Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 57


Tuyết mùa đông rơi dày, sáng sớm ngày giao thừa đã lác đác nghe tiếng pháo trúc vang lên bên ngoài.


Trong nhà bắt đầu bận rộn, các món cho bữa cơm tất niên được chuẩn bị sẵn từ sớm. Gần trưa, Lệ Lan Tâm ra ngoài.


Nàng muốn đến Huyền Thanh Quan ở ngoại ô, nơi hương khói thịnh nhất.


Chiều giao thừa có tục tế tổ, bài vị cha mẹ nàng được cung phụng trong đạo quán.


Khi cha mẹ qua đời, nàng còn quá nhỏ. Tông tộc không nhận nữ nhi làm hậu duệ, sau khi cha mất liền chiếm đoạt hết đồ đạc để lại, chỉ để mẹ con nàng sống nương tựa lẫn nhau, chẳng bao lâu sau, mẹ nàng cũng mất.


Trong tộc nói đã an táng cha mẹ nàng ở nơi có núi có nước, nhưng nàng là nữ nhi, những nghi thức như rải tro đều chẳng đến lượt. Về sau nàng phải nương nhờ nhà đại bá.


Ăn nhờ ở đậu nhà đại bá, nàng không thể lập bài vị cho cha mẹ.


Sau này gả vào Hứa gia, Hứa gia lại càng không cho phép nàng rước bài vị song thân vào phủ tướng quân.


Là Hứa Du — vẫn là Hứa Du.


Chính chàng âm thầm sai người rời kinh, về quê nàng dò hỏi sinh phần của cha mẹ nàng, rồi lập bài vị cho song thân nàng tại Huyền Thanh Quan, một lần đóng trước hai mươi năm tiền nhang đèn.


Ngày nàng biết chuyện ấy đã ôm chàng khóc suốt một đêm.


Hôm sau, Hứa Du quầng thâm dưới mắt đậm đặc, còn mắt nàng thì sưng như trái đào, đến mức hai người cả ngày không dám ra ngoài gặp ai.


Mười năm sau đó, chỉ cần có cơ hội, nàng đều ra khỏi thành đến Huyền Thanh Quan.


Nàng cảm thấy, cha mẹ được ở cạnh Tam Thanh, so với ở bên nàng còn tốt hơn.


Nàng là đứa con bất hiếu, đã chẳng còn nhớ rõ dung mạo cha mẹ, chỉ còn vài mảnh ký ức mơ hồ. Nhưng ở đạo quán, họ có thể nghe kinh, hưởng hương khói, hồn phách ắt sẽ an yên.



Mỗi dịp lễ tết, đạo quán chùa chiền đều đông nghịt người.


Chỉ nhìn những cỗ xe ngựa của thế gia tông thất đậu kín đường núi bên ngoài, đã thấy kéo dài không dứt.


Lệ Lan Tâm chờ rất lâu mới được vào điện. Theo nghi lễ bái tế cha mẹ xong, vừa đứng dậy khỏi bồ đoàn đã bị thúc giục ra ngoài.


Nàng cũng không định ở lâu, còn phải tranh thủ trước khi trời tối quay về.


Thuê xe ngựa về thành, lúc bước vào cửa nhà, khói bếp đã bốc lên nghi ngút.


Tỉnh Nhi ngậm kẹo mạch nha, loay hoay làm việc trong sân. Lệ Lan Tâm cởi áo choàng ngoài, rửa tay sạch sẽ, thay váy áo tiện lợi rồi vào bếp cùng Lê Miên nấu cơm tất niên.


Năm nay là một sự khởi đầu mới, trên bàn bày đủ sáu món mặn, hai món canh, thêm ba món điểm tâm.


Lệ Lan Tâm còn mang về rượu trái cây về. Tỉnh Nhi không uống được rượu, chỉ vùi đầu ăn. Nàng cùng Lê Miên uống mấy chén.


Men rượu dâng lên, Lê Miên tửu lượng kém, uống vài chén đã bắt đầu ngây ngô cười ngớ ngẩn, lảm nhảm nói mê, rồi giọng nghẹn ngào mang theo tiếng khóc:


“… Nương tử… hic… chúng ta… có phải… khổ tận cam lai rồi không…?”


Lệ Lan Tâm chưa say đến mức ấy, nhưng men rượu khiến lòng mềm ra, mắt đỏ hoe.


