Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm

Chương 2

Phần 2



"Không đâu, ta còn có Đại Hoàng, còn có gà vịt ngan ngỗng ở sân sau, náo nhiệt lắm."

Ta ngơ ngác nhìn chàng.

"Ngược lại là chàng đó, có lạnh không?"

Chàng tựa vào khung cửa, nhìn ta cẩn thận kéo áo cho chàng.

Ta chuyên chú, chẳng nhìn thấy cái bóng thú dữ khổng lồ của Thẩm Đồng Quang in lên vách tường, đang muốn nuốt trọn lấy ta.

Thẩm Đồng Quang nghiêng đầu đánh giá ta, nhẹ nhàng cười một tiếng.

Chàng cười rất đẹp, khiến lòng ta lại chao đảo.

Nghĩ đến việc chàng đơn độc đến đây, đến một bộ xiêm y thay giặt cũng chẳng có.

"Ngày mai ta sẽ ra chợ bán trứng, mua hai tấm vải về may cho chàng hai bộ y phục đàng hoàng." Ta trầm ngâm một thoáng rồi nói thêm: "Bây giờ trời đã lạnh, trước hết phải có một bộ áo mùa đông, còn phải mua thêm một mảnh vải đỏ dùng để thành thân với chàng."

Thẩm Đồng Quang mặc y phục xong lại trở nên ngoan ngoãn:

"Trân Châu, ta đói rồi."

Đúng lúc trong bếp còn có bột mì ta chuẩn bị để gói sủi cảo.

Nhào bột, nhóm bếp, ta trộn một nắm đường mềm vào trong bột, bột màu vàng nhạt được nướng chín, hai mặt đều xém vàng óng ả.

Củi lửa cuối thu có dầu cháy kèm, khói bốc lên thơm nức, vương chút mùi khét dễ chịu.

Thẩm Đồng Quang chống tay, chăm chú nhìn ta không chớp mắt.

Ta đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán:

"Bếp bẩn lắm, chàng ra ngoài đợi đi."

"Ta ở lại với nàng."

Ánh nến hắt lên mặt mày của Thẩm Đồng Quang, khi chàng ngửi thấy mùi thơm thì ánh mắt loé lên tia sáng mờ tối:

"Khoảnh khắc chờ đợi món ăn chín thường khiến người ta thoả mãn hơn cả lúc ăn vào miệng."

"Cẩn thận kẻo bỏng." Ta bất an nhìn chàng. "Bên ngoài chỉ cháy xém thôi chứ không phải bẩn đâu."

Ta sợ chàng giống như Tạ Vô Trần, nhìn thấy chiếc bánh cháy vàng ấy cùng bàn tay ta lại chau mày mà nói một chữ "bẩn".

"Sao lại bẩn được chứ?"

Thẩm Đồng Quang cắn một miếng bánh nhân đường, cười đến híp cả mắt.

Cuối cùng ta cũng nhớ ra Thẩm Đồng Quang giống ai rồi.

Giống một thư sinh do hồ ly biến hóa thành.

Chàng ăn no uống đủ, lại cuộn mình nằm xuống bên mép giường sưởi của ta.

Ta thậm chí còn hoài nghi, chỉ một khắc nữa thôi, chàng sẽ lè lưỡi l**m chiếc đuôi hồ ly vốn không tồn tại của mình.

"Trân Châu, kể ta nghe chuyện của nàng đi?"

Chuyện của ta ư?

Ta chẳng có chuyện gì đáng để kể cả.

Ta tên là Lý Trân Châu, chuyện trước năm lên năm, ta không còn nhớ nữa.

Năm ta tròn năm tuổi, thôn nhà họ Lý phát dịch bệnh, cha mẹ đều qua đời, chỉ còn sót lại một mình ta.

Song, nhiều ngày liền phát sốt cao đã khiến đầu óc ta trở nên ngờ nghệch.

Nhà này cho một bữa, nhà kia cho một bữa, ta cũng lớn lên được đến sáu bảy tuổi.

