Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 152: Tâm như nổi trống
Nhà bếp vẫn đang nổi lửa, chẳng mấy chốc nước đã được đun sôi ùng ục, hơi trắng dày bốc lên, lững lờ bay ra dưới hiên.
Lệ Lan Tâm đứng ngây tại chỗ một hồi lâu, hai cẳng chân mới chịu nhúc nhích trở lại. Nhưng lúc bước đi, chân cẳng lại cứng đờ, như vừa được rút ra khỏi lớp băng lạnh, linh hồn phiêu đãng mà thân thể cứ hoang hoải tự tiến lên.
Thất thần, song cơ thể lại tự động làm những việc quen tay: nàng dập lửa trong bếp, lấy một bát khác úp kín phần bột mì còn chưa kịp thả vào nồi, cất vào tủ; rồi đi vào nhà rửa tay.
Chậu nước là nước giếng vừa kéo lên chưa kịp đun, lạnh thấu xương. Nàng cúi người rửa, rửa đến khi tay đỏ ửng, bắt đầu lạnh cóng âm ỉ, mới như chợt tỉnh lại mà dừng.
Nhưng ngay khoảnh khắc ý thức quay về, khí nóng trong phổi hầu lại như bị lửa hun lên từng đợt, cuồn cuộn dâng lên thẳng tới đỉnh đầu. Hơi thở nàng theo đó gấp gáp nóng rẫy; trong mắt cũng không sao khống chế nổi mà dâng lên một lớp sương ướt đẫm.
Nàng nhắm mắt, hít sâu rồi thở ra mấy lần, mới cảm thấy tay chân dần có lực như thường. Nhưng lồng ngực vẫn loạn nhảy từng đợt, càng lúc càng bức bối, cơn buồn nôn đã được ép xuống, mà cảm giác nghẹn tức lại cứ quấn chặt không tan.
… Hôm nay là ngày mấy?
Nàng vịn khung cửa bước ra. Ngoài hiên tường bày một dãy hoa cỏ, cạnh mấy chậu gốm có đặt một chiếc ghế nhỏ. Ngày thường nàng tỉa cành tưới nước xới đất đều ngồi trên đó.
Lệ Lan Tâm vịn gối, chậm rãi ngồi xuống. Nhưng vừa chạm ghế, gần như là ngã sụp xuống.
Tính từ lần trước… lần trước nàng và người nọ ở ngay trong tiểu viện này, bẻ ngón tay đếm, đại khái đã hơn hai mươi ngày.
Mà nguyệt tín của nàng… vẫn chưa tới.
Dẫu bình thường cũng tầm ngày này thì quýỳthủy mới đến, có khi sớm hơn, có khi muộn hơn, nhưng lần này không chỉ muộn hơn tháng trước, mà còn kèm theo những phản ứng như thế này—
Trong đầu chớp hiện vô số mảnh vụn hỗn độn nàng từng nghe từng thấy: đủ loại lời nói vừa lạ vừa quen, đủ thứ cảnh tượng khi vui sướng, khi xấu hổ, khi khó chịu… trộn vào nhau, xoáy nát thức hải. Bụng nàng lại bắt đầu co rút mơ hồ.
Nàng… giờ phải làm sao đây?
Nàng có phải… có phải…
Có thai, có con rồi không?
Hài tử.
Hai chữ như núi lở đá nứt.
Trong tia chớp điện nóng rực ấy, nàng gần như bị đè sụp cả người.
Lệ Lan Tâm khó nhọc hít thở, chậm rãi cúi đầu. Muôn vàn cảm xúc phức tạp co dúm lại giữa chân mày. Tay nàng không tự chủ được mà run rẩy, rất nhẹ, rồi uốt ve nơi đó, nơi có lẽ đang ươm một sinh mệnh nhỏ bé.
Trên đời này… có một đứa trẻ duy nhất thật sự cùng nàng máu mủ tương liên.
Không biết đã v**t v* bao lâu—có lẽ chỉ thoáng chốc, cũng có lẽ thật lâu—đến khi nước mắt tí tách rơi lên tay, nàng mới dần tỉnh táo.
Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía cổng viện.
Giờ phút này… trên người nàng đã không còn chu sa.
Rời phủ Thái tử, mấy viên chu sa ấy đã bị thu đi từ lâu. Mà trong chùa, dược phòng kho thuốc cũng không thể để nàng tùy tiện lấy.
