Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!

Chương 13: Bệnh viện

“Cho nên cậu liền một mình đuổi theo hắn sao!”

“Trước đây sao tớ không biết cậu lại gan lớn đến vậy nhỉ?”

Giọng Lâm Nam có chút gay gắt. Hứa Vãn Tinh chột dạ cúi đầu, ngoan ngoãn nghe cô ấy nói.

“Lúc đó không phải tớ…” Hứa Vãn Tinh gãi gãi mặt, nhìn bàn tay bị băng bó như cái bánh chưng của mình, cô chỉ có thể chột dạ vỗ vỗ chăn, làm ra vẻ không có chuyện gì.

Lâm Nam sợ đến mức giọng run run: “Cậu còn lừa tớ nói là đi ngang qua nữa.”

Hứa Vãn Tinh: “Tớ thật sự sai rồi bé cưng à, lần sau tớ nhất định sẽ không một mình đuổi theo đâu.”

Cô rúc vào trong chăn, cố gắng dùng làm nũng để lừa qua chuyện này: “Ái u, đại tiểu thư tớ  chóng mặt quá đi…”

“Giả vờ! Cứ tiếp tục giả vờ đi.” Lâm Nam hận rèn sắt không thành thép mà đưa tay chọc vào trán Hứa Vãn Tinh.

Vài tiếng gõ cửa vang lên.

Động tác của Hứa Vãn Tinh khựng lại, cùng Lâm Nam quay đầu nhìn về phía cửa.

Bách Nạp Tư xách theo một tờ giấy báo cáo đứng ở cửa. Ánh mắt anh có chút lạnh lùng, nhưng khi nhìn về phía Hứa Vãn Tinh lại khôi phục sự dịu dàng thường ngày.

“Đây là?” Lâm Nam nhướng mày.

Hứa Vãn Tinh chợt ho khan: “Khụ khụ, Nam Nam, đây là… bạn trai tớ, Bách Nạp Tư. Bách Nạp Tư, đây là bạn thân của em, Lâm Nam.”

“Chào cô.” Bách Nạp Tư chìa tay ra.

Lâm Nam hài hước nhìn ai đó đang không biết giấu mặt vào đâu, đưa tay ra bắt.

“Rất vui được gặp.”

Hai người có chiều cao trên 1m7 đứng hai bên giường bệnh của cô, Hứa Vãn Tinh có cảm giác như đang bị chất vấn công khai vậy.

Hứa Vãn Tinh: “À… Hai người, hay là ngồi xuống đi?”

Bách Nạp Tư: “Không sao.”

Lâm Nam: “Không cần.”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Sao không khí lại kỳ quái đến vậy chứ…

Bách Nạp Tư vươn tay điều chỉnh tốc độ truyền dịch: “Bác sĩ nói em không có gì đáng ngại, nhưng vì đã tiếp xúc với dịch nhầy của thể dị biến nên vẫn nên ở lại bệnh viện theo dõi vài ngày cho an toàn.”

Hứa Vãn Tinh gật đầu, lặng lẽ nhích người ngồi cao hơn. Giường bệnh hơi cứng, nằm lâu làm eo cô thấy khó chịu.

Lâm Nam thuận tay nâng giường lên cao thêm một chút, rồi lấy một chiếc gối tựa từ sô pha đưa cho Hứa Vãn Tinh.

“Nè, đừng có cố nhịn nữa, lót cái đệm tựa này sẽ thoải mái hơn chút đấy.”

Hứa Vãn Tinh nở một nụ cười, mở lời lấy lòng: “Cảm ơn đại tiểu thư, tiểu nhân thật sự không biết cảm kích sao cho hết.”

Lâm Nam nhìn Hứa Vãn Tinh rõ ràng có chút mệt mỏi, câu trách móc đang ở đầu lưỡi lại nuốt trở vào.

“Dì biết chuyện cậu nhập viện chưa?”

Hứa Vãn Tinh đang định nhận chén cháo kê từ tay Bách Nạp Tư, nghe vậy liền lắc đầu.

“Có phải chuyện gì lớn đâu, không cần thiết phải làm phiền mẹ tớ.”

Lâm Nam “hừ” một tiếng: “Đúng là không cần thiết thông báo với dì, rốt cuộc rồi ngày nào đó dì lại đột nhiên phát hiện con gái mình có thể một mình chiến đấu với thể dị biến cơ đấy.”

Hứa Vãn Tinh rụt cổ lại, cười hì hì: “Làm gì có làm gì có.”

Bách Nạp Tư đưa chén cháo kê lên miệng thổi thổi. Sau khi xác định cháo không còn nóng, anh đưa thìa đến bên miệng Hứa Vãn Tinh.