Nông dân lòng dạ hiền lương, trẻ con nhà quê thì hiểu chuyện sớm.

Ta nhặt cành khô, lượm bông lúa rơi, còn từng nhặt được hai con gà bệnh.

Vào mùa thu năm ta lên bảy, trong cơn mưa lớn, ta ôm lấy hai con gà bệnh trong lòng, ngồi chờ người đến nhận.

"Gà bệnh sẽ lây bệnh, không ai nhận đâu, ngươi mang đi đi."

Hai con gà ấy được ta nuôi cho lành, gà đẻ trứng, trứng nở thành gà con.

"Ông trời sẽ không để người mù nhưng khéo tay chết đói! Ngươi xem tuy Trân Châu ngốc thật, nhưng nuôi gia súc thì giỏi vô cùng."

"Gà nhà người khác không đẻ trứng, gà nhà Lý Trân Châu thì đẻ trứng hai lòng đỏ."

Năm ta mười hai tuổi, ta nhặt được Đại Hoàng, một con chó bị lũ trẻ con ném đá.

"Ngươi cũng chẳng ai cần đến nữa sao?"

Đại Hoàng vẫy đuôi, kêu ư ử.

Từ khi có Đại Hoàng, ta đã có người thân đầu tiên.

Rồi đến năm mười bốn tuổi, ta nhặt được Tạ Vô Trần.

Hắn mặc quần áo tả tơi, bất tỉnh nhân sự, trong lòng ôm chặt lấy một thanh trường kiếm rỉ sét.

Dẫu là như thế thì vẫn chẳng thể che giấu được dáng vẻ như thần tiên, da thịt băng tuyết, tựa tiên hoa sen mọc ra từ bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

Ngày ấy trời nắng lớn, ta sợ nắng làm hại đến hắn bèn giơ hai chiếc lá sen che nắng cho hắn dưới cái nắng độc trời hè.

Ta đợi trọn một ngày vẫn chẳng đợi được ai đến nói: "Đây là người không ai cần nữa, Trân Châu, ngươi mang về đi."

Lý trưởng thôn từng nói với ta, thứ người ta chưa bảo không cần thì không thể tùy tiện lấy, nếu không thì sẽ bị gọi là ăn trộm.

Lúc mặt trời lặn, ta ngó Đông ngó Tây, rón rén lén lút.

Mượn bóng đêm, ta lén lút "trộm" Tạ Vô Trần về nhà.

Ta chống tay nhìn hắn, nhìn trái nhìn phải đều thấy... uổng phí.

Thật uổng phí quá, một người đàn ông lớn nhường này, nói không cần là không cần nữa.

Ta đếm ngón tay mà tính.

Trước kia nhà ta có ba người: cha ta, mẹ ta và ta.

Lý trưởng thôn nói, ba người là thành một nhà.

Hiện giờ ta có Đại Hoàng, lại có thêm một người sống sờ sờ thế này.

Vậy thì hắn làm cha, ta làm mẹ, Đại Hoàng làm Trân Châu.

Hì hì, Lý Trân Châu lại có một mái nhà rồi.

Nhưng thương tích của Tạ Vô Trần quá nặng.

Ta nấu cháo gạo trắng, ninh canh gà, đút cho hắn từng muỗng từng muỗng.

Đến ngày thứ ba, hắn mới từ từ mở mắt ra.

Việc đầu tiên là mò thanh kiếm chỉa vào ta, mắt đầy cảnh giác mà nhìn quanh:

"Đây là đâu? Ngươi là ai?"

Về sau ta mới hay, hắn là đệ tử kiếm tu trên đỉnh Lăng Trần, bởi thất bại khi phi thăng mà rơi xuống phàm trần.

Chẳng trách những ngày trước mưa gió sấm chớp liên miên, thì ra là mấy người tu đạo trên đỉnh Lăng Trần đang độ kiếp.

Tạ Vô Trần bị thương, ở lại nhà ta dưỡng thương, đợi năm năm sau lại lần nữa chứng đạo với trời.

