Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm

Chương 3

Phần 3



Thẩm Đồng Quang lại đưa ngón tay đặt nơi môi ta, ngăn ta nói tiếp:

“Nàng sai rồi. Hắn không thể độ kiếp được. Hắn lừa thiên đạo, thiên đạo cũng lừa hắn.”

Ta nói đến mệt mỏi, xoa xoa mắt, không truy hỏi “không thể độ kiếp” là ý gì.

“Vậy...Thẩm Đồng Quang, những năm qua chàng sống ra sao?”

Thẩm Đồng Quang không đáp, chỉ lặng lẽ vỗ lưng ta từng nhịp một.

Cơn buồn ngủ kéo tới, ta nắm chặt lấy vạt áo chàng.

Chàng không nói thân thế, mà kể cho ta nghe một câu chuyện.


Rằng có một con mèo, tu luyện nhiều năm, luyện ra chín cái đuôi.

Nó đến trước mặt sư tôn, xin một danh phận, muốn làm mèo thần quân.

Sư tôn bảo thuở trước nó từng tạo ác nghiệp, pháp lực trong chín cái đuôi không thể tự dùng, chỉ có thể mang đi cho người phàm cầu nguyện. Cho đến khi có người nguyện độ cho nó, nó mới có thể thành đạo.

Phàm nhân thứ nhất đổi lấy trường sinh, phàm nhân thứ hai cầu tài bảo... Tám điều nguyện được thực hiện, mèo chỉ còn lại một chiếc đuôi cuối cùng.

Ta trầm ngâm suy nghĩ:

“Vì sao không có ai ước rằng, mong tâm nguyện của mèo thần quân thành thật, để nó thành tiên?”

Thẩm Đồng Quang khựng lại, sau đó nụ cười càng thêm yêu mị.

Sau cùng, nó gặp được một đứa trẻ như trân châu. Đứa trẻ không cầu kim ngân tài bảo, cũng không đòi sống lâu bất tử, cô bé ấy nói, ta hy vọng mèo thần quân có thể làm thần tiên.

Khi ấy ta đã mơ màng, mơ màng đến độ tưởng thấy khuôn mặt xinh đẹp của Thẩm Đồng Quang mọc lên những hoa văn thú tộc giống như mèo thần quân kia.

Chàng dùng một tay chống má, tay kia duỗi móng nhọn điểm nhẹ lên ngực ta:

“Ta cũng như mèo thần quân ấy, giúp người thực hiện tâm nguyện để đổi lấy một tấm chân tình bằng lòng để ta ăn.”

“Tiểu Trân Châu, ta đói lắm rồi.”

*

Khoảng thời gian Thẩm Đồng Quang ở lại nhà ta chẳng khác nào trò ảo thuật.

Mỗi sáng thức dậy, củi bên ngoài đã được chẻ xong, gà vịt đã được cho ăn, trong ngoài nhà đều gọn gàng sạch sẽ.

Ngay cả Đại Hoàng cũng được tắm rửa, trở nên bóng mượt.

Thẩm Đồng Quang biết người của thôn nhà họ Lý hoặc nhiều hoặc ít có ơn với ta.

Hễ thấy ai có việc, chàng đều ra tay giúp đỡ.

“Ồ, đây mới gọi là đàn ông chân chính.” Triệu di cầm khăn cười tủm tỉm, “Trân Châu thật có phúc.”

Thẩm Đồng Quang thậm chí còn dư sức làm cho ta một quyển sổ ghi chép.

Chàng dạy ta cách xem sổ, giảng hai lượt mà ta vẫn chẳng hiểu.

“Trân Châu hiểu chưa?”

Ta không hiểu nhưng không muốn bị mắng là ngốc:

“...Hiểu rồi.”

Thẩm Đồng Quang nhìn thấu tâm tư ta, xoa đầu ta:

“Sau này nàng bán đồ, ta ở bên cạnh giúp nàng ghi sổ.”

