Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 20: Kỳ nóng lên
Động tác của Bách Nạp Tư khựng lại, ngồi lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Hứa Vãn Tinh có chút đen tối không rõ.
Hứa Vãn Tinh nhịn không được lẩm bẩm: “Ai biết anh lại đột nhiên……”
Rõ ràng trước kia đã như vậy bao giờ đâu.
Bách Nạp Tư ngồi trên giường, có chút xin lỗi mà mở miệng: “Xin lỗi Vãn Tinh, gần đây là kỳ nóng lên của anh.”
Hứa Vãn Tinh mặc lại váy ngủ cho đàng hoàng, có chút nghi hoặc hỏi: “Kỳ nóng lên là gì thế?”
Bách Nạp Tư: “Giải thích theo cách dễ hiểu thì… thật ra đó chính là kỳ đ*ng d*c. Nhưng để nghe thuận tai hơn nên mới gọi là kỳ nóng lên. Thú nhân trưởng thành đều sẽ trải qua, mỗi năm một lần. Kỳ nóng lên…”
Bách Nạp Tư khựng lại một chút rồi nói tiếp:
“Trong thời gian đó, thú nhân sẽ có nhu cầu sinh lý tăng rất mạnh. Nếu không có bạn đời giúp trấn an… khả năng cơ thể sẽ “nổ” tan xác mà chết mất.”
Tầm mắt của Hứa Vãn Tinh dừng lại ở một nơi nào nào đó lớn lên rõ ràng của Bách Nạp Tư.
Ừm.
Đúng là lớn lên rồi.
Bách Nạp Tư nghiêng người, muốn che chắn một chút, nhưng áo tắm của anh đã sớm bị hai người lăn lộn tới mức mở rộng ra.
Bách Nạp Tư: “Vãn Tinh ngủ trước đi, anh đi tắm một lúc nhé.”
Lúc này mà tắm làm gì thì không cần nói cũng biết.
Hứa Vãn Tinh có chút xấu hổ mà nói: “Anh muốn em giúp không?”
Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền có chút hối hận, ánh mắt Bách Nạp Tư nhìn cô tràn ngập tính xâm lược.
Tay Hứa Vãn Tinh run lên, Bách Nạp Tư nắm lấy cổ tay của cô.
Cảm giác sờ vào rất kì lạ, không thể miêu tả được, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng đến đáng sờ.
Phải nắm rất lâu.
Nóng rực.
Tay Hứa Vãn Tinh đã sớm nhức mỏi muốn chết, lúc giương mắt nhìn lên Bách Nạp Tư mới thấy đuôi mắt anh đỏ lên, đầu ngửa ra, cơ bắp căng chặt, hầu kết lăn lộn lên xuống.
Lên lên xuống xuống bình thường đã không đủ thỏa mãn Bách Nạp Tư, anh nắm lấy cổ cô, nhẹ nhàng mổ nhẹ mấy cái liên hồi.
“Vãn Tinh……”
Ngữ điệu dính nhớp kéo sợi.
……
Bách Nạp Tư rên lên một tiếng, tùy tay lấy vài tờ giấy lau khô, nắm lấy bàn tay tinh tế của Hứa Vãn Tinh xoa xoa.
Hứa Vãn Tinh nhìn bóng dáng Bách Nạp Tư đi vào phòng tắm, âm thầm than thở, loại chuyện như này một lần là quá đủ rồi.
Chờ lúc Bách Nạp Tư từ phòng tắm ra tới, Hứa Vãn Tinh đã sớm ngủ say, đuôi mắt còn vương theo nước mắt, lòng bàn tay đỏ rực.
Bách Nạp Tư cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
Sao em lại đáng yêu như thế chứ Vãn Tinh a, thật muốn… ăn em luôn quá.