Tay của Tạ Vô Trần cầm kiếm, ta không nỡ để hắn cầm liềm cắt lúa.

Lưu đại nương bán đậu phụ cười ta:

"Trân Châu, ngươi không bắt phu quân ngươi nuôi làm việc à?"

Ta lắc đầu, đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán:

"Hắn không phải người nhà nông, bắt hắn làm sẽ khiến hắn mệt."

" Đàn ông ăn không ngồi rồi thì có gì ghê gớm? Ít nhất cũng nên chẻ giúp bó củi chứ " Lưu đại nương hừ mũi một tiếng, "Chỉ có Trân Châu ngốc nghếch, coi cục đá như đồ quý giá."

"Hắn… lúc hắn chẻ củi đại nương không thấy thôi. Hắn còn biết chữ, là người đọc sách, có thể giúp ta ghi sổ, đại nương đừng lo nghĩ nữa."

Lần đầu tiên ta nói dối.

Tạ Vô Trần chẳng chẻ củi, cũng chẳng ghi sổ giúp ta.

Hắn ở lại nơi này thì phát hiện linh khí trong thôn nhà họ Lý dồi dào, việc tu luyện đạt được hiệu quả gấp bội.

Ta bưng chén canh trứng đặt trước mặt Tạ Vô Trần, ánh mắt khẩn khoản:

"Nếu năm năm sau chàng vẫn chưa quay về đó, liệu có thể cùng ta sống qua ngày tháng không?"

Hắn lạnh lùng liếc nhìn ta một cái:

"Ta nhất định sẽ quay về Lăng Trần. Khi ấy, những gì nợ ngươi, ta sẽ trả hết."

"Chàng chẳng nợ ta gì cả. Nếu tiện, xin chàng giúp ta ghi sổ." Ta thoáng buồn, "Ta không giỏi tính toán, thường bị người ta lừa gạt."

"Đồ ngu." Tạ Vô Trần giễu cợt, "Tại sao người ta chỉ lừa ngươi mà không lừa người khác?"

Phải rồi. Vì cớ gì chỉ lừa ta mà không lừa người khác?

Ta buồn rầu suy nghĩ cả một đêm cũng không nghĩ ra nguyên do.

Song ta cho rằng, Tạ Vô Trần không hề ghét ta, hắn chỉ ghét những kẻ ngu xuẩn, đồ vật vô dụng mà thôi.

Đến năm thứ ba, tiểu sư muội của hắn là Thi Vũ tìm đến tận cửa.

Khi ấy ta mới biết, thì ra Tạ Vô Trần cũng biết cười.

Nhìn Thi Vũ thân mật khoác tay Tạ Vô Trần.

Thật ra ta không hề giận dữ.

Ta chỉ lặng lẽ tính toán, giờ trong nhà đã có ba người, giống như lời Lý trưởng thôn nói, là một gia đình rồi.

Đại Hoàng không thể làm Lý Trân Châu, đành tiếp tục làm Đại Hoàng thôi.

Khi ta nói với Tạ Vô Trần và Thi Vũ rằng, hy vọng ba người chúng ta có thể trở thành một gia đình, sống vui vẻ tại thôn nhà họ Lý.

Thi Vũ trợn tròn đôi mắt xinh đẹp, sau đó cười đến chảy cả nước mắt.

Nàng ta chỉ vào Tạ Vô Trần mặt mày xám ngắt, nháy mắt trêu ghẹo:

"Sư huynh, cô gái nhà quê này muốn làm phu thê với huynh, ha ha ha ha!"

Thi Vũ đã hiểu lầm rồi, không phải muốn làm phu thê.

Ta chỉ mong tìm một người thân, có thể sống nương tựa nhau dài lâu.

Nếu có thể bên nhau cả đời, làm phu thê cũng chẳng sao.

"Đầu óc nàng ta có vấn đề, đừng nghe nàng ta nói nhảm." Sắc mặt Tạ Vô Trần khó coi.

Sau khi Tạ Vô Trần nổi giận, Thi Vũ không dám đùa nữa.

