Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 97: Lệ thị phu nhân
Tòa tiểu viện thông với chủ viện này vốn là nơi ở của nữ quan trong phủ hoặc những ma ma già có thâm niên và địa vị. Trước kia, người từng cư trú ở đây không phải là nữ quan giáo dẫn xuất thân từ trong cung, có phẩm giai đàng hoàng, thì cũng là nhũ mẫu của các chủ tử trong vương phủ, hoặc những nữ sử tâm phúc theo hầu nhiều năm.
Sau đó nơi này bị trống đã lâu, mãi đến năm ngoái mới được sử dụng lại.
Khương Hồ Bảo ở trong vương phủ ngần ấy năm, số lần đặt chân tới đây, đếm trên một bàn tay cũng chưa hết.
Tiểu viện tinh xảo nhưng không lớn, không chứa nổi nhiều người. Khương Hồ Bảo đuổi hết đám hạ nhân theo sau đứng xa tường viện một chút, còn mình thì trấn giữ bên cột mái trước cổng viện, thỉnh thoảng lại thò đầu nhìn ngó.
Đứng ở cửa viện, hắn ta có thể nhìn rõ cánh cửa son của chính phòng đang đóng chặt. Còn bên tai… may mà hắn ta không có thính lực như đám thân vệ, chỉ có thể mơ hồ nghe được vài tiếng động mập mờ khó phân biệt.
Chuyện bí mật trong phòng chủ tử, thân làm nô tài đương nhiên là biết càng ít càng tốt, chỉ cần lo thu dọn hậu quả cho ổn thỏa là được.
Chỉ sợ là… chuyện phía sau này, không dễ thu xếp cho êm.
Khương Hồ Bảo nhe răng, rút chiếc khăn trong tay áo ra, vừa định lau lại mồ hôi trên trán.
“Tiểu Khương tổng quản!” Tiểu hoàng môn hành lễ, hạ thấp giọng, “Thái y đang ở phía sau, sắp tới rồi. Thuốc cao và y phục ngài dặn cũng đã chuẩn bị đủ cả, đều ở phía sau. Tiểu nhân tới bẩm báo trước với ngài một tiếng.”
Nghe việc đã làm xong, Khương Hồ Bảo chẳng những không thở phào, trái lại còn cắn răng chặt hơn.
… Bộ dạng điện hạ lôi Lệ phu nhân đi lúc nãy, hắn ta nhìn thấy rất rõ.
Nói là nổi giận lôi đình cũng không hề quá.
Cơn thịnh nộ như vậy, nếu đổi thành người khác, e là không chết cũng bị lột ba lớp da. Nhưng Lệ phu nhân là người bên gối điện hạ, tục ngữ nói “một ngày phu thê, trăm ngày ân ái”, dù sao cũng là người từng có không ít đêm tình duyên với điện hạ, nghĩ đến chắc không đến mức bị đối xử như kẻ ngoài, lột da róc xương.
Chỉ là… một trận dày vò thì e rằng khó tránh khỏi, thái y cùng thuốc cao nhất định phải chuẩn bị sẵn.
Chỉ mong điện hạ đừng vì nhất thời tức giận mà ra tay mất kiểm soát, thật sự làm người ta bị thương quá nặng…
Đang lúc mồ hôi lạnh toát ra, trong đầu suy nghĩ miên man, thì ngay khoảnh khắc sau, một tiếng trầm khàn lạnh lẽo mang theo nghẹn giận xuyên qua cánh cửa chính phòng, rõ ràng truyền ra tới tận cửa tiểu viện:
“Người đâu!”
Khương Hồ Bảo trợn to mắt, giật mình nhảy dựng, thân thể còn nhanh hơn đầu óc, hai chân mềm nhũn như mì sợi mà vẫn cuống cuồng chạy, từ cổng viện lao thẳng tới trước cửa chính phòng.
Đến nơi thì thắng gấp, cố gắng đè hơi thở dồn dập, cung kính đáp:
“Có nô tài.”
Đồng thời, không quên quay đầu vẫy tay gấp gáp về phía tiểu hoàng môn ở đằng xa, ra hiệu mau chóng dẫn thái y tới chờ lệnh.
Tiểu hoàng môn lĩnh mệnh lập tức chạy đi, cánh cửa chính phòng bên trong lại vang lên một tiếng phân phó.
“… Vào đi.”
Giọng nói trầm thấp, nửa như còn giận, nửa như u uất.
Khương Hồ Bảo toàn thân cứng đờ, nuốt khan một ngụm, lại đưa tay lau mồ hôi trên trán lần nữa, run run nắm lấy cánh cửa, dùng lực đạo nhẹ nhất đẩy ra.
“Cót két” một tiếng vang lên, mùi huân hương nhàn nhạt trong phòng tràn ra. Hắn ta rón rén bước qua ngưỡng cửa, cả người luồn vào trong, rồi trở tay khép cửa lại.