Đầu rắn của Bách Nạp Tư tới gần Hứa Vãn Tinh, mình rắn quấn quanh chân cô,
Kỳ nóng lên ngày càng tới gần, nhiệt độ cơ thể anh ngày một tăng cao, chỉ làm một lần như thế sao có thể đủ chứ. Bách Nạp Tư đành phải đi xem văn kiện.
Có điều cô mệt tới mức ngủ đi mà chẳng hay biết gì.
Khi tỉnh lại, Hứa Vãn Tinh chống tay ngồi dậy, cánh tay vẫn còn hơi đau nhức.Tư thế ngủ không tốt chèn ép lên tay, không có ý nghĩa nào khác.*
(*Những ngoặc này có vẻ là lời tác giả?)
Nhớ lại cảnh tượng tối hôm qua, vành tai cô ửng đỏ, nhịn không được thầm mắng Bách Nạp Tư không phải người.Bách Nạp Tư là rắn, không phải người nha.
Nướng miếng bánh mì, cô khoanh chân ngồi trên ghế sô pha lướt video.
Lướt đến một đoạn ghi hình bằng điện thoại di động khá mờ, trông như được một người quay lại trong lúc hoảng loạn.
Trong video, một người đàn ông quay lưng về phía màn hình, có vẻ đang ăn ngấu nghiến thứ gì đó.
Âm thanh trong video rất ồn ào, lại xen lẫn tiếng nhiễu điện, không đợi Hứa Vãn Tinh kịp phản ứng, một khuôn mặt tàn khuyết đột nhiên tiến sát màn hình—người quay phim đã bị phát hiện.
Khuôn mặt đó dính đầy chất nhầy, một đôi mắt bị che lấp, cánh mũi mấp máy. Màn hình đột ngột tối đen, chỉ còn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết và tiếng nhai nuốt ở âm thanh nền.
Hứa Vãn Tinh bị dọa sợ, mở khu vực bình luận ra xem thì thấy tất cả mọi người đều đang mắng tác giả video không có đạo đức, cũng có người lo lắng không biết có phải sự thật đã xảy ra chuyện hay không.
Cô tiếp tục lướt xuống, một bình luận đã khiến cô chú ý.
[Người này trông giống như anh trai tôi… Anh trai tôi đã mất tích lâu rồi.]
Không đợi Hứa Vãn Tinh nhấp vào trang cá nhân của người này, toàn bộ video đã bị cấm (ban).
Không lâu sau, một tài khoản chính thức của cơ quan chức năng đã ra mặt làm sáng tỏ, nói rằng đoạn video kia chẳng qua là do tác giả cố ý gây trò đùa để thu hút người xem mà thôi.
Nhưng Hứa Vãn Tinh luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng trớ trêu thay, video đã biến mất, và bình luận kia cũng không thấy đâu nữa.
…
Hứa Vãn Tinh có ý định mở một tiệm bánh mì, nhưng từ ý tưởng đến thực tiễn vẫn có sự khác biệt rất lớn.
Cô đang tìm kiếm các cửa hàng sang nhượng trên mạng, vừa tìm vừa câu được câu không nhắn tin với Lâm Nam.
Phong Tâm Khóa Ái: Gần đây tớ xem một cuốn tiểu thuyết, tức chết tớ rồi.
Hứa Vãn Tinh hơi khát, cô rửa một quả táo ngậm trong miệng, lau tay ướt rồi trả lời tin nhắn, một giọt nước rơi xuống màn hình.
ovo: Kể chi tiết xem nào.
S: ?
S: Vãn Tinh gửi nhầm người rồi à?
Nhận được tin nhắn của Bách Nạp Tư, Hứa Vãn Tinh lúc này mới phát hiện mình đã nhắn nhầm người.
ovo: Đáng lẽ phải gửi cho Lâm Nam, điện thoại bị dính nước nên gửi nhầm rồi á.
S: Anh rất nhớ em, Vãn Tinh.
