Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 19: Say

Một tiệm nail mới mở trong thành phố nghe đồn là được khen ngợi không ngớt. Lâm Nam rủ Hứa Vãn Tinh đi cùng, vừa hay cô cũng đã lâu chưa làm móng, hai người nhanh chóng ăn ý với nhau.

Hứa Vãn Tinh nhìn thợ làm móng mài giũa móng tay, vừa trò chuyện câu được câu không với Lâm Nam.

“Gần đây cậu có dự định gì không?”

“Tớ ư?” Hứa Vãn Tinh lắc đầu, nói thật, cô cũng chưa nghĩ ra dự định gì. Cái nơi của Đồ Nhạc kia, cô đoán chừng sẽ không quay lại nữa.

Lâm Nam nhai kẹo cao su, giọng nói hơi mơ hồ: “Hay là cậu cứ mở đại một cái cửa hàng bánh ngọt đi.”

“Tính sau đi,” Hứa Vãn Tinh đổi ngón tay, đang say sưa ngắm nhìn bộ móng mới làm xong của mình.

Cô vẫn luôn tin chắc rằng xe đến trước núi ắt có đường, thuyền cập bến tự nhiên có chỗ đậu*.

(*Mọi việc rồi sẽ có cách giải quyết).

Hứa Vãn Tinh hỏi lại: “Còn cậu thì sao?”

Lâm Nam lười nhác vươn vai: “Tớ thì có gì hơn đâu, được tới đâu hay tới đó thôi.”

Rời khỏi tiệm nail, cô đề nghị đi ăn ở một nhà hàng Tây khá nổi tiếng ngay phía trước.

……

Đèn neon trong trung tâm thương mại nhấp nháy liên tục. Lâm Nam từ phòng thử đồ bước ra, xoay một vòng trước mặt Hứa Vãn Tinh: “Cái váy này thế nào?”

Hứa Vãn Tinh đứng bên cạnh, tay ôm hai túi lớn túi nhỏ. Chơi cả ngày trời, ngay cả hơi sức nói chuyện cô cũng sắp cạn rồi.

Cô giơ ngón tay cái về phía Lâm Nam. Lâm Nam soi gương, ngó trái ngó phải, thích đến mức không dứt mắt nổi.

Lâm Nam tặc lưỡi: “Ê, sao hôm nay anh Bách nhà cậu lại chịu để cậu ra ngoài thế?”

Hứa Vãn Tinh cắn ống hút, chậm rãi hút viên trân châu trong ly trà sữa. Nghe vậy cô bật cười: “Hôm nay anh ấy có xã giao, sẽ về muộn.”

Lâm Nam tặc tặc hai tiếng: “Có điều nói thật nhé, anh ta bình thường trông cũng… ờm…” Cô ấy đổi từ, “kiểu cấm dục dữ vậy sao?”

Hứa Vãn Tinh mạnh hút một ngụm trà sữa: “Đừng nhắc nữa. Tớ cảm thấy anh ấy… khoản đó hình như có chút vấn đề.”

Lâm Nam tò mò đến mức đặt hẳn ly trà sữa sang một bên, còn bước lại gần soi mặt cô: “Đừng uống nữa. Kể rõ xem nào.”

Tai Hứa Vãn Tinh nóng bừng; trong đầu lại hiện lên cảnh Bách Nạp Tư ép cô vào cửa huyền quan, cúi xuống hôn hôm ấy.

Thấy Hứa Vãn Tinh im lặng hồi lâu, tai càng lúc càng đỏ, Lâm Nam đưa tay quơ quơ trước mặt cô: “Ê ê ê, đừng tự mình chìm vào hồi tưởng vậy chứ.”

Hứa Vãn Tinh lấy ống hút chọc lung tung trong ly: “Thì… chính là…”

Cô thật sự không biết mở miệng kiểu gì. Chẳng lẽ nói thẳng với Lâm Nam rằng Bách Nạp Tư hôn cô mà… chẳng có chút phản ứng nào?

Lâm Nam nheo mắt: “Khoan đã, hai người mới chỉ hôn thôi à?”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Lâm Nam trợn mắt: “Này, anh ta không phải là… không được đó chứ? Không đúng nha, cao mét chín, dáng người đẹp như vậy, theo lý mà nói không thể nào lại là kiểu mở không ra miệng chuột* được.”

(*ý muốn nói: “không thể nào yếu như vậy được”)

Lâm Nam nghĩ mãi vẫn không thông: “Có khi nào tại anh ta kiềm chế quá mức không?”

