Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 15: Con non
Hứa Vãn Tinh mở mắt ra vì một trận ồn ào. Cô theo bản năng đưa tay sờ bên cạnh, tối qua Bách Nạp Tư đã ngủ cùng giường với cô.
“Bách Nạp Tư?”
Hứa Vãn Tinh ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhịn không được ngáp một cái, “Anh đang nói chuyện với ai vậy?”
Tầm mắt của cô bị chiếc rổ nhỏ trên bàn thu hút. Bách Nạp Tư đang đứng trước chiếc rổ, trông vẻ mặt có vẻ hơi nghiêm trọng.
“Bách Nạp Tư?”
Sẽ không lại là dị biến thể nữa chứ…
Anh Bách Nạp Tư hơi đau đầu, sớm biết đã không để Bách Quân Tâm biết, con nhóc này y hệt tính nết của chị ấy.
Nghe thấy giọng cô, anh quay đầu lại, theo bản năng nở nụ cười:
“Tay em còn thấy không thoải mái không?”
Hứa Vãn Tinh giơ tay lắc lắc, “Không có, vẫn chưa tháo băng được sao?”
“À đúng rồi, vừa nãy anh nói chuyện với ai thế? Nghe ồn ào quá.”
“Có phải Đồ Nhạc đến không?”
Cô Hứa Vãn Tinh nhón chân nhảy tót đến trước chiếc rổ, tò mò gõ gõ: “Cái gì thế này?”
Bách Nạp Tư đỡ cô từ phía sau, Hứa Vãn Tinh nhân tiện được đà, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người anh.
Bách Nạp Tư: “Em không phải muốn nuôi rắn sao? Anh bảo Tiểu Sách mua một con có tính cách hiền lành một chút này.”
Hứa Vãn Tinh có chút kinh ngạc, “Nhanh thế cơ à?”
Cô dùng khuỷu tay cọ cọ cánh tay anh Bách Nạp Tư, tò mò hỏi: “Anh trả Tiểu Sách bao nhiêu lương vậy? Cậu ấy tận tâm tận lực ghê.”
Anh đưa tay nhấc nắp chiếc rổ lên, nghe vậy, khóe mắt ánh lên ý cười.
“Lương rất cao, hơn nữa cậu ấy tự phong cho mình là ‘Trợ lý vàng’ đấy.”
Một con rắn nhỏ toàn thân trắng muốt, chỉ có đỉnh đầu có chút màu đen, đang cuộn tròn như khoanh nhang muỗi, ngoan ngoãn nằm trong rổ.
Thấy ánh sáng, nó hơi tò mò ngẩng đầu lên, đối diện với Hứa Vãn Tinh.
Hứa Vãn Tinh nhịn không được muốn đưa tay ra sờ, nhưng lại mang theo một nỗi sợ hãi vốn có với loài rắn, tay cô đưa đến nửa chừng lại muốn rụt về. Không ngờ, con rắn nhỏ như thể hiểu được lòng người, chủ động cọ cọ vào tay cô.
Hứa Vãn Tinh có chút kinh ngạc xen lẫn thích thú: “Bách Nạp Tư anh xem! Nó đáng yêu quá đi mất.”
Bách Nạp Tư gật đầu, đưa tay bế cô lên, đặt cô ngồi xuống ghế sofa.
“Em ngồi đây đi, anh mang nó ra cho em xem, đứng lâu không thoải mái đâu.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu.
Bách Nạp Tư rũ mắt nhìn con rắn trong rổ, đồng tử trong thoáng chốc biến thành đồng tử dọc, thè chiếc lưỡi chẻ đôi ra cảnh cáo nó.
Thành thật một chút, cẩn thận cậu ném con qua bên kia.
Con rắn nhỏ ngửa đầu, thè lưỡi, liếc nhìn Hứa Vãn Tinh đang ngồi trên sofa với vẻ mặt chờ mong, khẽ híp con ngươi lại.
Cậu à, mợ trông không giống người sợ rắn chút nào đâu ^^
Bách Nạp Tư hít một hơi thật sâu, đưa tay ra có chút thô bạo, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào vảy rắn thì anh lại giảm nhẹ lực.
Con rắn nhỏ bị nhấc khỏi thân mình, vặn vẹo như chiếc bánh quai chèo trong không trung.
“Anh nhẹ tay một chút, hình như nó hơi khó chịu đấy, chắc là nó vẫn còn là con non thôi mà.”
