Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 52: Tân niên, tân nhân
Chớp mắt đã qua một tháng, gió đông rét mướt kéo về.
Kinh thành vào đầu đông, đêm lạnh thấm sương, tay áo khách bộ hành đều bị gió rét ăn mòn. Thế nhưng trong tiểu thiện phòng của vương phủ lại vô cùng náo nhiệt, khí thế ngất trời. Đao rút, nỏ giương, đám cận vệ gánh trọng trách hộ vệ chủ tử đều tụ tập bên trong; ngược lại đầu bếp vương phủ và toàn bộ người trong thiện phòng, những kẻ vốn nên lo việc bếp núc, lại bị đuổi sạch ra ngoài.
Chỉ vì mấy ngày gần đây, điện hạ nhà họ không biết trúng phải ma chướng gì, vậy mà lại nảy sinh hứng thú nồng hậu với chuyện bếp núc. Bỏ mặc thân phận vương tôn, đích thân bổ củi nhóm lửa, dựng nồi nấu ăn!
Việc kinh thế hãi tục như thế, khiến người nghe giận sôi ruột gan. Ấy vậy mà điện hạ lại như lên cơn nghiện, việc triều chính trong cung đã chất chồng như núi như biển, chủ tử thà bớt giờ nghỉ ngơi, cũng quyết chui vào tiểu thiện phòng.
Đám hạ nhân chủ viện đã sớm rớt không biết bao nhiêu cái cằm. Thuộc hạ khuyên hết lời, người thì gào khóc, người thì quỳ rạp một mảng lớn, chỉ đổi lại một câu lạnh băng:
“Còn dám lắm miệng, trừng phạt không tha.”
Khương Hồ Bảo đứng trước cửa phòng ăn, vẻ mặt chết lặng ngơ ngác. Hắn ta đã lười đến mức chẳng buồn nhấc chân đá văng tiểu thái giám quản sự thiện phòng, kẻ đang túm chặt vạt áo mình, vừa khóc vừa ch** n**c mũi nước mắt, chỉ trừng mắt nhìn một vị cao thủ Ngự Thiện Phòng trong cung bị xách tới làm việc tại phòng bếp.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, hắn ta chậm rãi nở nụ cười thảm đạm vô thần, cảm thấy mình sau này xuống dưới âm phủ, e rằng sẽ bị mấy chục vị tiên đế Đại Càn hợp lực xẻo thịt nấu ăn.
Hắn ta làm nịnh thần cũng coi như đủ phận rồi, công lao tòng long còn chưa tới tay, đã dẫn chủ tử đi thẳng vào con đường “phong hỏa hí chư hầu” của hôn quân.
Đang định ngửa mặt lên trời gào thét cho hả giận, thì người còn muốn lấy mạng hắn ta hơn cả đám tiên đế dưới âm phủ đã xông tới.
Hà Thành vừa áp giải xong một lượt ngự trù mới, giận dữ đùng đùng lao thẳng về phía hắn ta.
Nếu không đội phát quan, e rằng tóc đã dựng ngược cả lên. Vừa mở miệng đã rống như sấm:
“Khương Hồ Bảo!!”
Tiểu thái giám quản sự thiện phòng như thỏ gặp ưng, giơ chân nhảy tránh sang một bên. Khương Hồ Bảo thì ngay khi Hà Thành xoay người định xông tới, đã sớm bịt chặt hai tai, ghét bỏ quay đầu đi.
“Gào cái gì mà gào? Làm ồn tới điện hạ, coi chừng ngươi bị trị tội đó.” Giọng nói âm dương quái khí, nhẹ bẫng.
Thấy hắn ta bày ra cái bộ “lợn chết không sợ nước sôi”, Hà Thành càng thêm tức đến dựng cả râu tóc. Trong lòng thật sự muốn b*p ch*t cái gã yêu nhân bày mưu bẩn thỉu này cho xong, rồi quay ngược về hai tháng trước, tự tay chém nát cái đầu ngu muội của chính mình khi đó, lúc vừa nóng não đã bị tên này mê hoặc.
Trời mới biết, mấy ngày nay nhìn điện hạ xử lý xong chính vụ triều đình, liền vội vã chui vào tiểu viện học mấy việc lặt vặt của hạ nhân; rồi lại hưng phấn canh đúng giờ chạy tới cái ngõ quả phụ kia dâng đồ “tâm đắc”, tim y đau đến mức nào, máu già suýt phun ra mấy ngụm.