Đồng tử Hứa Vãn Tinh kinh ngạc, liếc nhìn Lâm Nam đang rõ ràng xem kịch vui, ánh mắt cô lại chuyển sang Bách Nạp Tư với vẻ mặt nghiêm túc.

Hứa Vãn Tinh: “Ách… Hay là để em tự ăn đi.”

Cô định nhận lấy cái chén, nhưng Bách Nạp Tư không hề nhúc nhích.

“Tay em không tiện, anh đút cho em.”

Hứa Vãn Tinh: “…”

Dưới ánh mắt trêu chọc của Lâm Nam, Hứa Vãn Tinh uống hết một chén cháo nhỏ mà như ngồi trên đống lửa.

Bách Nạp Tư: “Em còn muốn ăn chút gì nữa không?”

Hứa Vãn Tinh lắc đầu, vừa định nói không.

Lâm Nam: “Lần trước cậu không phải nói muốn ăn món bánh bao nhân đậu đó à?”

Bách Nạp Tư đưa tay sờ trán Hứa Vãn Tinh: “Còn ổn, tạm thời chưa sốt lên. Nếu có gì không khỏe em phải kịp thời báo cho bác sĩ nhé.”

“Trừ bánh bao nhân đậu còn muốn ăn gì nữa không?”

Hứa Vãn Tinh nghĩ nghĩ, cô quả thật có hơi thèm bánh của tiệm đó.

“Còn có bánh pie xoài của tiệm đó nữa ạ.”

Bách Nạp Tư gật đầu, rời khỏi phòng bệnh.

Hứa Vãn Tinh thở dài một hơi. Lâm Nam thấy cô có vẻ không có tiền đồ như vậy, không nhịn được trêu chọc.

“Cậu nhát gan từ bao giờ vậy? Lúc đuổi theo thể dị biến kia sao không thấy cậu ngán ai?”

Hứa Vãn Tinh vẫy vẫy đôi tay đang bị băng bó như cái bánh chưng, làm ra vẻ cao thâm khó đoán.

“Cậu không hiểu đâu, tớ có tiết tấu của tớ. Hơn nữa, hai người các cậu cứ đứng đó, tớ cảm giác mình như phạm nhân vậy.”

Lâm Nam đặt túi xách xuống một bên, kéo ghế ngồi đối diện Hứa Vãn Tinh, vẫy vẫy ngón tay về phía cô.

“Lại đây, kể tớ nghe nào. Hai người hiện tại tiến triển đến bước nào rồi?”

“Có hôn môi chưa? Chuyện kia thì sao?”

Hứa Vãn t*nh d*ch người lùi lại, dựa vào gối đầu, nghe vậy lắc đầu.

“Chưa có.”

Lâm Nam không chịu bỏ qua: “Là chưa hôn môi hay là chưa lên giường?”

Hứa Vãn Tinh vẻ mặt bất đắc dĩ, nhất thiết phải hỏi rõ ràng như vậy sao?

Lâm Nam: “Không thể nào? Anh ta thật sự bị bệnh liệt dương à?”

Hứa Vãn Tinh nghiêm túc suy nghĩ một phen: “Chắc là không phải?”

Lâm Nam: “Thế hai cậu đã gặp gia đình nhau chưa?”

Hứa Vãn Tinh nhớ lại cảnh tượng xấu hổ lần trước gặp mẹ cô, bóc phốt thầm lặng: “Lần trước không phải vừa khéo bị mẹ tớ bắt gặp sao?”

“Ý tớ là cậu căn bản chưa từng gặp cha mẹ, bạn thân gì của anh ta à?” Giọng Lâm Nam cao lên.

Hứa Vãn Tinh không cho là đúng: “Có phải đã đăng ký kết hôn đâu, có gặp hay không gặp gia đình cũng không sao. Lỡ sau này không hợp tính cách thì chia tay cũng có khả năng mà. Hơn nữa, chuyện gặp mẹ tớ lần trước là ngoài ý muốn thôi.”

“Đâu phải gặp gia đình là nhất định phải ở bên nhau chứ.”

“Nhứng bạn bè thì tớ quả thật có quen hai người, còn rất thú vị nữa á.”

Lâm Nam hận rèn sắt không thành thép mà lắc lắc đầu: “Cậu đó nha, tớ lười nói cậu.”

Hứa Vãn Tinh: “Hahaha.”

Lâm Nam: “Nhưng cậu cũng đừng ở cái phòng thí nghiệm gì đó mãi nữa. Có gì hay mà cứ chôn chân ở đó, còn làm cho mình một thân mùi tanh.”

Đồ Nhạc đột nhiên đẩy cửa bước vào, thở hổn hển: “Ngại quá Vãn Tinh, tôi đến chậm rồi!”

