Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 14: Ghen ghét

Hứa Vãn Tinh ngủ không yên giấc, cô nhíu chặt mày.

“Tinh… Tinh…”

Cô liều mạng chạy, chạy rồi lại chạy, nhưng âm thanh kia vẫn cứ như một hồn ma dai dẳng văng vẳng bên tai.

“Tinh… Tinh…”

Cô ngừng lại.

Thể dị biến nhếch môi, vươn cánh tay hoàn toàn không còn nhìn ra hình dạng ban đầu, bước về phía cô.

“Tinh… Tinh…”

Trong ánh mắt kinh hãi của Hứa Vãn Tinh, khuôn mặt thể dị biến bắt đầu vặn vẹo, đầu tiên là mẹ cô.

“Vãn… Tinh, đến với mẹ nào.”

Cả người Hứa Vãn Tinh như bị đóng đinh tại chỗ, nhìn khuôn mặt kia không ngừng tiến đến gần, không ngừng vặn vẹo.

Mặt Bách Nạp Tư chen ra từ một bên khác, hai khuôn mặt vặn vẹo chen chúc vào nhau.

“Vãn Tinh…”

Hứa Vãn Tinh không ngừng lắc đầu, há miệng muốn kêu cứu, nhưng lại kinh hoàng nhận ra, cô không thể nói nên lời.

Thể dị biến không ngừng vặn vẹo, những khuôn mặt vặn vẹo ngày càng nhiều thêm: Đồ Nhạc, Lâm Nam, Triệu Minh. Cuối cùng, tất cả vặn vẹo, giãy giụa nhập vào nhau, biến thành một khuôn mặt Hứa Vãn Tinh thấy quen thuộc một cách vô cớ nhưng lại hoàn toàn không có ký ức.

“Vãn Tinh, đến với bố nào.”

Hứa Vãn Tinh đột ngột mở mắt, đập vào mắt là khung cảnh phòng bệnh. Cô nhắm mắt lại, tiếng tim đập chói tai nhức óc.

Cô chống tay ngồi dậy, phòng bệnh tối đen như mực, Bách Nạp Tư không biết đã đi đâu.

Hứa Vãn Tinh nhìn đồng hồ di động, mới 9 giờ. Những khuôn mặt mơ hồ không rõ trong giấc mơ kia, rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Cô có chút bàng hoàng, xen lẫn sự bất an khi sắp nhìn thấu một chân tướng nào đó.

“Vãn Tinh?” Một giọng nói mang theo âm thanh nghèn nghẹn truyền đến, như là Bách Nạp Tư, lại như là tiếng than nhẹ khó nghe rõ trong giấc mơ.

Hứa Vãn Tinh không nhịn được rùng mình một cái. Tại sao giọng Bách Nạp Tư lại truyền đến từ cửa sổ?

Cô cứng người quay đầu lại, đồng tử không nhịn được hơi co lại.

Đó là một thể dị biến! Nó đang ghé sát vào cửa sổ, nhìn chằm chằm Hứa Vãn Tinh. Thấy cô nhìn về phía nó, thể dị biến nhếch môi, chiếc lưỡi đỏ tươi để lại một vệt nước dính nhớp trên cửa kính.

Nhưng đây là tầng 14 của khu nhà bệnh viện, thể dị biến làm thế nào mà bò lên được?

“Vãn Tinh?”

Khác với sự vấp váp của con thể dị biến trước, con này rõ ràng đã được nâng cấp, hay nói cách khác… là đã tiến hóa!

Nó thậm chí có thể “sao chép” ngữ điệu và âm thanh của loài người.

Hứa Vãn Tinh lặng lẽ với tay lấy điện thoại di động. Trước khi ngủ, Bách Nạp Tư đã đặt điện thoại cô trên tủ đầu giường.

Cô có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của thể dị biến đang di chuyển theo động tác của cô. Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi! Hứa Vãn Tinh nhìn chiếc điện thoại đang ở ngay trước mắt.

Phòng bệnh đột nhiên sáng bừng lên, có người đã bật đèn!

Hứa Vãn Tinh bị ánh sáng chói lòa làm cho nhắm mắt đột ngột. Khi cô mở mắt ra lần nữa, trên cửa sổ đã không còn bóng dáng thể dị biến.

Bách Nạp Tư: “Vãn Tinh? Sao tỉnh rồi mà lại không bật đèn thế.”