Hứa Vãn Tinh không nhịn được bật cười: “Cũng có khả năng… tự chủ mạnh quá thật.”

Lâm Nam làm mặt xấu, dúi cho Hứa Vãn Tinh một chiêu: “Cậu thử dò xem sao.”

Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp trả lời thì điện thoại trong tay đột nhiên rung mạnh. Trên màn hình hiện lên cái tên: Bách Nạp Tư.

Vừa bắt máy, cô đã nghe một trận ồn ào vọng từ đầu dây bên kia. Ngay sau đó là giọng Bách Nạp Tư, mang theo men say rõ rệt, mềm đến khó tin:

“Vãn Tinh… em đến đón anh được không?”

Giọng anh mềm mại đến mức khó tưởng tượng, đuôi âm hơi nhấc lên, giống như một con mèo lớn đang làm nũng.

“Anh đang ở đâu?” Hứa Vãn Tinh nghe thấy giọng mình vô thức dịu xuống. “Xã giao uống nhiều quá hả?”

“Ừm.” Bên kia truyền đến tiếng quần áo cọ vào sofa, nghe rất rõ. “Bọn họ… ai cũng ép anh uống…”

Hứa Vãn Tinh nói: “Vậy anh gửi vị trí vào điện thoại cho em. Em đến đón anh, được không?”

Bách Nạp Tư khẽ gật đầu, rồi mới ý thức được Hứa Vãn Tinh đâu có nhìn thấy. Anh ngoan ngoãn mở miệng: “Được.”

Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng Tiểu Sách: “Cô Hứa, sếp uống say rồi, cứ nhắc mãi bảo cô tới đón. Tôi gửi địa chỉ cho cô ngay.”

Hứa Vãn Tinh đáp: “Ừm.”

Điện thoại vừa tắt, Lâm Nam lập tức chen sát lại, tặc tặc cảm thán: “Đúng là phụ nữ đang yêu, toàn thân toát ra mùi chua ngọt nha.”

Hứa Vãn Tinh vội vàng thanh toán, khóe môi lại không nhịn được cong lên: “Thế tớ đi trước.”

Lâm Nam xua tay, nghiêng đầu gọi điện cho ai đó: “Biết rồi biết rồi, chị hẹn được một người rồi nhé.”

Khi Hứa Vãn Tinh lái xe vào bãi đỗ của hội sở, ngay lập tức cô thấy Bách Nạp Tư đang đứng dưới cột hành lang.

Anh nới lỏng cà vạt, áo vest tùy ý khoác trên khuỷu tay. Mái tóc vốn chỉnh tề nay rũ vài sợi xuống trán, một tay gắp điếu thuốc, cứ như vậy đứng ở đó.

Thấy xe của Hứa Vãn Tinh, đôi mắt sắc bén của anh lập tức sáng lên.

Anh búng tắt điếu thuốc vào thùng rác rồi bước nhanh tới.

“Vãn Tinh…” Bách Nạp Tư vừa kéo cửa xe đã ngã vào ghế phụ. Mang theo mùi rượu ấm áp, cả người anh nghiêng sang ép sát cô. Bị sức nặng đột ngột của anh đè lên, Hứa Vãn Tinh giật mình khựng lại.

Đầu anh vùi vào cổ cô, hơi thở nóng rực phả lên xương quai xanh.

“Vãn Tinh… anh nhớ em lắm…” Giọng anh mơ hồ, sống mũi cao khẽ cọ vào vành tai cô. “Bọn họ ai cũng có vợ bên cạnh… lần sau em đi cùng anh được không?”

Tay Hứa Vãn Tinh run lên, suýt bấm nhầm nút khởi động. Cô đẩy Bách Nạp Tư sang bên, nhẹ giọng trấn an: “Được rồi, ngồi yên trước đi. Đừng quậy, để em còn lái xe.”

Người đàn ông say rượu hoàn toàn đánh mất sự kiềm chế thường ngày. Bàn tay xương khớp rõ ràng của anh đặt không đứng đắn ở hông cô.

“Bách Nạp Tư.” Hứa Vãn Tinh mặt đỏ bừng, đẩy bàn tay đang nghịch ngợm của anh ra. “Anh uống kiểu gì mà say đến mức này vậy?”

