Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 98: Thả lỏng đôi phần
Màn gấm thêu treo hai bên bằng móc bạc, trên sập gỗ đàn hỗn độn bừa bộn, đệm phù dung, gối ngọc ấm đã bị chà đạp một phen, lăn lóc xộc xệch thành một đống.
Áo váy khoác ngoài nhăn nhúm đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu, lại chẳng biết từ lúc nào đã rách thêm mấy chỗ, không thể mặc lại lên người.
Người phụ nhân ngồi nghiêng trên giường chỉ còn khoác một chiếc váy lụa mỏng che ngực, mái tóc dài xõa rối, phủ lên bờ vai tuyết trắng mềm mại không chút che chắn. Lúc này nàng quay lưng về phía gian ngoài, bàn tay thon nắm chiếc lược thưa, chậm rãi chải tóc.
Động tác rất chậm, nhìn như chẳng còn mấy sức lực, mang theo vẻ lười biếng uể oải, mị hoặc như không.
Sau khi giọng thái giám mảnh khảnh ngoài kia đáp lời xong, không bao lâu nàng liền cảm giác được, người vừa mặc lại y phục đi ra gian ngoài, đã quay trở lại.
Dẫu đi trên thảm dày mềm, tiếng bước chân vẫn không thể hoàn toàn che giấu, huống chi lúc vén rèm châu, hạt ngọc va chạm vang khẽ, mà hắn vốn cũng chẳng hề muốn che đậy.
Căn phòng không lớn, chỉ qua mấy nhịp thở, thân thể quen thuộc mang theo hơi ấm đã tới sát sau lưng nàng.
Bất động.
Lệ Lan Tâm không nhanh không chậm đặt chiếc lược trong tay xuống, chống một tay lên đệm, nửa xoay người lại. Giữa đuôi mày khó che hết phong tình nguyệt ý, dáng vẻ lười nhác mơ màng.
Ánh mắt thu thủy mềm mại không ngoài dự đoán đâm thẳng vào đôi mắt trầm lạnh sắc bén của nam nhân — một mềm, một cứng; một ấm, một lạnh.
Đôi mắt là nguồn gốc phản chiếu của trái tim. Dù lúc này nàng ngồi trên giường, hắn đứng trước sập, thân thể chưa chạm nhau dù chỉ nửa tấc, nhưng chỉ nhìn vào đôi mắt ấy, đã đủ kéo hồn phách vừa rời đi chưa lâu quay về thân xác.
Rõ ràng chỉ là ảo giác, thế nhưng chóp mũi dường như thật sự lại ngửi thấy mùi huân hương nhàn nhạt lẫn chút tanh nhạt.
Dải yếm đã được mặc lại, q**n l*t vương vãi gần đó, chiếc trâm nhỏ còn nằm không xa trong tầm tay nàng, lẻ loi rối loạn.
Chỉ cần ngửi qua liền biết, trên đó còn vương hơi thở mềm yếu từ da thịt phụ nhân.
Rốt cuộc hắn vẫn không chịu nổi, đưa tay ra. Bàn tay to đầy vết chai sạn mở ra, dẫn dắt người trên sập đặt tay vào lòng.
Nhưng nàng lại không thuận theo ý hắn, chống người ngồi dậy, xoay thân quỳ lên đệm, đôi cánh tay tuyết trắng mềm mại lập tức vòng lấy cổ hắn.
Nàng hôn sâu lên gò má vẫn còn vết dấu chưa tan, cắn nhẹ môi mỏng của hắn, rồi vùi đầu vào bên gáy hắn.
Gương mặt áp vào cổ hắn khẽ v**t v*, mơ hồ thở dài, vòng tay siết chặt hơn, thân thể hoàn toàn dán vào lồng ngực hắn, như đang thưởng cho việc hắn vừa làm bên ngoài để giữ lời hứa với nàng.
Ngay sau đó, cửa phòng vang lên tiếng đóng mở rất khẽ.
Tông Lẫm nheo mắt, đỡ lấy thân thể nàng, dưới lòng bàn tay là lớp váy lụa mỏng.
Hắn chậm rãi nhưng nặng nề ấn xuống, nơi nơi như mây mềm cuộn lại, khóe môi hiện một nụ cười lạnh: “Vui đến vậy sao?”
Lệ Lan Tâm nhắm mắt, khẽ đáp: “Ừm.”
“Hôm nay nàngcó biết mình phạm tội lớn cỡ nào không?” Sắc mặt hắn lạnh băng, giọng trầm xuống, “Dám tát trữ quân đương triều t, tru di cửu tộc nàng cũng không quá.”
“Ừ.” Vẫn là giọng mềm nhạt.
Hoàn toàn không sợ.
Thanh âm hắn lập tức lạnh thêm mấy phần: “Nếu không phải cô giữ nànglại, giờ này khắc này nàng đã ở thiên lao chờ chịu hình rồi.”