Hứa Vãn Tinh có chút kinh ngạc nhìn người trước mặt. Tóc xoăn của Đồ Nhạc không biết cọ vào đâu mà dính đầy tro bụi, ngay cả trên mặt cũng có vết đen.

Hứa Vãn Tinh: “Anh đây là…?”

Đồ Nhạc lau mồ hôi trên mặt, có chút dở khóc dở cười: “Lúc tôi nhận được tin nhắn của cô, tôi đang làm thí nghiệm ở đó, sau đó thuốc thử có chút không ổn, xảy ra một vụ nổ nhỏ.”

Ánh mắt Đồ Nhạc chuyển sang người đang đứng im lặng bên cạnh, dùng ánh mắt giao tiếp với Hứa Vãn Tinh.

Đây là ai thế?

Đồ Nhạc nháy nháy mắt.

Hứa Vãn Tinh chớp chớp mắt, không hiểu ý Đồ Nhạc: “Đồ Nhạc, mắt anh đau lắm hả? Sao cứ nháy liên tục vậy? Có phải lúc nổ có cái gì bắn vào mắt không?”

Đồ Nhạc: “…”

“Không có.”

“Cô không sao là tốt rồi Vãn Tinh.” Đồ Nhạc rưng rưng nhìn chằm chằm Hứa Vãn Tinh: “Đều tại tôi, cứ bắt cô phải đến phòng thí nghiệm làm việc.”

Hứa Vãn Tinh nào gặp qua Đồ Nhạc như vậy, nói chuyện không khỏi lắp bắp: “Không sao… không sao mà, tôi không phải đã không sao rồi sao?”

“Hơn nữa, tôi tự nguyện đi mà, với lại mọi người đều rất tốt, tôi rất thích bầu không khí ở phòng thí nghiệm.” Hứa Vãn Tinh cười nói.

“Trừ cái tên Triệu Minh đó.”

Thấy Đồ Nhạc cứ liên tục xem giờ, Hứa Vãn Tinh nhịn không được mở lời: “Nếu anh có việc thì đi trước đi, tôi ở đây có Lâm Nam rồi.”

Đồ Nhạc chắp tay trước ngực tạm biệt cô:

“Vãn Tinh, vậy cô nghỉ ngơi cho tốt. Có gì thì gọi cho tôi nhé.”

Chờ người đi khuất, Lâm Nam mới nhịn không nổi mà thốt lên:

 “Người này cậu quen kiểu gì vậy? Cảm giác… không được thông minh lắm ha.”

Hứa Vãn Tinh cắn miếng táo trong tay, nói mơ hồ:

“Thật à? Nếu cậu biết hình thú của anh ta là gì, chắc sẽ không nói thế đâu.”

Lâm Nam nhướn mày:

“Là con gì?”

“Rết.”

Lâm Nam lập tức móc trong túi xịt cồn ra phun phun vài cái, rồi nhìn Hứa Vãn Tinh với vẻ ngạc nhiên:

“Không phải cậu cũng rất sợ mấy thứ này à?”

Hứa Vãn Tinh nhai thêm vài miếng táo, điện thoại vừa rung lên — là tin nhắn từ Bách Nạp Tư.

S.: “Bên họ có sản phẩm mới, em muốn thử không?”

Cô bấm mở hình, là món pudding việt quất, nhìn vừa thơm vừa đẹp mắt.

ovo: “Được chứ được chứ.”

Cô mỉm cười, vừa nói vừa nhai:

“Ban đầu tớ cũng sợ lắm, anh ta còn biến về nguyên hình dọa tớ một phen. Nhưng tiếp xúc lâu rồi mới thấy, anh ta thật ra rất đáng yêu đấy.”

Lâm Nam tỏ vẻ “không tiếp thu nổi”.

“Nhưng mà này, tớ nói thật nhé, cậu nên đổi công việc đi, tìm thứ mình thật sự thích ấy.”

Hứa Vãn Tinh nheo mắt:

“Tớ thích bánh xoài. Sau này tớ muốn mở tiệm chỉ bán bánh xoài thôi. Ai mà không ăn bánh xoài, xử ngay tại chỗ.”

Hai người nhìn nhau, rồi bật cười giòn giã.

Lâm Nam cười mờ ám: 

“Nhưng công nhận mắt nhìn cậu không tệ nha, cơ ngực của anh ta to không hả?”

Nhắc đến chuyện này, Hứa Vãn Tinh liền ngồi thẳng dậy, vẻ mặt như vừa được nạp điện:

“Dữ liệu ghi 116, nhưng theo tay tớ sờ thì… không nhỏ vậy đâu.”

“Còn rất săn chắc, đàn hồi cực tốt nữa ấy.”

