Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Chương 16: Tiểu Hắc
Bị Tiểu Hắc cắt ngang, Bách Nạp Tư hơi cau mày, vẻ mặt đầy bất mãn. Khi anh trở lại phòng, Hứa Vãn Tinh đang nằm sấp trên giường, vừa duỗi chân, vừa nhắn tin với Lâm Nam.
“Tiểu Hắc tối nay ngủ ngoài phòng được không thế anh? Dù sao nó cũng là rắn, lỡ nửa đêm bò lung tung thì sao? Hay là anh mang nó vào phòng đi?”
Động tác cởi áo của Bách Nạp Tư khựng lại.
Đợi mãi không thấy anh trả lời, Hứa Vãn Tinh nghi hoặc quay đầu, rồi bất ngờ sững lại.
Cúc áo trên ngực anh đã được tháo một nửa, làn da rắn chắc, cơ ngực ẩn hiện dưới ánh đèn mờ trong phòng ngủ.
Cô nuốt nước bọt, giọng hơi khàn:
“Anh… muốn đi tắm à?”
Bách Nạp Tư bóp nhẹ đốt ngón tay, cảm giác khô nóng trong người khiến anh hơi mất kiềm chế. Có lẽ là vì thời kỳ nóng lên sắp đến.
“Ừm.”
Anh nói, rồi bổ sung thêm:
“Con non không yếu như vậy đâu. Nó là rắn, tự mình ngủ ngoài kia cũng không sao.”
Hứa Vãn Tinh gật đầu, cố gắng dời ánh nhìn khỏi bờ ngực của anh, nhưng cổ họng lại khô khốc:
“Vậy… anh đi tắm đi.”
Bên ngoài, Tiểu Hắc ló đầu nhìn trộm. Thấy cậu đã vào phòng tắm, nó liền uốn người, lách qua khe cửa chui vào.
Nó ngẩng đầu, thè lưỡi về phía Hứa Vãn Tinh.
Mợ ơi, con đến tìm mợ nè!
Tiếc là giường hơi cao, mà tiếng nước trong phòng tắm lại quá lớn, nên Hứa Vãn Tinh không nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ ấy.
Tiểu Hắc cố bò lên bàn đầu giường, vất vả leo được tới nơi thì đúng lúc cô với tay lấy cốc nước, vô tình đụng phải, đẩy nó rơi xuống đất.
Tiểu Hắc: “……”
Phận làm rắn gian nan quá, mình chỉ muốn về nhà thôi…
Con rắn nhỏ nằm bẹp trên sàn, uể oải chẳng buồn nhúc nhích.
Còn Hứa Vãn Tinh lúc này bụng hơi đói, vừa định đứng dậy kiếm gì ăn thì cảm giác dưới chân chạm phải thứ gì đó mềm mềm.
“Tiểu Hắc? Sao em lại bò vào đây? Xin lỗi nhé, chị không cố ý giẫm lên em đâu!”
Hứa Vãn Tinh hết sức cẩn thận đặt con rắn nhỏ vào lòng bàn tay, rồi đưa ngón tay chọc nhẹ vào đầu nó.
“Đi thôi, chị dắt em đi ăn đồ ngon.”
Tủ lạnh nhà Bách Nạp Tư chẳng có gì ngoài một ít rượu, mọi thứ phải đợi đến khi Hứa Vãn Tinh chuyển vào ở mới được cô mua sắm đầy đủ.
Một người một rắn đứng trước tủ lạnh, Hứa Vãn Tinh có chút phân vân khi nhìn vào đống đồ ăn.
“Em nói xem, mình nên ăn mì Ý hay là ăn hoành thánh đây?”
Hứa Vãn Tinh đưa Tiểu Hắc lại gần hơn, con rắn trừng hai hạt đậu đen tròn xoe, nhìn tủ lạnh một cách mơ màng. Nó chưa từng ăn mì Ý, cũng chưa từng ăn hoành thánh nha.
Hứa Vãn Tinh quyết định: “Vậy thì quyết định vui vẻ thôi, ăn cả hai!”
Tiểu Hắc ngước cái đầu lên, nhe hàm răng nhỏ.
Vẫn là mợ hiểu con nhất!
Bách Nạp Tư tắm xong đi ra, trong phòng ngủ không có một bóng người. Động tác dùng khăn bông lau tóc khựng lại.
Toàn bộ căn phòng, ngoài mùi hương của anh, còn thoang thoảng mùi hương của một loài rắn khác.
Bách Nạp Tư nhớ tới vị tổ tông đang ở ngoài kia, lại thấy đau đầu. Đúng là rước một vị tổ tông về nhà rồi, cố tình đây lại là con của Bách Quân Tâm, mà Hứa Vãn Tinh thì cưng như vàng.
