Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 99: Yêu phụ, trung thần
Kiệu liễn bốn mặt sơn đen chạm vàng chậm rãi hạ xuống ngoài viện. Rèm kiệu làm bằng sa mỏng cánh ve, lúc này đều buông xuống, gió lùa qua khe khẽ lay động.
Khương Hồ Bảo đứng bên cổng viện, phất trần trong tay vung gấp về bốn phía, ánh mắt lạnh lẽo quét một vòng. Cấm vệ ngoài viện, tùy tùng xa gần đồng loạt cúi đầu đứng im.
Hắn ta vẫn chưa yên tâm, lại đảo mắt rà soát thêm một lượt, xác nhận không có sơ hở mới thu ánh nhìn lại.
Đám hạ nhân chờ lệnh đã lâu, cửa chính phòng bỗng bị đẩy ra.
Khương Hồ Bảo lập tức tiến lên cạnh cửa, cúi đầu thật thấp.
Chẳng bao lâu, trước mắt hiện ra mũi giày ủng đen viền áo huyền. Người bước qua ngưỡng cửa rồi dừng lại, hơi xoay thân; ngay sau đó là một đôi giày thêu đính châu xuất hiện, làn váy lụa khẽ lay.
Khương Hồ Bảo nhanh nhẹn chạy tới bên kiệu, nhẹ tay vén rèm sa, cung kính chờ.
Đợi chủ tử đỡ người vào trong kiệu ngồi xong, hắn ta mới vung phất trần, cất giọng:
“Khởi kiệu ——”
Lăn lộn nửa ngày, Lệ Lan Tâm cả thân lẫn tâm đều mềm nhũn rã rời.
Tiểu viện vốn cách tẩm điện rất gần, đi theo hành lang uốn khúc chỉ qua vài khúc ngoặt là tới; nhưng nếu ngồi kiệu đi đường lớn thì phải vòng qua cổng chính viện.
Chỉ chừng một khắc đường, có lẽ vì kiệu lắc nhẹ dễ buồn ngủ, cũng có lẽ vì được ôm chặt càng khiến người mơ màng, khi thật sự tới ngoài tẩm điện, Lệ Lan Tâm đã gần như mê man.
Lúc được nửa ôm nửa đỡ xuống kiệu, nàng mơ mơ hồ hồ, đầu óc tê dại, ý thức lẫn lộn, dù có mở mắt nhìn nhưng lại không phân biệt rõ.
Một đường bị đưa vào phòng tắm, hơi nước bốc lên ấm áp, nàng bị ấn ngồi lên trường kỷ trải lụa mềm, cằm được nâng lên, môi bị hôn khẽ vài lần.
Nàng gắng gượng giữ tia tỉnh táo cuối cùng, nghe người trước mặt nói liên miên những lời trầm thấp.
Kỳ thực mắt nàng tuy mở, nhưng hồn đã phiêu lãng.
Chỉ thấy môi hắn mấp máy, âm thanh lại như trôi từ tai này sang tai kia, đầu nàng chỉ biết gật theo cho có lệ.
Rất lâu sau hắn mới nói xong, còn cọ xát nàng một hồi, rồi chậm rãi lui ra ngoài, thay thị nữ vào hầu hạ nàng tắm rửa qua loa.
Trở lại tẩm điện, Lệ Lan Tâm ngã lên sập, vừa nhắm mắt đã ngủ mê.
Khi tỉnh lại, đã quá giờ Thân.
Trên sập chỉ còn một mình nàng. Thị nữ vào bẩm báo rằng Thái tử không có thói quen ngủ trưa, dùng xong ngọ thiện liền vào thư phòng xử lý triều vụ, đến giờ vẫn chưa ra.
“Bên điện hạ đã sai người tới hỏi mấy lần, xem phu nhân đã dậy chưa.” Thị nữ vừa vấn tóc cho nàng vừa dè dặt nói: “Xem ý tứ… phu nhân có muốn sang bồi điện hạ một lát không?”
Lệ Lan Tâm rũ mắt, sắc mặt không đổi, im lặng giây lát rồi gật đầu.
Bọn thị nữ lập tức mừng rỡ, động tác trên tay đều nhanh hẳn.
Lệ Lan Tâm lướt nhìn những gương mặt tươi cười quanh mình, khẽ nói:
“… Trước khi đi, ta muốn vài thứ.”
Bọn thị nữ nhìn nhau.
…
Hà Thành dẫn đội trở về phủ lúc hoàng hôn.
Ngựa giao cho mã phu dắt đi, y theo thói quen bước nhanh về sân thư phòng để bẩm báo việc tuần tra đại doanh.
