Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 53: Tình ý


Sắp vào tiết đông chí, ban ngày dần ngắn lại. Hàn khí vừa lui, nhiệt ấm vẫn còn chưa kịp tăng, cùng dậy sớm một canh giờ, nếu là mùa hạ thì lúc này ánh dương đã rạng, còn nay vẫn chỉ là một mảnh tối đen.


Lệ Lan Tâm tỉnh dậy, mặc xong xiêm y bước ra khỏi phòng, mà Lê Miên cùng Tỉnh Nhi vẫn còn cuộn mình trong ổ chăn dày ngủ say sưa.


Thời tiết quá lạnh, chính nàng từ trên giường bò dậy cũng đã thấy khó khăn, liền dứt khoát không gọi hai nha đầu đó. Dù sao hiện giờ trong nhà cũng chẳng có bao nhiêu việc.


Hôm nay nàng dậy sớm là vì huyền thổ than. Đông chí là âm dương giao hội, trước đó ba ngày, mỗi nhà đều theo lệ, giữa cái cân trong nhà sẽ để một bên là than, một bên là đất, lấy ý tứ bốn mùa quân bình.


Nàng lấy gậy đánh lửa, thắp đèn trong nhà chính, cân hương than cùng đất sét cho vừa, đặt ngay ngắn, rồi để lên vị trí tương ứng.


Xong xuôi mọi thứ, nàng khép chặt áo trên người, quay về phòng nghỉ.


Cũng như mọi ngày, vừa thức dậy đã vào phòng trong thắp cho Hứa Du ba nén hương. Nay cuộc sống đã khá hơn, đồ trên bàn thờ cũng phong phú hơn trước nhiều.


Hứa Du thích bánh điểm tâm vỏ giòn, dễ vụn, lại không thích quá ngọt. Lệ Lan Tâm liền làm những món lúc sinh thời chàng hay ăn, thanh hà tô, bách hợp tô. Khi còn chinh chiến sa trường, chàng từng say rượu ngâm ca, nhưng sau khi trọng thương trở về kinh, lại không thể uống rượu nữa, chỉ có thể ngày ngày uống thuốc đắng.


Nàng bèn đặt thêm một hồ nữ nhi hồng, cùng những món nhắm rượu còn lại làm đồ cúng.


Giờ đây, người có thể thường xuyên cung phụng chàng, rốt cuộc cũng chỉ còn mình nàng.


Quan tài Hứa Du đã đi xa về Tây Bắc. Dòng bên Hứa gia đi theo vốn tự thân còn khó bảo toàn, sao có thể cẩn thận trông nom mồ mả cho chàng.


E rằng đến cả ngày Thanh Minh, cũng chỉ qua loa cho xong.


Cho dù Hứa Du từng hiển hách vinh quang, mang lại cho bọn họ vô số lợi ích thì đã sao? Người mất rồi, trà cũng nguội.


Ban đầu nàng từng nghĩ, tìm một nơi ngoài kinh thành lập mộ chôn di vật cho chàng, ít nhất không xa xôi như Tây Bắc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trong vòng một hai năm nay đều không phải thời điểm tốt.
Hiện giờ Hứa thị vừa mới bị định tội, dời mồ là thánh chỉ, không thể trái. Song nàng biết, sau này tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ, nói không chừng việc dời mồ sẽ có cơ hội xoay chuyển.


Trong lúc suy nghĩ, đồ trên bàn thờ cũng đã chuẩn bị xong. Lệ Lan Tâm mở cửa sổ hai bên, bước qua ngạch cửa, xoay người khép chặt cánh cửa ngăn cách gian thờ nhỏ với nội thất.


Giữa đông giá rét, lạnh đến run người, nhưng cũng không phải không có chỗ tốt. Ít nhất với việc tích trữ lương thực là vô cùng có lợi, thịt cá, gạo mì, để lâu cũng không dễ hỏng.


Một người ăn thì không cần nấu nướng cầu kỳ. Lệ Lan Tâm dời bếp nhỏ, đặt nồi phủ, thêm ít củi mảnh, rất nhanh đã hâm nóng lại nồi canh thịt cải trắng còn sót từ tối qua, múc ra một bát, chậm rãi ăn.


Vừa đặt bát xuống, Lê Miên cũng tỉnh giấc, co người hà hơi vào lòng bàn tay, lê hài ra khỏi phòng, còn ngáp dài.