Thi Vũ ngồi trên tường, túm một cành đào than thở:

"Sư tôn nói huynh lịch tình kiếp ở thế gian, so với người khác còn gian nan hơn. Ta còn lo lắng rất lâu nữa.”

“Tình kiếp của người khác đều là Công chúa, quý nữ, si mê ba đời ba kiếp. Còn sư huynh là đệ nhất kiếm tu thì…"

Tạ Vô Trần tựa như bị xúc phạm, một kiếm chém gãy cây đào dại ngoài tường thấp, chậm rãi nói từng chữ:

"Nàng ta không phải tình kiếp của ta."

Ta không hiểu rõ "tình kiếp" là gì.

Nhưng ta đại khái đoán được, Thi Vũ là người rất đặc biệt đối với Tạ Vô Trần.

Thi Vũ vừa xinh đẹp lại thông minh.

Nàng ta tò mò đi chợ cùng ta, chỉ cần đứng bên quầy hàng, mớ trứng đáng lẽ phải bán nguyên ngày đã được bán hết trong buổi sáng.

Người ta không mặc cả, chẳng những vậy còn nhét bao nhiêu là đồ ăn vặt, túi thơm, tua rua vào túi Thi Vũ, khiến nàng ta bật cười vui vẻ.

Lúc trở về, ta gánh đòn gánh trống trơn nhưng lòng lại nặng trĩu.

Ta cảm thấy Tạ Vô Trần nói không sai.

Bằng không, sao chẳng ai lừa gạt Thi Vũ, chỉ lừa gạt mình ta?

"Sư huynh như vậy mãi cũng không ổn. Hay là hai người kết thành phu thê đi, chỉ là phu thê giả để qua mặt thiên đạo thôi, bằng không hai năm sau lôi kiếp tới, huynh vẫn không thể vượt qua." Thi Vũ thở dài, "Tới lúc phi thăng, nàng ta muốn vàng bạc châu báu gì, huynh cứ thưởng cho nàng ta là được."

Tạ Vô Trần không cam lòng, song cũng chẳng còn cách nào khác.

Nửa năm sau, ta vui vẻ kéo tấm vải đỏ, may cho Tạ Vô Trần một bộ áo mới, còn tự mình cắt một chiếc khăn trùm đầu.

Vái trời đất xong thì coi như đã thành thân.

Thi Vũ mừng rỡ, nói nhìn thấy sao Hồng Loan lóe lên rồi tắt, nhất định có thể vượt qua tình kiếp.

Ta đã lén nhìn Tạ Vô Trần mấy lần.

Chỉ thấy đôi mắt hắn trong veo lạnh lẽo.

Hắn không hề vướng dục niệm trần thế, đến áo cưới đỏ rực cũng hóa thành nhạt nhòa.

Tựa như đóa sen hồng trong ao nước tháng Tám, dù có nở rộ đến mấy thì vẫn giữ khoảng cách ngàn trùng.

Sau khi thành thân, Tạ Vô Trần không cho ta đến gần, cũng chẳng cho gọi hắn là phu quân.

Được thôi, phu quân, ta âm thầm gọi trong lòng.

Ta tưởng rằng thành thân rồi thì phu thê phải đồng lòng.

Tạ Vô Trần luyện kiếm, ta cũng muốn luyện, không thể làm cản trở hắn được.

Ta học theo cách hắn dạy Thi Vũ, đề khí ngưng thần, vung tay rải gạo ra ngoài như kết kiếm quyết.

Nào ngờ tay trượt, đánh rơi cả chậu thức ăn cho gà.

Chậu rơi xuống đất, xoay mấy vòng.

Ta vội vàng chạy lại nhặt, lại vấp ngã nhào.

Ta phủi bụi trên áo, lại nghe tiếng cười của Thi Vũ, thấy mặt Tạ Vô Trần tối sầm.

Thi Vũ cười mệt rồi thì thở dài:

"Trân Châu thật là đáng thương, đến mức khiến ta chẳng thể ghen nổi."

