Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm

Chương 1

Phần 1



Ngày Tạ Vô Trần phi thăng, cả thôn nhà họ Lý đều đến chúc mừng.

Ngạch cửa nhà ta suýt bị dẫm nát, Đại Hoàng sợ hãi nằm rạp nơi cửa, đến một tiếng sủa cũng chẳng dám kêu.

“Trân Châu thật có phúc, khi xưa nhặt được Tạ tiên nhân, bọn ta còn cười nàng ấy ngốc nghếch.”

Khi ta còn đang kinh ngạc chẳng thể cất lời trước loan xa kim quang rực rỡ của tiên nhân.

Tạ Vô Trần vừa phi thăng đã kiêu ngạo nhìn ta:

“Sư tôn nói, ngươi có ân với ta. Tiên nhân lời hứa ngàn vàng, ngươi muốn gì ta cũng sẽ đồng ý.”

Trong năm năm nhặt được Tạ Vô Trần, ngày nào ta cũng mong hắn ở rể.

Hắn luyện kiếm, ta trồng trọt.

Hắn tu luyện, ta kiếm tiền.

Chỉ mong một ngày nào đó có thể lay động được trái tim Tạ Vô Trần.

Tạ Vô Trần không thích ta, chỉ yêu tiểu sư muội Thi Vũ thông minh của hắn.

Tiểu sư muội Thi Vũ vừa thông tuệ lại xinh đẹp.

Một chiêu kiếm pháp, Tạ Vô Trần chỉ dạy một lần, nàng ta đã nắm được.

Còn ta len lén luyện đi luyện lại hơn chục lượt cũng chỉ có thể ném gạo cho gà ăn xa hơn đôi chút.

Vậy mà còn bị Tạ Vô Trần và Thi Vũ bắt gặp, Thi Vũ bụm miệng cười đến ch** n**c mắt.

Tạ Vô Trần ghét nhất là kẻ ngu dốt, hắn nhíu mày: “Lý Trân Châu, ngươi không có tuệ căn, đừng có uổng phí thời gian.

“Sư huynh, người phàm thọ mệnh ngắn ngủi, đời người chỉ như chớp mắt. Một đời vợ chồng đối với tiên nhân cũng chỉ là khoảnh khắc, sẽ không ảnh hưởng đến việc chúng ta phong ấn Thao Thiết đâu.”

Sắc mặt Tạ Vô Trần trở nên khó coi.

Hắn sợ ta muốn hắn ở lại bên ta, cùng ta trọn một đời một kiếp.

Lúc ấy, tay áo của hắn bay lượn, cao quý lạnh nhạt.

Không còn chút dáng vẻ của kẻ năm năm trước từng sa sút đến mức chỉ còn một hơi thở, để ta bón cháo từng muỗng từng muỗng nuôi sống.

Tạ tiên nhân vĩnh viễn sẽ không thể làm phu quân của Lý Trân Châu nữa rồi.

Vậy thì, ta không cần níu giữ hắn nữa.

Ta suy nghĩ giây lát, ôm lấy Đại Hoàng: “Ngươi trị khỏi bệnh cho Đại Hoàng thì không còn nợ gì ta nữa.”

Tạ Vô Trần ngây người trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã nhận ra đây là một cuộc trao đổi có lợi.

Hắn phất tay áo, Đại Hoàng đã không ăn uống ba ngày lăn một vòng, hí hửng chạy đến l**m phần cơm thừa trong bát.

Thi Vũ vui mừng kéo tay áo hắn:

“Sư huynh, tiền duyên của huynh với nàng ta đã dứt, chúng ta mau quay về phục mệnh thôi.”

Tạ Vô Trần quay đầu nhìn ta một cái, ánh mắt phức tạp.

Tiên nhân đã rời đi, mây nơi chân trời cũng tan biến trong thoáng chốc.