Đột nhiên, anh ngồi thẳng dậy. Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đáy mắt cô. Men rượu khiến làn da anh nhuộm sắc hồng nhạt, càng làm đôi mắt ấy trở nên sáng bừng lạ thường.

“Vợ à.”

……

Xe dừng trước đèn đỏ. Hứa Vãn Tinh còn chưa kịp mở miệng thì Bách Nạp Tư đã kéo nhẹ sau gáy cô, nụ hôn của anh mang theo hương Whiskey cay nồng, đầu lưỡi ngang ngược cạy mở khớp răng cô, đảo qua hàm trên, như kẻ du hành trên sa mạc gặp được ốc đảo, tham lam chiếm lấy.

Mãi đến khi đèn xanh sáng lên, chiếc xe phía sau thúc còi, Bách Nạp Tư mới th* d*c buông cô ra. Đầu ngón tay anh khẽ lướt qua khóe môi ướt át của cô

“Em biết anh bây giờ muốn làm gì nhất không?” Giọng nói của Bách Nạp Tư khàn đặc, không rõ ràng. 

Khó khăn lắm mới chạy được về nhà, Hứa Vãn Tinh gần như là nửa đỡ nửa ôm đem người vác vào cửa, vừa mới bật đèn cô đã bị ấn trên huyền quan, nụ hôn của anh có chút gấp gáp.

“……”

Hứa Vãn Tinh ngửa ra phía sau, Bách Nạp Tư dùng sức quá mức, cũng quá chuyên tâm, cô có chút chịu không nổi.

Bách Nạp Tư dính lấy cô làm nũng, mặt úp lên cổ cô, cả người Hứa Vãn Tinh không chút sức lực chỉ có thể dựa  Bách Nạp Tư.

Dây lưng của Bách Nạp Tư cộm đến hoảng.

“Đừng hôn nữa.”

Hứa Vãn Tinh giữ tay anh lại, hôn nhẹ lên mí mắt anh, nói: “Em đi pha cho anh ly nước mật ong nhé, nếu không mai anh sẽ đau đầu đấy. Anh đi tắm trước đi.”

Trong bếp, Hứa Vãn Tinh thất thần pha mật ong, trong đầu vẫn hiện lên cảnh tượng Bách Nạp Tư hôn đầy quyết liệt và có chút hung ác kia.

Bách Nạp Tư thong thả c** q**n tây, dây lưng va chạm xuống sàn phát ra âm thanh rõ ràng. Anh đứng trước gương trong phòng tắm, ánh mắt thanh tỉnh.

Hứa Vãn Tinh đặt ly nước mật ong lên đầu giường, hơi nước bám trên kính mờ của phòng tắm phác họa ra dáng cao thẳng của người đàn ông.

Lo anh uống say mà không thể tự tắm rửa, cô hắng giọng gọi: “Bách Nạp Tư?”

“Vãn Tinh,” giọng anh trầm cuốn trong làn hơi nước, “em giúp anh lấy cái khăn lông được không?”

Cô vừa bước đến cửa liền đứng sững, phòng tắm hé mở phảng phất hương mời gọi, cửa kẹt khiến cánh tay cô còn vướng bọt nước.

Khi đầu ngón tay họ chạm khăn lông, Hứa Vãn Tinh bất ngờ bị một lực mạnh kéo mạnh vào trong.

Trong phòng tắm, hơi nước nóng bốc lên quấn quanh cơ thể, Bách Nạp Tư gần như không mặc áo tắm đàng hoàng chút nào, bọt nước từ mái tóc nhỏ xuống xương quai xanh rồi trôi dọc theo từng đường nét trên cơ thể.

Anh chống một tay vào tường, vây cô trong một khoảng nhỏ, hương sữa tắm hòa với mùi rượu nồng xộc thẳng vào mũi.

“Vãn Tinh, dây lưng áo tắm dài thắt không chặt nè,” anh vừa nói vừa đưa tay cô đặt lên eo bụng mình.

Rõ ràng là nói dối. Cô không kìm được ánh mắt trượt xuống, cổ áo áo tắm rộng an, lộ ra đường nhân ngư sắc nét, xuống thấp hơn nữa thì…

“Như vậy sẽ cảm lạnh…” cô run giọng nhắc.

Bách Nạp Tư dẫn tay cô xuống, áo tắm dài theo động tác mở càng rộng hơn, đường cong của nơi nào đó khó mà che giấu. Cô liếc nhìn một cách mê man, rồi vội vàng rút ánh mắt về.