Hứa Vãn Tinh véo vành tai đang nóng lên của mình. Từ khi Bách Nạp Tư bắt đầu cái “kỳ nóng lên” này, anh trở nên đặc biệt bám người, lời nói cũng thẳng thắn hơn trước rất nhiều.
S: Vãn Tinh không nhớ anh sao? ^ ^
ovo: Nhớ nhớ.
Lâm Nam đang đắp mặt nạ, tách tách gõ một tràng chữ, kết quả Hứa Vãn Tinh cứ như offline luôn rồi vậy, không hồi âm một câu nào.
Phong Tâm Khóa Ái: Này, người đâu rồi?
ovo: Khỏe đây.
Dỗ đại tiểu thư xong, Hứa Vãn Tinh nằm trên giường, cảm thấy có chút ăn không ngồi rồi. Đột nhiên được thảnh thơi, cô lại có chút không quen. Quả nhiên, chỉ cần con người có thể chịu khổ thì sẽ không bao giờ hết khổ. Cô thế mà lại có chút hoài niệm những ngày tháng trước đây ở công ty bận rộn chân không chạm đất.
Con người quả đúng là thích tự làm khổ mình.
Tiếng khóa cửa đột nhiên vang lên, Hứa Vãn Tinh bật dậy khỏi giường.
Bách Nạp Tư kéo lỏng cà vạt bước vào, anh cau mày. Ánh mắt sắc bén ngày thường giờ phút này lại có chút mờ mịt.
“Anh…”
Hứa Vãn Tinh còn chưa nói xong, nụ hôn che trời lấp đất của Bách Nạp Tư đã đánh úp lại.
Vừa rồi không phải còn đang đi làm sao?
Cô vẫn chưa học được cách thở như nào, nụ hôn đầu tiên dừng lại nơi khóe miệng, mang ý thăm dò mà chạm nhẹ, hơi thở đan xen, răng nanh của Bách Nạp Tư cạ vào môi dưới mềm mại của cô.
Đầu lưỡi đảo qua hàm trên mẫn cảm, Hứa Vãn Tinh không nhịn được rụt rụt về phía sau.
Nụ hôn dần dần biến thành một hồi giằng co, lúc lùi lại còn kéo ra một sợi chỉ bạc, còn chưa đứt thì Bách Nạp Tư lại hôn lên lần nữa, mổ nhẹ vào cánh môi tê dại của cô.
Kiểu tra tấn như gần như xa này khiến Hứa Vãn Tinh bắt đầu không tự giác mà ngửa đầu lên đón lấy.
Bách Nạp Tư cười nhẹ rồi khiến nụ hôn càng thêm mãnh liệt.
Hứa Vãn Tinh duỗi tay ngăn giữa hai người, “Không hôn không hôn nữa.”
Gần đây số lần hôn quá nhiều, môi cô đã chút đau âm ỉ rồi.
Hứa Vãn Tinh: “Không phải anh ở công ty sao? Sao tự nhiên lại về rồi.”
Đầu Bách Nạp Tư đặt ở hõm cổ Hứa Vãn Tinh, anh giống như một chiếc gối ôm cỡ lớn.
Nửa giờ trước.
Bách Nạp Tư nhìn tài liệu trong tay, trong lòng không ngừng dâng lên cảm giác khô nóng. Anh ném tài liệu sang một bên, rót một ly nước đá nhưng vẫn không có tác dụng.
Ngay cả chiếc đuôi cũng nhịn không được vụt ra, tạo nên tiếng sàn sạt, sàn sạt không ngừng vang lên trong không khí.
Âm thanh rung động.
Vào lúc Tiểu Sách gõ cửa bước vào trong, răng nọc của Bách Nạp Tư đột nhiên thò ra, cả người cứ như bị xao động vì bị xâm phạm lãnh địa vậy.
Kỳ nóng lên tới rồi.
Răng Bách Nạp Tư nhẹ nhàng nghiền qua vành tai cô, còn cô ngồi trên sô pha đã bình tĩnh lại.