Hứa Vãn Tinh sờ sờ cánh tay đang nổi da gà, cô thật sự sẽ bị ám ảnh bởi cái tên của mình mất!

Thấy thần sắc Hứa Vãn Tinh không ổn, Bách Nạp Tư đặt đồ vật trong tay xuống một bên, sải bước đi tới.

“Sao sắc mặt em khó coi vậy, cơ thể không khỏe sao?”

Hứa Vãn Tinh lắc đầu, giọng nói không tự chủ phát run: “Vừa rồi, có một con thể dị biến ghé vào đó.”

Cô chỉ vào cửa sổ nói: “Nó phát ra giọng nói của anh.”

Bách Nạp Tư ôm Hứa Vãn Tinh đang run rẩy nhẹ nhàng vào lòng, động tác mềm mại vỗ về lưng cô, giọng nói anh lạnh như được tôi bằng băng.

“Giọng của anh?”

Hứa Vãn Tinh tựa vào lòng Bách Nạp Tư, ngửi mùi hương trên người anh, cô bỗng thấy an tâm khó tả.

“Anh ta gọi em là Vãn Tinh, em còn tưởng là anh cơ.”

Ánh mắt Bách Nạp Tư lập tức trầm xuống. “Còn gì nữa không? Em có nhìn rõ hắn ta trông như thế nào không?”

Cái miệng nhỏ của Hứa Vãn Tinh vừa nhai miếng hoành thánh Bách Nạp Tư mang tới, vừa nói mơ hồ: 

“Lúc đó em choáng váng, không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng từ ngoài hắt vào nên nhìn được sơ sơ thôi.”

Cô thổi nhẹ mấy lát hành bên thành chén, húp một ngụm canh nóng, đôi mắt khẽ híp lại, vẻ mặt thỏa mãn.

“Nó trông cứ như… ở giữa người và thú nhân vậy,” Hứa Vãn Tinh vừa nói vừa đưa tay diễn tả, “nửa thân trên là người, còn nửa th*n d*** lại giống như thằn lằn… kiểu như vậy đó.”

Lông mày Bách Nạp Tư vốn đã hơi nhíu, giờ lại càng siết chặt.

“Anh biết rồi.”

Biết gì chứ? Hứa Vãn Tinh có chút ngơ ngác.

“Em có thể xuất viện chưa thế?” – Cô cố gắng chứng minh mình hoàn toàn ổn, giơ cánh tay nhỏ ra, bắp tay khẽ căng – “Chỉ là mấy vết thương nhỏ thôi, em về nhà dưỡng cũng được mà.”

Bách Nạp Tư cúi đầu, trán anh chạm nhẹ vào trán cô. Trong đôi mắt xanh biếc là một tầng sâu thẳm khó đoán.

Hứa Vãn Tinh bỗng im bặt. Sao cô lại thấy môi anh lại thô ráp thế nhỉ… Trên mạng chẳng phải nói đàn ông môi mỏng thì hôn rất “ngon” sao?

Môi dưới của Bách Nạp Tư khẽ bị cắn. Đồng tử anh co lại, mà Hứa Vãn Tinh lại giống hệt một con mèo con đói bụng, coi môi anh như món ngon hiếm có.

“Thật sự không thể xuất viện sao?” – cô vừa hỏi vừa nhìn anh.

Thấy Bách Nạp Tư không trả lời, Hứa Vãn Tinh tức giận, hậm hực cắn một cái lên má anh, rồi xoay người định xuống giường. Ai ngờ chân bị thương lại va mạnh vào thanh chắn giường.

“…”

Bách Nạp Tư thở dài. Bạn đời nổi giận quá đáng yêu, không thể nhịn được muốn ôm cô vào lòng.

“Ở lại thêm một đêm đi. Mai anh đưa em về, được không?”

Hứa Vãn Tinh gật đầu lia lịa.

Bách Nạp Tư nhìn chằm chằm vào gáy cô, trong đầu lại thoáng hiện câu hỏi của Lâm Nam hồi chiều:

“Vãn Tinh trước kia… từng gọi nam người mẫu sao?”

Hứa Vãn Tinh nghẹn một hơi trong cổ, ho sặc đến đỏ mặt:

 “Khụ khụ… khụ khụ khụ…”

Bách Nạp Tư vội vàng đưa tay vỗ nhẹ lưng cô, giúp cô bình khí lại.

