Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 58: Tình nồng ý nhiệt


Cửa gỗ nhà chính khép chặt, vì trong phòng đốt than, hai cánh cửa sổ bên hông đều mở hé một khe.


Đèn dầu trong phòng tỏa ánh vàng mờ ấm. Niêm phong vò cống rượu đã được mở, rượu xanh nhạt được rót vào bầu, rồi đặt vào than ấm để hâm nóng lại.


Lệ Lan Tâm xắn tay áo, đặt nồi nhỏ đựng canh giải rượu bên bếp lò cạnh cửa. Canh nguội nhanh chóng sôi lại.


Nàng dùng khăn ướt lau tay sạch sẽ, quay về ghế ngồi. Dưới bàn gỗ, than hồng cháy rực, hơi ấm lan tỏa khắp người.


Ngước mắt lên, thấy người bên cạnh áp ngón tay dài lên thân bầu một lát, rồi cầm bình rượu thon dài, khoanh tay rót đầy chén.


“Tỷ tỷ,” Tông Lẫm ôn giọng, đẩy nhẹ một chén về phía nàng, “Rượu đã ấm rồi.”


Lệ Lan Tâm mỉm cười nhận lấy chén sứ miệng rộng, lại không vội uống. Chỉ riêng mùi rượu trong chén đã đủ khiến lòng người rung động, hương thơm lan tỏa, dịu ngọt mà thuần khiết, chưa cần đưa lên môi, nàng đã biết chắc, chén rượu này tuyệt đối ngon hơn bất cứ loại nào nàng từng uống, kể cả rượu trái cây trong hành cung hôm ấy cũng không sánh bằng.


Màu sắc và chất rượu nàng chưa từng thấy qua. Dù cũng từng gặp rượu xanh, nhưng cống rượu này trong vắt như ngọc, thanh khiết như cam lộ, không hề vẩn đục.


Nàng thậm chí còn cảm thấy, rượu như thế mà rót vào chén đào nhà mình thật có phần uổng phí, rượu ngon sắc ngọc, vốn nên đựng trong kim tôn ngọc bình của vương hầu quý tộc.


“A Kính, đây là rượu gì vậy? Thơm quá.” Nàng không nhịn được khẽ khép mắt, thưởng hương thêm một lúc.


“Đây là Linh Lục Tửu, được Tương Châu tiến cống vào cung. Tỷ tỷ thích, sau này ta sẽ mang thêm cho tỷ tỷ.” Thấy nàng hiếm khi lộ vẻ thèm thuồng như vậy, Tông Lẫm cong nhẹ mắt, giọng trầm ấm.


Trong cung có vô số rượu quý hiếm, nàng đã thích phẩm rượu, thì rượu tiến cống từ Lương Uẩn Thự hay các châu phủ khác, đều đủ cho nàng nếm cả đời.


Lệ Lan Tâm bật cười nhìn hắn: “Lại nói khoác rồi. Ngươi cũng bảo đây là cống phảm, chúng ta nếm được một lần đã là phúc phần tu mấy đời. Còn đòi mang thêm, cứ như Ngự Tửu Phường là do ngươi mở vậy.”


Tông Lẫm chỉ cười không phản bác, thúc giục: “Mau nếm đi tỷ tỷ, để lâu rượu nguội thì không tốt cho thân thể.”


Nói rồi, nâng chén về phía nàng.


Không nỡ phụ rượu ngon, Lệ Lan Tâm cười đáp lễ từ xa, đưa chén chạm môi, ngửa đầu uống cạn.


Tông Lẫm nhìn nàng không chớp mắt, ánh nhìn càng sâu, chỉ khẽ nhấp một ngụm.


Rượu vừa vào cổ họng, hương thơm nồng nàn lan tỏa tức thì khiến lông mi Lệ Lan Tâm khẽ run.


Men rượu trơn mượt mềm mại, vị mát ngọt thuần khiết. Đặt chén xuống rồi mà nàng vẫn chưa hoàn hồn.


Đôi mắt ánh lên, môi khẽ mím, như còn vương dư hương.


Ngon thật.