Lâm Nam tấm tắc, đúng là nữ nhân thấy sắc nổi lòng tham mà. 

Cô hỏi tiếp:

“Thế… so với mấy anh chàng người mẫu trước đây tớ gọi thì sao, cảm giác khi sờ vào thế nào?”

Hứa Vãn Tinh cười, chuẩn bị đáp:

“Tất nhiên là—”

Chưa kịp nói hết, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.

Cô quay đầu lại — bắt gặp ngay ánh mắt của Bách Nạp Tư đang đứng ở cửa.

Tiêu rồi.

Khóe miệng Hứa Vãn Tinh hơi cứng đờ. 

Bách Nạp Tư hẳn là không nghe thấy nhỉ? Chắc là không nghe thấy đâu.

Bách Nạp Tư đặt bánh sang một bên: “Hôm nay chỗ họ có chương trình khuyến mãi, anh mua nhiều một chút. Em xem thích vị nào? Nếu không thích thì nói với anh, lần sau anh không mua loại này nữa.”

Hứa Vãn Tinh cẩn thận quan sát vẻ mặt Bách Nạp Tư, xem ra không lộ ra điều gì. 

Chắc chắn là anh không nghe thấy rồi.

Hứa Vãn Tinh: “Vâng.”

Cô thích ăn đồ ngọt từ nhỏ. Trong ký ức, dường như cô từng vì ăn nhiều đồ ngọt quá mà phải vào bệnh viện rất nhiều lần. Có điều, hình như lúc đó có người đã hứa với cô rằng chỉ cần cô kiên trì ăn ít đồ ngọt, sẽ cho cô một phần thưởng gì đó. Hứa Vãn Tinh không nhớ rõ đó là gì.

Lâm Nam thấy Hứa Vãn Tinh không có gì đáng ngại, cũng không muốn đứng đây làm bóng đèn, nhận một cuộc điện thoại rồi rời đi.

Hứa Vãn Tinh nuốt xuống miếng bánh pie xoài cuối cùng. Không đợi cô mở lời, ngón tay Bách Nạp Tư đã cọ qua khóe miệng cô.

“Chỗ này, dính mứt xoài rồi.” Bách Nạp Tư tự nhiên l**m sạch mứt xoài trên ngón tay.

Hứa Vãn Tinh thấy cả người như giật điện, có chút ngơ ngác nhìn Bách Nạp Tư, mặt cô đỏ bừng.

Bách Nạp Tư cứ như thể người không có chuyện gì, giúp cô dịch lại chăn, ngữ khí nhẹ nhàng: “Em ngủ đi, anh ở đây trông em.”

Hứa Vãn Tinh rúc vào trong chăn, nhìn chằm chằm Bách Nạp Tư đang làm việc ở cách đó không xa, cô trầm ngâm suy nghĩ. Lăn lộn cả một ngày nên cô cũng có chút mệt mỏi, cơn buồn ngủ ập đến. Cô ngáp một cái, vùi mặt vào chăn, ngủ thiếp đi.

Bách Nạp Tư nhìn chằm chằm màn hình máy tính, nhưng trong đầu anh không ngừng phát lại câu hỏi của Lâm Nam.

“Thế… so với mấy anh chàng người mẫu trước đây tớ gọi thì sao, cảm giác khi sờ vào thế nào?”

Vãn Tinh rõ ràng đã có câu trả lời, nếu anh kiên nhẫn hơn một chút, anh đã có thể nghe được suy nghĩ thật sự của cô.

Bách Nạp Tư nhìn cô gái đang ngủ say, cau mày. Nhưng buồn cười là anh lại không có đủ dũng khí để nghe Hứa Vãn Tinh nhắc đến những người khác.

Cho nên anh mới vội vàng bước vào.

Bách Nạp Tư cúi đầu nhìn cơ ngực của mình. Anh tập gym mỗi ngày, những nam người mẫu kia làm sao có thể so sánh với anh được chứ.

Vậy thì…

Trong lòng Vãn Tinh, rốt cuộc cơ ngực của ai có cảm giác sờ vào tốt hơn?

___

Anh Bách kiểu:

Một giây trước: Mình tốt hơn..

Một giây sau: Rốt cuộc vợ thấy ai tốt hơn!!!

À mà mình cũng sẽ chuyển sang xưng hô anh – em từ đây nhé, định để khi nào chính thức kết hôn rồi mới chuyển mà thấy ôm hôn tá lả rồi còn xưng tôi cũng hơi xa cách=)))))))))


Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Truyện Rút!! Cái Đuôi Của Chồng Tôi Đang Kêu! Story Chương 13: Bệnh viện
10.0/10 từ 30 lượt.
loading...