Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 21: Xong việc

Nếu lại cho Hứa Vãn Tinh một cơ hội nữa, cô tuyệt đối sẽ không hoài nghi Bách Nạp Tư liệu có “được” hay không nữa.

Mí mắt cô run rẩy, bị một ánh nhìn nóng rực chăm chú chiếu tới.

Bách Nạp Tư chống đầu, một bàn tay vỗ nhẹ trên lưng Hứa Vãn Tinh.

“Vãn Tinh còn muốn giả vờ ngủ tới khi nào?”

Bị vạch trần, Hứa Vãn Tinh hung tợn mở mắt ra, lại không ngờ dáng vẻ bây giờ của cô lại chỉ càng k*ch th*ch d*c v*ng của Bách Nạp Tư hơn.

“Anh..” Vừa mở miệng cô liền bị giọng nói khàn đặc của bản thân dọa cho hoảng, “Bách Nạp Tư anh… không phải là người mà!”

Bách Nạp Tư cọ cọ mặt cô, ngữ điệu tràn đầy thoả mãn: “Vốn dĩ cũng không tính là người mà.”

Giọng của Bách Nạp Tư mang theo chút khàn khàn sau khi “xong việc”, hơi thở ấm áp phả lên gáy cô.

Hứa Vãn Tinh: “……’”

Hứa Vãn Tinh tức giận mà vươn chân đạp Bách Nạp Tư một cái, lại không cẩn thận trẹo đến eo.

“Ui da..”

Hứa Vãn Tinh nằm bò trên giường, cô cuối cùng cũng hiểu cái cách miêu tả cảm giác “như bị xe cán qua” trong tiểu thuyết là như nào rồi.

Bách Nạp Tư quả thực không phải người, một khắc cũng chưa từng ngừng lại.

“Chỗ này mỏi sao?”

Lòng bàn tay ấm áp xoa xoa eo cô, lực của anh rất vừa, như gãi đúng chỗ ngứa, cô nhịn không được phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn, thân thể căng chặt cũng thả lỏng lại.

Mặt Hứa Vãn Tinh chôn ở trong chăn, giọng nói rầu rĩ: “Mấy giờ rồi?”

Bách Nạp Tư nhìn thời gian, “Bốn giờ chiều rồi.”

Hứa Vãn Tinh: “……”

Ngủ gần 24 giờ rồi.

Động tác Bách Nạp Tư trên tay vẫn chưa ngừng, như đột nhiên nhớ tới cái gì.

“Vãn Tinh, hình như em quên một việc rồi.”

“Cái gì?” Hứa Vãn Tinh nghi hoặc mở miệng.

Bách Nạp Tư: “Em cứ thế “ngủ” anh kiểu này, đến một cái danh phận cũng không cho anh à?”

Anh rũ mắt thoạt nhìn thật đáng thương, nhưng đó là khi bỏ qua bàn tay đang làm loạn trên eo cô mà thôi.

“Vậy anh muốn bây giờ đi đăng ký à?” Hứa Vãn Tinh tức giận mở miệng, “Anh cảm thấy bây giờ em có thể ra ngoài gặp người không hả?”

Làn da lộ ra bên ngoài của cô tràn đầy dấu vết chấm chấm đỏ đỏ, không biết còn tưởng cô bị dị ứng rồi đó.

Bách Nạp Tư: “Anh xin lỗi.”

“Nhưng rõ ràng đêm qua Vãn Tinh cũng……”

“Bách Nạp Tư!” Hứa Vãn Tinh gấp gáp tránh nguy che miệng anh lại, “Đừng có cái gì cũng nói ra bên ngoài chứ.”

Bách Nạp Tư vươn đầu lưỡi ra, Hứa Vãn Tinh cảm thấy xúc cảm trên lòng bàn tay có chút trơn ướt, nhịn không được rút tay về.

Lại bị Bách Nạp Tư nắm chặt tay lại, Hứa Vãn Tinh tức giận đá anh một cái, “Tránh ra, em đói bụng rồi.”

Bách Nạp Tư hôn nhẹ lên môi cô: “Anh đi nấu cơm, em muốn ăn gì?”

Hứa Vãn Tinh: “Tùy anh.”

Hứa Vãn Tinh mặc áo hai dây ngồi bên bàn ăn, chậm rãi uống chén cháo yến mạch mà Bách Nạp Tư vừa mới nấu xong.

Cô chống tay nhìn người đàn ông đang bận rộn trong bếp. Bách Nạp Tư để trần nửa thân trên, chỉ mặc một chiếc tạp dề màu hồng nhạt. Chiếc tạp dề đó là do cô lần trước đi siêu thị thấy giảm giá còn chín đồng chín nên tiện tay mua.