“Hơn nữa tội của nàng đâu chỉ có một thứ này? Gan nàng cũng thật lớn, dám lấy chuyện của nàng với kẻ đã chết kia ra…”
Lệ Lan Tâm nghe đến đó liền mở to mắt.
Không đợi hắn nói hết, nàng ngẩng đầu từ bên gáy hắn, ghé sát tai hắn: “A Kính.”
Hai chữ vừa thốt ra, nàng lập tức cảm thấy cánh tay dài đang ôm ngang eo mình bỗng siết chặt, thân thể bị nàng ôm lấy cũng cứng đờ ngay tức khắc.
Trong đáy mắt nàng không dậy quá nhiều sóng gió, giọng nói lại như thuở xưa dịu dàng, gọi thêm một lần nữa: “A Kính.”
Gọi xong, nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
Quả nhiên, vẻ kinh ngạc, luống cuống, sững sờ trên gương mặt hắn rơi trọn vào mắt nàng.
Thoáng chốc, nàng vẫn là “tỷ tỷ” của hắn, còn hắn vẫn là thiếu niên mang tên “Lâm Kính” năm nào.
Lệ Lan Tâm bắt chước dáng vẻ hắn thường làm, dùng trán khẽ chạm trán hắn, cọ nhẹ, thì thầm: “Điện hạ bảo ta gọi ngài là Kính lang, nhưng ta lại thích gọi A Kính hơn.”
Lệ Lan Tâm lại vòng chặt cổ hắn, nghiêng đầu tựa lên vai hắn, chậm rãi nói:
“A Kính, ta biết, chuyện đã đến nước này, không thể nào quay lại thời điểm chưa từng có gì xảy ra. Nếu ông trời đã định cho ta và ngài có một đoạn duyên phận, vậy… ta cũng nguyện tiếp nhận.”
Dứt lời, lực nơi thắt lưng gần như muốn ghì nàng nhập vào thân thể hắn, hơi thở bên tai càng lúc càng nặng.
Lệ Lan Tâm nhắm mắt chịu đựng, tiếp tục: “Mười mấy ngày sau này, ta cũng không muốn cứ đối chọi căng thẳng như vậy nữa. Ta mệt rồi. Ta lùi một bước, ngài cũng buông lỏng một chút. Ngài dễ chịu hơn, ta cũng đỡ khó chịu, chẳng phải tốt sao?”
“… Buông lỏng là ý gì?” Hắn trầm giọng hỏi.
Nàng liền rầu rĩ đáp: “Chính là… ngài đừng lúc nào cũng nhốt ta ở đây, cũng đừng luôn nói những lời làm tổn thương người khác. Ta biết, ngài ghét bỏ ta đã từng gả chồng…”
Lời còn chưa dứt, vai nàng đã bị nắm chặt, xoay mạnh lại, đối diện ngay với gương mặt đầy tức giận.
“Ta khi nào ghét bỏ nàng từng gả chồng?!” Tông Lẫm gầm lên.
Nàng rốt cuộc có hiểu thế nào là “ghét bỏ” hay không?
Nếu hắn ghét bỏ nàng, nàng còn có thể sống nhởn nhơ tới bây giờ sao?!
Lệ Lan Tâm giật mình, cau mày: “Ngài nếu không ghét bỏ ta từng gả chồng, vậy vì sao ngài luôn nhắc tới người kia trước?”
“Ta —” hắn vừa định nổi giận, lại đột ngột khựng lại.
Sau đó, như đang kìm nén điều gì, liền trừng nàng một cái, nhưng không chịu mở miệng nói tiếp.
Hai người trừng mắt nhìn nhau hồi lâu.
Lệ Lan Tâm thở dài khẽ khàng, dịu giọng nói:
“… A Kính, ngài cứ luôn nhắc tới y, ta cũng hiểu, với ngài mà nói, y chỉ là một thần tử chưa từng có tình nghĩa quân thần sâu nặng. Nhưng với ta mà nói, y là ân nhân. Làm người, chẳng lẽ không nên biết ơn báo đáp sao?”
“Hơn nữa, ngài vì sao không nghĩ thử xem, nếu không có y, làm gì có duyên phận hôm nay giữa ta và ngài? Nếu không có y, cả đời này ta cũng không thể bước chân vào kinh thành nửa bước. Ta từ nhỏ ăn nhờ ở đậu, hôn sự đều do trưởng bối trong tộc quyết định. Nếu không có Hứa Du, hiện tại ta hoặc là đã gả cho một nông phu nào đó làm thê tử, hoặc là làm thiếp cho một viên ngoại phú hộ nơi thôn dã. Đời này của ta và ngài, căn bản sẽ không có nửa điểm giao thoa.”
Nói đến câu cuối cùng, nàng cố ý nhấn mạnh.
Lực nắm trên vai nàng cũng vô thức buông lỏng đi.