Hơn nữa, dường như đúng là không gắt, đầu óc vẫn rất tỉnh táo.


“Uống được không, tỷ tỷ?” Người bên cạnh đã cầm tử hồ rót đầy thêm cho nàng, mỉm cười nhìn nàng: “Rượu này không gắt, đúng không?”


Lệ Lan Tâm chớp mắt, gật đầu rồi lại lắc đầu: “Uống ngon, không gắt.”


Cảm giác khi ấy, còn chẳng bằng bữa tất niên cùng Lê Miên uống rượu hoa quả, say đến rung động lòng người.



Tông Lẫm khẽ cười: “Vậy tỷ tỷ uống thêm hai chén nữa, lát sau dùng canh giải rượu.”


Lệ Lan Tâm đương nhiên gật đầu đáp ứng. Dịp như thế này, rượu ngon hiếm gặp, mà có gặp cũng không cầu được.


Nâng chén liên tiếp, lại thêm ba chén vào bụng.


Đến khi buông ly lần nữa, động tác của nàng đã chậm lại một cách mất kiểm soát.


Bỗng nhiên thân thể khẽ run.


Một luồng tê dại nóng ran đột ngột dâng lên trong đầu, hai má chẳng biết từ lúc nào đã ửng đỏ.


Mi mắt nàng khép mở rõ ràng chậm dần, đầu khẽ lắc nhẹ.


Âm thanh bên tai dường như cũng bắt đầu méo mó, trầm xuống, ép rất thấp, khiến nàng nghe không rõ: “…Tỷ tỷ, tỷ tỷ…?”


Nàng nghiêng đầu, trong mắt dâng lên một tầng thủy quang mỏng manh, bóng người trước mặt mơ hồ không rõ.


Môi hồng khẽ hé, hơi thở gấp gáp, lý trí lúc này chỉ còn sót lại một sợi mỏng manh, gần như dốc hết sức mới có thể cố gắng phân rõ tình cảnh trước mắt: “…A… a…”


…A cái gì?


Là ai…?


Nhưng hồi lâu trôi qua, nàng vẫn không thể nhận ra.


Còn chưa kịp phòng bị, men say đã dâng lên. Chung quanh mơ hồ quay cuồng, Lệ Lan Tâm cau mày, trong lòng bực bội không yên.


Trong đầu mơ hồ còn sót lại một ý nghĩ rõ ràng: Say rượu thì phải uống canh giải rượu.


Nàng vỗ tay, đặt mạnh chén rượu xuống bàn, đôi mắt mơ màng, chống tay lên bàn định đứng dậy, trong miệng còn lẩm bẩm khe khẽ những lời không thành tiếng.


Nhưng vừa dùng sức, eo đã mỏi, chân tay mềm nhũn, th* d*c hồi lâu vẫn không đứng lên được. Đến khi gắng thêm một chút, thân người lại nghiêng sang bên, mất thăng bằng ngã xuống.


Ngay sau đó, nàng rơi thẳng vào một vòng tay xa lạ nhưng nóng ấm.


Trước mắt hoa lên, men say càng lúc càng sâu, vạn sự đều trở nên không rõ ràng. Gò má nàng ửng đỏ vì rượu, người phía sau khẽ kéo nàng lại gần hơn.


Vạt váy chạm xuống, nàng ngồi lên đùi đối phương.


Trong phòng còn đang đốt than sưởi ấm, áo khoác ngoài đã được cởi bỏ, lúc này nàng chỉ mặc một chiếc váy mềm để ngủ, còn hắn vẫn là bộ y phục huyền bào thường ngày.


Toàn thân nàng nóng bừng khó chịu, lại bị giữ chặt, vô thức giãy giụa. Ngay tức thì, bàn tay nơi eo siết chặt hơn.


Cánh tay giữ nàng dùng sức mạnh mẽ, qua lớp váy vẫn cảm nhận rõ lực siết nơi sườn eo. Lệ Lan Tâm khẽ rên một tiếng, thân thể mềm đi, tựa sát vào cổ đối phương, run rẩy vì khó chịu.


Hơi thở nam nhân cũng trở nên nặng nề, bên thái dương lấm tấm mồ hôi, gân xanh hiện rõ, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa sắc đỏ khó kiềm.