Hứa Vãn Tinh nhìn con rắn đang vặn vẹo, nhịn không được lên tiếng.
Bị ánh mắt trách móc của Bách Nạp Tư nhìn chằm chằm, Hứa Vãn Tinh ho nhẹ hai tiếng, lầm bầm nhỏ giọng: “Không phải em sợ anh dùng sức quá mạnh b*p ch*t nó sao.”
Hứa Vãn Tinh đỡ con rắn từ tay Bách Nạp Tư, con rắn nhỏ ngoan ngoãn lăn một vòng trong lòng bàn tay cô, ngẩng đầu thè lưỡi.
“Sao mà bé cưng đáng yêu thế này, cưng quá đi thôi.”
Hứa Vãn Tinh có chút bất ngờ, cô vốn dĩ vẫn mang nỗi sợ hãi bẩm sinh với những loài động vật máu lạnh, không ngờ rắn khi còn nhỏ lại đáng yêu đến thế.
Bách Nạp Tư nghiến chặt răng, Vãn Tinh còn chưa gọi anh là “bé cưng” bao giờ đâu, anh ngước mắt nhìn thẳng vào con rắn nào đó đang đắc ý, thằng nhóc này tuyệt đối là cố tình.
“À đúng rồi…” Hứa Vãn Tinh ngước mắt lên, “Vẫn chưa đặt tên cho nó. Anh có gợi ý nào hay không?”
Bách Nạp Tư đang bốc hỏa, còn tâm trí đâu mà đặt tên cho cái thằng nhóc này nữa.
“Cẩu Đản đi.” Bách Nạp Tư híp mắt lại, lên tiếng, “Nhân loại các em không phải hay nói tên xấu dễ nuôi sao?”
Hứa Vãn Tinh bị gợi ý “bình dân” của Bách Nạp Tư làm cho nghẹn lời, cô đưa tay sờ đầu con rắn nhỏ.
“Nói thì nói thế, nhưng có hơi quá…” Hứa Vãn Tinh vắt óc suy nghĩ một từ để hình dung, “Hơi quá không hợp với khí chất của nó đi.”
Bách Nạp Tư vươn tay lật con rắn, bụng ngửa lên trời, nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng: “Nó thì có cái khí chất gì.”
Con rắn nhỏ tức quá cắn mạnh một miếng vào ngón tay Bách Nạp Tư. Hứa Vãn Tinh kinh hô lên: “Anh không sao chứ?”
Bách Nạp Tư rụt tay lại, trên đầu ngón tay có hai dấu răng chói lọi, còn rỉ ra hai giọt máu.
Bách Nạp Tư không bận tâm lau máu đi, đưa tay búng một cái vào đầu con rắn, giọng điệu kéo dài: “Em xem, rắn đều là không thể nuôi thân được, cho nên vẫn là tên xấu dễ nuôi.”
Bách Nạp Tư trước đó đã hỏi Bách Quân Tâm, đặt tên gì cho con non.
Lời gốc của Bách Quân Tâm là: “Chỉ cần sống sót là được, gọi là gì cũng không thành vấn đề.”
Mẹ ruột còn nói như vậy, thì gọi là Cẩu Đản cũng không ảnh hưởng gì đến phong nhã.
Bách Nạp Tư có chút thú ác nhếch khóe miệng.
Ở góc khuất mà Hứa Vãn Tinh không nhìn thấy, anh trình diễn một chút răng nanh của mình cho con non xem.
Con rắn cuộn tròn trong tay Hứa Vãn Tinh, giả vờ chết, mặc kệ hành vi trẻ trâu của cậu mình, nó lắc lắc cái đuôi về phía Hứa Vãn Tinh.
“Nó là loài gì vậy?”
Hứa Vãn Tinh nhéo đuôi nó lắc lắc, tò mò xem xét bụng nó.
“Ừm.. rắn thật sự có hai ‘cây’ sao?”
Bách Nạp Tư đặt tay lên môi, chống cằm, nói với vẻ đầy ẩn ý: “Có hai ‘cây’, nhưng nó vẫn chưa trưởng thành. Đợi sau này lớn lên sẽ lộ ra.”
“Rắn ngô, rất hiền lành, cho nên bị cắn cũng không cần sợ.”