“Nương tử, ngài dậy sớm thế.” Nàng ấy bước nhỏ vào bếp thấy Lệ Lan Tâm, mắt còn mơ màng buồn ngủ.


“Ừ, than đất đã treo xong rồi.” Lệ Lan Tâm đứng dậy định đi gian rửa tay, “Ta qua Tú Phô một chuyến. Các ngươi nếu còn buồn ngủ thì ngủ thêm chút nữa, trời vẫn còn sớm. Lát nữa dậy thì ăn gì đó, trong nồi vẫn còn.”


“Vâng.” Lê Miên đáp lời, thấy nàng đi ra gian rửa tay, liền vào phòng lấy áo choàng dày. Chờ Lệ Lan Tâm bước ra, lập tức khoác lên người nàng, lại nhét vào tay nàng một bình nước nóng đã rót sẵn.


Lệ Lan Tâm khép chặt áo ngoài, ra khỏi cổng lớn.


Đến hiệu buôn, phần lớn cửa hàng đã mở. Trời còn chưa sáng hẳn, trên phố đã lác đác bắt đầu họp chợ.


Đông chí là đại tiết. Triều đình hạ đông, bá tánh bái đông. Những năm gặp đại lễ, thiên tử còn xuất cung, cử hành tế thiên đại điển, đại triều hội, dân chúng ở kinh thành thậm chí có thể nhìn thấy các màn diễn tượng chuẩn bị cho đại điển trong thành.


Lệ Lan Tâm từng dẫn hai nha đầu chen vào xem náo nhiệt. Cảnh tượng ấy đúng là ngoạn mục, vạn người đổ ra đường, tiếng người ồn ào, nơi nơi vai sát vai, người đông như kiến. Ba người họ suýt chút nữa không ra được, rõ ràng ban đầu đứng ở phía đông, theo dòng người một lúc, đã mơ mơ hồ hồ trôi tới tận phía tây.


Năm nay tuy không phải đại lễ của năm, nhưng Lệ Lan Tâm vẫn rõ ràng cảm nhận được một bầu không khí khác thường.



Sau đại loạn, cả thành đều cần một dịp vui mừng để xua tan mây mù.


Nàng vào cửa hàng từ cửa sau. Thợ thêu bận rộn xỏ chỉ, thợ may thì đang cắt vải. Thấy nàng đến, mọi người chỉ ngẩng đầu gọi một tiếng, rồi lại cúi xuống tiếp tục bận rộn. Qua rèm, có thể nghe thấy tiếng Thành lão tam cùng khách tới lui trả giá.


Lệ Lan Tâm tự lấy sổ sách ngồi xuống xem xét. Đợi một lúc lâu, mới nghe thấy tiếng bước chân lúc nặng lúc nhẹ của Thành lão tam từ bên ngoài đi vào.


Vén rèm thấy nàng, hắn giật mình: “Nương tử, ngài đã tới rồi.”


Lệ Lan Tâm cười gật đầu, thu sổ sách, đứng dậy kéo ông ta vào một góc. Rồi từ tay áo lấy ra đồ mang theo hôm nay, một túi nặng trĩu. Mở ra, bên trong là từng cái túi tiền đỏ nhỏ.


Nàng nhét túi vào lòng Thành lão tam: “Năm nay không giống mọi năm. Tuy bây giờ việc làm ăn khởi sắc, nhưng mấy tháng trước, nhà nào trong thành chẳng hao tổn quá nửa gia sản. Đây là tiền thêm than dịp đông chí, không nhiều, nhưng cũng đủ mua chút than, gạo mì. Lát nữa ông chia cho mọi người.”


Biết rõ thói quen đẩy tới đẩy lui không chịu nhận của đối phương, nàng cười tủm tỉm bổ sung một câu:


“Đây là cho mọi người. Nếu ông không chịu lấy, thì phần của ông ta sẽ thu lại.”


Câu “không được không được” sắp bật ra khỏi miệng Thành lão tam liền nghẹn cứng trong cổ họng. Ông ta ngượng ngùng xoắn xuýt, ôm chặt túi tiền vào ngực.


Lệ Lan Tâm thấy buồn cười. Đưa xong đồ, nàng không định ở lâu, còn muốn ra phố dạo một vòng: “Ông cất đồ đi, ta đi trước—”


“Nương tử.” Không ngờ Thành lão tam lại đè thấp giọng gọi nàng, “Ngài khoan đi đã, ta có chuyện này...”


Lệ Lan Tâm sững người, nhíu mày: “Sao vậy?”