Người đến chúc mừng vừa thở dài, vừa lén nhét quà tặng mang đến vào lại trong ngực:

“Trân Châu ngố quá, một lời hứa của tiên nhân, nàng ta lại dùng để cứu một con chó.”

Ta kéo tay bà mối Triệu đang định rời đi:

“Triệu di, giúp ta một việc.”

“Việc gì?”

“Giúp ta tìm một người đàn ông.” Ta nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Phải đẹp lại an phận, phát đạt rồi cũng không bỏ rơi vợ con.”

Bà mối Triệu dở khóc dở cười, vội vàng xua tay:

“Ta đâu dám tìm giúp ngươi, không phải Tạ tiên nhân đó sẽ giáng một đạo lôi đánh chết ta à?”

Ta thở dài, có đôi phần hối hận vì đã cứu Đại Hoàng.

Sớm biết thế, ta đã để Tạ Vô Trần giúp ta tìm một người đàn ông rồi.

*

“Lý Trân Châu, ngươi còn muốn lấy chồng không?” Bà mối Triệu gõ cửa, “Không cần tiền.”

Thứ không cần tiền thì có thể là vật tốt gì?

“Tướng công mặt trắng nổi tiếng mười dặm tám thôn, tay không thể xách, vai không thể gánh, trời sinh là để ở rể.”

Vậy thì có thể là người tốt lành gì?

Ta mở cửa, vừa thấy mặt người đàn ông đó, lời từ chối đã đến miệng đã bị nuốt xuống một lượt:

“Muốn, muốn.”

Người càng thiếu cái gì thì lại càng khát khao cái đó.

Ta chẳng biết nói lời hoa mỹ, song trước mắt là chàng trai phong tư nhã nhặn, tựa như bức họa sơn thủy vẽ trên mặt quạt, mỗi lần mở ra là phảng phất một hồi gió thư viện.

Khi bà mối Triệu nói chuyện, chàng khẽ chắp tay hành lễ, đến lúc nhìn thấy ta, đôi tai cũng ửng hồng.

Dáng vẻ thư sinh ấy khiến ánh mắt ta không dời nổi.

Tổ tiên nhà ta ba đời trở lại chưa từng có kẻ nào biết chữ.

Bà mối Triệu liếc nhìn vị tiểu tướng công ấy, thần sắc thấp thỏm, lau mồ hôi trán rồi nhét khăn tay lại vào ngực áo.

“Thẩm Đồng Quang, không vợ con không cha mẹ không nợ nần, hai mươi lăm tuổi, biết đọc vài chữ.”

“Lý Trân Châu, không cha mẹ không nợ nần, người đàn ông trước đó thành tiên bay đi rồi, sau này chắc cũng chẳng quay về nữa.” Ta gãi đầu, “Ta biết nuôi heo trồng trọt, chàng ở nhà quét dọn may vá đọc sách, chúng ta cùng nhau sống cho tốt, chàng thấy được không?”

Đôi mắt chan chứa tình ý của chàng hiện lên ý cười, chàng gật đầu.

Nụ cười ấy khiến ta như bước trên bông, lâng lâng như bay.

“Vậy thì việc này thành rồi.” Bà mối Triệu thở phào nhẹ nhõm.

“Triệu di, quà tạ ơn làm mai này…”

“Không cần không cần.”

Ta còn đang nghi hoặc vì sao bà mối Triệu vốn hay chắt bóp nay lại không lấy tiền thì bà ấy đã vội vã cáo từ rời đi.

Ta nhìn Thẩm Đồng Quang.

Thắt lưng thon thả kia, càng nhìn càng thuận mắt.

Sao lại không hơn hẳn Tạ Vô Trần chứ?

Ta hài lòng gật đầu.

Đúng lúc đó, bụng Thẩm Đồng Quang vang lên một tiếng.

Mặt chàng lại đỏ lên.

