Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 28: Đón Tiểu Hắc về nhà

ovo: Chị Quân Tâm, lát nữa em đi đón Tiểu Hắc nhé, chị có ở nhà không ạ?

Hứa Vãn Tinh mãi đến chậm hơn mười mấy nhịp mới nhớ ra trước khi bị bắt cóc, cô vốn là định đi đón Tiểu Hắc.

Bách Quân Tâm trả lời rất nhanh.

bách: Có ở nhà nha. Chị gửi địa chỉ cho em, em tới thẳng đây nhé.

Đồ Nhạc nghe thấy Hứa Vãn Tinh lại định đi đón Tiểu Hắc một mình, lập tức sốt ruột gọi điện, nói muốn đi cùng.

Khi Hứa Vãn Tinh lên xe, cô nhìn thấy ở hàng ghế sau có một thân hình nhỏ nhắn đang ngồi co ro trong góc.

Cô mỉm cười, vươn tay chào:

“Tiểu Anh! Lâu rồi không gặp. Tóc của em đẹp thật đó.”

Tiểu Anh ngượng ngùng gãi gãi tai, không nhịn được muốn ngồi sát lại gần Hứa Vãn Tinh hơn, nhưng lại sợ hành động của mình làm cô giật mình.

Hứa Vãn Tinh nhận ra sự do dự đó, dịu dàng mở lời:

“Em muốn ngồi gần chị hơn một chút không?”

Tiểu Anh gật đầu liên tục, sợ cô đổi ý. Chưa kịp để Hứa Vãn Tinh nói hết, cô bé đã nhanh chóng dịch sang bên cạnh, cánh tay dán chặt vào người Hứa Vãn Tinh.

Tiểu Anh lén dùng khóe mắt liếc nhìn cô, tự cho là rất kín đáo. Nhưng hai người ngồi sát đến vậy, Hứa Vãn Tinh sao có thể không cảm nhận được ánh nhìn hơi nóng rực kia.

Hứa Vãn Tinh hỏi:

“Cơ thể em bây giờ còn thấy khó chịu chỗ nào không?”

Tiểu Anh lại chen sát thêm chút nữa, cả người gần như sắp chui hẳn vào lòng cô.

Nghe vậy, cô ấy nở nụ cười nhỏ, giọng nói khẽ khàng:

“Đồ Nhạc đã giúp em chữa khỏi rồi ạ, không còn khó chịu nữa.”

“Vậy thì tốt.”

Hứa Vãn Tinh gật đầu. Mái tóc vàng của Tiểu Anh thật sự rất hút mắt, khiến đầu ngón tay cô ngứa ngáy, chỉ muốn xoa thử. Ánh mắt Tiểu Anh sáng lên, chủ động nghiêng đầu về phía lòng cô:

“Chị muốn sờ thử không a?”

Lời còn chưa dứt, tay Hứa Vãn Tinh đã đặt lên. Tóc của Tiểu Anh mềm mại, trơn mượt như tơ lụa vậy.

Nhưng mới vuốt được vài cái, xúc cảm dưới tay bỗng trở nên không đúng lắm. Hứa Vãn Tinh cúi đầu xuống, ánh mắt chạm phải đôi mắt tròn xoe của một con báo con.

Tiểu Anh đột ngột biến về nguyên hình.

Hứa Vãn Tinh giật mình, vội hỏi:

“Em vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế cơ thể mình sao?”

Chưa kịp để Tiểu Anh trả lời, Đồ Nhạc ngồi ghế lái phía trước đã bật cười.

“Vãn Tinh, chẳng lẽ cô không nhìn ra Tiểu Anh rất thích cô à? Biến về hình thú cũng là cách em ấy thể hiện sự yêu mến đó đó.”

Hứa Vãn Tinh dùng hai tay nâng đầu con báo nhỏ lên, hôn nhẹ một cái lên trán nó.

“Sao lại đáng yêu thế này.”

Đệm thịt trên chân báo có màu sẫm hơn da người của Tiểu Anh, giống hệt một cái gối massage cỡ lớn. Hứa Vãn Tinh bóp đến vui vẻ không muốn buông tay.

Tiểu Anh cuộn mình trong lòng cô, hưởng thụ đến mức không muốn rời đi, thỉnh thoảng còn dùng chiếc lưỡi thô ráp l**m lên má Hứa Vãn Tinh.

Bị Hứa Vãn Tinh vội vàng ngăn lại.

Cô che mặt, nhìn vẻ mặt bị tổn thương của Tiểu Anh mà thấy buồn cười:

“Trên mặt chị có trang điểm, em l**m vào lỡ bị ngộ độc thì sao? Nhắc mới nhớ, lần sau em tới nhà chị, chị trang điểm cho em được không?”

