Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 18: Tiểu Hắc bị bệnh

Bách Nạp Tư đột nhiên nghĩ đến, Hứa Vãn Tinh nói rằng bố cô từng là nhân viên của Ryan Trị Liệu.

Anh v**t v* bức ảnh, nụ cười của người đàn ông dường như lúc nào cũng thường trực trmôi.

“Đã tới rồi a.”

Thu lại suy nghĩ, Bách Nạp Tư một tay xách chiếc bánh kem mang về cho Hứa Vãn Tinh, tay kia cầm áo khoác bước lên lầu.

Hứa Vãn Tinh đang khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, chăm chú nhìn màn hình lớn, động tác tay không ngừng nghỉ.

“Yeah! Cuối cùng cũng thắng rồi!”

Hứa Vãn Tinh ném chiếc tay cầm sang một bên, nhéo Tiểu Hắc đang hóng chuyện, lắc lắc: “Tiểu Hắc, em nói xem chị có phải là thiên tài trò chơi không hả? Nói nhanh nói nhanh.”

Tiểu Hắc thè lưỡi rắn, vặn vẹo thân mình, răng nanh để lại hai dấu cắn trên cổ tay Hứa Vãn Tinh.

Nghe thấy tiếng mở khóa cửa, Hứa Vãn Tinh nhảy xuống khỏi sô pha. Khi Bách Nạp Tư mở cửa, đón chào anh là một người một rắn cùng nhào vào lòng.

Hứa Vãn Tinh: “Em đã thông quan toàn bộ trò chơi này chiều nay rồi!”

Bách Nạp Tư ném bộ vest ở khu vực sảnh vào, rảnh tay bế Hứa Vãn Tinh lên, hôn một cái lên khóe miệng cô.

“Vãn Tinh thật lợi hại.”

Tiểu Hắc: “……”

Còn ai quan tâm đến rắn nữa không? Nó vẫn là một con rắn chưa thành niên mà.

Cậu đúng là đồ xấu xa mà!

Bách Nạp Tư đặt bánh kem lên bàn ăn. Tiểu Hắc bị mùi thơm hấp dẫn, giãy giụa bò xuống khỏi tay Hứa Vãn Tinh.

Bách Nạp Tư ôm Hứa Vãn Tinh đi về phía phòng ngủ. Hứa Vãn Tinh vòng tay ôm lấy cổ anh, có chút nghi hoặc: “Sao em cảm giác hôm nay tâm trạng anh không tốt lắm?”

Bách Nạp Tư: “Không sao, chỉ là việc thu mua Ryan Trị Liệu trước đây xảy ra chút vấn đề.”

Việc công ty của Bách Nạp Tư, cô không tiện can thiệp. Hứa Vãn Tinh hỏi: “Là cái Ryan Trị Liệu mà mẹ em lần trước hỏi anh đó hả?”

“Ừm. Lần trước em nói bố em từng là nhân viên làm việc ở Ryan Trị Liệu.” Bách Nạp Tư vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Hứa Vãn Tinh.

Hứa Vãn Tinh nhíu mày, cố gắng lục tìm trong đầu những ấn tượng về bố, đáng tiếc vẫn không có thêm thu hoạch nào.

“Em không có ấn tượng gì về bố em hết… Trong lời mẹ em kể, ông ấy là một con ma cuồng công việc thực thụ. Lúc mẹ em sinh em, ông ấy vẫn còn ở phòng thí nghiệm làm thí nghiệm. Vì ông ấy luôn không về nhà, mẹ em một mình nuôi em. Sau này mẹ em không chịu nổi nữa nên ly hôn.”

Bách Nạp Tư: “Bố em tên là Tống Viễn?”

Hứa Vãn Tinh gãi đầu, có chút tò mò: “Sao anh biết? Mẹ em nói trước đây em bị bệnh một trận nên đã quên nhiều chuyện lắm. Nhà em cũng rất ít ảnh hay tài liệu gì về bố em, mẹ em có vẻ rất phản kháng khi nhắc đến ông ấy.”

“Đúng rồi, sao tự nhiên anh lại nhắc đến chuyện này?”

Ánh mắt Bách Nạp Tư dịu đi đôi chút. Anh hôn Hứa Vãn Tinh, chiếm lấy môi dưới cô, khiến suy nghĩ của cô lập tức bị kéo đi xa.

Trong lòng Bách Nạp Tư vẫn còn nghi hoặc nên anh hôn không được chuyên tâm. Đến khi cảm giác đau nhẹ truyền đến trên môi, anh mới lấy lại tinh thần.