Sắc mặt Thành lão tam rất bực bội, chép miệng một tiếng, vò đầu: “Chính là… chính là ngài còn nhớ không, hồi trước có người đến muốn tu bổ hàng thêu Hồ Nam, cái vị tiểu quan Hàn Lâm Viện? Cái kẻ trông rất tuỳ tiện, họ Tô ý.”


Dù đã mấy tháng trôi qua, nhưng hắn vừa nhắc, Lệ Lan Tâm lập tức nhớ ra.


Hàng thêu Hồ Nam, Hàn Lâm Viện, họ Tô.


Một gương mặt thanh tú, mang theo vẻ đỏ bừng vì thẹn, thoáng chốc hiện lên trong đầu.


Sắc mặt Lệ Lan Tâm lập tức không ổn, hít sâu một hơi: “Hắn ta… hắn ta lại tới nữa à?”


Thành lão tam nhăn nhó mặt mày, gật đầu lia lịa: “Hắn ta đúng lúc mấy ngày trước ngài không tới cửa hàng thì xuất hiện. Vừa bước vào đã hỏi thăm ngài dạo này có khỏe không các thứ. Ta muốn đuổi hắn ta đi, hắn ta lại không chịu. Ta đành nói ngài vẫn ổn, không cần hắn ta bận tâm. Ai dè hắn ta nghe vậy thì lại vui ra mặt, cứ lẩm bẩm ‘thế là tốt rồi, thế là tốt rồi’ mãi.”


“Khó khăn lắm ta mới tưởng hắn ta chịu đi rồi, nào ngờ không biết từ đâu gọi ra mấy tên gia nhân, khiêng vào cả đống đồ. Ta mắng tên này, hắn ta cũng mặc kệ, chỉ bảo người đặt thẳng lên quầy rồi chạy mất. Tên đó chạy nhanh lắm, ta đuổi cũng không kịp, thoáng cái đã không thấy bóng! Đồ thì nặng khủng khiếp, ta muốn quăng hết ra ngoài cũng quăng không nổi, đành để dưới quầy.”


Một đại hán lăn lộn đao thương mũi tên, lúc này ấm ức đến suýt khóc.


“Đồ?” Lệ Lan Tâm trợn tròn mắt, “Đồ gì?”


Thành lão tam cười còn khó coi hơn khóc: “Còn có thể là gì nữa, đồ ăn đồ dùng qua mùa đông, ăn tết đủ cả. Lại còn có không ít trang sức, gấm vóc, đồ trang trí bày biện tinh xảo.”


Lệ Lan Tâm trầm mặc hồi lâu, đến cả hít sâu cũng thấy bất lực.


…… Nửa năm nay, rốt cuộc là sao đây?


Nàng là đắc tội vị thần linh phương nào sao? Năm nay cũng đâu phải năm phạm Thái Tuế.


Sao cứ như trúng tà vậy, chuyện khó đỡ liên tiếp mọc lên nhanh hơn cả măng sau mưa.


Nàng có nên đi xem mệnh không? Giờ đi cầu thần bái Phật còn kịp không?



Thấy trong mắt chủ nhân nương tử đã lộ rõ vẻ hoài nghi nhân sinh sâu sắc, Thành lão tam vội an ủi: “Nương tử đừng sợ, ta đã dán ngay bức họa của tên này lên cửa, ghi rõ họ Tô cùng heo không được vào!” Hung dữ vô cùng.


Lệ Lan Tâm che trán, phất tay yếu ớt: “Thôi đi, dù sao hắn ta cũng là mệnh quan triều đình, ai biết sau lưng còn có người nào. Người tới người đi, lỡ bị người quen biết hắn ta trông thấy, đi báo quan, lúc đó thật sự phiền toái.”


Thành lão tam hỏi: “Vậy làm sao giờ? Ta đánh xe bò chở đồ tới nhà hắn ta trả lại? Nhưng nhà tên này ở đâu chứ?”


Lệ Lan Tâm lắc đầu, ý này cũng không được. Tìm tới tận cửa, nhất định lại dây dưa một phen. Nhưng mấy thứ này nàng tuyệt đối không thể nhận. So với qua lại kéo co, còn không bằng—


“Lão tam, ngươi đem toàn bộ đồ đó mang đi, quyên cho Từ Ấu Cục (*) và Bi Điền phường trong thành.” Nàng nghiêm giọng.


(*) giống như trại trẻ mồ côi và viện dưỡng lão


Thành lão tam sững ra, rồi vỗ mạnh trán, mừng rỡ: “Được được! Chủ ý này hay!”