Gương mặt Tiểu Anh có đường nét rõ ràng, ngũ quan lập thể, giống hệt một búp bê Barbie cỡ lớn. Hứa Vãn Tinh không dám tưởng tượng nếu có thể tự tay trang điểm cho cô bé thì sẽ đã đến mức nào.

Tiểu Anh không hiểu hết lời Hứa Vãn Tinh nói, chỉ nghe được cô mời mình tới nhà. Cô ấy liền vui vẻ thè lưỡi ra.

Hứa Vãn Tinh bị chọc cười, xoa xoa mặt báo. Tiểu Anh cũng không hề phản đối, để mặc cô tùy ý trêu đùa.

Xe đến địa chỉ mà Bách Quân Tâm gửi. Hứa Vãn Tinh vừa mở cửa xe, ngẩng đầu nhìn lên liền sững người.

Trước mắt là một khu sân rộng hình vuông, ngay trước cổng đứng một người mặc áo khoác dài.

Thấy mọi người xuống xe, quản gia lập tức bước tới đón.

“Cô là Vãn Tinh phải không ạ? Tôi là quản gia nhà họ Bách, cô cứ gọi tôi là chú Lộ là được. Cô Quân Tâm đang chờ sẵn trong sân rồi ạ.”

Quản gia nói chuyện vô cùng cung kính. Hứa Vãn Tinh hơi lúng túng gật đầu, trái lại Đồ Nhạc thì như về đến nhà mình, nghênh ngang đi phía trước.

Thấy Hứa Vãn Tinh tò mò nhìn quanh bốn phía, chú Lộ chu đáo giới thiệu:

“Nhà cũ của họ Bách hiện giờ chỉ có cô Quân Tâm ở, thỉnh thoảng cậu chủ mới về ở vài ngày. Sau này nếu cô Vãn Tinh muốn tới, cứ báo trước với tôi, tôi sẽ cho người đi đón cô.”

Hứa Vãn Tinh không nói gì, chỉ liên tục gật đầu, tay còn nắm chặt Tiểu Anh, người còn căng thẳng hơn cả cô.

Chưa kịp tới nơi đã nghe tiếng Đồ Nhạc la oang oang:

“Chị Quân Tâm, bọn em tới rồi!”

Bách Quân Tâm mặc đồ ngủ lụa, nằm trong đình phơi nắng đến mức mơ màng buồn ngủ, mặt còn đắp mặt nạ. Bị tiếng gọi này làm giật mình, cô bật dậy khỏi ghế, mặt nạ rớt xuống một nửa.

“Thằng nhóc chết tiệt, chị đã nói bao nhiêu lần rồi, không được la hét ầm ĩ!”

Bách Quân Tâm đau lòng nhìn miếng mặt nạ mới đắp chưa được bao lâu, tức quá bèn véo tai Đồ Nhạc. Đồ Nhạc vội vàng làm nũng xin tha.

“Em sai rồi mà, lần sau nhất định nhớ.”

Bách Quân Tâm hừ lạnh một tiếng:

“Chỉ giỏi miệng lưỡi trơn tru.”

Nhìn thấy Hứa Vãn Tinh đi tới, cô ấy vội vàng bước lên, ôm cả Hứa Vãn Tinh lẫn Tiểu Anh vào lòng.

“Trời ơi, hai đại mỹ nhân đứng đây là tâm trạng chị tốt hẳn lên nha.”

Mặt Hứa Vãn Tinh đỏ bừng. Mùi hương trên người Bách Quân Tâm xộc thẳng vào mũi, khiến cô hơi choáng. Chưa kể vóc dáng đối phương quá mức áp đảo, bị ôm bất ngờ như vậy, cảm giác chẳng khác nào bị vùi vào một đám bông mềm mại, lại còn cực kỳ thơm.

Quay sang nhìn Tiểu Anh, mặt cô bé đỏ đến mức đáng sợ.

Bách Quân Tâm quay sang nói với chú Lộ:

“Chú Lộ, mang…”

Cô im lặng một giây, khi nói tiếp thì giọng có chút bất đắc dĩ.

“Mang Tiểu Hắc ra đây nhé.”

“Vâng, thưa cô.”

Hứa Vãn Tinh được Bách Quân Tâm kéo ngồi xuống ghế bên cạnh. Bách Quân Tâm chỉ vào đĩa trái cây trên bàn, ra hiệu cho hai người ăn.

“Đừng khách sáo, đây là nhà em đấy, trái cây đều vừa hái đó.”

Hứa Vãn Tinh cầm một quả táo lên cắn. Đồ Nhạc đứng bên cạnh nhịn không được “chua lòm”* mở miệng:

(*Ganh tị)

“Đừng khách sáo, đây là nhà em đấy.”