Nàng ngẩng đầu uống cạn thêm một chén, gật đầu:


“… Phải.”


“Khổ tận cam lai.”


Ăn xong cơm tất niên còn phải đốt pháo. Ai ngờ Lê Miên say khướt cầm pháo trúc, kéo theo Tỉnh Nhi, xoay người loạng choạng suýt nữa kéo cả hai ngã dúi vào tuyết. May mà Tỉnh Nhi lanh lẹ, hét lên một tiếng rồi hạ tấn đứng vững, đỡ được thân thể Lê Miên.


Lệ Lan Tâm kinh hãi, vội đỡ Lê Miên sang một bên ngồi, cùng Tỉnh Nhi đốt pháo, rồi đi nấu canh giải rượu.



Uống xong canh, Lê Miên mới tỉnh hơn chút, chỉ là ánh mắt vẫn còn mơ màng.


Còn Tỉnh Nhi thì từ lúc Lệ Lan Tâm ra ngoài đã bị Lê Miên dắt đi xem xiếc ảo thuật, hí kịch, chơi đùa một trận. Về nhà lại chạy đông chạy tây không ngừng, giờ đúng lúc buồn ngủ, ngáp liên hồi.


Đêm nay còn phải thức đón giao thừa, thế này không được. Lệ Lan Tâm giục hai người đi tắm nước nóng cho tỉnh táo.


Hai nha hoàn tắm xong, Lệ Lan Tâm cũng vào phòng tắm. Cả ngày mệt mỏi, ngâm mình trong nước ấm có hương phấn, nàng chỉ cảm thấy như lên tới tiên cung.


Thay váy áo, khoác áo choàng dày, nàng chạy về chính phòng. Than hồng lách tách cháy, căn phòng nhỏ ấm áp sáng rực.


Đón giao thừa vốn là cả nhà quây quần bên bếp lửa, thức suốt đêm. Mấy hôm trước các nàng còn mua không ít thoại bản mới, chính là để dành đọc lúc này.


Thế nhưng sức hấp dẫn của sách vở rất nhanh bị đánh bại. Lệ Lan Tâm vừa lật thêm một trang, ngẩng đầu định rót trà, liền thấy Tỉnh Nhi cầm sách trong tay, đầu ngửa ra sau, ngủ say từ lúc nào.


Quay sang bên kia, Lê Miên thì cố chống mí mắt, nhưng mắt đã bắt đầu trợn trắng.


Lệ Lan Tâm bất đắc dĩ lắc đầu, nhịn cười, cúi xuống vỗ nhẹ nàng.
Lê Miên giật mình ngồi thẳng, vừa định kêu thì bên tai đã nghe tiếng “suỵt” khe khẽ.


Nương tử ra hiệu im lặng, chỉ về phía Tỉnh Nhi đang ngủ ngon lành, thì thầm: “Đưa con bé về ngủ đi, phía sau để ta canh.”


Lê Miên gật đầu, nàng ấy thật sự buồn ngủ đến mức sắp ngất, sớm biết thế đã không uống mấy chén rượu kia.


Nàng ấy đứng dậy, cố sức nửa bế Tỉnh Nhi, đưa tiểu nha đầu về phòng.


Lệ Lan Tâm ngồi một mình trước chậu than, lật sách.


Nhưng ngồi một mình lại càng dễ buồn ngủ.


Không biết đã canh bao lâu, nàng cũng bắt đầu ngáp.


Than trước mặt đã bớt nóng, nàng cúi xuống thêm than mới, rồi đứng dậy đi quanh phòng, cắt tim đèn, thay nến. Thấy chán quá, nàng bước ra cửa, nhìn tuyết rơi đầy sân.



Tĩnh lặng không tiếng động, nàng thích sự yên bình này.


Nhưng mỗi khi đêm khuya một mình thao thức thế này, dường như luôn có người phá vỡ sự yên tĩnh ấy, mà kẻ ấy, lần nào cũng là cùng một người.


Cổng lớn bỗng bị gõ mạnh, khác với thường ngày, mang theo vài phần gấp gáp.


Lệ Lan Tâm giật mình, lập tức cầm đèn chạy ra cửa. Vừa mở then, giọng nói quen thuộc vang lên ——


“Tỷ tỷ!”


Cánh cửa vừa hé, thân ảnh cao lớn đã vội vàng lách vào.