Nàng còn chưa dám chắc mình thật sự có thai hay không. Nhưng dù thế nào, nàng cũng không thể nhờ tăng ni trong chùa giúp, càng không thể mời đại phu vào chùa…
Ngọc Kính tự từ trụ trì cho đến các tăng nhân chủ sự ban đầu, đều là tai mắt của người nọ. Nếu nàng ở trong chùa nhờ tăng y khám ra có thai, người nọ lập tức sẽ biết. Đến lúc đó, chỉ sợ nàng ngay cả cơ hội suy nghĩ xem có nên giữ lại đứa trẻ này hay không… cũng không có.
Nhưng hiện giờ nàng cần đại phu. Không thể đi tìm tăng y trong chùa, nàng lại không biết tự bắt mạch, vậy thì…
Đợi thêm vài ngày, đại tẩu tới, nhờ nàng ấy lén mời một vị đại phu?
Ý nghĩ vừa lóe lên, nàng đã cau chặt mày, tự phủ quyết.
Không nói tới chuyện bên cạnh đại tẩu nhất định cũng đầy rẫy tai mắt, chỉ riêng việc làm sao đưa được một đại phu vào tận nơi này, đã là chuyện khó hơn lên trời.
Suy nghĩ như tơ vò, càng rối càng loạn. Trước mắt là tiểu viện trống trải hiu quạnh, trong cơn hoảng hốt, ngay cả bầu trời nắng gắt trên đầu dường như cũng bị mây đen kéo kín, bốn phía sinh sương mù u ám. Còn nàng, như một con thú nhỏ lẻ loi thảm đạm giữa biển mênh mông, không đường ra, không lối vào.
Cảm giác bức bối trong ngực càng lúc càng nặng, nàng rốt cuộc không thể tiếp tục ngồi một mình ở đây, đàn đứng bật dậy, bước nhanh tới cổng viện, rút then cửa.
Ra khỏi sân, nàng rẽ ngay vào con đường mòn trong rừng núi.
Con đường này nàng đã đi nhiều lần, dẫn ra hậu sơn, vắng vẻ ít người, trừ lần trước bị người cố ý chặn lối.
Men theo bậc đá leo chừng mười lăm phút, lại xuyên qua một sườn núi hẹp bị cây cối che khuất quá nửa, một tòa tiểu đình bằng đá bên vách núi hiện ra trong tầm mắt.
Lệ Lan Tâm đi chậm lại, bước vào trong đình, giống như trước kia đứng cạnh lan can, phóng mắt nhìn ra núi non trập trùng. Gió núi lồng lộng, lành lạnh thổi qua mặt, qua người, trong chớp mắt xua tan phần lớn u uất ngột ngạt trong lòng nàng.
Chân mày cũng giãn ra đôi chút. Nàng không nhịn được bước lên trước thêm mấy bước, cúi mắt do dự chốc lát, rồi vẫn bước ra bên ngoài lan can đình, ngồi xuống.
Như vậy, nàng chỉ còn cách vách núi một đoạn ngắn, tuy không hẳn sát mép vực, nhưng trước mắt đã không còn vật gì che chắn.
Ngồi như thế, hơi nghiêng người ra ngoài, nghe gió núi thổi qua rừng thông ào ào, sương mỏng lững lờ lên xuống, lòng nàng rốt cuộc cũng dần lắng lại, có thể bình tĩnh suy nghĩ chuyện trước mắt.
Nàng chậm rãi vuốt bụng dưới, cau mày tĩnh tâm tìm đường ra. Nghĩ một hồi, lại càng buồn bực, liền đứng lên, rời lan can, bước ra mép mái đình, ngửa đầu thở ra một hơi dài.
Đột nhiên, phía sau vang lên một tràng sột soạt.
Lệ Lan Tâm giật mình, quay phắt đầu lại, chỉ thấy lá cây rung động, gió xuyên qua rừng xào xạc, không còn gì khác.
Nàng lập tức thở phào, lại thầm trách mình quá đa nghi.
Nàng biết rõ người nọ có sắp xếp người giám thị nàng trong chùa, nếu không hắn cũng chẳng thể biết chuyện nàng thân thiết với các thái phi ở Tĩnh Quá viện. Người giám thị hẳn chính là các ni cô trong chùa.
Còn tiểu đình này vắng vẻ lại hiểm trở, dù là người có võ công cũng khó mà lặng lẽ theo tới giám sát, huống chi là những tăng ni không biết võ.
Nàng quay đầu lại, định ngồi xuống.
Nhưng đúng lúc ấy, trong đầu bỗng lóe lên một tia sáng.
Tĩnh Quá viện.
Các thái phi.
Chu thái phi trong Tĩnh Quá viện… là người biết y thuật.