Nhiệt độ cơ thể rắn thường thấp, Hứa Vãn Tinh có chút yêu thích không nỡ rời tay, “Nó trơn mướt quá đi.”
“Đỉnh đầu nó còn có một chút màu đen, hay gọi là Tiểu Hắc được không?”
Một câu vừa dứt, không khí bỗng nhiên im lặng.
Hứa Vãn Tinh sờ sờ chóp mũi, chột dạ lên tiếng: “Có hơi qua loa ha?”
Bách Nạp Tư đưa tay vén lọn tóc mái trên mặt cô ra sau tai, “Cứ gọi là Tiểu Hắc đi.”
Con rắn nhỏ trong tay Hứa Vãn Tinh không ngừng quẫy phá, cố gắng phản kháng, nhưng phản kháng hoàn toàn vô ích.
Bác sĩ đến kiểm tra phòng, vén lớp băng gạc trên tay và đầu gối của Hứa Vãn Tinh xem qua một lượt.
“Vẫn còn hơi sưng đỏ. Chất dịch nhầy kia có chút tính ăn mòn, tôi khuyên cô nên tránh tiếp xúc với nước cho đến khi da hồi phục hoàn toàn.”
Bách Nạp Tư đứng bên cạnh, hỏi:
“Còn điều gì cần chú ý không?”
Bác sĩ đẩy nhẹ gọng kính, đáp:
“Không có gì thêm. Nếu muốn xuất viện thì hôm nay có thể làm thủ tục.”
Hứa Vãn Tinh vuốt nhẹ bụng con rắn nhỏ trong lòng bàn tay. Con rắn đen ấy vẫn không ngừng xoay tròn, lưỡi liên tục thè ra như đang kháng nghị.
Bách Nạp Tư trừng mắt nhìn con rắn nhỏ — đúng là con rắn toàn đi quyến rũ người ta, chẳng khác gì Bách Quân Tâm, giỏi nhất là làm nũng.
Trên xe, người lái vẫn là Tiểu Sách. Hứa Vãn Tinh giơ tay lên cho anh ta xem con rắn nhỏ trong lòng bàn tay.
“Tiểu Sách, anh nhìn này!”
Tiểu Sách giữ nụ cười nghề nghiệp:
“Đáng yêu thật, có khí chất giống sếp quá.”
Bách Nạp Tư: “…”
Hứa Vãn Tinh: “…”
Không hổ là trợ lý vàng, nói năng đúng là có trình độ, lúc nào cũng khéo léo nịnh sếp.
“À đúng rồi, Tiểu Sách, anh là loài rắn gì vậy?”
Tiểu Sách vẫn nhìn thẳng phía trước, phớt lờ ánh nhìn nóng rực từ phía sau.
“Tôi là rắn đuôi chuông ạ.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu, rồi đột nhiên phản ứng lại:
“Rắn đuôi chuông á?”
“Vậy có phải… đuôi anh sẽ kêu sàn sạt không á?”
Tiểu Sách gật đầu:
“Khi ở hình người thì sẽ không kêu, trừ khi cảm xúc quá mãnh liệt hoặc sắp không giữ được hình người thì đuôi mới phát ra tiếng.”
Hứa Vãn Tinh gật gù, trong đầu lập tức hiện lại âm thanh “sàn sạt” cô từng nghe trong xe lần trước — hóa ra là tiếng đuôi của Tiểu Sách phát ra.
Con rắn nhỏ trong tay Hứa Vãn Tinh ngủ say, thân mình cuộn tròn, hơi thở đều đều. Dù sao sức lực con nhỏ cũng chỉ có hạn, Hứa Vãn Tinh cẩn thận đặt nó vào trong chiếc rổ nhỏ.
“Còn phải mua thêm ít đồ ăn và dụng cụ nữa. Nuôi rắn thì cần những gì nhỉ?”
Bách Nạp Tư đáp:
“Những thứ cần thiết Tiểu Sách đã mua hết rồi. Về đến nhà là có thể dùng ngay.”
Hứa Vãn Tinh bật cười, giơ ngón tay cái về phía Tiểu Sách:
“Không hổ là trợ lý vàng nha.”
Tiểu Sách không kìm được mà ưỡn ngực, trong lòng thầm đắc ý — bà chủ còn có thể nhìn ra danh hiệu đó của mình đó nha hi hi.