Thế mà, khi mặc lên người Bách Nạp Tư, nó lại trông giống như một món đồ thời trang cao cấp, xa xỉ nào đó vậy.

Theo động tác của Bách Nạp Tư, cơ lưng cơ ngực nhìn không sót cái nào, Hứa Vãn Tinh không thể không cho chính mình một like, đàn ông á mà, vẫn phải tìm to lớn một chút, ít nhất về phần cảm quan thật sự rất đã.

Trên lưng anh có không ít vết cào đỏ từ móng tay ra, người khởi xướng còn đang chăm chú ngậm thìa ngắm cơ bắp nữa.

Khi cô còn đang miên man suy nghĩ, Bách Nạp Tư đã bưng đồ ăn ra.

Bách Nạp Tư: “Tùy của em đó.”

“Cái gì cơ?” Hứa Vãn Tinh nhất thời chưa hiểu, ngay sau đó cô mới nhận ra đó là câu cô vừa thuận miệng nói ra lúc nãy.

“Bách Nạp Tư.”

Bách Nạp Tư chỉnh lại thần sắc, “Sao em đột nhiên lại nói chuyện nghiêm túc vậy?”

Hứa Vãn Tinh vốn chỉ định nghịch một chút, trêu Bách Nạp Tư vài câu. Ai ngờ anh lại không chịu được trêu, chiếc tạp dề không biết từ lúc nào đã bị kéo lệch.

Cơ ngực vì thế mà nửa ẩn nửa hiện, cố tình Bách Nạp Tư còn cúi xuống, nhìn chằm chằm cô.

Hứa Vãn Tinh: “…”

Nói chuyện đàng hoàng được không? Một cái bình A mà bỗng đổi sang chiêu mạnh thế này.

Hứa Vãn Tinh nghiêm mặt: “Không có gì, chỉ là muốn trêu anh một chút.”

“Gần đây em cảm giác anh hơi… ooc.”

Bách Nạp Tư nhíu mày: “Ooc là ý gì?”

Bách Nạp Tư đặt tay cô lên cơ ngực mình:

“Anh ngày nào cũng tập đấy.”

“Anh biết anh lớn tuổi hơn em. Mấy câu nói đùa hay mấy từ các em hay dùng, anh theo không kịp, nhưng anh sẽ học… để hiểu Vãn Tinh hơn.”

Giọng anh thành khẩn đến mức Hứa Vãn Tinh không nhịn được, đưa tay bóp hai má anh. Bách Nạp Tư cũng mặc kệ, để cô tha hồ bóp nắn lung tung.

“Không cần phải vì lấy lòng em mà cố gắng hiểu hay hòa vào những gì anh không thích.” Cô bật cười, “Với lại đàn ông ba mươi mới đúng tuổi đẹp. Mà nói gì mà ‘các em người trẻ tuổi’, anh cũng là người trẻ tuổi mà.”

Hứa Vãn Tinh nhón người lên, cắn nhẹ một cái lên mặt anh, cố tình để lại dấu răng như trêu chọc.

“Huống gì, là em thích anh. Dù anh có bảy tám chục tuổi, em vẫn thích.”

Bách Nạp Tư: “Vậy bỏ qua gương mặt này của anh thì sao?”

Hứa Vãn Tinh: “Không bỏ được.”

Bách Nạp Tư: “…”

Thấy anh bị chặn họng, Hứa Vãn Tinh cười đến mức cả người mềm xuống, lúc ẩn lúc hiện trong vòng tay anh.

“Còn nữa, bây giờ em đang thất nghiệp. Nếu Bách tổng không nuôi em, em phải lang bạt đầu đường xó chợ, tối đến ngủ dưới gầm cầu mất thôi.”

Cô làm bộ đáng thương hết sức.

Bách Nạp Tư dụi mặt vào má cô: “Anh muốn nuôi Vãn Tinh cả đời.”

Hứa Vãn Tinh mặt mũi vô cảm, buông một câu lạnh tanh:

“Tất nhiên rồi. Với mức độ kiểm soát như hiện tại, ngày đầu tiên em ngủ dưới gầm cầu là tối đó em bị b·ắn c·hết luôn.”

Bách Nạp Tư bị cô chọc cười, ôm chặt người vào lòng. Hứa Vãn Tinh đang ngồi trên ghế liền bị anh bế sang đặt lên đùi mình. Bắp chân anh rắn chắc đến mức cô bị cộm, ngồi không thoải mái chút nào.

