Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 64: Lại đây ăn đi
Nàng cúi người tựa bên mép giường, mệt mỏi đến mức gần như không còn chút sức lực nào.
Rất lâu sau, nàng mới lau khô nước mắt, chống tay vào khung giường đứng dậy.
Từ nhỏ nàng đã hiểu rõ một điều: khóc lóc chẳng giải quyết được gì. Nếu nước mắt thật sự hữu dụng, năm đó nàng cũng chẳng phải bôn ba lưu lạc khắp nơi như vậy.
Khóc nhiều đến đâu, cùng lắm chỉ là giải tỏa tâm trạng, chứ không thể chạm đến căn nguyên của vấn đề.
Hiện giờ lệ quỷ quấy nhiễu, muốn hút tinh nguyên của nàng, nàng không thể cứ thế ngồi chờ chết, mặc cho hắn vắt kiệt nàng đến không còn gì.
Chết trên giường, thật sự là một trong những kiểu chết khó chịu nhất, ít nhất, nàng tuyệt đối không chấp nhận.
Nàng dọn dẹp lại từng thứ hỗn độn trong phòng, bởi lát nữa nàng còn phải đi một chuyến tới chợ phía đông thành.
Lời ác quỷ nói tối qua, rằng dù có mời cả phương trượng chùa hoàng gia cũng không làm gì được hắn, quả thật khiến nàng sợ hãi đến lạnh người.
Nhưng chuyện gì cũng phải thử mới biết. Hắn tự khoe khoang về mình thì muốn nói sao chẳng được, biết đâu hắn chỉ đang hù dọa nàng mà thôi.
Thu dọn xong đống pháp khí hư hỏng và gạo nếp vương vãi khắp đất, Lệ Lan Tâm chậm rãi thay y phục, rồi đi về phía phòng tắm.
Dù chỉ là mộng, nhưng mỗi lần tỉnh lại, nàng đều cảm thấy như bị rút cạn sức lực suốt một đêm, toàn thân mềm nhũn, cơ thể cũng không được sạch sẽ.
Thân thể nàng bị ảnh hưởng bởi cảm giác trong mộng, điều này khiến nàng lo sợ, sợ rằng có một lúc nào đó, nàng sẽ không kìm được mà phát ra tiếng, nếu để Lê Miên hay Tỉnh Nhi nghe thấy, nàng chỉ còn cách chui xuống đất mà trốn.
Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ thì trời vừa tờ mờ sáng. Nàng không vội ra ngoài ngay, giờ này e rằng các quán bói vẫn chưa bày hàng.
Nàng vào bếp, chọn thịt ngon cùng trứng và rau, nhanh tay nấu một nồi mì lớn thơm phức.
Hơi nước từ nồi mì theo làn khói bếp lan tỏa, kéo cả Lê Miên và Tỉnh Nhi đang ngủ trong phòng ra ngoài.
“Nương tử,” Lê Miên dụi mắt, bị mùi hương đánh thức tỉnh được năm sáu phần, “Ngài dậy sớm vậy, đang nấu gì thế ạ?”
Mở to mắt nhìn, nàng ấy chợt nhận ra mấy ngày nay nương tử ban ngày thường hay thất thần, hôm qua còn mang về một đống đồ quỷ quái, nàng vốn đang cân nhắc có nên đưa nương tử đi khám đại phu hay không.
Vậy mà sáng nay vừa dậy, nương tử trông lại có tinh thần hơn hẳn mấy ngày trước.
“Nấu mì, sắp xong rồi, hai người đi rửa mặt đi.” Lệ Lan Tâm lớn tiếng nói, quay người lấy bát sành và đũa gỗ.
Cả nhà ngồi quanh bàn, Lệ Lan Tâm ăn rất nghiêm túc.
Đã biết con dâm quỷ kia nhắm vào nguyên khí của nàng, vậy thì ban ngày nàng nhất định phải ăn nhiều hơn.
Nếu tối bị nó rút khí, ban ngày lại ăn không vô, ra vào không bù đắp nổi, chẳng phải chết càng nhanh sao.
Thấy nàng ăn uống được, Lê Miên và Tỉnh Nhi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn nhau, Tỉnh Nhi dè dặt hỏi: “Nương tử… mấy ngày nay rốt cuộc ngài làm sao vậy ạ?”
Lệ Lan Tâm lau khóe môi, ngẩng đầu, nhìn vào hai đôi mắt, một lớn một nhỏ, tràn đầy lo lắng, trong lòng chợt ấm lên.
Nàng mím môi cười nhẹ: “Ta không sao, chỉ là mấy hôm nay hay gặp ác mộng, ngủ không yên. Ta có đi xem đại phu, thuốc cũng không hiệu quả, nghĩ chắc do thời tiết giao mùa, địa khí bất ổn, nên mới tìm ít pháp khí về trấn trạch. Tối qua… ngủ cũng khá hơn rồi.”