“Vãn Tinh?”
Hứa Vãn Tinh đang cuốn một nĩa lớn mì Ý bỏ vào miệng. Nghe thấy tiếng Bách Nạp Tư, Tiểu Hắc cũng thò đầu ra, miệng còn ngậm một cọng mì.
Một người một rắn vô tội nhìn anh.
Bách Nạp Tư: “…”
Hứa Vãn Tinh nhanh chóng nuốt miếng mì trong miệng xuống, giơ chiếc nĩa chỉ vào Tiểu Hắc: “Anh xem, nó cứ đòi ăn, em ngăn không nổi.”
Trước đó, sau khi Hứa Vãn Tinh nấu xong mì Ý, vừa mới cho nước sốt lên, chưa kịp trộn, Tiểu Hắc đã thè lưỡi rắn ra ngửi, bị hơi nóng phả vào phải lắc lắc đầu.
“Em đừng có vội mà, chờ chị trộn một chút đã.”
Mợ, cái này nghe thơm quá.
Mặc dù ngôn ngữ bất đồng, một người một rắn vẫn ở chung với nhau cực kỳ hòa hợp.
Trước khi ăn, Hứa Vãn Tinh đã cẩn thận tra cứu xem rắn có ăn được mì Ý hay không. Câu trả lời đưa ra khá mơ hồ, nhưng khuôn mặt nhỏ đầy vẻ mong chờ của Tiểu Hắc đã nói lên tất cả.
Hứa Vãn Tinh xoa xoa mũi: “Hình như em không ăn được đâu.”
Tiểu Hắc xoạch một tiếng, nằm bẹp xuống mặt bàn. Hứa Vãn Tinh bị động tác của nó chọc cho bật cười: “Vậy chị cho em một chút nước sốt, em lén nếm thử mùi vị nhé.”
Nó vừa mới đưa vào miệng thì bị Bách Nạp Tư bắt quả tang.
“Nó tham ăn quá, Bách Nạp Tư.”
Hứa Vãn Tinh nhanh chóng “tiên phát chế rắn”*, đi cáo trạng trước một bước.
(* “Tiên phát chế nhân” là câu gốc, có nghĩa là Ra tay trước để giành quyền kiểm soát, nắm thế chủ động.)
Tiểu Hắc trừng lớn đôi mắt, bị thái độ trở mặt nhanh như chớp của Hứa Vãn Tinh làm cho kinh hãi.
Nó vội vàng nuốt cọng mì sợi xuống bụng, ngước đầu nhìn.
Cậu à, không phải như mợ nói vậy đâu.
Bách Nạp Tư làm ngơ, rút một tờ giấy ăn, dịu dàng giúp Hứa Vãn Tinh lau đi vết nước sốt dính ở khóe miệng.
“Em còn muốn ăn gì nữa, Vãn Tinh?”
Hứa Vãn Tinh tựa đầu vào lòng anh: “Vẫn còn một ít hoành thánh.”
Bách Nạp Tư đưa tay nhéo nhẹ cổ cô.
“Em cứ nghỉ ngơi trước, anh đi nấu.”
Lúc rời đi, anh cố ý trừng mắt nhìn Tiểu Hắc đang cuộn tròn như một nén hương muỗi ở một bên bàn.
Ngoan ngoãn một chút.
Tiểu Hắc bực bội thè lưỡi rắn, nó muốn về nhà! Cậu quá bất công rồi.
Sau khi ăn uống no nê, Hứa Vãn Tinh nằm ì trong lòng Bách Nạp Tư, cả người duỗi thẳng thành hình chữ đại ().
“No quá đi.”
Bách Nạp Tư một tay trả lời tin nhắn, tay kia đặt lên bụng nhỏ của Hứa Vãn Tinh, nhẹ nhàng xoa bóp.
Hứa Vãn Tinh đã bắt đầu mơ màng buồn ngủ.
Bách : Con trai chị đâu, mau cho chị xem một chút.
Bách Nạp Tư chụp một bức ảnh.
S:.
Trong ảnh, Tiểu Hắc đang cuộn tròn trong cái rổ tre, ngủ say như cục bông nhỏ.
Bách: Không hổ là con trai chế, đáng yêu thật đấy.
Bách: Em dâu nói thế nào, có thích không? Không thích thì chị đổi con khác.
S: Cô ấy rất thích.
Bách Quân Tâm bật cười, không hiểu sao cứ thấy mấy câu của Bách Nạp Tư nghe là lạ, như có ẩn ý gì trong đó.
Bách: Ừm. Chỉ cần con rắn lớn nào đó không bị thất sủng là được rồi.