……
Hứa Vãn Tinh nằm dài trên sofa, nhìn Bách Nạp Tư đi tới đi lui dọn dẹp. Con rắn nhỏ trong rổ ngủ say đến mức duỗi thân mình thành hình chữ S.
Cô tò mò đưa tay chọc nhẹ vào chóp đuôi nó:
“Bách Nạp Tư, bình thường rắn ngủ cũng nằm kiểu này sao?”
Đầu con rắn nhỏ tì lên mép rổ, bụng ngửa lên trời, cả thân mình vặn vẹo dán chặt vào thành rổ.
“Con non đều như vậy cả. Anh…à, Tiểu Sách lúc nhỏ ngủ còn kỳ cục hơn.”
Hứa Vãn Tinh ngạc nhiên:
“Anh và Tiểu Sách quen nhau từ nhỏ à?”
Bách Nạp Tư suýt chút nữa lỡ lời:
“Không, trước đây cậu ấy từng chia sẻ kinh nghiệm trong buổi họp đồng nghiệp, anh tình cờ nghe được thôi.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu, đắp chiếc khăn mỏng lên rổ, rồi quay sang vươn tay về phía anh:
“Đúng rồi, hôm nay anh không đi làm sao?”
“Ông chủ mà dẫn đầu trốn việc thì không tốt đâu nhé.”
Bách Nạp Tư ôm lấy cô, cúi người hôn nhẹ lên khóe môi:
“Bà chủ bị thương, ông chủ nào còn tâm trí mà làm việc chứ.”
Hứa Vãn Tinh bị chọc bật cười, hai tay nâng mặt anh xoa nhẹ:
“Anh có biết lúc anh nghiêm túc nói mấy lời buồn cười này, trông vừa ngốc vừa đáng yêu không á.”
Động tác của Bách Nạp Tư trở nên nhẹ hơn, anh đặt cô xuống giường, lòng bàn tay đỡ sau gáy, rồi hơi thô bạo cạy mở môi cô, xâm nhập từng chút một.
Hứa Vãn Tinh ngửa đầu, bị anh ép phải đón nhận nụ hôn của anh. Đầu ngón tay cô siết chặt lấy vai Bách Nạp Tư, bấu đến nếp áo cũng nhàu lại.
Đầu lưỡi Bách Nạp Tư khẽ lướt qua, mơ hồ vẽ theo đường viền môi cô. Khi Hứa Vãn Tinh vừa định đáp lại, anh lại giảo hoạt chuyển hướng, hôn sang nơi khác.
Cô khẽ nấc, phát ra tiếng nức nở đầy bất mãn. Bách Nạp Tư khẽ bật cười, nụ hôn càng sâu hơn.
Nhưng đúng lúc đó, Hứa Vãn Tinh bất chợt vội vàng vỗ vai anh, ra hiệu dừng lại.
Bách Nạp Tư chống hai tay ở bên hông cô, yết hầu khẽ động, khẽ nhắm mắt lại.
“Có chuyện gì sao?” — giọng anh khàn khàn, mang theo chút không thỏa mãn.
Hứa Vãn Tinh che môi, chỉ tay về phía cửa.
Bách Nạp Tư quay đầu, ánh mắt lập tức sa sầm — lại là thằng nhóc đó.
Con rắn nhỏ không biết tỉnh dậy từ lúc nào, đã đội nắp rổ chui ra, nghênh ngang bò quanh phòng như một thủ lĩnh đang kiểm tra lãnh địa.
Khắp nơi toàn là mùi của cậu, thúi muốn chết.
Mà Bách Nạp Tư chỉ mải hôn, chẳng hề nhận ra lãnh thổ của mình đang bị “xâm phạm”.
Tiểu Hắc lè lưỡi, ra vẻ nghiêm túc:
Cậu à, mẹ nói không được làm chuyện ngượng ngùng trước mặt con. Con vẫn còn là con nít đó nha.
Bách Nạp Tư hít sâu một hơi, đứng dậy, sải bước tới cửa. Anh túm lấy đuôi Tiểu Hắc, hơi thô bạo nhét nó trở lại rổ.
Tiểu Hắc lại đội nắp rổ, ngoi đầu lên, lắc đầu nhìn theo bóng lưng Bách Nạp Tư.
Cái gì chứ, mẹ nói sai rồi. Nhìn dáng vẻ cậu gấp gáp thế kia, biết đâu con sắp có em trai em gái cũng nên.
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