Từ đầu tới cuối đều cúi đầu, đợi đứng yên hẳn mới dám hơi ngẩng lên. Ánh mắt vừa liếc, lập tức thấy chủ tử đang ngồi cách mấy bước bên bàn tròn gỗ lê chạm hoa cúc, tay chống trán, tư thế lạnh lẽo nặng nề.
Hắn ta vốn nên lập tức quỳ xuống hành lễ, nhưng chỉ một khắc sau, khi nhìn rõ thứ trước mắt, toàn thân liền như bị đóng cọc gỗ, cứng đờ tại chỗ.
Mặt… mặt điện hạ bọn họ…
Khương Hồ Bảo hít ngược một ngụm khí lạnh, đầu gối “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, trán nặng nề dập xuống.
“Điện hạ!!!”
Giọng kêu thê lương đến xé ruột.
Lần này hắn ta thật sự muốn khóc ra, hồn vía như bay mất nửa.
Mặt chủ tử bọn họ…
Sao lại có dấu tay rõ ràng như vậy?!
Đỏ đến tím xanh, đủ thấy người ra tay dùng lực lớn đến mức nào, hơn nữa chắc chắn không chỉ một lần, bởi vì cả hai bên trái phải đều —
Trời đất ơi, lần này đúng là trời sập rồi.
Điện hạ bọn họ, trữ quân của Đông Cung, tương lai là thiên tử, vậy mà bị một phụ nhân trong hậu viện tát đến mức này?!
Vết thương như vậy, cho dù có thuốc của Thái Y Viện, cũng ít nhất hai ngày không thể gặp người!
Khương Hồ Bảo quỳ rạp trên đất, khóc không ra nước mắt, trong đầu xoay chuyển điên cuồng, đã không kìm được tưởng tượng tới kết cục của chính mình.
Lỡ như để người ngoài biết trên mặt điện hạ có thương tích, trong triều các đại thần làm ầm lên, hắn ta Khương Hồ Bảo chính là kẻ dẫn dụ chủ tử bị yêu phụ mê hoặc, làm tổn hại long thể, họa quốc gian nịnh! Cái ghế tổng quản đại thái giám trong tương lai, e là khỏi mơ đi.
Cho dù chuyện trong này không truyền ra ngoài, người trong phủ cũng không thể hoàn toàn không hay biết.
Chỉ nói đến Hà Thành thôi, hôm nay gã mãnh phu kia còn chưa từ đại doanh trở về. Đợi y quay về, thấy dấu vết trên mặt chủ tử, không đập đầu vào cột khóc lóc làm ầm lên mới là lạ.
Lệ phu nhân dù sao cũng là người trong hậu trạch, với điện hạ thì chính là nữ nhân của điện hạ. Hà Thành tuy thô lỗ, nhưng cũng hiểu đạo làm thần tử, đến lúc đó người đứng mũi chịu sào chẳng phải vẫn là hắn ta Khương Hồ Bảo sao?!
Giờ khắc này hắn ta thật muốn bò tới trước mặt Lệ phu nhân hỏi cho ra lẽ, rốt cuộc là lấy đâu ra gan cùng dũng khí, hết lần này tới lần khác phạm vào điều cấm của điện hạ còn chưa đủ, trước kia dường như đã từng động tay động chân với điện hạ, hôm nay thì hay rồi, trực tiếp đánh cho điện hạ mặt mũi không thể gặp người!
Rõ ràng nhìn qua thì là một phụ nhân ôn nhu hiền lành, còn cẩn thận nhẫn nhịn, bọn thị nữ chỉ cần quỳ xuống khóc một trận là nàng mềm lòng… sao cứ gặp điện hạ lại dám chơi tới mức động thủ như vậy?
Lá gan này rốt cuộc là lớn hay nhỏ đây?
Sao lại dám ra tay đánh người như vậy chứ?
Khương Hồ Bảo càng nghĩ càng tuyệt vọng, run rẩy không ngừng.
Điện hạ bọn họ nào phải hạng khiêm khiêm quân tử, lần này chỉ sợ thật sự nổi cơn lôi đình —
“Cẩu nô tài, kêu gào cái gì?”
Giọng trầm khàn thấp lạnh từ trên đầu truyền xuống.
Trong giọng nói, rõ ràng… không có tức giận.
Khương Hồ Bảo run càng dữ, thân hình gầy gò đột nhiên khựng lại.
Ngay sau đó, hắn ngẩng phắt đầu lên, mặt đầy kinh nghi:
“Điện…”
Lời vừa định thốt ra lại bỗng khựng lại, bởi vì trong ánh mắt hắn đã thấy chủ tử nghiêng mặt nhìn vào phòng trong.
Phòng trong cách với bên ngoài ba tầng: một tấm bình phong tám cánh, một rèm châu, một sa mành. Từ ngoài nhìn vào không thể thấy rõ bên trong, chỉ lờ mờ trông thấy nơi sâu nhất là góc chiếc giường gỗ đàn hoa chạm trổ.
Khương Hồ Bảo đương nhiên biết trong phòng trong lúc này là ai.