“Không hiểu cũng chẳng sao, ta dạy chậm một chút, nàng học chậm một chút.”

Ban ngày, chàng thu lại vẻ yêu mị như yêu quái.

Không còn giống hồ ly nữa mà giống như tiên sinh trong thư viện, đoan chính nghiêm trang.

“Chàng đừng để mình mệt mỏi, đống củi đó ta biết chẻ, cho gà ăn cũng là công việc bẩn thỉu.”

“Không mệt, chỉ là vài câu khẩu quyết mà thôi.” Thẩm Đồng Quang chống má, đôi mắt dài hẹp khẽ híp lại như hồ ly, “Trân Châu còn có nguyện vọng nào không? Có muốn ta đi bán đồ cùng không? Kẻ nào dám bắt nạt nàng, ta sẽ ăn thịt kẻ đó.”

Ta nghĩ một lát rồi lắc đầu.

Thật ra ta muốn Thẩm Đồng Quang cùng ta đi bán trứng gà, nhưng sợ chàng cảm thấy mất mặt.

Thẩm Đồng Quang rất tốt, dù có không muốn, chàng cũng sẽ không từ chối.

Ta không muốn khiến chàng khó xử.

“Vậy thì chúng ta đến chợ, mua vải về làm một bộ xiêm y cho Trân Châu.”

Thẩm Đồng Quang rất đẹp, trên đường đi, các cô gái đều nhìn chàng không chớp mắt.

Có người can đảm, chẳng đoái hoài đến ta, liếc mắt đưa tình với chàng:

“Công tử là người nhà ai vậy? Đã có hôn phối chưa?”

Thẩm Đồng Quang kéo tay ta, mỉm cười với người kia:

“Có rồi! Là người nhà của Lý Trân Châu.”

Không hiểu sao, lúc Thẩm Đồng Quang nói câu đó, trái tim ta như được chắp cánh, đi giữa đường cũng dám ngẩng đầu mà bước.

Thẩm Đồng Quang rất có tiền, kéo ta bước vào tiệm tơ lụa.

Lụa là rực rỡ khắp nơi, ta chẳng dám nhìn, chỉ khẽ kéo vạt áo chàng:

“Thẩm Đồng Quang, ta không mua nổi đâu.”

Chàng chớp mắt với ta, ý bảo yên tâm:

“Phu quân nàng đủ sức mua.”

Thẩm Đồng Quang đưa mười lượng bạc, đặt may hai bộ y phục đỏ thắm như tiên giáng trần, bảo chờ đến ngày bọn ta thành thân sẽ mặc.

Đây là lần đầu tiên ta mặc lụa, cảm giác dễ chịu tựa như có làn nước mát chảy qua thân.

Thẩm Đồng Quang dắt ta đi khắp chợ, mua đủ loại son phấn, trâm vòng.

Khi soi gương nhìn thấy bản thân, ta mới sực nhớ mình đã là thiếu nữ mười chín tuổi.

Từ trưa đến khi trời tối, Thẩm Đồng Quang còn mua hai vò rượu ngon về.

“Rượu này ngon. Chờ khi chúng ta thành thân sẽ mua loại này.”

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên ta được uống rượu.

Thẩm Đồng Quang ăn khỏe nhưng tửu lượng rất kém, thậm chí còn không bằng ta.

“Trân Châu, nàng vui không? Hài lòng không? Còn mong muốn điều gì nữa không?”

Ta ra sức gật đầu rồi lại lắc đầu:

“Không cần gì nữa, như vầy đã rất tốt rồi.”

Đôi mắt Thẩm Đồng Quang say lờ đờ, chàng ngẩng cao cằm một cách kiêu ngạo:

“Chút ấy có là gì? Dù có cầu vinh hoa phú quý, được phong Cáo mệnh, bản quân cũng có thể thực hiện.”

“Dẫu có là kẻ áo vải muốn làm thiên tử, cũng chỉ là việc bản thần thú gật đầu mà thôi.”