Nghe vậy, hai nha đầu cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.
“Thì ra là vậy,” Lê Miên thở phào nhẹ nhõm, “Nương tử sao không nói sớm, nhà mình yên ổn lắm mà. Ta với Tỉnh Nhi mấy hôm nay ngủ rất ngon, không hề gặp chuyện gì. Hay là nương tử sang ngủ cùng bọn ta đi?”
Tỉnh Nhi vội vàng phụ họa, mắt sáng rực: “Đúng đó đúng đó! Nương tử sang phòng chúng ta ngủ đi, ngủ cùng ta đi! Ngài lâu lắm rồi chưa ngủ cùng ta mà.”
Âm cuối mang theo chút tủi thân.
Tỉnh Nhi khi còn nhỏ vừa được mua về, Lệ Lan Tâm thường xuyên cho cô bé ngủ cùng. Trên người nương tử luôn có một mùi hương dịu dàng, ấm áp rất đặc biệt, ôm nàng giống như ôm một đám mây mềm lớn. Nàng ấy thích nhất là được ngủ cùng nương tử.
Lệ Lan Tâm giơ tay, đầu ngón tay lướt nhẹ qua chóp mũi nàng: “Không biết xấu hổ à, lớn thế này rồi còn đòi ngủ với ta.”
Bị từ chối, Tỉnh Nhi lộ rõ vẻ thất vọng, ánh mắt đáng thương vô cùng.
Nhưng Lệ Lan Tâm không hề dao động.
Nếu là trước kia thì không sao, nhưng hiện tại thì tuyệt đối không được.
Bộ dạng không thể gặp người của nàng mỗi khi rơi vào mộng cảnh, tuyệt đối không thể để người khác nhìn thấy.
Ăn sáng xong, Lệ Lan Tâm rửa tay súc miệng, làm chút việc thêu thùa trong phòng. Đến giữa giờ Tỵ, nàng mang theo một túi lớn pháp khí đã hư hỏng ra ngoài.
Ngồi xe ngựa đến chợ phía đông thành, dựa vào ký ức lần trước, nàng rất nhanh tìm được quầy bói của Lâm cô cô.
Vẫn là hàng người không dài không ngắn. Khi nàng ngồi xuống, Lâm cô cô nhìn thấy mặt nàng, không tỏ ra quá bất ngờ, chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Xem ra thứ đó quả thật có chút hung, vẫn phải để lão bà tử ta tự mình đi xem.”
Trong mắt Lệ Lan Tâm lóe lên hy vọng, nàng vội vàng gật đầu, rồi bày túi pháp khí bị phá hỏng suốt một đêm lên bàn.
“Đại sư, mấy thứ này căn bản không cản được hắn. Sáng nay ta vừa tỉnh, chúng đã thành ra như vậy rồi.” Nàng thở dài thật sâu, giọng mang theo sợ hãi: “Ta xin thề với trời, những thứ này đều do thứ quấy phá kia làm hỏng. Hắn còn nói, cho dù ta có mời phương trượng chùa hoàng gia đến, cũng đừng hòng thu phục được hắn.”
Sắc mặt nàng tái nhợt: “Đại sư, ngài xem… khi nào có thể đến nhà ta xem thử? Đêm ngày kia được không? Hắn thường ba ngày lại xuất hiện một lần, đợi ta ngủ rồi mới đến. Ngài có thể ở bên cạnh chờ, đợi hắn xuất hiện thì thu phục hắn không?”
Nhưng sau khi nàng vội vã nói xong, Lâm cô cô đối diện lại trầm mặc rất lâu.
Nhìn đống pháp khí thảm hại trên bàn, rồi ngẩng lên đối diện với gương mặt không hề có dấu hiệu nói dối của nàng.
Một lúc lâu sau, sắc mặt vẫn không đổi, giọng già nua vang lên: “…Được. Lão bà tử ta vừa hay mấy ngày tới có thể chuẩn bị một phen. Đến ngày đó, ngươi lại qua đây, ta sẽ chờ ở đây.”
Nghe bà ta đồng ý thử một lần, Lệ Lan Tâm mừng rỡ, trước khi đi còn trả một lượng bạc làm tiền định cho pháp sự.
Lâm cô cô lại đưa cho nàng một đống lớn pháp khí, vô cùng nghiêm túc dặn dò gần nửa canh giờ những điều kiêng kị cần chú ý, bảo nàng bố trí sẵn các pháp khí này trong phòng.
Sáng ngày hẹn, Lệ Lan Tâm đúng giờ đến quầy nhỏ của Lâm cô cô.