Bách Nạp Tư trở nên dính người khác thường.
“Em đi vệ sinh.”
Hứa Vãn Tinh có chút bất đắc dĩ mở miệng, cánh tay dài của Bách Nạp Tư ôm lấy eo cô, ngữ khí rầu rĩ.
“Anh đi với em.”
Hứa Vãn Tinh: “……”
Dưới sự cố gắng nói lý lẽ của cô, hai người đều chịu lùi một bước, Bách Nạp Tư dọn một cái ghế ngồi ở cửa phòng vệ sinh, chân tay cuộn tròn, thoạt nhìn thật đáng thương.
“Thú nhân bọn anh vào kỳ nóng lên đều như vậy sao?”
Bách Nạp Tư ôm người vào trong lòng ngực, mũi cọ cọ lên mặt cô, “Không biết nữa.”
Hứa Vãn Tinh: “Vậy lúc trước làm sao anh qua được kỳ nóng lên thế?”
Bách Nạp Tư: “Uống miếng thuốc ngủ rồi ngủ cho qua.”
Hứa Vãn Tinh: “……”
“Vậy anh…”
Bách Nạp Tư đánh đòn phủ đầu, “Nhưng bây giờ anh có Vãn Tinh rồi, chẳng lẽ Vãn Tinh lại muốn anh uống thuốc sao?”
Bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm, biết rõ là anh cố ý tỏ vẻ yếu thế, nhưng cô vẫn nguyện ý nhún nhường chịu thua.
Thôi vậy, thích dính người thì dính, cô cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Hứa Vãn Tinh cố ý lên mạng tra thử kỳ nóng lên của thú nhân.
Trừ việc nhu cầu tăng cao, cộng thêm ngày càng dính người, thì thú nhân còn lấy quần áo của bạn đời xây tổ nữa.
Hứa Vãn Tinh nhìn người đang tự mình cuộn tròn trong quần áo trên giường – Bách Nạp Tư, nhịn không được lẩm bẩm: “Vẫn là lần đầu tiên thấy đó.”
Hứa Vãn Tinh đi đến đâu, Bách Nạp Tư liền phải theo tới đó.
Hôn thì càng liên tiếp không ngừng, đến mức sau đó Hứa Vãn Tinh trực tiếp ăn vạ, cưỡng chế cự tuyệt nụ hôn của Bách Nạp Tư.
Bách Nạp Tư rũ mắt, vô cùng đáng thương nhìn Hứa Vãn Tinh.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Không có khả năng, cô mà hôn nữa thì da môi cũng rách hết cả mất.
Tới giờ ăn cơm, Hứa Vãn Tinh đói đến mức ngực dán vào lưng, Bách Nạp Tư ôm lấy quần áo cô ngủ say sưa.
Cô thật cẩn thận mà đứng dậy, định nấu miếng cơm cho mình ăn trước.
Còn chưa kịp mở bếp, Bách Nạp Tư đột nhiên xuất hiện ở phía sau, giọng nói âm u.
“Vãn Tinh.”
Hứa Vãn Tinh hoảng sợ, trứng gà đang đập dở cũng rơi hết cả vỏ vào trong nồi.
Cô quay đầu lại, Bách Nạp Tư cúi người bao trùm lấy cô, “Đừng rời khỏi anh.”
Hứa Vãn Tinh có chút bất đắc dĩ, có điều khoa học quả thực cho thấy thú nhân vào kỳ nóng lên sẽ rất thiếu cảm giác an toàn, cần bạn đời ở bên từng giây từng phút.
Cô tựa như an ủi mà hôn chụt một cái lên mặt Bách Nạp Tư, “Em không có rời khỏi anh mà, chỉ là đi nấu cơm thôi á.”
Bách Nạp Tư từ sau lưng ôm lấy cô, “Em làm đi, anh ôm em.”