Lập tức bị Bách Quân Tâm đánh cho một cái:

“Thằng nhóc thối, ăn còn không chặn được cái miệng em à.”

Chẳng mấy chốc, chú Lộ bế một con rắn đen trong lòng. Con rắn quấn trên cánh tay ông, đang ngáp ngắn ngáp dài, chiếc lưỡi chẻ liên tục thăm dò mùi trong không khí.

Đột nhiên ngửi thấy mùi quen thuộc, đầu rắn ngẩng phắt lên.

Là mùi của mợ!

Tiểu Hắc lập tức xì xì kêu lên.

Mợ ơi mợ ơi, nhớ mợ lắm, lâu rồi không gặp đó nha.

Bách Quân Tâm che mặt, hoàn toàn không muốn thừa nhận đây là “con nhà mình”.

Hứa Vãn Tinh nhận Tiểu Hắc từ tay chú Lộ, có chút kinh ngạc:

“Chị Quân Tâm, chị cho Tiểu Hắc ăn gì vậy? Sao nó tự nhiên mập lên thế này a?”

Lúc gửi đi vẫn còn thon dài, mới nửa tháng đã lớn thành thế này… tròn vo hẳn ra.

Tiểu Hắc đang vẻ mặt mong chờ chui vào lòng mợ thì cứng đờ tại chỗ.

Nó nghe thấy cái gì đó?

Đôi mắt đậu xanh của nó liếc nhìn thân mình một vòng. Nó mà gọi là béo sao? Rắn cùng lứa còn dài hơn nó cả khúc.

Bách Quân Tâm ho khan một tiếng:

“À thì… cũng chỉ cho ăn bình thường thôi, chuột các loại ấy mà.”

Cô nói mà hơi chột dạ. Từ lúc đón Tiểu Hắc về, cô đã để nó tự săn mồi, mỗi ngày thỏ rừng, gà rừng thay phiên nhau, dinh dưỡng quá đầy đủ, mập nhanh cũng là chuyện bình thường.

Hứa Vãn Tinh nghi ngờ nhìn con rắn nhỏ tròn vo trong lòng. Tốc độ phát triển thế này, chưa tới nửa năm chắc chắn sẽ biến thành rắn trưởng thành mất.

Chú Lộ đứng bên cạnh bổ sung:

“Tiểu thiếu gia tuy còn là rắn non nhưng sức ăn rất lớn, chỉ cần dinh dưỡng theo kịp là có thể lớn rất nhanh.”

Tiểu thiếu gia?

Hứa Vãn Tinh âm thầm than thở trong lòng. Nhà có tiền đúng là khác, nuôi rắn cũng được gọi là thiếu gia. Vậy chẳng phải Tiểu Hắc và Bách Nạp Tư thành cùng thế hệ rồi sao?

Bách Quân Tâm: “……”

Không ổn rồi, Vãn Tinh vẫn chưa biết Bách Nạp Tư là rắn.

Cô ấy vội vàng bổ sung:

“Tiểu Hắc thông minh lắm, chị rất thích nó nên chú Lộ mới gọi như vậy thôi.”

“À à dạ vâng.”

Hứa Vãn Tinh cảm thấy có gì đó kỳ lạ nhưng lại không nói ra được, cũng lười nghĩ thêm.

Bách Quân Tâm thở phào nhẹ nhõm. May mà chưa làm lỡ kế hoạch lớn theo đuổi bạn đời của cậu em trai ruột thừa kia.

Hứa Vãn Tinh đứng dậy:

“Vậy bọn em đi trước nhé chị Quân Tâm. Buổi chiều em hẹn người tới xem sửa sang nhà rồi ạ.”

“Được, đi đường cẩn thận. Lần sau tới muốn ăn gì thì nói trước với chị, chị dặn bếp chuẩn bị.”

“Vâng ạ.”

Rời khỏi nhà họ Bách, Đồ Nhạc đưa mọi người tới cửa tiệm rồi vội vã rời đi. Hình như phòng thí nghiệm xảy ra vấn đề, cần anh quay về xử lý.

Tiểu Anh ôm Tiểu Hắc. Một người, một báo, một rắn đứng trước cửa tiệm, chờ người Hứa Vãn Tinh đã hẹn.

ovo: Sao vẫn chưa tới? Không phải đã hẹn giờ rồi à, trễ là tự phạt ba ly trà sữa đó.

phong tâm khóa ái: Sắp tới rồi nè bé iu, mang theo loại cậu thích nhất, đợi tớ nha

ovo: Đã nhận.

Vừa gửi xong tin nhắn, Hứa Vãn Tinh ngẩng đầu liền thấy chiếc xe quen thuộc của Lâm Nam. Cô vẫy tay:

“Ở đây nè!”