Khuyên răn đủ kiểu, khóc lóc can gián cũng đều vô dụng. Khi y quỳ rạp xuống đất, khẩn thiết nói: “Điện hạ là thân vương tôn quý, vai gánh đại nghiệp, sao có thể vì mấy hành vi tổn hại uy nghi chủ thượng như vậy…”
Đổi lại chỉ là một câu thản nhiên: “Quân lo điều dân lo. Đế hậu còn từng cúi mình cày dệt trên đại điển tế trời đất, làm gương cho bách tính. Chút việc này, không đáng để bận tâm.”
Đến hôm kia, y thật sự nhịn không nổi nữa, bất chấp tất cả quỳ xuống, nói thẳng: “Lệ thị xuất thân thấp kém, từng là thê tử người khác, lại còn là sương tức của nghịch thần Hứa thị. Điện hạ sao có thể vì một quả phụ đã trải qua hôn phối mà hạ mình? Nếu điện hạ đăng cửu ngũ, nên chọn cưới quý nữ hiền đức của thế gia đại tộc hiền đức, chứ không nên lưu luyến nơi hậu viện thế này…”
“Càn rỡ.”
Y vừa ngẩng đầu, đã đối diện ánh mắt chủ tử lạnh đến thấu xương. Lời tiếp theo khiến tim gan y vỡ nát:
“Mẫu phi năm đó cũng từng có nhân duyên với người khác. Phụ vương nói, khi ấy áo cưới của mẫu phi đã thêu xong, chỉ thiếu một tháng là đến ngày thành hôn với kẻ bạc phúc kia. Theo lời ngươi, phụ vương cũng không nên tấu thỉnh bệ hạ, nghênh cưới mẫu phi sao?”
“Còn nữa,” giọng nói đè xuống, uy thế bức người, sát ý trong mắt lạnh lẽo hiện rõ: “Lệ thị đã cùng bổn vương có thân mật chi thực, các ngươi nên xưng là phu nhân. Ai cho ngươi lá gan, vọng nghị chủ tử?”
Hà Thành biết mình lỡ lời sinh họa, mồ hôi lạnh đổ như tắm: “Thần không có ý đó… chỉ là Lệ nương tử… Lệ phu nhân… dù sao cũng xuất thân từ Hứa gia…”
Y vốn tưởng phen này tất sẽ chịu trọng phạt, nhưng không ngờ ngay sau đó, sắc mặt chủ thượng lại đột nhiên dịu đi vài phần.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói nhàn nhạt, mang theo một tia ý cười: “Việc này không cần nói thêm.”
“Nàng nói đã chặt đứt tiền duyên. Hứa gia giờ đây đối với nàng mà nói, đã là chuyện cũ.” Giọng nói không hề che giấu sự vui vẻ.
Hà Thành trợn mắt há hốc mồm. Chính y cũng không biết mình đã rời khỏi điện như thế nào. Mãi đến lúc nằm xuống ngủ, trong đầu chỉ còn hai chữ lớn —
Vị chủ tử xuất thân cao quý, anh tư hiên ngang của mình —
Cơn lửa giận dâng trào trở lại, thẳng mũi nhọn nhắm vào Khương Hồ Bảo.
Tất cả đều là do cái thứ bẩn thỉu bày mưu quỷ kế này, khiến điện hạ bị phụ nhân kia mê hoặc đến điên đảo. Sớm muộn gì y cũng phải thay trời hành đạo, trừ khử tên này!
“Ngươi nhìn xem chuyện tốt ngươi làm ra đi.” Hà Thành nghiến răng, trợn mắt tiến sát đối phương, “Lúc đó ta nên một đao giết ngươi mới phải! Ngươi còn không bằng sư phụ mình, sư phụ ngươi nhiều nhất chỉ là ngu, còn ngươi là gian! Ngươi xem ngươi đã hại điện hạ thành ra cái dạng gì rồi!”
Y thậm chí không dám tưởng, sau này nếu điện hạ thật sự đón quả phụ của một nghịch thần vào cung làm sủng phi, đám văn nhân rảnh rỗi ăn no rồi rỗi việc kia sẽ dâng sớ can gián, vung bút múa mực đến mức nào. Chỉ sợ ngay cả cột ở Kim Loan Điện cũng không đủ cho bọn ngự sử đó ôm mà khóc.
Hà Thành, thống lĩnh Cấm quân, nghiến chặt răng, nắm chặt cổ áo Khương Hồ Bảo: “Ta nói cho ngươi biết, nếu vì chuyện này mà điện hạ chuốc lấy tiếng xấu, cho dù điện hạ không đồng ý, ta liều cái mạng này cũng băm ngươi thành thịt vụn!”