Sau nạn binh hoả, Từ Ấu Cục nuôi trẻ mồ côi, Bi Điền phường thu nhận người già nghèo bệnh ắt hẳn đang thiếu thốn vật tư. Dù triều đình có phát ngân sách, cũng chưa chắc đủ, vừa hay làm việc thiện.


Quyết định xong, Lệ Lan Tâm chia tay Thành lão tam, ra chợ đi dạo. Chỉ là lần này nàng đội mũ rèm, che kín khuôn mặt.


Nhỡ đâu lại gặp thêm đoạn oan duyên nào nữa, nàng thật sự đêm không ngủ nổi.


Gần trưa mới về tới nhà, tay xách thịt tươi, định làm một bữa phong phú. Nào ngờ vừa mở cổng bước vào, hương thơm nồng nàn đã ập thẳng vào mũi.


Còn câu người hơn cả Túy Vị Lâu với Bách Trân Quán gấp mười lần.
Nàng nhìn Tỉnh Nhi đang thèm đến ch** n**c miếng, còn Lê Miên cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.


Không cần hỏi, Lệ Lan Tâm cũng biết là ai tới.


Giao đồ và áo choàng cho hai nha đầu, rửa sạch tay, nàng lập tức bước vào phòng bếp, nơi hàn khí hoàn toàn không xâm nhập nổi.


Trong nồi, mùi cá hầm tươi ngọt vô cùng nồng vị, vừa vào đã thơm đến khiến nàng khựng lại. Trước thớt gỗ, bóng dáng cao lớn khỏe khoắn đang bận rộn đâu ra đấy, nguyên liệu đã cắt xong, xếp ngay ngắn bên cạnh.


Mỗi lần thấy người này giơ dao Lệ Lan Tâm đều không khỏi cảm thán.


Hắn từng nói chưa từng nấu ăn, vậy mà vừa động tác tay, kỹ năng cần tôi luyện nhất là đao công lại cực tốt, nhanh, chuẩn, ổn dịnh. Đặc biệt là lúc chặt xương, xẻ thịt, khiến người nhìn hoa cả mắt.


Lúc này, hắn đang xoa bột chuẩn bị hấp bánh.


Người ta nói quân tử xa nhà bếp. Nhưng nàng lại thấy, không xuống bếp chưa chắc đã là quân tử, mà xuống bếp cũng chưa chắc không phải. Nói không đành lòng sát sinh, nhưng con người sống giữa thiên địa, vạn vật tự có quy luật, đâu phải nhắm mắt bịt tai là có thể đứng ngoài cuộc.


Nàng vừa bước vào, người đang bận rộn đã phát hiện.


Hắn quay đầu, nở nụ cười: “Tỷ tỷ, tỷ về rồi.”


Hai tay dính đầy bột mì, ánh mắt lại dán chặt lên người nàng: “Mau lại đây, bếp ấm lắm. Trời lạnh thế này, đừng chạy ra ngoài nhiều.”


Lệ Lan Tâm cười: “Biết rồi, ta cũng chẳng chạy mấy chuyến. Ta còn mua thịt về, ai ngờ ngươi lại tới. Ngươi không phải đi trực sao?”


“Hôm nay nghỉ,” hắn cong mắt cười, “Rảnh rỗi nên qua đây. Hôm nay ăn cá hầm, cá ngao hoa vừa vận chuyển từ bên sông Vọng Kiến vào kinh.”


“Cá… cá gì?” Lệ Lan Tâm nhất thời chưa phản ứng kịp, cái tên này nàng chưa từng nghe.


“Cá ngao hoa, từ Hắc Thủy chuyển tới.” Hắn nói chậm rãi, “Thịt rất tươi, tỷ tỷ nhất định sẽ thích.”


Lệ Lan Tâm hơi mở to mắt.



Nàng chưa biết cá ngao hoa là cá gì, nhưng Hắc Thủy thì nàng biết. Lại đúng mùa đông, muốn vận cá tươi từ nơi đó về kinh thành, khó cỡ nào không cần nghĩ cũng rõ.


Nồi cá này, e rằng đủ mua nửa cái phòng bếp của nàng.


Nàng hơi hé môi, do dự: “… A Kính, cá này… bao nhiêu bạc?”


Lời chưa dứt, người đứng trước mặt đã nhanh tay quệt một vệt bột trắng lên chóp mũi nàng.


