Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 100: Tiểu trạch tiểu gia
Sáng sớm mùa hè, ban ngày kéo dài, mới tờ mờ mà ngoài phố đã bắt đầu đông người, đủ thứ âm thanh hỗn loạn không ngừng lọt vào tai.
Xe ngựa chạy không nhanh lắm. Hai bên cửa sổ xe được bịt kín bằng khung gỗ, chỉ chừa lại hai lớp rèm sa thêu hoa mỏng. Khi xe lắc nhẹ, rèm cũng khẽ lay, luồng gió ấm mang theo hơi nóng mùa hạ thỉnh thoảng luồn vào trong.
Trong khoang xe khá rộng. Lệ Lan Tâm bảo hai thị nữ đi theo ngồi sang một bên, còn mình đứng dậy, bước tới cửa sổ nhỏ bên phải.
Đầu ngón tay nhẹ vén một khe rèm, hành lang nhà cửa, người đi đường, xe ngựa nhanh chậm lướt qua. Những cảnh tượng vốn quen thuộc đến không thể quen hơn, giờ phút này nhìn lại, lại khiến nàng ngẩn ngơ.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, mà tựa như đã cách cả một kiếp người.
Con đường này nàng từng đi qua biết bao lần: khi thì ngồi xe bò thuê, khi thì đi bộ, xách giỏ, che chiếc ô cũ, hòa lẫn trong dòng người, chẳng ai để ý.
Những người đi phía dưới, không ít kẻ ngẩng lên nhìn với ánh mắt hâm mộ.
Tay Lệ Lan Tâm khẽ run, buông rèm xuống, màn sa mỏng rơi nhẹ, ánh sáng trong xe lập tức tối đi vài phần.
Nàng giữ tư thế ngồi nghiêng, rất lâu không nhúc nhích.
Mãi đến khi bên tai vang lên tiếng thị nữ gọi khẽ: “Phu nhân?”
“Phu nhân, ngài sao vậy?”
Hàng mi Lệ Lan Tâm khẽ rung, buông tay, xoay người ngồi lại ngay ngắn, rũ nửa mi mắt, hai tay đan vào nhau đặt trên váy áo thêu hoa mẫu đơn.
Hơi thở rối loạn đôi chút, rồi rất nhanh lại ổn định.
Nàng không nói gì, cũng không nhìn ai.
Hai thị nữ nhìn nhau, hơi hé miệng, cuối cùng vẫn không dám hỏi thêm, chỉ lặng lẽ chú ý nàng chặt hơn.
Trước khi ra ngoài, Thái tử điện hạ đã nghiêm khắc ra lệnh: nhất định phải trông coi vị phu nhân này thật kỹ, không được sơ suất nửa điểm, đi nhanh về nhanh, không được nấn ná bên ngoài.
Các nàng từng người đều là được nữ quan trong cung dạy dỗ nhiều năm, từng hầu hạ quý nhân, rất rõ tính tình của các chủ tử. Làm nô tỳ phải đặc biệt cẩn trọng.
Nói thật lòng, không chỉ hai nàng, mà toàn bộ phủ Thái tử, chưa từng gặp một chủ tử nào giống vị Lệ phu nhân này.
Bề ngoài thì mềm mỏng, nhưng trong xương cốt lại có một cỗ cứng cỏi. Có lúc biết nhún nhường, nhưng đến lúc cố chấp nổi lên thì chuyện gì cũng dám làm.
Chỉ riêng chuyện hôm qua nàng tát điện hạ một cái đã đủ kinh thiên động địa. Tát vào mặt trữ quân, tội này đem chém đầu cũng chưa đủ, là phải lăng trì, tru di cửu tộc.
Vậy mà vị phu nhân này tát xong, không những bình an vô sự, còn khiến điện hạ càng thêm quyến luyến nàng. Rõ ràng là người bị đánh, vậy mà điện hạ lại sợ nàng chịu ủy khuất, thậm chí tối qua còn phạt đại thống lĩnh vì tội “dĩ hạ phạm thượng”.
Từ đó, đám hạ nhân thân cận trong chủ viện đều đã có cân nhắc.
Quan hệ giữa vị Lệ phu nhân này và điện hạ cực kỳ vi diệu, tuyệt đối không giống quan hệ chủ quân với thê thiếp hay ngoại thất thông thường.
Không thể nói cho người ngoài nghe, thậm chí có lẽ người ngoài cũng không thể hiểu.
Chuyện trong đó, chỉ người trong cuộc mới rõ.