Cô bất chợt nhận ra, tất cả đều là bẫy của anh. Dù việc anh say rượu gọi cô đi đón, hay vừa nãy xin khăn lông, đều là cách anh từng bước dẫn dắt, dụ dỗ cô trầm luân.

Hiện tại, anh nghiêng đầu hôn lên đầu ngón tay cô, khăn tắm ướt nhỏ làm lộ nửa bả vai và vệt nước trên cơ ngực.

“Xem đủ chưa?”

Bất ngờ, anh giữ eo đặt cô lên bồn rửa, áp sát người, cái lạnh khiến cô kêu lên. 

Vạt áo tắm hoàn toàn bung ra, anh nhấn cô sát vào gương, giọng trêu chọc: “Vãn Tình, em không giúp anh thắt dây áo sao?”

Đang lúc cô run rẩy cố gắng buộc dây áo tắm, nhưng mọi thứ gần như vô ích, vải ướt dính sát vào da, càng lộ ra đường cong rõ nét.

Anh cúi xuống cắn nhẹ đầu ngón tay cô, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm khiến cô đỏ mặt. Không nhịn được nữa, cô đá nhẹ một cái. 

Bách Nạp Tư nhân cơ hội hôn từ mắt cá chân hướng lên đùi trong, cô run giọng nói: “Đi… lên giường…” Cô giữ lấy cánh tay anh, khớp xương trắng bệch.

Anh đặt cô lên giường, lấy từ tủ một chiếc hộp nhung tơ lạnh, kim loại lạnh lẽo khoá chặt mắt cá chân cô.

Hứa Vãn Tinh nhìn qua, đó là một cái xích chân, cô co rút chân lại, lục lạc trên xích phát ra tiếng kêu leng keng.

Nước mật ong bị gạt đổ, chất lỏng sền sệt nhỏ giọt theo mặt bàn, hai người đều chẳng lo nổi tới nó.

Hứa Vãn Tinh bị ôm lấy, Bách Nạp Tư có chút mãnh liệt mà hôn xuống, môi lưỡi hoàn toàn bị công chiếm, lúc tách ra còn kéo theo mấy sợi chỉ bạc giữa cánh môi của cả hai. 

Hứa Vãn Tinh há miệng th* d*c, Bách Nạp Tư đột nhiên kéo mắt cá chân cô qua, nhẹ nhàng hôn từ dưới, đi dần lên phía trên, xúc cảm ướt át nóng ấm của môi lưỡi vô cùng rõ ràng.

Nụ hôn của anh dường như là cố ý, mỗi khi cô vừa kịp thích ứng, anh liền đổi một kiểu “tra tấn” khác.

Vào lúc đầu lưỡi lướt qua hõm gối, eo Hứa Vãn Tinh không nhìn được mà ưỡn lên, lại bị bàn tay đã sớm ủ mưu từ trước đè trở lại.

Một tay Hứa Vãn Tinh che mắt, có chút khóc không ra nước mắt, Bách Nạp Tư quá mức trêu người, nhưng trớ trêu thay, người cảm thấy thích thú cũng là cô.

Phần thịt mềm phía trong đùi bị ngậm lấy, Hứa Vãn Tinh giãy giụa lùi về phía sau, mắt cá chân lại bị kéo trở về. 

“Vãn Tinh, Vãn Tinh à…”

Bách Nạp Tư mơ mơ hồ hồ gọi, tiếng vải bị răng xé toạc khiến người ta không khỏi đỏ mặt tim đập.

Ngón tay trắng bệch của Hứa Vãn Tinh bấu chặt tấm khăn trải giường, nụ hôn của Bách Nạp Tư dừng trên tay cô, “Móng tay của Vãn Tinh hôm nay rất đẹp”.

Hứa Vãn Tinh: “……”

Lúc trước sao cô có thể cảm thấy anh bị bệnh liệt dương được nhỉ, rõ ràng nhìn qua kiểu gì cũng không giống “không được” mà. 

Động tác của Bách Nạp Tư không hề ngừng lại, hơi thở phả lên xương quai xanh khiến cô không khỏi rùng mình một phen.

Hứa Vãn Tinh như lại đột nhiên nhớ tới cái gì, duỗi tay chống lên bả vai Bách Nạp Tư, có chút khó khăn mở miệng: “Chờ một chút đã, trong nhà còn chưa mua hộp đó.”

___

Editor: Hết gà bông rồi nha=)))))))


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 19: Say
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...