Hắn dừng động tác nơi eo nàng, chuyển sang nắm lấy bàn tay đang buông thõng một bên.


Bàn tay ấy nhìn thì thon thả, nhưng khi thực sự nắm vào mới phát hiện mềm mại đến lạ, như thể chẳng có lấy một chút xương cứng.
Tông Lẫm xoay bàn tay nàng lại, kéo nhẹ về phía trước.



Lòng bàn tay trắng nõn bị dẫn đặt lên gương mặt hắn. Hơi thở nóng rực phả ra, môi mỏng áp sát, mang theo cảm giác khô ráp rất khẽ, chậm rãi cọ xát khiến đầu ngón tay nàng dần ửng hồng.


Hắn khẽ hôn lên bàn tay ấy, rồi hạ mắt xuống, thấy nàng đã dần thoát khỏi cảm giác tê mỏi nơi thắt lưng.


Lúc này nàng thở gấp, nghiêng người tựa vào vai hắn, ánh mắt mơ hồ nhìn về phía trước, như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.


Cánh tay ôm eo nàng lại siết chặt hơn, không kìm được kéo nàng áp sát. Chóp mũi hắn nhẹ nhàng cọ vào mũi nàng, trán kề trán, hơi thở giao hòa.


“… Tỷ tỷ, tỷ tỷ…”


Giữa những nhịp thở đan xen, môi hắn khẽ chạm rồi lại rời, giọng nói thấp đến mức gần như thì thầm.


“Nàng còn nhận ra ta là ai không, hử?”


Nhưng câu hỏi ấy, thật ra chỉ là hắn tự chuốc lấy rắc rối.


Nàng không thể nào biết được hắn là ai, men rượu đã khiến thần trí nàng hoàn toàn mơ hồ.


Thế nhưng thân thể lại vô thức áp sát hơn, hơi thở quấn lấy nhau khiến da đầu tê dại. Lệ Lan Tâm khép hờ mắt, hít thở sâu, ý thức trôi nổi.


Hai chân nàng chậm rãi khép lại, vô tình chạm vào nhau.


Nóng quá.


Ôm sát thế này, lại càng nóng hơn.


Nhưng… lại khiến người ta dễ chịu đến lạ.


h*m m**n bị bỏ mặc suốt bấy lâu, những cảm xúc bị dồn nén qua năm tháng, vào khoảnh khắc này dường như bị khơi lên từng chút, từng chút một.


Đôi môi mềm mại của nàng khẽ chạm vào môi hắn, như thử dò dẫm, như lướt qua. Không biết là ai tiến lên trước nửa bước, chỉ trong khoảnh khắc, ranh giới mong manh ấy đã hoàn toàn tan biến.


Lưỡi hắn chuyển động điên cuồng, như thế muốn nuốt chửng lấy nàng. Tay nàng nít lấy cổ hắn, sắc xuân nở rộ nơi mày mắt, khao khát đón nhận sự âu yếm của đối phương.


Hắn từ từ buông lỏng bàn tay nàng ra, chuyển dời sang một địa phương khác.


Tối nay nàng đi giày thêu cùng tất trắng, hiện giờ toàn bộ lớp váy áo đã bị vén lên, để lộ ra cơ thể ngọc ngà bên dưới.


Quang ảnh của ánh nến lay động càng thêm dữ dội, không biết hắn véo đến chỗ nào mà eo nhỏ trong cánh tay hắn đột nhiên giãy dụa kịch liệt.


Đầu lưỡi vẫn liên tục bị m*t cắn đến tê dại, đôi mắt rõ ràng đã mất đi tiêu cự, chỉ còn những hơi thở nặng nề thoát ra bằng khoang mũi trong không gian chật chội.


Thật lâu sau, vòng eo lại mềm trở lại, môi lưỡi cũng bị buông ra.


Sau khi cao trào qua đi, yến lười oanh biếng nhác, hàng mày nàng đã giãn ra, đuôi mắt đẫm lệ nhuốm đầy vẻ phong tình nguyệt ý, cả gương mặt ửng đỏ, hồn tiêu phách hoảng, khó có thể thoát ra, tình thần cũng rơi vào trạng tháng mơ màng buồn ngủ.