Bách Nạp Tư nhìn chằm chằm tin nhắn cuối cùng của Bách Quân Tâm, xuất thần. Thất sủng?
Tiểu Hắc đang ngủ say, lăn từ tay Hứa Vãn Tinh xuống lại rổ, miệng còn lẩm bẩm mấy tiếng mơ màng.
Hứa Vãn Tinh nằm trong lòng anh, khẽ nhắm mắt. Bách Nạp Tư Bách Nạp Tư nhịn không được để lộ ra đồng tử dựng đứng, sẽ không có chuyện “thất sủng” đâu. Dù là ai, người ha rắn, cũng không thể vượt qua vị trí của anh trong lòng cô.
Anh khẽ luồn tay, bế ngang cô lên, Hứa Vãn Tinh theo bản năng dụi đầu vào ngực anh, hơi thở nhẹ nhàng phả lên da.
Một con rắn đuôi chuông màu nâu sẫm, dài hơn hai mét, chậm rãi quấn quanh thân thể cô. Lưỡi rắn thè ra, nhẹ nhàng lướt lướt trên mặt Hứa Vãn Tinh..
Sàn sạt…
Sàn sạt…
Cái đuôi phát ra tiếng kêu.
Hứa Vãn Tinh khẽ cựa, giơ tay gãi má, rồi trở mình trốn vào chăn.
Cái đuôi rắn liền siết chặt hơn, vòng quanh cô, nhẹ nhàng kéo người lại, ôm trọn vào lòng. Đôi mắt xanh lục tràn đầy thoả mãn.
Ngày hôm sau, sáng sớm.
Hứa Vãn Tinh bị cảm giác lạnh lẽo trên mặt đánh thức. Vừa mở mắt, cô đã đối diện với đôi mắt nhỏ cỡ hạt đậu xanh của Tiểu Hắc.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Có biết là rất đáng sợ không hả, vừa tỉnh dậy đã phát hiện có một con rắn nằm trên mặt mình.
Hứa Vãn Tinh đưa tay gạt Tiểu Hắc xuống. Con rắn rơi vào trong chăn, đầu óc quay mòng mòng.
Nó ngóc đầu dậy, giận dữ thè lưỡi rắn.
Mợ! Con và mợ không bao giờ là đôi bạn tốt nhất thiên hạ nữa!
Hứa Vãn Tinh chỉ xem như nó đang đói, bèn đưa tay nhéo nhéo cái đuôi nó.
“Tiểu Hắc ngoan, chị đi chuẩn bị đồ ăn cho em nhé.”
Mắt Tiểu Hắc sáng rực lên.
Tốt quá mợ, mợ biết con thích mợ nhất mà.
Hứa Vãn Tinh ngáp một cái. Tiểu Hắc đã quấn quanh cổ tay cô thành một chuỗi, nhìn từ xa trông thật giống một chiếc vòng tay bạch ngọc.
Trên tủ lạnh dán một tờ ghi chú:
“Anh đi làm rồi. Nếu đói bụng thì nhắn tin cho anh, anh sẽ cho người mang cơm đến. Không cần quá cưng chiều Tiểu Hắc, nó không phải là loài rắn cảnh mong manh yếu ớt. — Bách Nạp Tư.”
Hứa Vãn Tinh lấy điện thoại ra, Tiểu Hắc lắc lư qua lại trên cổ tay cô.
ovo: Bách Nạp Tư.
Bách Nạp Tư trả lời rất nhanh, như thể anh luôn túc trực bên điện thoại vậy.
S: Tỉnh rồi à? Em muốn ăn gì?
Hứa Vãn Tinh đưa tay đặt Tiểu Hắc vào một cái rổ, chọc nhẹ vào chóp đuôi nó.
“Em ở đây ngoan ngoãn đợi nhé, chị đi lấy đồ ăn cho em.”
Hôm qua về, cô chưa kịp xem những thứ Tiểu Sách đã chuẩn bị. Không xem thì thôi, vừa xem liền giật mình.
Tiểu Sách đã chuẩn bị một đống thức ăn cho mèo và thức ăn cho chó.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Rắn… Hình như nên ăn chuột nhỏ hoặc thịt tươi thì phải?
ovo: Gì cũng được ạ.
S: Được, anh bảo Tiểu Sách đi mua.
ovo: Tại sao Tiểu Sách lại chuẩn bị một đống thức ăn cho mèo và chó vậy? Rắn chẳng phải ăn thịt sao?
Chóp đuôi Bách Nạp Tư cuốn chiếc bút máy, ký tên trên tập tài liệu, tay còn lại cầm điện thoại, mày nhíu lại, vẻ mặt như đang xử lý một việc khó giải quyết.