Hơn nữa nơi các thái phi ở hiện nay có đủ loại dược liệu, thuốc thang.
Dẫu trong viện đã có cung nhân do hoàng cung phái tới, nhưng hai lần trước nàng tới, các thái phi đều ngầm hiểu không nói ra, vừa thấy nàng là Hồ thái phi liền lập tức cho các cung nữ lui hết, rồi dẫn nàng vào trong nói chuyện riêng.
Mà việc nàng tới thăm các thái phi vốn dĩ không phải chuyện lạ, sẽ không khiến ai nghi ngờ.
Như nhìn thấy lối ra trong rừng rậm, tảng đá lớn trong lòng nàng lập tức nhẹ đi đôi phần. Giờ vẫn chưa đến giờ các thái phi nghỉ trưa, Lệ Lan Tâm vịn cột đình bước trở lại trong đình, rồi vội vàng rảo bước hướng Tĩnh Quá viện.
Tới Tĩnh Quá viện, các thái phi đã mấy hôm không gặp được nàng, vừa nhìn thấy nàng vào sân đều vui vẻ cười đón.
Lệ Lan Tâm vừa đi tới vừa liếc nhanh quanh viện, không thấy bóng dáng ni cô của Ngọc Kính tự, chỉ có mấy cung nữ được phái tới đứng cách các thái phi không xa, từng đôi mắt lặng lẽ dõi theo.
Nàng đi đến trước mặt các thái phi, cố gắng ép xuống căng thẳng trong lòng, cười hỏi thăm, rồi ngồi xuống trao đổi ánh mắt với Hồ thái phi bên cạnh.
Hồ thái phi hiểu ý, đặt kinh thư xuống, nhàn nhạt phân phó mấy câu cho mọi người lui ra nghỉ. Các cung nữ liền tản ra, tránh xa đến mức không còn nghe được cuộc nói chuyện của các nàng nữa.
“Hôm nay mấy ngày rồi, sao trông ngươi càng lúc càng tiều tụy thế?” Hồ thái phi đặt kinh thư xuống, chau mày, “Sắc mặt sao lại trắng bệch đến vậy?”
Mấy vị thái phi bên cạnh cũng nghiêng người ghé lại nhìn, ai nấy gật gù. Vương thái tần thì vẫn như mọi khi, miệng lưỡi thẳng tuột chẳng kiêng dè, buông một câu: “Mặt gì trắng bệch như gặp quỷ ấy.”
Lệ Lan Tâm gượng cười: “Dạo này ban đêm luôn ngủ không yên.”
“Ngủ không yên?” Có người lập tức lo lắng, “Đây không phải chuyện nhỏ đâu.”
“Đúng đó, ngươi đã đến chỗ tăng y trong chùa xem qua chưa?”
“Có rồi.” Nàng đáp. “Tăng y bắt mạch, nói không có vấn đề lớn, chỉ kê chút thuốc ôn bổ. Ta uống mấy ngày, cũng chẳng thấy khá hơn.”
Vương thái tần nhíu mày: “Không khá hơn? Hay thuốc không hợp? Chỗ chúng ta có an thần hương trong cung đưa tới, hay ngươi lấy ít về dùng thử?”
Chu thái phi đặt chén trà xuống, hơi cau giữa mày: “Bắt mạch mà cũng không nhìn ra gì ư?”
“Có kết luận mạch chứng không? Đưa ta xem thử.”
Vương thái tần “ai da” một tiếng, cười bật ra: “Người ở ngay đây rồi, còn kết luận mạch chứng gì nữa. Ngươi cứ bắt mạch nàng một phen chẳng phải xong?”
Rồi bà chỉ về Chu thái phi, lại quay sang Lệ Lan Tâm nói: “Ngươi đừng coi thường nàng. Mẫu gia nàng có người làm ở Thái Y viện đấy, xét y thuật, chỉ mạnh chứ không yếu hơn đám tăng y trong chùa.”
Lệ Lan Tâm chính là chờ câu này, liền nhìn Chu thái phi, dịu giọng: “Vậy… xin phiền thái phi. Chỉ là… có phải nên về phòng trước, lấy giấy bút, kẻo lát nữa còn phải kê phương thuốc?”
Chu thái phi thoáng sững người.
Hồ thái phi ở bên cũng nheo mắt lại.
Lệ Lan Tâm hỏi xong liền không nói nữa, chỉ trong mắt van cầu càng lúc càng rõ, môi mím chặt.
“Hừm.” Hồ thái phi khẽ ho một tiếng, ôm kinh thư tựa người trở lại, thản nhiên nói: “Nguyệt Lương, ở đây người đông, bắt mạch không tiện. Ngươi cũng đừng lăng xăng lấy giấy bút làm gì, cứ dẫn nàng vào phòng đi.”