Hứa Vãn Tinh vội cười trừ, giọng gượng gạo:

“Làm gì có chứ?”

Từ phía sau, Bách Nạp Tư ôm lấy cô, đôi tay và đôi chân dài của anh gần như quấn lấy cô trên giường. Trông anh thật đáng thương, giọng nói lại khẽ trầm xuống, vùi mặt vào cổ cô, nghe khàn khàn như có chút u buồn:

“Vậy bạn em hỏi…”

Hứa Vãn Tinh lập tức sực nhớ ra chuyện ban nãy, tim bỗng giật thót, cảm giác tội lỗi chợt dâng lên. Trời muốn diệt cô mà, sao lại để anh nghe thấy rồi chứ.

Ngón tay Bách Nạp Tư lướt nhẹ bên hông cô. Cảm giác như có một loài động vật máu lạnh đang chậm rãi siết vòng khiến cô khẽ rụt cổ lại.

“Vậy trong mắt em, là anh sờ sướng hơn, hay là những người kia?”

Giọng anh bình tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa chút ghen tuông mà chính anh cũng không nhận ra. Thật ra, ngay khi nghe Lâm Nam nhắc tới chuyện đó, phản ứng đầu tiên của anh chính là… ghen.

Ghen vì những người kia đã gặp vợ sớm hơn anh.

Ghen vì cơ bụng của họ từng chạm vào tay vợ.

Ghen vì họ ở bên vợ sớm hơn anh.

Loài rắn vốn là sinh vật cực kỳ chung tình. Với anh, chiếm hữu dường như còn mạnh mẽ hơn cả mong muốn có được.

Không ai có thể cướp người bạn đời của anh đi — cho dù là chết, thì cũng phải cùng nhau chôn chung một huyệt.

Hứa Vãn Tinh xoay người lại, động tác hơi mạnh khiến trán cô gần như chạm vào ngực anh.

“Kỳ thật…” – cô nhỏ giọng, – “vẫn là anh sờ thoải mái hơn.”

Khóe môi Bách Nạp Tư hừ cười:

“Nghe như thể em phải suy nghĩ rất lâu mới quyết định chọn anh vậy?”

“Là thật lòng sao? Hay là sợ anh buồn nên mới nói thế?”

“Thật đó. Bọn họ… chẳng ai bằng anh đâu.”

“Bọn họ à?” Bách Nạp Tư cọ nhẹ vào má cô, giọng nói mang theo chút ý vị sâu xa: “Xem ra Vãn Tinh từng sờ qua không ít người rồi nhỉ.”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Sao càng giải thích càng rối tung thế này chứ.

Bị Bách Nạp Tư ôm trong lòng, hai người im lặng nhìn nhau. Hứa Vãn Tinh dần thấy buồn ngủ, đầu óc lơ mơ, rồi bỗng nhớ ra điều gì đó, liền dụi dụi vào ngực anh.

“Hay là… chúng ta mua một con thú cưng nuôi trong nhà đi?”

Giọng cô ngái ngủ, vừa nói vừa cố chống lại cơn buồn ngủ đang kéo đến.

“Trong nhà chỉ có hai chúng ta, nuôi thêm một con cũng vui mà.”

“Nuôi mèo nhé? Hay là chó? Mà thật ra nuôi chim nhỏ cũng được.”

Cô lải nhải một hồi mà chẳng thấy Bách Nạp Tư đáp lại, bèn ngẩng đầu lên.

Ánh mắt vừa chạm ngay vào đôi mắt tối sâu của anh.

Cô khựng lại, đầu óc lập tức xoay vòng — Bách Nạp Tư là thú nhân hệ mèo… mà cô vừa nói nào là mèo, nào là chó, còn cả chim?

Không trách được anh im lặng, nghe chẳng khác nào cô vừa công khai bảo muốn nuôi “tiểu tam” ngay trước mặt anh vậy!

Hứa Vãn Tinh vội vàng chữa cháy: “À… thật ra mèo với chó dễ rụng lông lắm. Hay là… nuôi mấy con không rụng lông đi?”

“Ví dụ như… thằn lằn? Hay rắn nhỏ chẳng hạn?”