Anh quay số điện thoại của phòng thư ký.
“Bảo Tiểu Sách vào đây.”
Tiểu Sách gõ cửa rồi bước vào.
Bách Nạp Tư: “Tại sao cậu lại chuẩn bị thức ăn cho mèo và chó cho Tiểu Hắc?”
Tiểu Sách nghe thấy tên Tiểu Hắc còn sững sờ, nghe đến đoạn thức ăn cho mèo và chó mới phản ứng lại.
“Tôi đã hỏi chị Quân Tâm rồi ạ, chị ấy bảo cứ mua ít thức ăn cho mèo là được, con non khá dễ nuôi.”
Bách Nạp Tư: “Lúc cậu còn nhỏ……”
Bách Nạp Tư nhận ra mình đã lỡ lời, che miệng ho khan hai tiếng, “Thôi, đi chuẩn bị lại một ít đồ ăn mà con non có thể ăn đi.”
“Vâng, thưa sếp.”
S: Tiểu Sách tưởng em muốn nuôi mèo nên mới mua thức ăn cho mèo. Anh đã phân phó mua lại rồi.
Hứa Vãn Tinh nghe thấy tiếng gõ cửa liền ra mở, nhưng cô bị những người đứng ngoài cửa làm cho giật mình.
Hai người đàn ông vạm vỡ đứng hai bên, đeo kính râm, vẻ mặt lạnh lùng.
Hứa Vãn Tinh: “……”
Cô lặng lẽ quay sang chào cô gái đang cầm hộp cơm.
“Chào cô.”
Cô gái dường như đã quen với những cảnh tượng như thế này, ngữ khí rất bình tĩnh: “Thưa cô Hứa, sếp bảo tôi mang cơm đến cho chị ạ.”
“Được được.”
Đóng cửa lại, Hứa Vãn Tinh thở dài một hơi.
Má ơi, không biết lại còn tưởng Bách Nạp Tư đang làm một màn “kim ốc tàng kiều”, cầm tù cưỡng chế yêu nào đó đấy.
ovo: Vậy để em ăn trước đã.
ovo: Đúng rồi, tại sao ngoài cửa lại có hai vệ sĩ vậy anh?
S: Gần đây dị biến thể lui tới càng lúc càng thường xuyên, anh sợ em gặp nguy hiểm, hơn nữa em hiện tại hành động còn chưa được tiện lợi.
Hứa Vãn Tinh nhớ lại những dị biến thể mình nhìn thấy hôm đó, cô không tự chủ siết chặt các ngón tay. Cô luôn cảm thấy những dị biến thể đó như là nhận ra cô.
ovo: Được ạ.
Hứa Vãn Tinh mở hộp cơm ra. Đó là đồ ăn của một tiệm ăn gia đình rất nổi tiếng, ngày thường đã kín chỗ, ngày nghỉ lễ lại càng khó mà đặt được.
ovo: Là tiệm ăn gia đình ở khu thành Đông kia đúng không, nghe nói rất khó hẹn trước a.
S: Không sao, nhà hàng này Cảnh Dực có cổ phần, em có thể ăn thoải mái.
Hứa Vãn Tinh không kìm được cảm thán: Wow, đây chính là sức mạnh của tư bản sao!
ovo: Vậy lần sau chúng ta cùng đi ăn nhé.
S: Được thôi ^ ^
Xét thấy vết thương ở miệng Hứa Vãn Tinh vẫn chưa hồi phục, Bách Nạp Tư đã gọi những món ăn có khẩu vị thanh đạm một chút.
Hứa Vãn Tinh xúc một muỗng trứng hấp càng cua bỏ vào miệng. Độ tươi ngon của cua tan chảy, trứng hấp thì mềm mượt, khiến cô không khỏi nheo mắt lại.
Ngon quá đi!
Tiểu Hắc nghe thấy mùi thơm, bò ra khỏi rổ, nhìn Hứa Vãn Tinh ăn từng muỗng một.
Mợ, con cũng muốn ăn.
Đáng tiếc, Hứa Vãn Tinh không hiểu được “lời trong lòng” của Tiểu Hắc.
“Em nhịn thêm một lát nữa đi, cơm của em sẽ tới ngay thôi.”
Hứa Vãn Tinh ăn uống thỏa mãn, Tiểu Hắc đang cuộn trên cổ tay cô có hơi ủ rũ.
___
Không hổ là nam chính rắn của tôi! Mỗi lần ảnh thò cái đuôi ra là tôi rung động!!!!
Ee đêm khuya edit đói khủng khíp=)))) Món gì nghe ngon quá vị
Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