Hứa Vãn Tinh cau mày: “Hôm nay anh làm sao vậy? Hôn cũng không chuyên tâm?”

Ánh mắt Bách Nạp Tư thoáng qua xin lỗi: “Xin lỗi em Vãn Tinh, hôm nay công việc có chút mệt.”

Hứa Vãn Tinh kéo cà vạt anh về phía trước. Bách Nạp Tư thuận thế ngã xuống giường, cả khuôn mặt vùi vào trong chăn.

Hai người nằm trên giường, mỗi người ôm một tâm sự riêng.

Hứa Vãn Tinh có chút mơ hồ. Cô nghĩ, cho dù chưa ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy. Tại sao Bách Nạp Tư hôn môi lại không có phản ứng sinh lý? Chẳng lẽ suy đoán trước đây là sự thật?

Bách Nạp Tư, anh ấy bị liệt dương sao?!

Bách Nạp Tư không hề hay biết hình tượng của mình trong lòng Hứa Vãn Tinh đã biến thành một bình hoa chỉ để ngắm chứ không dùng được.

Anh vẫn đang suy nghĩ về những lời Tống Viễn đã nói.

Tống Viễn từng nói với 014, tức là Đồ Nhạc: “Cậu gần bằng tuổi con gái tôi.”

Tuổi của Đồ Nhạc và Hứa Vãn Tinh là bằng nhau.

Mười một năm trước, Hứa Vãn Tinh và Đồ Nhạc đều mới 13 tuổi.

Năm đó, anh và Đồ Nhạc chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm. Vụ nổ đó có động tĩnh rất lớn, tin tức lúc đó đưa tin không một ai còn sống sót.

Tống Viễn làm thế nào còn sống sót sau vụ nổ, hơn nữa lại còn “tái sinh” thông qua Ryan Trị Liệu?

Mẹ Hứa rốt cuộc biết bao nhiêu sự thật? Việc dị biến thể thường xuyên gây thương tích gần đây rốt cuộc có liên quan đến Tống Viễn hay không?

Tất cả những chuyện này khó bề phân biệt, khó có thể biết rõ.

Bên ngoài cửa truyền đến tiếng động. Bách Nạp Tư và Hứa Vãn Tinh, mỗi người đang ôm một tâm sự riêng, cùng nhau thò đầu ra.

Hứa Vãn Tinh vừa bước ra xem, liền sững sờ tại chỗ.

Chiếc bánh kem Bách Nạp Tư mua, giờ chỉ còn lại một chút tàn dư. Ở chính giữa, một cục gì đó đen thui đang cuộn tròn.

“Tiểu Hắc?”

Hứa Vãn Tinh lên tiếng hỏi một cách không chắc chắn.

Tiểu Hắc từ trong đống kem thò đầu ra. Cả con rắn béo lên cả một vòng.

Mợ, mợ ơi, cái này ngon quá!

Bách Nạp Tư: “……”

Bách Quân Tâm rốt cuộc đã sinh ra cái thứ vô tâm vô phế này với ai?

Suốt một cái bánh kem sáu tấc vị sô cô la đã bị Tiểu Hắc ăn sạch. Càng buồn cười hơn, vốn là một con rắn trắng, sau khi bò lâu trong đống bơ sô cô la, nó đã dính đầy mình màu đen.

Bách Nạp Tư lạnh mặt nhéo con rắn đang ăn vui vẻ tột cùng lên, đặt vào rổ. Anh dùng khăn ướt lau từ đầu đến đuôi cho nó sạch sẽ.

Tiểu Hắc lắc lắc đầu. Vị Hắc Đại Vương đẹp trai ngời ngời của mình lại quay về rồi!

Hứa Vãn Tinh nhìn cái bụng tròn vo của nó, có chút lo lắng mở lời: “Bách Nạp Tư, nó ăn như vậy có sao không anh?”

Bách Nạp Tư đưa tay sờ bụng Tiểu Hắc. Căng phồng, trông không giống chỉ vừa ăn bánh kem.

“Hôm nay em đã cho nó ăn những gì ththế?”

Nhắc đến chuyện này, Hứa Vãn Tinh liền có chuyện để nói.

“Hôm nay nó đã ăn năm con chuột nhỏ và một miếng bò bít tết nguyên miếng, còn bị em bắt được hai lần đi ăn vụng chuột nhỏ nữa.”

Bách Nạp Tư rũ mắt nhìn thẳng Tiểu Hắc. Con rắn nhỏ sau đó chột dạ dời ánh mắt đi.

“Chắc không sao đâu. Nó không yếu ớt như vậy.”