Sắp tới cửa thư phòng, vừa định sải bước vào, thân hình lại đột ngột khựng lại.
Thân vệ canh gác ngoài phòng hôm nay sắc mặt đều nghiêm cứng, người đứng đầu bên phải thấp giọng gọi:
“Đại thống lĩnh.”
Rồi lắc đầu với y.
Hà Thành trợn mắt, bước gấp tới:
“Có chuyện gì?”
Thân vệ nghiến răng, cúi thấp đầu, ghé sát nói nhỏ:
“Đại thống lĩnh, hôm nay… phu nhân ở bên trong.”
Sắc mặt Hà Thành lập tức thay đổi.
Thân vệ nói tiếp:
“Điện hạ có dặn, trong viện phải yên tĩnh, không được ồn ào, đi lại cũng phải nhẹ nhàng.”
Nói xong liền lùi về chỗ.
Sắc mặt Hà Thành hết xanh lại đen, rồi trắng bệch. Y nghiến răng, tức giận dâng tràn, đi qua đi lại mấy bước.
Đây là thư phòng của Thái tử!
Hai ngày trước điện hạ đưa quả phụ kia về phủ, Khương Hồ Bảo muốn giấu cũng giấu không nổi. Y là thống lĩnh cấm vệ Đông Cung, tự nhiên biết nàng là bị bắt về. Hai ngày nay bên tẩm điện cũng không ít sóng gió.
Nhưng y chỉ chỉ là thần tử trong cấm quân, không thể quản việc hậu trạch.
Không ngờ chỉ hai ba ngày, nàng đã nghênh ngang đi vào nội viện cơ mật này. Chẳng phải nói nàng tính tình cứng cỏi, nhiều lần chống đối điện hạ sao?
Xem ra rốt cuộc cũng không thắng nổi cám dỗ vinh hoa.
Còn điện hạ nữa – sao có thể để một phụ nhân vô danh vô phận bước vào thư phòng!
Nếu là chính thất Thái tử phi thì còn được, đằng này Lệ thị không danh không phận, hôm nay vào thư phòng, ngày mai chẳng biết còn đi vào chỗ nào nữa.
Mang ngoại thất đi xử lý triều chính, thật không phải điều mà minh quân nên làm.
Quân có lỗi, thần không thể không can gián.
Hà Thành siết chặt nắm tay, quay người tiến thẳng tới cửa thư phòng:
“Điện hạ! Thần tuần tra đại doanh đã trở về, xin cầu kiến điện hạ!”
Một lát sau, bên trong truyền ra:
“Vào.”
Hà Thành đẩy cửa bước vào, khép cửa sau lưng, tiến thẳng vào trong.
Còn chưa tới gần án thư, thân thể y đã chấn động, hai mắt gần như lồi ra.
Y nhìn rõ chủ tử sau án thư, và trên gương mặt kia —
“Điện ——!”
Một tiếng vừa kinh vừa phẫn chưa kịp dứt, một chiếc chén từ xa bay tới, vỡ nát ngay trước mặt y, chặn đứng lời nói.
Tông Lẫm đặt bút son xuống, lạnh lùng:
“Cô đã lệnh không được ồn ào, ngươi trước khi vào đây còn không biết sao?”
Hà Thành đâu còn quản được gì nữa, bước qua mảnh sứ vỡ, tiến lên quỳ sụp, dập đầu:
“Điện hạ! Là gian tặc nào dám làm ngài bị thương thế này?!”
Giọng hán tử cao lớn run lên, nước mắt ứa ra:
“Thần sẽ xé xác ——”
Một tiếng “choang” nữa, hộp ngọc đựng ấn bị ném vỡ dưới chân y.
“Câm miệng.”
Giọng lạnh buốt.
Hà Thành run lên, ngẩng đầu, thấy chủ tử sau khi quát xong liền quay sang một bên, mày vẫn cau chặt như đang lo lắng điều gì.
Hắn theo ánh mắt nhìn qua.
Bên sập La Hán, một phụ nhân tóc búi như mây, váy lụa nhạt màu, nửa tựa gối, tay cầm khung thêu, cúi đầu xe chỉ.
Không gian lặng ngắt, im lặng bao trùm, lúc này nàng mới dừng tay, ngẩng đầu nhìn về phía Thái tử, mày khẽ nhíu, lộ vẻ hoảng loạn.
Hà Thành trợn trừng mắt.
Còn gì không hiểu nữa?
Máu trong người như nghịch chuyển, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm phụ nhân kia, như gặp yêu hồ giữa nhân gian.