Hứa Vãn Tinh đưa tay vuốt nhẹ vành tai Bách Nạp Tư, trong lòng hơi xao động, có chút mơ hồ.

Bách Nạp Tư hỏi: “Vãn Tinh muốn mở tiệm bánh à?”

Hứa Vãn Tinh bật dậy: “Sao anh biết?”

Bách Nạp Tư nói: “Lần trước em nằm viện, Lâm Nam có nhắc qua. Đúng lúc anh nghe được.”

“Ờm… đúng là em có nghĩ vậy.” Hứa Vãn Tinh lại ngả người vào lòng anh, tìm vị trí thoải mái hơn. “Tiền trong tay em cũng đủ để mở một cửa hàng. Chỉ là cụ thể nên kinh doanh kiểu nào thì em vẫn chưa nghĩ xong.”

Bách Nạp Tư hỏi, giọng hơi u oán:

“Nghe ý em nói… là không định dùng tiền của anh sao?”

Hứa Vãn Tinh bật cười: “Em có tiền mà.”

Bách Nạp Tư không phục: “Anh cũng có tiền. Với lại tiền của anh chẳng phải để em tiêu sao?”

Hứa Vãn Tinh chớp mắt: “Đợi lúc em thiếu tiền, em sẽ hỏi anh.”

Không nói nhiều, Bách Nạp Tư lấy điện thoại, thao tác rất thuần thục—trực tiếp tăng hạn mức thân thiết của cô lên cao nhất.

“Sau này tiêu cái gì thì quẹt thẻ này.”

Hứa Vãn Tinh giả vờ kinh ngạc: “Giám đốc Bách đúng là có thực lực nha.”

Nói xong chuyện mở cửa hàng, Hứa Vãn Tinh bắt đầu lướt mạng tìm ý tưởng trang trí. Nhưng xem một vòng, cái nào cũng không đúng ý cô.

Lâm Nam gửi cho cô thông tin liên hệ của một nhà thiết kế trang trí nội thất. Hứa Vãn Tinh nhìn danh thiếp được gửi đến, thầm thì lẩm bẩm: đây thật sự là một nhà thiết kế sao?

Ảnh đại diện là một chú vịt màu vàng, đội chiếc mũ rơm, kèm theo dòng chữ bên cạnh: “Lại không trúng rồi.”

Tuy rằng đánh giá một người qua ảnh đại diện là không hay, nhưng Hứa Vãn Tinh thực sự bắt đầu nghi ngờ về năng lực của nhà thiết kế này.

ovo: Xin chào.

Đối phương trả lời rất nhiệt tình, gửi liền một tràng tin nhắn.

hào: Chị Vãn Tinh chào chị ạ! Em là đàn em của chị Lâm Nam trong trường. Nghe chị Lâm Nam nói chị muốn trang trí cửa hàng, nên em mạo muội xin được thử một chút.

hào: Đây là vài bản thiết kế tiêu biểu của em, chị xem thử. Nếu có phong cách nào hợp ý, chúng ta có thể bàn bạc thêm.

Cậu nhóc gửi một loạt hình ảnh. Thiết kế bài bản, tốt nghiệp chính quy, giờ có cả studio riêng. Xem mấy bản vẽ đó, Hứa Vãn Tinh phải lau mắt nhìn lại—thực lực thật sự không tệ.

ovo: Vậy phần thiết kế cửa hàng giao cho em rồi. Đến lúc thi công, chị sẽ tự tìm đội thợ.

hào: Cảm ơn chị Vãn Tinh ạ!

hào: À… vậy em có thể hỏi một câu không ạ?

Học đệ bỗng nhiên ấp úng, Hứa Vãn Tinh vung tay ra.

ovo: Em hỏi thoải mái đi!

hào: Chị Lâm Nam gần đây trả lời tin nhắn không nhanh lắm, em muốn hỏi một chút… chị ấy có đối tượng chưa ạ?

Hứa Vãn Tinh nhướng mày, xem ra là đào hoa của Lâm Nam rồi.

Cô không trả lời, chỉ chụp ảnh màn hình gửi lại cho Lâm Nam.

ovo: Hỏi cậu kìa.

phong tâm khóa ái: …

phong tâm khóa ái: Không phải đang nói chuyện trang trí cửa hàng sao, sao lại biến sang chuyện của tớ rồi?

ovo: Ai mà biết được? Cậu học đệ kia đã bị người nào đó mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi.

phong tâm khóa ái : Cậu bảo cậu ta qua mà hỏi tớ.