Điều khiến hắn ta kinh ngạc, chính là sáu chữ ngắn ngủi vừa rồi.
… Rõ ràng, là sợ lớn tiếng làm kinh động người bên trong.
Chuyện này…
“Đi lấy thuốc cao trị thương ở mặt của Thái Y Viện tới. Ngươi tự mình đi. Bảo cấm vệ quân dọn sạch bên ngoài, lại cho người truyền kiệu liễn tới, che thật kín. Nếu chuyện hôm nay lọt ra ngoài nửa chữ… cái mạng này của ngươi cũng không cần giữ nữa.”
Đồng tử Khương Hồ Bảo co rút, toàn thân run mạnh:
Tông Lẫm im lặng giây lát, lại liếc về phòng trong một lần, hàm dưới căng chặt:
“Ngày mai, ngươi theo phu nhân ra phủ, đi một chuyến đến hẻm Thanh La.”
“Cái này… điện hạ?”
Nghe đến hai chữ ra phủ và hẻm Thanh La, Khương Hồ Bảo lập tức kinh hãi, hoàn toàn không dám tin vào tai mình.
Tông Lẫm nhíu mày, nheo mắt lạnh lẽo liếc hắn một cái, không nói thêm.
Khương Hồ Bảo lập tức cúi rạp người:
“Nô tài đã rõ!”
“Cút.”
Tông Lẫm đứng dậy, xoay người đi về phía phòng trong.
Chốc lát sau, trong phòng vang lên những tiếng động vụn vặt.
Tiếng lụa là vải vóc cọ xát khe khẽ, tiếp theo là âm thanh trầm thấp mơ hồ, tựa như đang nói chuyện, lại như không phải.
Mông lung, quấn quýt, lưu luyến.
Khương Hồ Bảo trợn to mắt, vội vàng bò dậy khỏi mặt đất.
Nhận lệnh xong, hắn ta vốn phải lập tức chạy đi lo liệu, nhưng lúc xoay người rời khỏi, vẫn không kìm được lén quay đầu liếc vào trong một cái – vừa kinh hãi, vừa khiếp sợ.
Cửa phòng lại khép chặt.
Khương Hồ Bảo đứng ngoài, đi ra sân, chỉ cảm thấy như đang trong mộng, bước chân lảo đảo không vững.
Vừa ra tới cổng viện, tiểu hoàng môn khi nãy đã quay lại, phía sau là thái y đang thở hồng hộc xách theo hòm thuốc.
Tiểu hoàng môn bước nhanh lên:
“Tiểu Khương tổng quản, thái y tới rồi! Tiểu Khương…”
Nói được nửa câu thì khựng lại, gãi đầu nghi hoặc nhìn Khương Hồ Bảo đang đứng ngẩn ra như mất hồn.
“Tiểu… tiểu Khương tổng quản?” Gãcàng thêm hoang mang, nhìn vào trong viện:
“Trong… trong đó…”
Không phải đã xảy ra đại sự gì rồi chứ?
Hay là… chết người?!
Khương Hồ Bảo giật mình, lập tức hoàn hồn, trừng mắt quát:
“Chuyện không nên hỏi mà cũng dám hỏi?! Muốn mất đầu à?!”
Mắng xong, hắn ta lại ghé sát, hạ giọng:
“Nhớ kỹ cho ta! Từ nay về sau, chuyện của Lệ phu nhân là đại sự, là chuyện trọng yếu! Bên trong phủ tạm không nói, chỉ có một điều: không được hỏi, không được dò, không được lén bàn tán, không được nói ra! Chỉ cần hầu hạ cho tốt!”
“Quan trọng nhất là, tuyệt đối không được đắc tội vị phu nhân này. Chỉ được mềm mỏng, không được cứng rắn!”
“Nhớ cho kỹ, về nói lại cho mấy tên huynh đệ vô dụng của ngươi đi!”
Tiểu hoàng môn vội vã gật đầu như giã tỏi.
Khương Hồ Bảo quay đầu lại, rồi lập tức đi gọi cấm vệ, làm theo lệnh dọn sạch hiện trường.
Mặt trời trên cao gay gắt chiếu xuống, chỉ trong chớp mắt, mồ hôi hắn ta lại túa ra ướt đẫm.
Đến lúc này hắn ta mới sực nhớ ra—
Trước kia, hình như hắn ta từng dùng hai nha đầu ở hẻm Thanh La… uy h**p Lệ phu nhân?
Mà ngày mai, mình lại phải theo nàng đến đúng hẻm Thanh La?!
Khương Hồ Bảo choáng váng, thân thể lảo đảo, may được tiểu hoàng môn bên cạnh đỡ lấy.
“Tiểu Khương quản sự, tiểu Khương quản sự? Ngài sao vậy?”
Khương Hồ Bảo đầu óc quay cuồng, chỉ cảm thấy mình sắp ngất tới nơi.
Chân mềm nhũn, hắn ta lảo đảo rồi ngồi phịch xuống bậc cửa.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