Các nàng đứng ngoài cuộc chỉ có thể chắc chắn một điều: dù sau này điện hạ có cưới thêm bao nhiêu nữ nhân, cũng không thể xuất hiện một người thứ hai như Lệ phu nhân.
Đã là độc nhất vô nhị, thì càng phải phụng dưỡng bằng thái độ cung kính và thận trọng nhất.
Chẳng phải tiểu quản sự họ Khương chỉ huy việc khởi hành lúc nãy, hai quầng mắt đen thui như bị đánh, rõ ràng là một đêm không ngủ yên đó sao.
Chỉ là sau hôm qua, tính tình vị phu nhân này lại thay đổi thêm vài phần, càng trầm mặc ít lời. Chỉ khi ở bên điện hạ mới lộ ra chút nụ cười nhạt, bị điện hạ ôm chặt, nói chuyện khe khẽ sát bên.
Ngoài ra, nàng hầu như không nói thêm nửa câu. Hạ nhân hỏi gì, hoặc gật đầu, hoặc im lặng bỏ qua. Mặc cho các nàng trang điểm, thay y phục cho nàng theo sở thích của điện hạ, nàng đều thuận theo.
Từ phủ Thái tử đến hẻm Thanh La, cũng chỉ hơn giờ Mão một chút là đến nơi.
Xa phu ghìm ngựa dừng lại, tiếng hô vang lên bên ngoài, kèm theo tiếng bước chân chỉnh tề của cấm vệ quân.
Lệ Lan Tâm gần như bật dậy khỏi ghế, nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa thấy liền đỏ hoe cả mắt.
Cánh cổng nhỏ đã ra vào ngàn lần vạn lần, mấy nghìn ngày đêm, nơi gọi là nhà ấy.
Cho dù lúc này dưới mái hiên đứng hai hàng thị vệ đeo đao, như những nét mực đậm gượng gạo trên một bức tranh điền viên…
Nhưng nhà vẫn là nhà, bên trong có người thân đang đợi nàng.
Hơi thở dồn dập, nàng đột ngột đứng bật dậy, đưa tay vén rèm, liền muốn bước ra ngoài.
Hai thị nữ hoảng hốt ngăn lại: “Phu nhân! Phu nhân chậm thôi!”
“Phu nhân, chờ đặt ghế bước xuống đã, kẻo trẹo chân…”
Xa phu nghe thấy động tĩnh, lập tức nhảy xuống xe, dùng tốc độc nhanh nhất có thể đặt ghế xuống. Ghế vừa chạm đất, rèm xe đã bị vén lên, váy tím nhạt viền bạc lướt qua, đôi giày thêu ngọc bước lên ghế.
Không kịp để ý những tiếng gọi phía sau, Lệ Lan Tâm vội vàng xuống xe, xách váy chạy lên bậc thềm.
Rõ ràng hôm qua trong phủ đã có dặn dò, bọn thủ vệ đồng loạt cúi đầu hành lễ, nhưng cánh cửa vẫn đóng chặt, trên khoen đồng tròn treo ổ khóa lớn.
Lệ Lan Tâm dừng lại, nhìn hai hàng thị vệ chỉ cúi đầu mà không nhúc nhích, gấp giọng: “Mau mở cửa.”
Tên thị vệ đứng gần cửa nhất ngẩng lên, nghiêng đầu nhìn thấy một thân ảnh áo bào lam sẫm đang từ xe ngựa chạy tới, lập tức hiểu ý, tháo chìa khóa bên hông, mở ổ khóa.
Cánh cổng lớn hẻm Thanh La thậm chí còn không bằng cửa điện trong phủ Thái tử, cũng không có gì hoa lệ, nhưng sau cánh cửa gỗ đen cũ kỹ ấy lại là chốn đào nguyên của nàng.
Bước qua ngưỡng cửa, nước mắt vẫn cố giữ trong hốc mắt cuối cùng cũng trào ra. Nhìn những mái ngói, cây cối, tường nhà, bàn ghế quen thuộc, bước chân nàng loạng choạng.
Không kịp nhìn kỹ, nàng bước nhanh vào trong. Khi vượt qua cổng nhị viện, sắc mặt chợt cứng lại, bước chân khựng lùi nửa bước.
“Phu nhân ——” đám bà tử và tỳ nữ đứng dưới hiên đồng loạt nghiêng người hành lễ.
Tư thế cung kính, đứng yên ở các góc. Từ lúc nàng vào đến giờ, bọn họ không hề lên tiếng, cho đến khi nàng bước tới đây.