Hứa Vãn Tinh: “……”
Một trận gà bay chó sủa xong xuôi, Hứa Vãn Tinh có chút nổi giận, cô đè Bách Nạp Tư ở dưới thân, giận dữ bừng bừng mở miệng: “Em chỉ rửa có cái chén thôi, cũng đâu rời khỏi tầm mắt anh chứ!”
Bách Nạp Tư cúi đầu hôn lên đầu ngón tay cô, từng chút từng chút di chuyển về phía trước.
Dừng lại trên xương quai xanh, vừa hôn vừa cắn, còn để lại được mấy dấu vết nhìn thấy được.
Eo Hứa Vãn Tinh mềm nhũn, tư thế của hai người đảo ngược lại, cô bị Bách Nạp Tư bao phủ dưới thân.
Bách Nạp Tư nửa quỳ, hơi thở phả vào nơi bí ẩn xinh đẹp trên cơ thể cô, Hứa Vãn Tinh nhịn không được cuộn tròn chân lại.
Bách Nạp Tư nhẹ nhàng v**t v* nơi đó, đầu lưỡi linh hoạt mà hôn lên.
Độ ấm trong phòng phút chốc tăng vọt, Hứa Vãn Tinh khó nhịn cắn cắn môi, trán thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.
Bách Nạp Tư mang theo hứng thú xấu xa mà thổi mấy hơi, làm cho người dưới thân không nhịn được run rẩy.
Hứa Vãn Tinh có chút khát, Bách Nạp Tư cầm đĩa anh đào ra tới.
Cả hai người ăn sạch sẽ chỗ anh đào, tâm tư rối bời cũng gần như tan biến.
[Sửa sang giường chiếu, nghỉ ngơi một chút thôi, dù gì cũng là người đi làm mà.]
[Bách Nạp Tư lấy ra một chồng tài liệu, chuẩn bị giải quyết công việc tồn đọng. Chức vụ tổng tài là như vậy đấy.]
Hứa Vãn Tinh có chút mê mang nhìn anh, nhiệt độ điều hòa quá cao, cả người cô đều là mồ hôi, nhìn cứ như mới vớt từ nước ra vậy.
Bách Nạp Tư từ trong ngăn tủ lấy ra một hộp “thanh năng lượng”.
Hứa Vãn Tinh chỉ đơn thuần nhìn mấy dòng chữ trên bao bì đã cảm thấy toàn thân nóng bừng, cứ như bị thiêu cháy rồi vậy.
Siêu mỏng.
Ôm sát.
Bách Nạp Tư cúi đầu cắn bao bì, giọng anh có chút khàn, Hứa Vãn Tinh nghe không rõ lắm.
“Vãn Tinh, em giúp anh mở ra được không?”
Hứa Vãn Tinh che mắt lại, không muốn đối mặt.
Bách Nạp Tư nắm tay cô xé mở bao bì. Cảm giác trơn tuột khiến Hứa Vãn Tinh không kìm được mà hơi rụt người lại.
Bách Nạp Tư từ từ đeo nó lên, cảm giác cọ xát khiến Hứa Vãn Tinh có
chút khó chịu, cô bực bội lên tiếng: “Anh có phải không được hay không hả?”
Bách Nạp Tư cười nhẹ, vốn dĩ lo cô sẽ ăn không tiêu, bây giờ xem ra là anh nghĩ nhiều rồi.
Hứa Vãn Tinh bị khóe miệng tươi cười của Bách Nạp Tư dọa sợ, nhịn không được lui về phía sau, Bách Nạp Tư lại nắm lấy mắt cá chân cô kéo lại.
“Vãn Tinh, em có tra tới việc thú nhân trong kỳ nóng lên sẽ “kiên trì” bao lâu chưa?”
___
Editor không hiểu phần trong ngoặc vuông là gì, có lẽ là tác giả trêu chăng???
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