Nhưng vị trí ấy lại trống không.
“Lâm bà tử à?” Chủ quầy gần đó bĩu môi, “Mấy hôm nay không thấy bà ta đâu cả! Nghe nói là về quê rồi.”
Ánh nắng cuối đông đã bắt đầu mang theo hơi ấm, rọi xuống khiến Lệ Lan Tâm choáng váng.
Trên đường về chậm rãi bước đi, bụng dưới nàng âm ỉ đau.
Kỳ nguyệt sự của nàng đã tới.
Điều kỳ lạ là, theo tần suất trước kia, mỗi lần đến thời điểm này thì con quỷ kia hẳn sẽ xuất hiện.
Nhưng lần này, dường như hắn biết tình trạng thân thể của nàng, biết không thích hợp quấy nhiễu, nên không đến.
Hơn nữa, hắn giống như đang nuôi nàng, không muốn một lần rút cạn, mà muốn kéo dài, từng chút một.
Lệ Lan Tâm không biết nên cảm thấy may mắn hay càng thêm bi ai, nhưng nàng không còn tâm trí để suy nghĩ điều đó.
Con quỷ kia không đến, ngược lại cho nàng chút thời gian để thở.
Nhân mấy ngày này, Lệ Lan Tâm cố chịu khó chịu, gần như chạy khắp các đạo quán và chùa chiền lớn nhỏ trong và ngoài kinh thành, tìm đến vài vị pháp sư có danh tiếng.
Sau chuyện Lâm cô cô, nàng tỉnh táo hơn, hiểu rằng vì hoảng loạn nên dễ mắc lừa. Những lần tìm pháp sư sau, nàng không còn nói thẳng mục đích, chỉ nói rằng dạo gần đây tinh thần bất an, không rõ nguyên do.
Kết quả, không ngoại lệ, những pháp sư được cho là có bản lĩnh ấy đều không nhìn ra nàng đang bị một thứ tà dị quấn thân.
Nàng đã bị thứ kia dây dưa nhiều lần như vậy, theo lý mà nói, trên người hẳn phải nhiễm không ít tà khí, vậy mà không một ai nhận ra.
Nhưng những vị đại pháp sư ấy, rốt cuộc đều không nhìn ra được gì, đến một chút quỷ khí cũng không phát hiện, càng đừng nói đến chuyện thu phục.
Mời đại pháp sư, giá tiền đắt hơn Lâm cô cô không biết bao nhiêu lần, nàng không kham nổi việc liên tục bỏ tiền ra thử. Đến lúc đó, quỷ thì không bắt được, tiền cũng mất, cuối cùng người tiền đều trắng tay.
Tất cả hy vọng, vào ngày kinh nguyệt kết thúc, lúc nàng từ đạo quán nổi danh cuối cùng trở về, hoàn toàn tan biến.
Lệ Lan Tâm đóng cửa phòng ngủ, đi vào căn phòng đặt linh vị Hứa Du, kéo ghế ngồi xuống, ngồi rất lâu.
Từng chút thời gian trôi qua, sắc mặt nàng từ trống rỗng, chuyển sang do dự, rồi giãy giụa bất an, bồn chồn không yên… cuối cùng, bàn tay siết chặt lại.
Nàng đứng dậy, nước mắt đảo quanh hốc mắt, nhưng rốt cuộc vẫn không rơi xuống.
“Nhị gia…” Gọi xong tiếng này, nàng cắn chặt môi.
Rất lâu sau, nàng run rẩy nói: “Ta biết, chàng sẽ không giận ta, chàng chưa bao giờ giận ta… Ta xin lỗi chàng, nhị gia, tha thứ cho ta lần này.”
Tha thứ cho nàng, vì nàng không muốn chết như vậy.
Trên đời này, nàng còn quá nhiều điều không nỡ buông bỏ, nàng sợ chết, sợ đau.
Nàng không còn trinh, nhưng nàng hèn mọn mà không muốn tuẫn tiết.
Nàng muốn sống, muốn sống cho đàng hoàng, sống tiếp.
—--
Khói ấm bốc lên, trong phòng chỉ còn le lói ánh nến mỏng mang.
Cởi áo ngoài, như thường lệ xốc màn giường lên, ánh mắt chắm chú dán chặt vào nàng, rồi hắn giật mình.
Phụ nhân trên giường nằm nghiêng đưa lưng về phía hắn, gò má ửng hỏng, làn váy lụa mỏng trên người chảy xuống như dòng sữa, dán sát vào nơi đẫy đà của nàng.
Hương thơm quyến rũ không cách nào che giấu, câu dẫn người trước mặt nàng.