Nỗi sợ hãi ngang ngửa với lòng phẫn hận của đạo sĩ trước yêu ma quỷ quái trong thoại bản.
Trong mắt y, tu vi của một yêu hồ ngàn năm cũng chẳng bằng. Ngày cả trong mơ, y cũng không thể tượng tượng được việc điện hạ của mình lại bị một phụ nhân đánh thành như vậy!
Hôm nay nàng dám tát điện hạ, ngày sau ai biết còn làm gì nữa?
Đáng sợ hơn là… điện hạ lại dung túng nàng như thế.
“Yêu phụ.” Hai chữ bật ra từ kẽ răng.
“Hà Thành!” Tông Lẫm quát lớn.
Hà Thành quay đầu, đau đớn nhìn chủ tử theo hầu nhiều năm:
“Điện hạ! Nàng ——”
“Cô có nói là ai làm cô bị thương sao?” Tông Lẫm cười lạnh: “Ngươi đã quên quy củ, dĩ hạ phạm thượng, phải lãnh nhận hình phạt gì, tự ngươi rõ.”
“Đổi người khác tới báo quân vụ, cút.”
Hà Thành đã đoán được kết cục, quỳ cắn răng giây lát rồi đứng dậy.
“Thần biết tội.” Giọng trầm nặng, mang phẫn hận: “Thần xin chịu phạt.”
Y lại liếc hung hăng về phía phụ nhân trên sập một lần, rồi quay người rời đi.
Cửa thư phòng “rầm” một tiếng đóng lại.
Người sau án thư lập tức đứng dậy, đi nhanh về phía nàng.
Đợi hắn tới trước mặt, còn chưa kịp mở lời an ủi, Lệ Lan Tâm đã thuận thế dựa sát vào lòng hắn, nhắm chặt hai mắt.
“A Kính…” Thanh âm khẽ run.
Ánh mắt của vị đại thống lĩnh trước khi rời đi, nàng nhìn thấy rõ ràng.
Ánh mắt của võ tướng từng giết người nơi sa trường, mang theo hận ý và tức giận, dĩ nhiên khiến người khác phải sợ.
Nhưng kỳ thực… nàng không chỉ cảm thấy sợ.
Tông Lẫm ôm chặt người trong lòng, trầm giọng nói: “Đừng sợ.”
“Y sẽ không làm tổn thương nàng.”
Hà Thành là người nóng nảy nhưng trung thành, nhất thời sốt ruột cũng là lẽ thường. Tông Lẫm hiểu rõ thuộc hạ của mình – Hà Thành thống lĩnh binh đánh giặc, thao luyện tướng sĩ là hảo thủ, nhưng lại không giỏi những việc mưu tính quanh co.
Nhiều lắm, cũng chỉ là nghĩ cách can gián.
Chỉ cần sau này hắn cho nàng danh phận đủ tôn quý, thì tình cảnh hôm nay sẽ không còn xảy ra nữa.
Thế nhưng, hắn nói xong, người trong lòng vẫn chậm chạp không đáp, chỉ lặng lẽ vùi đầu sâu hơn vào ngực hắn.
Giữa mày hắn thoáng hiện vẻ buồn bực, bàn tay lớn ch*m r** v**t v* tấm lưng nàng.
“Được rồi, đừng sợ…” Hắn thấp giọng dỗ dành.
Lệ Lan Tâm mím môi, nửa khuôn mặt chôn trong ngực hắn, sắc mặt đã không còn tái nhợt, dần khôi phục như thường.
Nàng khẽ chớp mắt, hai tay ôm lấy sau lưng hắn, ngón tay chậm rãi siết lại.
… Vị đại thống lĩnh kia, dường như – không, là rõ ràng –
Không hề mong muốn có sự tồn tại của nàng trong Thái tử phủ.
Y là người đầu tiên nàng gặp trong phủ, cũng là kẻ duy nhất, hận không thể lập tức đuổi nàng rời khỏi bên cạnh chủ tử.
…
Sáng hôm sau, bên ngoài cửa nách đã đậu sẵn mấy cỗ xe ngựa song mã, quy chế giống nhau, gia nhân và cấm vệ đều thay trang phục gọn nhẹ. Một đoàn người chỉnh tề lên đường, nhìn qua chỉ như gia quyến nhà quyền thế đi ra ngoài.
Lệ Lan Tâm đội mũ trùm có rèm che mặt, được thị nữ dìu lên bậc xe, bước vào cỗ xe ở giữa.
Không bao lâu sau, bánh xe chậm rãi lăn, đoàn xe từ từ rời phủ.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