Rắn con đen tuyền thè lưỡi hưởng ứng, đúng rồi, đúng rồi, con cũng không phải là cái con rắn cảnh mong manh yếu ớt đâu chứ.

Đã khuya, Bách Nạp Tư bị một trận tiếng rầm rì đánh thức. Anh mở đèn ngủ, Tiểu Hắc đang nằm trong rổ, cả thân cuộn tròn lại.

“Đau bụng à?”

Tiểu Hắc ủ rũ ngóc đầu lên.

Cậu ơi, bụng con có giun.

Bách Nạp Tư thở dài, vừa chuẩn bị xuống giường đi tìm thuốc cho nó, thì Hứa Vãn Tinh mơ mơ màng màng mở mắt.

“Bách Nạp Tư?”

Anh quay đầu lại ôm cô vào lòng vỗ nhẹ, “Em ngủ đi, không có việc gì đâu.”

Tiểu Hắc ở phía sau sốt ruột đến mức vặn mình thành một vòng xoắn: Có việc đấy cậu ơi, con sắp đau chết rồi.

Hứa Vãn Tinh giãy giụa ngồi dậy, dụi dụi mắt: “Tiểu Hắc có phải ăn quá nhiều nên khó chịu không?”

Thấy cô ngồi dậy, anh Bách Nạp Tư kéo chăn lên, ôm cô vào lòng.

“Có một chút, không nghiêm trọng lắm đâu, anh đi tìm cho nó chút thuốc.”

Cơn buồn ngủ của Hứa Vãn Tinh lập tức tan biến: “Nghiêm trọng lắm sao? Hay là mình đi khám bác sĩ đi.”

Anh không lay chuyển được cô, hai người đành tìm đến một phòng khám thú cưng gần đó.

Tiểu Hắc vẫn còn hơi hưng phấn, đang ngẩng đầu quan sát xung quanh, đột nhiên một tiếng chó sủa khiến nó giật bắn cả mình.

Hứa Vãn Tinh nói: “Bác sĩ, nó hình như ăn hơi nhiều, bụng có một cục cứng cứng ạ.”

Phòng khám thú cưng lúc rạng sáng vẫn sáng đèn. Tiểu Hắc được đặt lên bàn trị liệu, cuộn tròn lại, đầu ủ rũ.

“Hệ tiêu hóa của rắn rất yếu ớt,” bác sĩ đẩy gọng kính, “huống chi đây là rắn con. Tuy nhiên, không có gì đáng ngại, chỉ là ăn quá nhiều không tiêu hóa được, uống chút thuốc là ổn thôi.”

“Bây giờ thì biết xấu hổ chưa?” Hứa Vãn Tinh chọc nhẹ vào đầu nó.

Nửa đêm náo loạn một hồi này, Hứa Vãn Tinh trở về là ngủ thiếp đi ngay, đến nỗi Bách Nạp Tư đi làm lúc nào cô cũng không hay biết.

Vừa mở mắt đã là 11 giờ. Tiểu Hắc đang ngủ say trên gối đầu bên cạnh. Cô vươn tay sờ sờ bụng nó, may mà cục sưng đã nhỏ đi một chút.

Chuông cửa vang lên, Hứa Vãn Tinh hơi nghi hoặc, giờ này ai lại đến?

Vừa mở cửa, một người phụ nữ mặc chiếc váy dài xẻ tà cao màu đỏ rượu đứng trước mặt. Mái tóc xoăn sóng lớn màu nâu bồng bềnh, tô son môi màu đỏ tươi cổ điển, đuôi mắt hất lên, hàng mi cong vút và đậm nét, đường kẻ mắt sắc sảo.

Hứa Vãn Tinh hỏi: “Xin chào, cô tìm ai ạ?”

Bách Quân Tâm đưa tay ra: “Chào em, chị là chị gái của Bách Nạp Tư, Bách Quân Tâm.”

Hứa Vãn Tinh vội vàng bắt tay, “Chào chị, chào chị ạ.”

Sao lại đột ngột gặp phụ huynh như vậy chứ?

Bách Quân Tâm dẫm lên đôi giày cao gót mười phân bước vào nhà. Vốn đã sở hữu vóc dáng cao gầy, đi thêm giày cao gót khiến cô ấy cao hơn Hứa Vãn Tinh hẳn một cái đầu. Hứa Vãn Tinh nói chuyện với cô ấy phải ngước mặt lên.

Bách Quân Tâm nhìn quanh một vòng, mở lời với vẻ hơi khó chịu: “Bách Nạp Tư lại đưa em về sống ở loại nhà này sao?”

“Dạ?” Hứa Vãn Tinh hơi bối rối.