“Không được nhắc tới tiền.” Lâm Kính nhướng mày. “Hơn nữa là cá trong phủ, điện hạ chỉ có một người ăn không hết, nên chia cho bọn ta.”


Lệ Lan Tâm hít một hơi, lau mạnh bột mì trên mũi, tay chống lên thớt, rồi nâng tay vẽ mấy vệt bột trắng lên má hắn.


“Không lấy tiền thì thôi, không cần nói toạc ra vậy.” Nàng trừng mắt.


Nhưng kẻ bị bôi nửa mặt bột mì ấy chẳng hề giận, trái lại cười càng sâu hơn.


Nhìn nàng, ánh mắt rạng rỡ, ấm áp.


“Còn cười ngốc cái gì?” Lệ Lan Tâm đã quen với dáng vẻ này của hắn, kéo cục bột từ tay hắn qua, vo thành nắm nhỏ.


“Không có gì.” Một lúc lâu sau, hắn nhẹ giọng.


“À đúng rồi, đồ mang tới mấy hôm nay ta đều cất trong phòng rồi. Lát nữa tỷ tỷ xem thử còn thiếu gì, nói ta biết.”


Nghe câu này, động tác Lệ Lan Tâm khựng lại, trong đầu ong lên.
Nhưng rất nhanh nàng giữ được thần sắc, nhíu mày hỏi điều nghi hoặc trong lòng:


“A Kính, ngươi lấy đâu ra nhiều tiền thế? Ngươi không phải lĩnh bổng lộc vương phủ sao?”


Mấy ngày nay, mỗi lần hắn tới hẻm Thanh La đều mang theo đồ. Dù là thị vệ nhất đẳng của vương phủ, nhưng cũng chỉ lĩnh bổng lộc hằng tháng, đâu giống thế gia đại tộc có điền trang thu tô. Tiêu tiền thế này, thật quá hào sảng.


Lâm Kính đứng cạnh nàng, hạ giọng tủi thân: “Tỷ tỷ, tỷ sợ ta không có tiền thì sẽ không tới thăm tỷ à?”


Lệ Lan Tâm thật sự chịu không nổi nữa, chép miệng, giơ tay đập lên cánh tay hắn một cái, mặc kệ tay còn dính bột.


“Lại tới nữa rồi.” Nàng giận.


Mấy ngày nay nàng đã nhìn ra, người này quen thích giả bộ đáng thương.


“Ngươi biết rõ ta hỏi gì mà.” Trừng hắn.


Bị vạch trần, hắn vẫn không hề xấu hổ, da mặt dày, cười tươi rói:
“Tiền bạc của ta tới đâu, tỷ tỷ không cần lo. Với lại nhiều thứ là do vương phủ cấp, đâu có dùng bổng lộc.”


Lệ Lan Tâm vẫn nhíu mày: “Dùng hay không dùng, ngươi cũng phải biết tích cóp. Tiền đâu phải đủ ăn đủ mặc là xong. Ngươi còn trẻ nên chưa hiểu, về sau chỗ cần dùng bạc sẽ càng nhiều. Không tỉnh táo bây giờ, đến lúc đó có khóc cũng không kịp.”


“Ta không có chỗ nào phải tiêu tiền.” Hắn khoanh tay, nói chậm rãi, “Đều để cho tỷ tỷ cả.”


“Nói nhăng nói cuội cái gì vậy.” Thấy hắn không có thái độ nghiêm túc, nàng không nhịn được khuyên nhủ,


“Chẳng lẽ sau này ngươi không cưới vợ? Đến lúc đó sính lễ, nhà cửa, thứ nào không tốn tiền? Tuổi ngươi đâu còn nhỏ, người bằng tuổi ngươi, không ít người đã làm cha rồi.”


“Nếu ngươi có người trong lòng, chẳng lẽ lại không muốn cầu thân?” Nàng lo lắng hỏi.


Không ngờ chỉ một câu như vậy, người đứng bên cạnh lại giống như bị trúng tà thuật, sắc mặt đột ngột trở nên nghiêm túc, ánh mắt gắt gao khóa chặt lấy nàng.



Lệ Lan Tâm sững người, trong nháy mắt liền tự hỏi có phải mình vừa rồi nói sai điều gì hay không: “Có… có chuyện gì vậy?”


Hồi lâu sau, hắn nhìn sâu vào gương mặt nàng, giọng trầm xuống: “Tỷ tỷ, tỷ đang lo ta sẽ cưới vợ sao?”