Cô vừa nói vừa quan sát sắc mặt của anh. Khi thấy giữa hai hàng lông mày anh khẽ giật, cô thăm dò mở miệng:

“Hay là… nuôi rắn nhé?”

Yết hầu Bách Nạp Tư khẽ lăn, giọng anh trầm thấp, khàn khàn:

“Muốn nuôi rắn à?”

Hứa Vãn Tinh gật đầu thật nhanh.

“Vậy đợi em khỏi hẳn, chúng ta cùng đi mua một con.”

Hứa Vãn Tinh dụi dụi mắt, bàn tay bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay to ấm áp, vừa mềm vừa ngứa.

Bách Nạp Tư kéo chăn lên cao hơn một chút, bàn tay vỗ nhẹ: “Ngủ đi.”

Hứa Vãn Tinh: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Thấy Hứa Vãn Tinh đã ngủ say, anh Bách Nạp Tư mới thật cẩn thận đứng dậy, cầm lấy điện thoại.

“Trong tộc có con rắn nhỏ nào vừa mới phá vỏ không? Cần con cái.”

Nửa đêm nhận được điện thoại của sếp, lại còn nghe sếp đưa ra một câu hỏi khó hiểu, Tiểu Sách: “…?”

Nhưng anh ta vẫn chuyên nghiệp đáp lời: “Xin chờ một lát, tôi đi tra ngay ạ.”

Bách Nạp Tư: “Ừm.”

“Lát nữa gửi thông tin vào điện thoại tôi.”

Tiểu Sách hành động rất nhanh, chỉ một lát sau Bách Nạp Tư đã nhận được tin nhắn.

Trợ lý vàng: Xin lỗi Bách tổng, tôi đã kiểm tra những con rắn nhỏ phá vỏ gần đây, không có con cái, tất cả đều là đực.

Trợ lý vàng: Ngoài ra, chị Quân Tâm hỏi ngài cần con bé làm gì ạ?

Bách Nạp Tư lạnh mặt trả lời.

S: Sao lại kinh động đến chị ấy.

S: Vãn Tinh muốn nuôi rắn.

Tiểu Sách: “…”

Bà chủ thật đúng là có hứng thú, nuôi sếp đây một con còn chưa đủ, lại còn muốn nuôi thêm con thứ hai.

Kỳ thật anh ta cũng có thể tự tiến cử mà.

Trợ lý vàng: Nhà chị Quân Tâm gần đây phá vỏ cũng chỉ có rắn nhỏ giống đực thôi ạ.

Bách Nạp Tư cau mày, anh nhớ rõ hoa văn trên người Bách Quân Tâm khá xinh đẹp, con non nhà chị ấy hẳn là sẽ không xấu.

S: Cho em mượn con non nhà chị mấy ngày.

Bách (Quân Tâm): ?

Bách (Quân Tâm): Thí nghiệm gì mà phải động đến rắn con vậy?

Bách Nạp Tư khẽ nhắm mắt.

S: Bạn đời muốn nuôi rắn.

Bách Quân Tâm lập tức đẩy người đàn ông đang định sáp lại sang một bên, ngồi thẳng dậy

Bách: Bạn đời? Em à?
Bách: Từ bao giờ vậy?
Bách: Muốn nuôi rắn sao không tự sinh luôn? Em chẳng phải là rắn sao?

Bách Nạp Tư im lặng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

S: Cô ấy không biết em là rắn.

Bách Quân Tâm bật cười ha hả. Người đàn ông bên cạnh nghiêng đầu lại, giọng dính dính:

“Ai mà khiến em vui thế?”

“Hừ, cái thằng em trai nhà em ấy. Nó tìm được bạn đời rồi, mà người ta không hề biết nó là thú nhân tộc Rắn, còn bảo muốn nuôi rắn làm thú cưng nữa chứ.”

Bách: Biết rồi. Mai chị cho người đóng gói gửi đến tận cửa.

S: Con rắn đó hẳn chưa hóa hình sớm đâu nhỉ?

Bách: Yên tâm, ít nhất trong vòng một năm sẽ không. Đến lúc đó em cứ đổi sang rắn thường mà nuôi là được.

Bách: À đúng rồi, đừng có làm mấy chuyện người lớn trước mặt con nít, đừng làm hư con trai chị.

S: …

Thật ra anh cũng muốn lắm chứ..


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 14: Ghen ghét
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...