Giữa hàng mày và gò má nàng lại rơi xuống thêm rất nhiều nụ hôn nóng bỏng.


Bên tai là những lời thì thầm triền miên, dày đặc đến mức như muốn lấp đầy cả con người nàng, khiến tận sâu trong đầu cũng dâng lên cảm giác tê dại.


Chỉ chốc lát sau, nàng đã hoàn toàn thiếp đi.



Ánh mắt đầy quyến luyến, hắn ôm nàng chặt hơn, trán kề trán với nàng.


“… Tỷ tỷ, tỷ tỷ… Lan nương…” Hắn thì thầm lặp đi lặp lại, giọng nói lưu luyến không dứt, cuối cùng khẽ thở dài thật sâu: “… Ta thích nàng.”


Trong lòng hắn, hơi nóng cuộn trào điên cuồng, gần như muốn phá vỡ lồng ngực mà trào ra.


Bao lời lẽ phong hoa tuyết nguyệt, vào khoảnh khắc này đều trở nên nhạt nhòa.


Nhưng một khi đã sa vào ôn nhu hương, trên đời này lại có mấy ai cam lòng rời đi?


Cho dù là bậc anh kiệt tung hoành sa trường như phụ vương hắn, cũng từng vì tình mà điên cuồng, vì yêu mà hao tổn tâm can.


Trước kia hắn còn từng khinh thường tình ái là thứ gì, vậy mà giờ đây cũng đã lạc vào giấc mộng Vu Sơn, không thể tự thoát.


Giờ phút này, ôm nàng trong tay, thân mật không kẽ hở, thứ cảm giác đang chảy trong huyết mạch và tận xương tủy kia đã trở thành điều khiến hắn không nỡ buông rời.


Phải hình dung thế nào đây?


Nghĩ đi nghĩ lại, hắn chỉ tự giễu mà khẽ cười, rồi lại cam tâm tình nguyện đón nhận.


Những từ ngữ tầm thường như thế, nếu là ngày trước, tuyệt đối sẽ không bao giờ thốt ra từ miệng hắn, thậm chí nghĩ đến cũng thấy buồn cười.


Nhưng lúc này —


Hoan hỉ.


Vui sướng.


Hạnh phúc…


Thẳng thắn đến vậy, bình thường đến vậy.


Dẫu có luyến tiếc đến thế nào, cho dù có bao nhiêu cao đàm khoát luận về đạo lý lớn lao, cuối cùng cũng đều phải nhường bước trước một từ nghe vô cùng bình thường ấy.


Hắn vòng một tay qua lưng nàng, tay kia đỡ lấy khoeo chân, bế nàng đứng dậy.


Đá cửa nhà chính, bước nhanh vào phòng ngủ của nàng.


Trong phòng vừa tối vừa lạnh. Hắn cởi giày thêu cho nàng, đặt nàng lên giường, đắp chăn cẩn thận, rồi lại nhanh nhẹn đi tới đi lui.


Thắp đèn xong, hắn nhóm lò than cho cháy lên, hé mở cửa sổ, sau đó quay lại nhà chính lấy áo choàng và mấy thứ đồ của nàng mang sang bên này, phủ lên trên chăn.


Đứng lặng thật lâu nhìn nàng, rồi mới buông rèm giường xuống.


Quay người định rời đi, bước chân hắn bỗng chững lại.


Nghiêng đầu nhìn về phía cuối tầm mắt, cánh cửa nhỏ trong phòng trong khép chặt.


Hắn chậm rãi tiến lại gần. Dù trời lạnh, vẫn mơ hồ ngửi thấy mùi hương khói, khiến nét mặt hắn thoáng nhuốm vẻ u ám.


Đẩy cửa bước vào, trong đêm tối, bàn thờ hiện ra trước mắt, trông như mang theo chút quỷ dị.



Trên linh vị, những chữ nhỏ dát vàng dưới ánh nến mờ nhạt vẫn phản chiếu ánh sáng: “Bài vị tiên phu Hứa Du.”