Lệ Lan Tâm không hiểu ra sao. Thấy hắn mang vẻ nghiêm nghị hiếm có, trong lòng nàng chợt hoảng, không biết có phải mình đã chạm đến điều khiến hắn không vui, đành đáp: “… Ta đương nhiên là lo cho ngươi. Ngươi xem ngươi đó, cũng không còn trẻ nữa, vậy mà chẳng thấy ngươi bận tâm đến chuyện này.”


Sắc mặt hắn không đổi, lại nói ra một câu ngoài dự liệu của nàng: “Ta có lo.”


Lệ Lan Tâm càng thêm khó hiểu, chớp mắt liên tục, rồi mỉm cười ôn hòa: “Ngươi cũng lo sao? Vậy… ngươi có người mình thích chưa?”


Nàng vừa hỏi xong, hắn lại như bỗng nhiên ngượng ngùng, nhìn nàng thật lâu, sau đó quay mặt đi, không nói lời nào.


Thấy dáng vẻ ấy, Lệ Lan Tâm không nhịn được che môi cười, còn nghiêng người sang nhìn hắn: “Ai nha, rốt cuộc là có hay là không có đây?”


Tông Lẫm quay đầu lại, nhìn nàng bằng ánh mắt cười mà như không cười: “Có thì sao, không có thì sao?”


Giống như thẹn quá hóa giận, mang theo chút cáu kỉnh.


Lệ Lan Tâm tất nhiên không giận, cười khúc khích: “Nếu có, ngươi nhất định phải nói với tỷ tỷ, được không?”


Ánh mắt Tông Lẫm khẽ lay động: “Vì sao?”


Lệ Lan Tâm thu ánh mắt lại, không trả lời thẳng, chỉ xoay người tiếp tục nhồi bột, làm như thở dài: “Bởi vì… bởi vì nếu ngươi có thích cô nương nào đó mà ta lại không biết, ta sẽ buồn.”


Vừa nói đến đây, trong lòng nàng bỗng nảy ra một ý nghĩ.


Nàng đã để dành cho Lê Miên và Tỉnh Nhi một khoản tiền phòng thân cho sau này, dù các nàng xuất giá hay tự lập môn hộ cũng đều có chỗ dựa.


Nếu đã lo cho hai nha đầu, vậy vì sao… lại không thể để dành cho Lâm Kính một phần?


Giờ đây việc làm ăn của Tú Phô ngày càng khấm khá, trước Tết nguyên đán lại có một khoản thu lớn. Sau khi đã cung cấp thêu phẩm cho Tấn Vương phủ, về sau nếu không có gì bất ngờ, ắt sẽ còn nhiều đơn hàng từ quan to quyền quý.


Nếu không có Lâm Kính, e rằng hôm nay nàng cũng không được nhẹ nhõm như vậy. Hắn vì nàng mà tận tâm tận lực, nàng cũng muốn vì hắn mà làm chút gì đó.


Chi bằng… để dành cho hắn một khoản sính lễ. Dù nàng không giàu nứt đố đổ vách, nhưng ít nhiều cũng có thể chuẩn bị cho hắn.
Chỉ là việc tốt chưa làm xong thì không nên nói trước. Đợi đến khi nàng tích cóp đủ, sẽ cho hắn một niềm vui bất ngờ.


Tông Lẫm ngẩn người nhìn bóng lưng nàng nghiêng về phía mình. Gương mặt nàng lộ vẻ bình thản, đôi tay vẫn tiếp tục động tác quen thuộc.


Trong đầu hắn, những lời nàng vừa nói không ngừng lặp lại.


Máu trong người như chảy ngược, rồi lại dồn xuống, tim đập loạn đến mức không sao kìm nén.


Ánh mắt hắn khóa chặt dung nhan nghiêng trắng mịn của nàng, gân xanh trên cổ tay căng lên.


Vừa rồi… nàng rốt cuộc là có ý gì?


Có phải là ý mà hắn đang nghĩ tới không?


Có phải nàng… cuối cùng, cuối cùng đối với hắn, dù chỉ là một chút thôi, cũng có tình ý?


Cho nên nàng mới lo lắng hắn sẽ thích người khác.


Cho nên nàng mới không tự chủ mà thấy buồn bã.


Yết hầu khẽ chuyển động. So với đêm trong sương phòng hôm ấy, dục niệm còn cuồn cuộn mãnh liệt hơn, tràn ngập khắp toàn thân.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 53: Tình ý
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...