Ta thấy không đành lòng để mỹ nhân chịu đói, vội xắn tay áo:

“Ta đi nấu cho chàng một bát canh mì bột sắn, lại đập thêm hai quả trứng gà.”

Thẩm Đồng Quang ăn uống cũng thanh nhã ưa nhìn.

Chàng ăn sạch sẽ, đến nỗi dường như cái bát cũng chẳng cần rửa.

Phát hiện ta đang nhìn, chàng lại thẹn thùng lau khoé miệng.

Không giống Tạ Vô Trần và Thi Vũ.

Tạ Vô Trần phải bế quan, luôn nói cơm ta nấu có mùi khó chịu.

Thi Vũ sợ béo, ăn uống kén chọn, chỉ gắp chút rau xanh.

Buổi tối, trong lòng ta vui vẻ, nằm trên giường tính toán cuộc sống sau này.

Thẩm Đồng Quang biết chữ, thật tốt quá, sau này ghi sổ sách không cần ta vẽ vời loằng ngoằng nữa.

Nhưng nếu chàng không chịu tính sổ sách giúp ta thì sao?

Tạ Vô Trần thì đọc được đấy, nhưng lại không muốn giúp ta.

Bốn năm trước, Trương mặt rổ thu trứng gà lừa ta, lừa mất nửa thúng. Ta vừa khóc vừa về nhà, Tạ Vô Trần chỉ lạnh nhạt liếc mắt một cái:

“Muốn trách thì trách ngươi ngu ngốc.”

“Sao người khác lại không bị lừa?”

Ta từng nói với Tạ Vô Trần, ta không phải trời sinh ngu ngốc, năm ta lên năm, phát sốt cao một trận, từ đó đầu óc không còn thông minh nữa.

Bán hàng bị lừa, không bán cũng bị lừa.

Ba năm trước, ta bán hai con gà, trở về thì gặp một kẻ ăn mày toàn thân lở loét nằm bên đường xin ăn, ta động lòng trắc ẩn, đưa một nửa số tiền bán gà cho hắn.

Tạ Vô Trần thấy vậy, cười lạnh: “Đó là kẻ lừa gạt, ngươi nhìn xem, vết lở loét kia đều là màu vẽ, gặp mưa sẽ trôi sạch.”

Ta thở phào, nhìn bóng dáng tập tễnh rời đi của kẻ ăn mày:

“Vậy thì tốt, không bệnh là tốt rồi. Nếu không đau lắm.”

Tạ Vô Trần yên lặng một lát, giễu cợt ta:

“Ngu xuẩn.”

Kẻ ngốc, đứa đần, đồ dở hơi, đồ ngu.

Ta đã quá quen với việc hắn nói ta như vậy rồi.

Thôi đi, người cũng đã rời đi, ta không so đo nữa.

Ta đang tính xem làm sao để khuyên được Thẩm Đồng Quang bên cạnh giúp ta ghi sổ sách.

Bỗng một cơn gió thổi cửa mở ra, ta vừa bước xuống giường toan khép cửa lại.

Một bóng đen nhẹ nhàng như mèo trượt vào.

Chưa kịp quay đầu, phía sau đã có thân thể nóng rực áp sát, bên tai là tiếng thở dài thỏa mãn:

“... Thơm quá.”

“... Sao lại thơm đến vậy?”

Là Thẩm Đồng Quang.

Dưới ánh trăng, vạt áo trong của chàng lỏng lẻo, lộ ra mảng lớn da thịt, tựa như một yêu quái đẹp đẽ câu hồn.

Đôi tay chàng nhìn thì thon dài yếu đuối, vậy mà lại như móng vuốt dã thú, ôm chặt lấy thắt lưng ta.

Chàng ôm ta từ phía sau, thấp giọng dụ dỗ:

“Trân Châu, Tạ công tử đã phi thăng rồi, nàng không thấy cô đơn sao?”


Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm Truyện Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm Story Chương 1
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...