
Mẹ nói sau này em có thể lớn rất lớn luôn đó.

Tiểu Anh lau khóe mắt, nhịn khóc bật cười.

Đúng lúc này, xe của Bách Nạp Tư chạy tới.

Hôm nay anh mặc một bộ vest đen, bên trong là áo sơ mi trắng ôm sát, khiến ánh mắt Hứa Vãn Tinh không nhịn được lướt qua.

“Về nhà nhé?”

Anh tự nhiên cầm lấy túi xách trong tay cô, rồi lịch sự nhận Tiểu Hắc từ tay Tiểu Anh.

“Chúng ta đưa Tiểu Anh tới chỗ Đồ Nhạc trước đã.”

Hứa Vãn Tinh nói.

Bách Nạp Tư gật đầu.

Tiểu Anh hơi cứng ngắc lên xe, ngồi ở hàng ghế sau, lưng dán sát cửa sổ. Thấy cô bé căng thẳng như vậy, Hứa Vãn Tinh bèn đưa Tiểu Hắc cho cô ôm.

Cô khó hiểu hỏi:

“Tiểu Anh, sao lần nào ngồi xe em cũng căng thẳng vậy? Em bị say xe à?”

Xì xì.

Mợ đúng là ngốc. Tiểu Anh rõ ràng là bị mùi hung dữ trên người cậu làm cho sợ đó.

Bách Nạp Tư ngước mắt liếc nhìn con rắn đang khoe mẽ sau cửa kính xe, con thú nhỏ thành công “mắt điếc tai ngơ”, nằm im giả chết trên tay Tiểu Anh.

Tiểu Anhchịu đựng áp lực lên tiếng: “Có lẽ là em có chút không quen đi xe ạ.”

Hứa Vãn Tinh hiểu ra, “Vậy em cứ ra ngoài chơi với chị nhiều hơn đi, kỹ thuật lái xe của chị rất tốt nha.”

Tiểu Anh gật gật đầu.

Sau khi đưa cô ấy đến chỗ Đồ Nhạc, Hứa Vãn Tinh mới kể cho Bách Nạp Tư nghe về sự việc bất thường xảy ra vào buổi chiều.

“Anh nói xem, anh ta có phải bị thứ gì đó khống chế không? Đúng rồi, mắt anh ta giống hệt người lần trước bắt cóc em ấy, chia ra thành tám.”

Hứa Vãn Tinh vừa ăn bánh tương trong tay vừa lẩm bẩm, Tiểu Hắc nằm trên vai cô, bị mùi thơm hấp dẫn, không nhịn được đưa miệng cắn.

Bị Hứa Vãn Tinh phát hiện, nó ôm đầu co rúm lại.

Hứa Vãn Tinh: “Cái này không phải thứ em có thể ăn đâu nhé.”

“Chị Quân Tâm nói Tiểu Hắc bây giờ có thể ăn một ít thỏ hoặc gì đó, lúc nào rảnh chúng ta đến lò mổ mua một ít về cho nó đi.”

Bách Nạp Tư liếc nhìn con rắn rõ ràng đã tăng cân, hừ lạnh một tiếng, đổi sang con non khác thì giờ này đã bắt đầu đi săn rồi.

Cảm nhận được ánh mắt của cậu, Tiểu Hắc kiêu ngạo ưỡn ngực, phô bày cơ ngực của mình với cậu.

Không hiểu sao nó nhận ra sự chán ghét trong ánh mắt của cậu, Tiểu Hắc vô cùng bực bội.

Xì xì.

Rõ ràng là cậu đã đưa con cho mợ như một con thú cưng để lấy lòng mợ mà, coi chừng sau này con có thể nói được, người đầu tiên con bán chính là cậu đó.

Dựa vào sự cưng chiều của Hứa Vãn Tinh, Tiểu Hắc có chút đắc ý vênh váo.

Bách Nạp Tư mắt lạnh nhìn, “Có muốn đổi một con thú cưng khác không?”

Tiểu Hắc kinh hãi, Tiểu Hắc đầu hàng.

Tầm mắt Hứa Vãn Tinh chuyển từ Bách Nạp Tư sang con rắn nhỏ đang rũ xuống một cách khó hiểu trên vai mình, cô có chút bối rối mở miệng: “Tại sao đột nhiên lại hỏi vậy? Tiểu Hắc không phải rất ngoan sao.”

Bách Nạp Tư: “Thú nhân có ý thức tự chủ rất mạnh với lãnh địa của mình, Tiểu Hắc là giống đực.”

Bách Nạp Tư chỉ nói đến đó rồi dừng lại.

Hứa Vãn Tinh á khẩu, lẽ nào Bách Nạp Tư còn ghen với một con rắn nhỏ sao? Loài mèo có ăn rắn không nhỉ?

Đây là lần đầu tiên cô nhớ tới vấn đề này, có lẽ Bách Nạp Tư chỉ là muốn ăn thịt Tiểu Hắc thôi.

Hứa Vãn Tinh: “Nhưng chúng ta đã nuôi nó lâu như vậy rồi, tùy tiện bỏ đi cũng không tốt lắm.”

Bách Nạp Tư: “Ừm, có thể đưa cho Bách Quân Tâm nuôi, chị ấy cũng rất thích rắn.”

Hứa Vãn Tinh nhớ lại nụ cười không thể ngăn lại trên mặt Bách Quân Tâm khi nhắc đến Tiểu Hắc, cô có chút do dự.

Nhưng vẻ mặt Bách Nạp Tư trông rất nghiêm túc, cô cũng đã từng tra cứu trên mạng và biết thú nhân quả thật có tính chiếm hữu rất mạnh.

Cô có chút ngập ngừng mở miệng, tránh ánh mắt của Bách Nạp Tư.

“Anh để em suy nghĩ thêm chút đã nhé.”

Con rắn nhỏ vốn đang rũ xuống nghe thấy những lời này lập tức ngẩng thân thể lên hiên ngang, khí phách vung vẩy cái đuôi.

Cậu, mợ vẫn không nỡ bỏ con nha.

Bách Nạp Tư: “……”

Lần đầu tiên nếm được mùi vị tự mình nhặt đá đập chân mình.


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 29: Tiểu Hắc theo bản năng cong người lên
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...