Khương Hồ Bảo lại cười lạnh liên hồi, giơ tay giữ lấy cánh tay đang ghì cổ mình của hắn ta: “Hà đại thống lĩnh, bớt giận đi. Ngài đừng lo, không cần ngài ra tay đâu, cái mạng nhỏ này của ta cũng chẳng còn lâu nữa. Ngài cứ chờ mà nhặt xác cho ta, đến lúc đó chém khúc hay băm nhuyễn, tùy ngài.”
Lời tên này nói quá mức kinh người, Hà Thành nhất thời tức giận đến cứng người.
“…Ngươi có ý gì?” Hắn nhíu mày.
Khương Hồ Bảo cố sức gỡ tay hắn ra khỏi cổ áo mình, che miệng ho khan hai tiếng, đầu lưỡi chống má, thờ ơ nói: “Điện hạ chưa từng nhắc với ngài chuyện Lệ phu nhân tiễn Hứa gia rời kinh sao?”
Ánh mắt Hà Thành nheo lại: “Ngươi sao lại biết?”
“Chuyện ở hẻm Thanh La đều do ta để mắt tới,” Khương Hồ Bảo nhìn y, “ta sao có thể không biết.”
Hà Thành thở ra một hơi dài, giọng trầm xuống: “Thì sao?”
“Điện hạ nói Lệ thị… phu nhân chặt đứt tiền duyên. Nhưng như vậy thì đã sao? Gả rồi vẫn là gả rồi. Huống chi Hứa Du lại là người vì giữ cương thổ mà bị trọng thương, điện hạ cùng vị nương tử ấy âm thầm qua lại thì cũng thôi, nhưng nếu quá lộ liễu thì—”
Khương Hồ Bảo giơ tay cắt lời, lắc đầu: “Mấy chuyện đó đều là thứ yếu.”
“Đương nhiên là thứ yếu.” Gương mặt Khương Hồ Bảo tái xám, giọng nói tiếp tục, “Thứ thật sự khiến người ta lo lắng là, điện hạ bên kia, vì câu ‘chặt đứt tiền duyên’ này mà vui mừng.”
Hà Thành nhíu mày: “Ý ngươi là sao?”
Khương Hồ Bảo giấu tay vào tay áo mùa đông, sắc mặt vô cảm: “Theo ta thấy, cái ‘chặt đứt tiền duyên’ mà điện hạ nghĩ, và cái ‘chặt đứt tiền duyên’ mà Lệ nương tử nói, e rằng không phải cùng một chuyện.”
“Ta tuy chỉ quan sát nàng mấy tháng, nhưng vẫn có thể khẳng định với ngươi một câu: đó là một phụ nhân tâm tính kiên định, tuyệt đối không dễ thay lòng đổi dạ. Hiện giờ điện hạ cho rằng nàng có ý hồi tâm chuyển ý, mừng rỡ khôn xiết, càng lún càng sâu, thậm chí không tiếc hạ mình, làm đủ mọi cách để lấy lòng giai nhân. Nhưng nếu sau này, nàng ấy trải qua chuyện này rồi vẫn không chịu tái giá, hoặc chỉ qua loa từ chối, thậm chí dứt tình đoạn nghĩa… ngươi nói xem, đến lúc đó điện hạ sẽ làm gì?”
Giọng nói ấy lọt vào tai, cả người Hà Thành bắt đầu lạnh toát.
Đã là bậc quân vương, hiếm khi có sự từ bi. Hạ mình đến mức này đã là chuyện khó tưởng, nếu vẫn không đổi lại được thứ mình muốn, vậy cơn thịnh nộ của quân vương—
Khương Hồ Bảo lách qua y, lúc sắp đi ngang còn vỗ vỗ vai y, tự giễu cười: “Hà Thành, đến lúc đó đừng nói là ngươi hối hận, chính ta cũng hối hận rồi. Vì chút địa vị công lao mà nói ra cái gọi là công tâm chi kế chó má gì đó. Nếu lúc trước ta đi theo ý định của chủ tử đến cùng, muốn người mà không cầu tâm, thì hôm nay ta cũng chẳng phải ở đây lo rơi đầu. Làm cộng sự một thời gian, nếu ta thật sự đi trước, đến ngày lễ ngày tết thì nhớ đốt cho ta nhiều giấy tiền một chút.”
Gương mặt Hà Thành cứng đờ, không nói thêm lời nào.
……
Hẻm Thanh La.
Ngoài sân đã tích tụ một lớp tuyết mỏng. Lê Miên vội vàng mở cổng lớn, Lệ Lan Tâm nhanh chóng bước qua ngạch cửa đi vào, áo choàng trên người đã thấm lạnh đến thấu xương.