Ta cắn đũa, tuy chẳng hiểu rõ, song trong lòng lại rất khâm phục Thẩm Đồng Quang:

“Phu quân thật là lợi hại.”

Thẩm Đồng Quang say lắm rồi.

Chàng tiến lại gần, mượn ánh trăng nhìn kỹ ta:

“Vậy... nàng đưa trái tim cho ta ăn, được không?”

Ta gật đầu:

“Được mà.”

Ta đồng ý quá đỗi sảng khoái, Thẩm Đồng Quang lại không vui:

“Trân Châu ngốc, nàng có biết ta đang nói gì không?”

“Ta biết.”

Tuy ta ngốc, nhưng cũng chẳng đến nỗi không hiểu.

Thẩm Đồng Quang không phải người, là yêu quái lấy tim người mà tăng tu vi.

Nhưng như vậy thì đã sao, từ trước đến nay, chưa từng có ai tốt với ta như vậy.

Chàng khẽ cắn lên má ta một cái, không nặng không nhẹ rồi thở dài:

“Chậc... dễ lừa gạt đến mức này, lại khiến người ta hơi không nỡ.”

*

Ta và Thẩm Đồng Quang sắp thành thân.

Không lén lút vụng trộm như Tạ Vô Trần.

Chữ của Thẩm Đồng Quang rất đẹp, chàng viết thiệp mời, gửi cho toàn thôn nhà họ Lý.

Thẩm Đồng Quang rất khéo tay, chàng cắt chữ “Song Hỷ”, dán lên cả ổ chó của Đại Hoàng.

Thẩm Đồng Quang còn suy nghĩ chu toàn, sợ người trong quán rượu làm qua loa, bèn cùng ta thuê xe bò đến tận nơi lấy rượu về.

Trời thu mát mẻ dễ chịu, xe bò đi chậm nhưng bọn ta cũng không gấp gáp gì.

Thẩm Đồng Quang hái một đoá hoa vàng nhỏ cài lên tóc mai cho ta.

Trên xe, tiếng các vò rượu va vào nhau ngân lên thành một khúc nhạc đinh đang.

Thẩm Đồng Quang ngậm một cọng cỏ đuôi chó, gối đầu lên tay ngắm đàn nhạn bay ngang trời:

“Trân Châu, ta chợt thấy thật vui sướng, làm một người phàm hình như cũng không tệ.”

Ngày thành thân, người đến đều là ân nhân của Lý Trân Châu, Đại Hoàng mừng đến độ sủa vang không ngớt.

“Trân Châu xuất giá rồi, song thân nó nơi cửu tuyền cũng có thể yên lòng nhắm mắt.” Lý trưởng thôn lau nước mắt.

“Ngày vui mà, chớ nói những lời ấy nữa.” Lưu đại nương ngắm Thẩm Đồng Quang, miệng cười toe toét không khép được, “Thật là một lang quân khôi ngô, Trân Châu ngốc nhưng lại có phúc của người ngốc.”

Dưới tay áo, Thẩm Đồng Quang khẽ nhéo tay ta một cái.

Lúc bái thiên địa, chưa kịp đứng dậy thì bỗng sau lưng có một đạo kiếm khí đánh tan bàn hỷ.

Ta nhận ra thanh kiếm ấy, là của Tạ Vô Trần.

Ta ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy Tạ Vô Trần với áo bay phất phới.

Sắc mặt hắn rất kém, thần tiên đến hỏi tội khiến khách khứa chạy tán loạn.

Thấy ta mặc hỷ phục, Tạ Vô Trần thoáng thất thần.

Hắn nhanh chóng phản ứng lại, cười khẩy nói:

“Lý Trân Châu, nàng thật sự muốn gả cho một yêu quái sao?”


Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm Truyện Quang Hoa Châu Ngọc - Cưu Sâm Story Chương 3
10.0/10 từ 29 lượt.
loading...