Lâm Nam mang giày cao gót bước xuống xe, tay xách mấy ly trà sữa. Ghế lái cũng bước xuống một nam sinh đeo khẩu trang, khiến Hứa Vãn Tinh không nhịn được nhìn thêm vài lần.

“Nhớ cậu muốn chết luôn đó bé cưng à, sao dạo này gầy đi vậy.”

Lâm Nam tiến lên ôm chầm lấy cô. Hứa Vãn Tinh vốn thấp hơn cô ấy nửa cái đầu, bị ôm chặt trong lòng, mùi hương ập tới.

Hứa Vãn Tinh vùng vẫy:

“Đâu có gầy đâu a.”

“Đây là cậu học đệ mà cậu nói đó hả?”

Người được nhắc tới chủ động tiến lên, giới thiệu:

“Chào chị Vãn Tinh, em là học đệ đã liên hệ với chị trước đó, em tên là Triệu Dĩ An ạ.”

Hứa Vãn Tinh mỉm cười đáp:

“Chào em, chào em.”

Trong lòng cô có chút tò mò. Hôm nay cô chỉ hẹn Lâm Nam tới xem cửa hàng, tiện thể ôn chuyện cũ, vậy Triệu Dĩ An này là từ đâu chui ra?

Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Hứa Vãn Tinh, Lâm Nam chẳng buồn giữ hình tượng, trợn mắt một cái rồi khoác tay cô kéo vào trong tiệm, vừa đi vừa than thở:

“Đừng nhắc nữa, dạo này cậu ta cứ bám lấy tớ. Nghe nói tớ hẹn cậu, thế nào cũng đòi theo, còn bảo muốn xem thử trang hoàng kiểu gì.”

Hứa Vãn Tinh tặc lưỡi:

“Vậy mà cậu cũng để cậu ta theo thật à?”

“Chứ sao.” Lâm Nam tỏ vẻ không sao cả, “Có tài xế miễn phí, tội gì không dùng. Huống hồ cửa hàng của cậu trang hoàng, cậu ta đúng là giúp được việc.”

Tiểu Hắc ngửi thấy mùi hương trong không khí, cả con rắn như thể ngâm mình trong vò rượu, đầu óc choáng váng, lảo đảo.

Lúc này Lâm Nam mới chú ý tới Tiểu Anh đang ôm con rắn trong lòng, tò mò đưa tay chọc chọc. Tiểu Hắc thuận thế lăn ra, để lộ cái bụng.

Lâm Nam: “……”

“Tớ không hề dùng sức nha, con rắn này tự ăn vạ đó.”

Mợ ơi mợ ơi, chị này thơm quá đi à.

Tiểu Anh là người duy nhất ở đây nghe hiểu lời nó, nhịn không được khẽ lên tiếng nhắc nhở:

“Cưng không được gọi bạn của Vãn Tinh là chị, như vậy là lệch vai vế rồi.”

Xì xì?

Tiểu Hắc nhìn chằm chằm Tiểu Anh, ánh mắt tràn đầy mơ hồ. Lệch vai vế là cái gì?

Tiểu Anh nghiêm túc giải thích:

“Cưng gọi Vãn Tinh là mợ, lại gọi bạn của mợ là chị, vậy chẳng phải bạn của mợ thành con của mợ rồi sao?”

Tiểu Hắc bị một loạt “Vãn Tinh” làm cho đầu óc quay cuồng, não rắn quá nhỏ, sắp nổ tung.

Không sao. Chị với mợ, mỗi người tính một kiểu.

Lâm Nam hút một ngụm trà sữa, ngồi cạnh Hứa Vãn Tinh trò chuyện. Tiểu Anh thì không chịu ngồi yên, ôm Tiểu Hắc đi theo sau lưng Triệu Dĩ An, hết chỗ này tới chỗ khác trong tiệm.

Triệu Dĩ An tưởng Tiểu Anh là bạn của Hứa Vãn Tinh, từ đầu đến cuối đều vui vẻ bắt chuyện với cô.

Đây là lần đầu Tiểu Anh gặp một người nhiều lời như vậy ngoài Đồ Nhạc. Không biết đáp lại thế nào, cô chỉ nở một nụ cười cho có.

May mà Triệu Dĩ An chỉ mải nói chuyện của mình, cũng không để ý thái độ có phần hời hợt của Tiểu Anh.

Tiểu Hắc nhe răng, đột nhiên ngửi thấy trong không khí một mùi hăng gay mũi. Tiểu Anh cũng lập tức nhận ra, cơ thể theo bản năng căng lên, bước vào trạng thái đề phòng.


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 28: Đón Tiểu Hắc về nhà
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...