Tông Lẫm mặt không biểu cảm, giơ đèn trong tay, bước vào trong.


Lướt nhìn mâm cúng phong phú trên bàn thờ, hắn cười lạnh một tiếng. Không hề sợ hãi trước linh vị của người đã khuất trong đêm khuya, ngược lại chỉ thấy khinh miệt.


Vốn dĩ cũng nên như vậy, hắn là quân, còn họ Hứa chỉ là thần. Dù người này hiện giờ còn sống, cũng không thể tranh với hắn, chỉ có thể quỳ xuống mà bái lạy.


Huống chi, trong hậu cung, tuyệt đối không được phép có bài vị của thần tử.


Liếc nhìn lần cuối, hắn xoay người rời khỏi phòng trong.


Khi Lệ Lan Tâm tỉnh lại, đầu óc nặng trĩu choáng váng.


Ý thức mơ mơ màng màng rất lâu, cuối cùng mới hoàn toàn tỉnh táo. Nàng bỗng mở to mắt, ngồi bật dậy.


Nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng ngay sau đó cúi đầu nhìn xuống, thấy quần áo trên người vẫn chỉnh tề, áo choàng đầy đủ, chăn đắp dày nặng, nỗi bất an trong lòng lập tức vơi đi không ít.


Bên ngoài phòng ngoài tiếng tuyết rơi thì không có lấy một động tĩnh. Qua cửa sổ, trời vẫn tối đen, hẳn là còn rất sớm.


Nàng vội khoác áo choàng, xuống giường, nhanh chóng chải lại mái tóc rối cho gọn gàng, xỏ giày rồi đẩy cửa bước ra ngoài.


Trong sân yên tĩnh đến lạ, hơi lạnh mùa đông sâu thẳm ập thẳng vào người.


Nàng quay đầu nhìn quanh bốn phía, bước chân không dừng, nhanh chóng đi về phía nhà chính. Đến gần thì thấy sau lớp cửa sổ giấy le lói ánh đèn.


Giơ tay, nàng cẩn thận đẩy cửa bước vào.


Trong nhà chính, nơi sâu nhất chỉ có một chiếc ghế thái sư cũ kỹ, trên đó có người đang nằm. Trên người đắp tấm da thú, thân hình hắn cao lớn, chiếc ghế bành dung nạp có phần chật chội, khiến hắn phải nửa ngồi nửa nằm mà ngủ.


Khi ngủ, dung mạo hắn yên tĩnh, nàng đã bước vào rồi mà hắn vẫn không hề động đậy, hẳn là đã mệt đến cực điểm.


Lệ Lan Tâm siết chặt tay, trong lòng vừa xót xa vừa ấm áp. Nhìn lò than thấy lửa vẫn chưa tàn, nàng mới yên tâm, quay người ra ngoài, đang định khép cửa nhà chính lại.


“…Tỷ tỷ?” Giọng khàn khàn vang lên.


Lệ Lan Tâm giật mình ngẩng đầu, từ xa chạm phải ánh mắt hắn vừa mở ra.


Rõ ràng mới tỉnh ngủ, nhưng trên mặt hắn lại không hề có vẻ mơ hồ.


Vẫn như thường lệ, vừa thấy nàng liền mỉm cười: “Tỷ tỷ, tân niên đại cát.”


Lệ Lan Tâm khựng lại một chút, nét mày giãn ra, nở nụ cười ôn hòa: “Tân niên đại cát.”


“Ra ngoài rửa mặt súc miệng đi, lát nữa ta sẽ là người đầu tiên cho ngươi tiền áp tuế (*) năm mới.” Nàng cười nói.


(*) trừ tà, trừ xui xẻo, lấy may mắn.


“Ta cũng có tiền áp tuế sao?” Hắn vén tấm da thú, ngồi thẳng dậy, giãn gân cốt.


Lệ Lan Tâm vẫy tay về phía hắn: “Có chứ, có chứ.”


Không chỉ có tiền mừng tuổi, nàng còn chuẩn bị cho hắn thứ khác nữa.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 58: Tình nồng ý nhiệt
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...