Hắn mặc áo lông thú, thân hình tuấn tú càng thêm anh khôi, đứng trước mặt nàng, như thể ngay sau đó sẽ đè nàng vào lòng, nuốt trọn.


Đôi mắt sâu thẳm ánh lên, khóa chặt lấy nàng.


“Tỷ tỷ, năm mới tốt lành.” Hắn cười trầm giọng.


Lệ Lan Tâm vừa mừng vừa sợ: “A Kính!”


Rồi lại ngỡ ngàng, nàng không ngờ hắn lại đến lúc này, giọng khẽ run: “Ngươi… ngươi không phải nói còn cung yến…”


“Cung yến xong rồi, ta vội về ngay. Nghĩ đêm nay đón giao thừa, tỷ tỷ nhất định chưa ngủ.” Hắn tiến lên một bước, giọng mang theo chút ủy khuất: “Tỷ tỷ, ta mệt cả đêm, vất vả lắm mới tới, cho ta vào ngồi một lát đi. Hôm nay ta cùng các ngươi đón giao thừa.”


Lệ Lan Tâm giơ đèn lên nhìn, quả nhiên thấy dưới mắt hắn có quầng thâm nhàn nhạt, trong mắt còn vương tơ máu, gương mặt tuấn mỹ phủ một tầng mệt mỏi.


Lòng nàng mềm ra, vội nghiêng người cho hắn vào, khép cửa lại: “Ngươi đã đến thì cứ ở lại. Mới từ trong cung ra, có đói không?”


“Không đói.” Hắn đứng sau nàng, ánh mắt lướt nhanh một vòng sân, “Tỷ tỷ, chỉ có mình nàng?”


“Lê Miên cùng Tỉnh Nhi đều ngủ rồi, theo ta.” Lệ Lan Tâm dẫn hắn vào trong, quay đầu cười.



“Ngươi đến thật đúng lúc.”


Tông Lẫm nhìn lúm đồng tiền của nàng, mọi bực bội, nôn nóng trong cung yến phút chốc liền tan biến.


Ở nơi có nàng, trái tim hắn luôn có thể rơi vào một mảnh mềm mại nhất trần gian.


Vào tới nhà chính, thấy trên bàn bày sách vở tán loạn.


Lệ Lan Tâm vội vàng thu dọn sơ qua, có chút ngượng ngùng: “Ta sợ buồn ngủ, nên mới lấy sách ra đọc.”


“Ngươi ngồi đi, ngươi cứ ngồi.”


Dọn xong, nàng quay đầu lại nhìn hắn, mới phát hiện hắn vẫn còn đứng.


Hắn cười với nàng, cánh tay dài giấu dưới áo khoác chậm rãi nâng lên. Lệ Lan Tâm lúc này mới để ý, trong tay hắn vẫn xách theo một vò rượu, bên ngoài dán giấy vàng lấp lánh.


“Ngươi…” Nàng hơi mở to mắt.


Tông Lẫm lắc nhẹ vò rượu trong tay: “Đây là ban thưởng trong cung, khó lắm mới được phân một vò. Tỷ tỷ, có muốn nếm thử không?”


“Hương vị rất ngon, là cống rượu phương Nam, bọn họ nói không gắt.” Hắn ôn giọng bổ sung.


Lệ Lan Tâm có chút do dự: “Cái này… giờ uống rượu, ta sợ…”


Người trước mặt lại khuyên, ánh mắt nghiêm túc nhìn nàng: “Tỷ tỷ, không sao đâu, chỉ uống một hai chén thôi, uống vào cho ấm người. Thứ này rất hiếm, ta khó khăn lắm mới mang về, bên ngoài có dùng thiên kim cũng không mua được. Tỷ tỷ đã từng uống rượu cống phẩm chưa? Khác hẳn rượu trong tiệm thường. Trong nhà có canh giải rượu mà, ta đã bảo nấu sẵn, nếu thấy choáng, uống canh là được.”


Lệ Lan Tâm nhìn vò cống rượu được nói là thiên kim khó cầu kia, trong đầu bất giác lại nhớ tới mấy chén rượu trái cây ở hành cung hôm ấy, hương vị thực sự rất tốt. Nàng chớp chớp mắt.


“Vậy… được thôi.”


Cuối cùng vẫn là cơn thèm rượu thắng lý trí.


Được nàng gật đầu, ý cười nơi đáy mắt nam nhân liền sâu thêm mấy phần.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 57
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...