“Nương tử? Nương tử về rồi sao?” Tỉnh Nhi nghe tiếng động, vội từ nhà chính chạy ra. Vừa thấy nàng bước vào còn đang xoa tay, liền kinh hô: “Nương tử mau vào sưởi ấm đi, đừng để lạnh mà sinh phong hàn!”
Lệ Lan Tâm hà hơi vào tay, vội vàng đi vào trong.
Bình nước nóng mang theo ra ngoài đã nguội từ lâu. Quần áo tuy dày, nhưng cũng không chống nổi cơn gió lạnh như dao cắt ngoài trời. Mãi đến khi ngồi xuống trước chậu than, hong tay một lúc lâu, nàng mới cảm thấy thân thể dần ấm lên.
Lê Miên cũng vào nhà ngồi xuống, cầm kẹp than khều trong bồn than: “Nương tử, trời lạnh thế này, sau này ra ngoài ngài vẫn nên mặc dày thêm chút. Từ Tú Phô về đây cũng xa lắm.”
Mấy ngày gần đây, trong thành đã dần khôi phục sinh khí, Tú Phô của nàng cũng mở cửa trở lại.
Hôm đầu đi thu xếp, việc đầu tiên nàng làm chính là đi tìm Thành lão tam. May mắn thay, thấy ông ta cũng không hề hấn gì, Thành lão tam còn đắc ý khoe rằng mình là lão binh biên quan nhiều năm, gặp binh loạn trong lòng sớm đã có tính toán. Chỉ là lương thực tiếp tế chậm, cả nhà chịu đói mấy bữa, nhưng người thì đều bình an vô sự.
Có ông ta giúp đỡ, thương đội vào kinh cũng thông suốt. Chỉ trong thời gian ngắn, Tú Phô đã có thể mở cửa buôn bán.
Hơn nữa có lẽ do trong thành bị đè nén quá lâu, vừa mở cửa hiệu, chuyện kinh doanh nhà nào nhà nấy đều vô cùng khởi sắc. Nghĩ đến đơn thêu của Tấn Vương phủ còn sắp hoàn thành, Lệ Lan Tâm cảm thấy cái Tết năm nay hẳn sẽ rất dễ chịu.
Không chỉ là hoàn cảnh dần khởi sắc, mà còn vì… có thêm người mới.
Nàng cúi đầu nhìn chậu than cháy không khói, những viên than tốt tỏa nhiệt đều đều, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp khe khẽ.
Mấy ngày nay, Lâm Kính thường xuyên qua đây.
Trước kia hắn nói muốn học giúp nàng làm việc, nàng còn tưởng chỉ là lời nói cho qua, nào ngờ hắn thật sự xắn tay làm.
Bổ củi, chẻ củi thì khỏi phải nói, nhanh nhẹn hơn các nàng nhiều. Ngay cả chuyện nấu cơm, hắn cũng không hề lạ lẫm, vài món hắn làm ra thậm chí còn không thua gì đại tửu lâu bên ngoài.
Nàng chưa từng nghĩ hắn lại có thiên phú như vậy.
Hơn nữa hắn không chỉ đến để làm việc vặt. Mỗi lần tới đều mang theo đồ, ban đầu còn định đưa bạc để nàng mua đồ dùng mùa đông, thấy nàng không chịu nhận thì đổi sang mang than, đồ ăn, mà toàn là hàng tốt, giá chắc không rẻ.
Nàng đương nhiên chẳng thể nhận không, liền tự tay may cho hắn mấy bộ y phục mùa đông bằng vải tốt.
Tiền của nàng nàng hắn không chịu nhận, nhưng quần áo nàng làm cho, hắn lại vui mừng khôn xiết. Ngày hôm sau đã mặc lên người, ở bên nàng “tỷ tỷ dài, tỷ tỷ ngắn” không dứt.
Nàng tuy bất đắc dĩ, nhưng cũng mặc kệ tên này.
Không cần hỏi cũng biết, Tết năm nay hắn nhất định sẽ lại tới.
Qua ít hôm, nàng phải chuẩn bị thêm chút đồ Tết. Thêm một miệng ăn, tự nhiên không thể vẫn đong theo số lượng những năm trước.
Trước kia nàng chỉ nuôi Lê Miên và Tỉnh Nhi hai nha đầu muội muội này, nay lại có thêm một đệ đệ, cuộc sống xem ra càng lúc càng náo nhiệt.
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Story
Chương 52: Tân niên, tân nhân
10.0/10 từ 32 lượt.