Hàng mi Lệ Lan Tâm khẽ động, lập tức đổi giọng, tiếp tục mềm mỏng:
“Ngài buông lỏng ra đi. Ngài đã muốn ta hảo hảo hầu hạ ngài, lại cứ luôn trói buộc ta như vậy, ta sao có thể không khó chịu? Trâu bị quất nhiều roi cũng không chịu bước nữa kia mà.”
Nàng nói, trong mắt đã dâng lên tầng sương nước:
“Lúc trước ngài dùng thuốc với ta, lại giả làm lệ quỷ, đổi lại phụ nhân nào mà không sợ? Ngài dọa ta sợ chết khiếp, rồi lại bắt ta về nhốt ở đây. Ta đến tình hình bên ngoài ra sao cũng không biết, ở chỗ này, ngoài ngài ra, một người quen biết cũng không có. Cho dù ta chết ở đây… cũng chẳng ai hay…”
“Nói bậy!” Tông Lẫm trầm giọng cắt ngang lời nàng, rồi lại chậm giọng xuống.
“Chuyện khác tạm không nói, nhưng ta khi nào dùng tính mạng người khác để uy h**p nàng?”
Riêng điểm này, hắn không thừa nhận.
Lệ Lan Tâm khẽ khựng lại một thoáng, rồi khóc càng dữ:
“Nhưng… nhưng ngài nắm Lê Miên và Tỉnh Nhi trong tay, lấy các nàng để uy h**p ta, thì khác gì lấy mạng ta ra uy h**p?”
“Ngài biết mà, Lê Miên theo ta nhiều năm như vậy, giống như muội muội ruột thịt. Tỉnh Nhi là ta nuôi từ năm năm tuổi tới giờ, nói là một nữa nhi nữ cũng không quá. Các nàng đều là người nhà của ta. Lúc trước ở hẻm Thanh La, Lê Miên còn từng mở cửa cho ngài, Tỉnh Nhi cũng từng bưng trà cho ngài…”
Nàng nghẹn ngào, nước mắt rơi như mưa, bờ vai run rẩy không ngừng, rồi bỗng chốc nhào vào lòng người trước mặt.
Tiếng khóc yếu ớt rầu rĩ vang lên trong lồng ngực hắn, đầy ủy khuất.
Tông Lẫm ôm nàng, nhắm mắt, khó mà áp chế cơn rối loạn trong lòng.
Hắn vỗ về mái tóc nàng, giọng chậm lại:
“… Không phải ta đã đáp ứng cho nàng đi gặp các nàng rồi sao? Hơn nữa ta cũng đã nói, sẽ không liên lụy đến người khác. Nàng còn có gì không hài lòng?”
Tiếng khóc nàng dần ngừng, nhưng vẫn rất lâu không chịu ngẩng đầu, chỉ nắm chặt vạt áo hắn:
“Vậy… ngài coi như là đáp ứng buông lỏng rồi nhé? Sau này không được nói những lời như vậy nữa. Hơn nữa, sau khi ta về, phải thường xuyên cho ta biết tin tức của Lê Miên và Tỉnh Nhi.”
Lệ Lan Tâm hiểu, đó chính là cam chịu.
Nàng biết dừng đúng lúc, lau khô nước mắt, ngẩng đầu khỏi lòng hắn.
Nỗi buồn vừa tắt, nét vui đã hiện ra, nàng giơ tay, đầu ngón tay khẽ vuốt lên mảng đỏ xanh trên gò má hắn, dịu giọng:
“… Đau lắm phải không?”
Hắn lạnh lùng nhìn nàng:
“Nàng nói xem?”
“Nàng có biết lá gan mình lớn đến mức nào không?” Sát khí trong giọng hắn lan ra.
Nàng lại chẳng sợ, còn cúi xuống hôn nhẹ lên vết dấu nàng để lại trên mặt hắn.
Rồi nhìn hắn, đột nhiên hạ giọng:
“… Nhưng mà, chỗ đó của ngài không ghét.”
Khi nàng đánh hắn, hắn chẳng hề yếu đi một chút nào, trái lại còn càng…
Đồng tử Tông Lẫm đột nhiên co rút tới cực hạn, không dám tin nhìn người phụ nhân trước mặt – vẻ mặt vô tội, thậm chí còn có chút thẹn thùng.
Hàm răng nghiến chặt, gân xanh nổi lên.
Hắn trơ mắt nhìn nàng lại nghiêng người, vươn tay, với lấy mảnh lụa trắng mỏng vứt bên cạnh.
Nàng xách dải lụa, giơ vật từng che mặt hắn lên trước mắt hắn, như muốn hắn nhìn rõ từng nếp nhăn, từng dấu vết còn lưu lại trên đó.
Giọng nàng mềm thấp, mang theo ý thẹn thùng cầu trợ:
“… Ta hơi mệt, tay không còn sức…”
“Điện hạ, ngài giúp ta mặc lại được không?”
Nàng đưa lại gần hơn, gần đến sát chóp mũi hắn.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