Ý chị ấy là loại nhà nào? Căn hộ này của Bách Nạp Tư nằm ngay trung tâm thành phố, đất đai tấc vàng mà.

“Lần đầu gặp em, chị không chuẩn bị được quà đặc biệt nào, cái này tặng em nhé.”

Bách Quân Tâm lấy từ trong túi ra một chiếc hộp đặt trên bàn trà, “Em xem đeo lên có hợp không.”

Hứa Vãn Tinh rụt rè cầm lên, đó là một chiếc vòng ngọc phỉ thúy, trong suốt không tì vết, trông cực kỳ quý giá.

“Chị ơi, cái này quý quá, em không thể nhận được.”

Bách Quân Tâm nói: “Có gì mà quý, cứ nhận đi. Bách Nạp Tư nhiều tiền lắm, đừng tiết kiệm cho nó, ngày thường nên tiêu thì cứ tiêu, không có tiền thì tìm chị mà lấy cũng được.”

Chỉ vài câu nói, thiện cảm của Hứa Vãn Tinh dành cho Bách Quân Tâm đã tăng lên gấp bội.

Bách Quân Tâm tiếp lời: “À phải rồi, em và Bách Nạp Tư định khi nào đăng ký kết hôn?”

Hứa Vãn Tinh đáp: “Trước đây chúng em có dự định, nhưng sau đó xảy ra một vài chuyện nên bị trì hoãn mất ạ.”

Bách Quân Tâm gật đầu, cậu em trai này của cô thật chẳng biết cố gắng gì cả, xem ra chỉ có thể dựa vào người chị này thúc đẩy một chút.

Bách Quân Tâm nghiêng người về phía trước, ý bảo Hứa Vãn Tinh lại gần. Mùi hương nước hoa thoang thoảng của cô ấy quấn quýt quanh cô.

“Em và Bách Nạp Tư đã tiến triển đến bước nào rồi? Đã làm chuyện đó chưa thế?”

Hứa Vãn Tinh bị câu hỏi thẳng thừng của cô ấy làm cho giật mình, ho khan vài tiếng.

“Em…” Mặt Hứa Vãn Tinh đỏ bừng. Bách Nạp Tư trông có vẻ trầm lặng, sao chị gái của anh ấy lại tấn công trực diện như vậy chứ?

Bách Quân Tâm thầm thở dài trong lòng.

Thời bằng tuổi Hứa Vãn Tinh, cô đã chơi bời không biết trời đất là gì, còn Hứa Vãn Tinh thì vẫn chưa được tận hưởng ngày tháng tươi đẹp đã bị Bách Nạp Tư chiếm đoạt về nhà. Ánh mắt Bách Quân Tâm nhìn cô mang theo sự thương hại.

“Nghe Bách Nạp Tư nói, em nuôi một con rắn nhỏ, có tiện cho chị xem một chút không?”

Hứa Vãn Tinh đáp: “Đương nhiên được ạ, nhưng ngày hôm qua nó ăn nhiều bị đầy bụng, có lẽ không được tỉnh táo lắm.”

Bách Quân Tâm: “…?”

Cô vừa nghe thấy gì thế này?

Hứa Vãn Tinh bế Tiểu Hắc từ phòng ngủ ra. Tiểu Hắc ngửi thấy mùi quen thuộc trong không khí, đột nhiên ngẩng đầu.

Mẹ ơi!

Bách Quân Tâm che mặt, ý đồ trốn tránh. Con trai cô tại sao lại ngốc nghếch đến mức này.

“Chị cũng rất muốn nuôi rắn, em có thể cho chị mang nó về nuôi vài ngày được không?”

Hứa Vãn Tinh gật đầu không ngừng: “Được ạ, được ạ.”

Bách Quân Tâm khởi động xe. Tin nhắn của Bách Nạp Tư hiện lên trên điện thoại di động.

S: Sao lại đưa Tiểu Hắc đi rồi?

Bách Quân Tâm cau mày. Tiểu Hắc? Ai? Cô ấy liếc nhìn con rắn nhỏ với thân thể bị trắng bệch, cảm thấy không thể tin được.

Bách: Em đặt tên cho con trai chị là Tiểu Hắc?

S: Đây là trọng điểm sao?

Bách: Dạo này chẳng phải em sắp vào kỳ nóng lên sao? Sao? Chịu được có con rắn đực trong địa bàn của mình à?

Bách: Vì nghĩ cho sự an toàn của con trai chị, chị phải tạm thời để nó tránh xa em một thời gian thôi.

Bách: Cố lên chút đi, em trai à.

S: …


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 18: Tiểu Hắc bị bệnh
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...