Giống như quỷ canh lăng mộ, vô thanh vô tức. Không nhìn thấy thì tưởng như không tồn tại, vừa nhìn thấy thì chúng liền đứng trơ trơ trước mặt.
Một luồng lạnh buốt từ lòng bàn chân dâng thẳng l*n đ*nh đầu. Nàng siết chặt nắm tay, rất nhanh ép cơn run rẩy đó xuống.
Nghĩ lại thì buồn cười, nàng còn phải cảm ơn người kia.
So với những gì hắn từng làm, mấy bà tử tỳ nữ như hình nhân giấy này, chẳng còn đáng sợ bao nhiêu.
Thấy cửa phòng không khóa như cổng ngoài, nàng lau nước mắt, gọi to: “Lê Miên! Tỉnh Nhi!”
Rồi bước nhanh về phía phòng hai nha đầu.
Chưa kịp đến nơi, cửa phòng đã bật mở, một lớn một nhỏ hai cái đầu thò ra từ khe cửa, mặt trắng bệch.
Ba đôi mắt chạm nhau, sững sờ một thoáng, rồi nước mắt đồng loạt tuôn rơi.
“Nương tử!!”
Hai nha đầu lao ra như gió, nhảy xuống bậc thềm.
Lệ Lan Tâm khóc chạy tới, ba người ôm chặt lấy nhau, vùi đầu khóc lớn. Nỗi kinh hoàng bị dồn nén suốt mấy ngày rốt cuộc vỡ ra, tim gan như muốn nát vụn.
“Nương tử! Nương tử, ngài đi đâu vậy, chúng ta… chúng ta tìm không thấy ngài… sao giờ ngài mới về…” Tỉnh Nhi khóc đến nói không thành lời, ôm chặt eo nàng.
Mắt Lê Miên đỏ hoe, mấy ngày nay không biết đã khóc bao nhiêu lần, vừa nức nở vừa giận dữ trừng mấy bà tử trong viện:
“Bọn… bọn bà tử khốn kiếp đó…! Chúng nói ngài bị chủ nhân của chúng mang đi rồi… ta còn tưởng… ta còn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại ngài nữa… sao lại đột nhiên thành ra thế này…”
Trời biết hai ba ngày qua nàng ấy và Tỉnh Nhi đã sống thế nào.
Chỉ sau một giấc ngủ, trong nhà bỗng tràn vào những thị vệ áo giáp đao sáng loáng, cùng vô số bà tử tỳ nữ ăn mặc lạ lẫm, không nói một lời đã giam lỏng bọn họ.
Ban đầu các nàng khóc lóc náo loạn, đòi tìm nương tử, đám người kia lại nói nương tử đã được quý nhân đón đi làm phu nhân, vì đại cục mới tạm giam các nàng ở hẻm Thanh La, đợi mọi chuyện rõ ràng sẽ cho gặp lại.
Lời ma quỷ như vậy, đánh chết nàng ấy cũng không tin. Nhưng hai nữ tử tay không tấc sắt, căn bản không có cách nào trốn đi, chỉ đành chịu đựng.
Đám người đó ngày đêm canh giữ, không cho ra khỏi viện, nhưng cho đi lại trong nhà.
Kỳ quái là, vừa giam lỏng họ, vừa tự tay làm hết mọi việc vặt, thậm chí không cho các nàng tự nấu ăn. Đồ đạc cũ kỹ trong viện đều bị thay mới, cơm nước đưa tới còn long trọng hơn cả tiệc rượu tửu lâu.
Ban đầu các nàng không dám ăn, sợ bị hạ độc. Nhưng tuyệt thực không lâu, bà tử thay ca trông coi lại nói: nương tử còn chờ gặp các nàng, chết đói rồi thì chẳng còn ngày gặp lại.
Vì thế, các nàng đành ăn — mà thức ăn quả thật không hề có độc.
Chỉ là bị cuốn vào cơn lốc kinh khủng như vậy, đêm đến các nàng ngủ cũng không dám nhắm mắt.
Cuộc sống bình dị được xây dựng từng ngày, bỗng chốc thành một vở kịch dưới ánh đèn sân khấu, các nàng như những cái bóng bị người khác giật dây, một bàn tay vô hình dễ dàng xoay chuyển, cảnh tượng xung quanh liền thay đổi, gương mặt xa lạ tràn vào, nghiền nát hết thảy nhận thức về đời sống cũ.
Những kẻ canh giữ hầu như không nói chuyện với các nàng. Hai ngày nay, không có việc gì liền ngồi ngẩn ra, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có thể nghĩ đến một người.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