Tạ Vô Trần quét mắt nhìn ta một lượt, không mắng ta ngốc giống mọi khi.

Song lại khiến ta thấy xấu hổ vô cùng:

"Ngươi không có tuệ căn, đừng lãng phí thời gian."

Cho đến khi ấy, ta vẫn chưa từ bỏ Tạ Vô Trần.

Ta khâu cho hắn một túi đựng kiếm, còn đính thêm tua.

Hắn không cần, đều vứt bỏ cả.

Ta năn nỉ hắn cùng ta ra chợ bán gà, bởi hắn có kiếm, người ta trông thấy sẽ không dám bắt nạt ta.

Tạ Vô Trần chẳng chịu.

Rốt cuộc vẫn là Thi Vũ lên tiếng: lần trước ra chợ, nàng ta ngửi thấy mùi của hung thú Thao Thiết.

Hắn mới chịu đi cùng ta.

Hắn không muốn để người ngoài ngộ nhận hai ta có liên hệ, bởi thế cách ta rất xa.

Nếu có kẻ nhiều chuyện hỏi hắn có quen biết với cô gái họ Lý bán gà kia không, Tạ Vô Trần sẽ xoay đầu đi, cả lời lẫn ý đều phủi sạch: Ta không quen nàng ta.

Bao nhiêu cô gái đi ngang đều len lén ngó trộm hắn, có người còn ném khăn tay vào lòng hắn.

Tuy hắn ôm kiếm không đáp lời, song cũng chẳng né tránh với vẻ chán ghét như đối với ta.

Trên đường về, vầng trăng tròn và lớn.

Ta không tìm được chuyện để nói, bèn kiếm cớ mở lời.

Ta nói hôm nay bán gà được bốn mươi văn, nhưng ta nhìn thấy bên đường có một lão ăn mày lở loét đầy người.

Ta bèn cho ông ấy hai mươi văn.

Bởi khắp người ông ta đầy vết lở loét, còn phải phơi ra cho người ta nhìn, thật đáng thương.

"Đó là kẻ lừa đảo, trên người cũng chỉ là màu vẽ, ngươi lại bị gạt rồi."

"Làm sao chàng biết được?"

Dù sao Tạ Vô Trần cũng là người tu đạo, có tuệ nhãn. Hắn nói là giả thì chắc hẳn là vậy.

Song hắn lười giải thích với ta.

"Không sao cả, không bị bệnh là tốt rồi, nếu bị thì chắc đau đớn lắm."

Ta từng bị bệnh nên hy vọng người khác không phải chịu đựng, cảm giác ấy quả thật khó chịu.

Ta không nói lý do ta đưa tiền còn bởi vì ta thấy lão ăn mày ấy rất giống ta.

Phơi bày thương tích của bản thân để cầu xin đồng tiền.

Cũng như ta nhảy nhót khắp nơi, chỉ mong Tạ Vô Trần ở lại bên mình.

Thật chẳng khác gì nhau.

Nghe ta nói vậy, Tạ Vô Trần chỉ ngẩn người, buông một câu:

"Đồ ngu."

Ta từng nghe Tạ Vô Trần mắng “đồ ngốc”, “đồ ngu”, “đồ ngớ ngẩn” vô số lần, nhưng chưa lần nào đau như lần này.

Ta không lên tiếng, bước chân càng lúc càng chậm.

Tạ Vô Trần không hề nhận ra ta đã tụt lại phía sau, hoặc giả có nhận ra thì cũng mong được bỏ ta lại càng sớm càng tốt.

Khi ta vừa đi vừa khóc tới đầu thôn, đêm đã rất khuya.

Trên đường chẳng còn ai, chỉ có Đại Hoàng vẫy đuôi chạy từ bờ ruộng lại phía ta.

Từ đêm đó, ta đã nghĩ thông suốt.

Ta không cần Tạ Vô Trần nữa.

Dẫu tốt thế nào… cũng không cần nữa.


Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm Truyện Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm Story Chương 2
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...