Hứa Vãn Tinh nhịn không được tặc lưỡi. Gặp phải kiểu người như Lâm Nam—”Tôi có thể thích anh, nhưng anh không được phép thích tôi”—cậu học đệ kia coi như xong rồi.

ovo: Cô ấy bảo em qua hỏi cô ấy ^ ^

Sau khi trả lời tin nhắn của hai người, Hứa Vãn Tinh ôm cái gối kê trước người. Cô tự nhủ, không có Tiểu Hắc ở nhà, cô quả thực thấy hơi không quen.

ovo: Khi nào có thể đón Tiểu Hắc về được nhỉ?

S: Vãn Tinh nhớ Tiểu Hắc sao?

ovo: Có chút a.

Bách Nạp Tư nhấp một ngụm rượu, vẫn im lặng không nói.

Người đối diện run rẩy đứng ngồi không yên, mồ hôi lạnh theo trán chảy ròng xuống.

S: Anh gửi tin nhắn cho Bách Quân Tâm bảo chị ấy đưa nó về nhé.

ovo: Không cần đâu, hay là anh cho em địa chỉ của chị anh, em tự đi đón nhé.

Nhìn sticker mà Hứa Vãn Tinh gửi tới, Bách Nạp Tư không nhịn được cong môi cười, thật đáng yêu.

Người đối diện thấy khóe miệng Bách Nạp Tư nở nụ cười, sợ đến mức chân mềm nhũn, chỉ muốn khuỵu xuống đất.

“Tổng… Tổng Giám Đốc Bách, bản hợp đồng này có vấn đề gì sao ạ?”

Bách Nạp Tư thu lại nụ cười, ánh mắt sắc bén liếc anh ta một cái.

“Rác rưởi.”

Người phụ trách lau mồ hôi trên trán, “Thế thì ngài vừa rồi…”

Tiểu Sách đứng phía sau Bách Nạp Tư nhìn thấy rõ ràng, nghe vậy liền lặng lẽ đảo mắt.

Rõ ràng là sếp của anh ta thấy tin nhắn của bà chủ nên mới cười.

Bách Nạp Tư: “Ai cho anh cái gan động tay động chân trên hợp đồng?”

“Tham vọng không nhỏ, dám lập tức ăn chặn của Cảnh Dực năm phần trăm lợi nhuận.”

Bách Nạp Tư lạnh lùng nói.

Người đối diện hận không thể quỳ xuống ngay tại chỗ, giọng nói run rẩy, sắc mặt tái mét.

“Tổng Giám Đốc Bách nói thế này…, nhất định là nhân viên thực tập tính nhầm số liệu, tôi sẽ lập tức bảo cậu ta cút về làm lại ạ.”

“Không cần, thành ý hợp tác của quý công ty không được tốt cho lắm.”

“Tìm đối tác khác đi.”

Nhận được địa chỉ, Hứa Vãn Tinh thay một bộ quần áo nhẹ nhàng rồi định ra ngoài.

Cô vừa ngân nga hát vừa ngồi vào xe. Tin nhắn của Đồ Nhạc gửi tới.

nhạc. : Nghe nói cô muốn mở cửa hàng sao?

nhạc. : Khi nào thế? Tôi muốn đi cổ vũ! Có một tin tốt cô có muốn nghe không?

Hứa Vãn Tinh vừa khởi động xe, vừa trả lời.

ovo: Hoan nghênh anh đến cổ vũ nhé, tin tốt gì thế, nói mau nào.

Đồ Nhạc gửi tới một đoạn ghi âm rất dài, Hứa Vãn Tinh điều chỉnh ghế ngồi, tiện tay bấm mở.

“Vãn Tinh… Chào chị…”

Đó là một giọng nữ xa lạ, Hứa Vãn Tinh không nhận ra là ai.

Người gửi ghi âm rõ ràng có chút bối rối, giọng nói run run, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng Hạt Dẻ ở bên cạnh cổ vũ.

“Em là Tiểu Anh đây.”

Nghe thấy cái tên đó, mắt Hứa Vãn Tinh sáng lên, là Tiểu Anh!

Vừa định trả lời, đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, Hứa Vãn Tinh nhất thời không kịp chuẩn bị nên không thể né tránh.

Chiếc điện thoại rơi xuống dưới ghế.

Tin nhắn của Đồ Nhạc vẫn liên tục hiện ra:

nhạc. : Bất ngờ không, ngạc nhiên không! Cô nói xem đây có phải là tin tốt không, Tiểu Anh hiện tại đã hoàn toàn bình phục rồi đấy, nghe cô nói muốn mở cửa hàng, cô ấy còn muốn đến giúp cô nữa kìa.


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 21: Xong việc
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...