Nghe thấy động tĩnh, phụ nhân chậm rãi căng người ngồi dậy, mái tóc đen dài như thác đổ phía sau, eo mềm kiều mị, tư thái quyến rũ.
Quay đầu ngước nhìn hắn, đôi mắt long lanh khẩn trường do dự.
Rốt cuộc cũng hạ quyết tâm quay người lại, vươn hai tay về phía trước.
Khoảnh khắc một mảnh mềm mại khóa chặt cổ hắn. Tông Lẫm ngây ngẩn cả người.
Ngay sau đó, hắn không hề có chút sức lực chống cự, bị nàng kéo vào màn giường.
Trong trướng tối tăm vô cùng, hô hấp lại giao hòa, trước uy hắn mãn son môi hương, trong miệng hồng tiêm câu hồi chỉ bạc, phụ nhân dán hắn, dán dung mật hợp, sau đó chung nói chân chính mục đích.
Trong trướng tối tăm vô cùng, hô hấp giao hòa, đầu tiên nàng dùng đôi môi thơm ngát hôn lên hắn, một sợi chỉ bạc rơi ra từ nơi đầu lưỡi quấn quýt của hai người. Nữ tử ôm chặt lấy hắn, thân thể áp sát vào nhau, sau đó thẳng thắn nói ra mục đích của mình.
“Lần trước, ngươi nói, nếu ta phối hợp ngươi, ngươi sẽ giải thoát cho ta, có phải thật không?” Thanh âm của nàng rất mềm, như muốn xuyên thấu tai hắn.
Hắn không có khả năng trả lời nàng ngay, bởi ngay vào lúc nàng mở miệng nói chuyện, nàng đã vòng tay qua ấn chặt lấy hắn, để hắn vùi vào mái tóc nàng, ngửi được mùi hương khiến đầu óc hắn quay cuồng điên đảo, sau lại nâng mặt hắn lên, môi mềm chậm rãi hôn lên mày mắt hắn.
“Có phải hay không?” Nàng hỏi lại.
Lý trí còn sót lại cho hắn biết nàng đang muốn nói điều kiện với mình, là cùng hắn lá mặt lá trái.
Nàng phát hiện hắn mê luyến thân thể nàng, muốn coi đây là lợi thế để cùng hắn đàm phán, hắn không thể để cho nàng chiếm thế thượng phong được.
Nhưng cổ họng lại không thể khống chế được mà lăn lộn một vòng, cả người bị sự mềm mại của đối phương khóa chặt, hoàn toàn bất lực, cũng đánh mất quyền chủ động.
“...... Được.” Thật lâu sau. Hắn mới nghe thấy âm thanh nghẹn ngào của chính mình.
“Cái kia, ngươi muốn ta phối hợp với ngươi bao lâu?” Nàng lại hỏi, lần này, nàng còn ngồi hẳn lên phần c**ng c*ng dưới đ*ng q**n của hắn, chậm rãi ma xát.
Một tiếng gầm gừ bị nghẹn sâu trong cổ họng thoát ra ngoài, hắn bị nàng bức đến mức tóc mai ướt đẫm, gân xanh nổi lên.
Hắn thực muốn cắn người, vừa mở miệng, lập tức một đôi môi mềm mọng tiến tới, quấy loạn dính nhớ, hắn chỉ có thể trả lời nàng bằng hơi thở đứt quãng: “Không lâu…”
“Hai ba tháng…” hắn thúc giục nàng tiếp tục v**t v* mình, lòng bàn tay thô ráp đã sắp không thể khống chế muốn xé toạc váy lụa trên người nàng ra: “Hai ba tháng… ta… thả ngươi, giải thoát cho ngươi….”
“Ngươi thề?” Nàng không tin.
“Ta thề.” Hắn trả lời bằng tốc độ nhanh nhất có thể, “Nếu ta phá vỡ lời thề này, hồn phi phách tán.”
“…… Đây chính là ngươi nói đấy.” Nàng hiện giờ chỉ có thể tin tưởng, rồi ngã người về phía sau, cong hai đầu gối lên.
Đôi chân trắng nõn dẫm lên bờ vai rộng lớn đầy sẹo của hắn, chiếc váy lụa được vén lên, để lộ ra một huyệt động nhỏ nhắn sâu thẳm mà tối tăm.
Bên trong váy lụa, làm một mùi hương quyến rũ đến mất hồn.
Nàng thở nhẹ, vừa bất lực lại thêm xấu hổ, chậm rãi ôn như gọi: “Đến… Lại đây ăn đi.”
Yết hầu lăn lộn, vành mắt nam nhân đỏ đậm, cuối cùng h* th*n chìm xuống, từ từ đi vào.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Story
Chương 64: Lại đây ăn đi
10.0/10 từ 32 lượt.