Chu thái phi bật cười khe khẽ: “Được.”
Bà đứng dậy: “Ngươi theo ta vào.”
Lệ Lan Tâm vội gật đầu lia lịa, cũng đứng lên theo vào.
……
Giữa giờ Mùi, triều hội hôm nay vừa tan.
Thánh giá từ tiền triều hồi về Hưng Khánh cung, cung nhân nối đuôi nhau vội vã vào Trường Sinh điện, hầu hạ thiên tử cởi đoan miện thay phục.
Khương Tứ Hải đứng chờ ngoài điện, đợi chủ tử thay xong miện phục sẽ vào phụng thiện.
Chợt một tràng bước chân dồn dập lọt vào tai, càng lúc càng rõ. Khương Tứ Hải nheo mắt, lập tức quay đầu nhìn về phía phát ra động tĩnh.
Ám vệ thống lĩnh cầm ngự tứ lệnh bài, một đường thông hành chạy như bay, trong chớp mắt đã đến trước điện.
Khương Tứ Hải giật mình vội bước tới.
Thực ra, xét thân phận của hắn ta, vốn không đủ tư cách ngăn người cầm kim bài ngự tứ. Đám ám vệ này trực thuộc thiên tử; ngay cả Hà Thành được bệ hạ coi trọng đến thế, cũng chỉ khi có thánh ý mới có thể điều động một bộ phận nhỏ, ấy là vì Hà Thành nắm cấm quân, ám vệ và cấm vệ khó có thể tách bạch tuyệt đối.
Nhưng lúc này, trong điện thực sự không phải lúc có thể xông vào.
“Khoan đã!” Khương Tứ Hải gằn giọng, “Bệ hạ còn đang thay y phục!”
Ám vệ thống lĩnh mặt lạnh như sắt, hiếm khi lộ vẻ không thể nghi ngờ, nghiến răng: “Mau bẩm báo bệ hạ, ngoài cung có việc khẩn cấp!”
Khương Tứ Hải trong khoảnh khắc liền hiểu ra, sợ hãi buột miệng: “Là… Ngọc Kính tự ——”
Ám vệ thống lĩnh không buồn giải thích, trực tiếp giương giọng cầu kiến: “Bệ hạ! Nô tài cầu kiến bệ hạ!”
Khương Tứ Hải muốn cản cũng không kịp, chỉ đành đứng bên nhìn, trong lòng vì mấy câu ngắn ngủi kia mà dậy sóng không yên.
Một lát sau, trong điện có tiểu hoàng môn chạy vội ra: “Đại nhân, bệ hạ triệu kiến ngài.”
Ám vệ thống lĩnh không dám chậm trễ, sải bước tiến vào Trường Sinh điện. Vừa vào cửa đã gặp cung nhân bưng khay đi nhanh ra ngoài.
Thiên tử ngồi trên long ỷ đã thay miện phục, mặc thường bào, nâng chén uống trà.
Ám vệ thống lĩnh mồ hôi đổ ròng, bước gấp đến trước, quỳ xuống dập đầu. Tông Lẫm chân mày lập tức nặng trĩu, đôi mắt khép hẹp.
Ám vệ thống lĩnh nuốt khan mấy lượt, quỳ bẩm: “Bệ hạ, bên Ngọc Kính tự… e rằng đã xảy ra chuyện.”
Trong mắt Tông Lẫm co rụt, bàn tay cứng lại. Ngay sau đó, chén trà “cạch” một tiếng đặt mạnh xuống án.
Âm thanh trầm giòn khiến kẻ quỳ dưới đất càng lạnh sống lưng, nhưng vẫn không dám giấu: “Bệ hạ thứ tội! Người canh bên Ngọc Kính tự vừa cưỡi ngựa gấp trở về thành vào cung, nói là… Lệ phu nhân, Lệ phu nhân…”
Sắc âm lệ giữa mày Tông Lẫm càng lúc càng nặng, giọng trầm nộ: “Phu nhân làm sao?”
“Nàng… nàng có lẽ…” Dường như khó mà mở miệng.
“Nói!!”
“Phu nhân… phu nhân có lẽ… có hỉ.” Hắn run giọng. “Nhưng bọn nô tài không dám chắc, chỉ có thể vội về bẩm báo trước.” Nói xong liền cúi đầu thấp hơn nữa.
Trong điện im phăng phắc hồi lâu, trên đầu không nghe thêm nửa tiếng động.
Mồ hôi trên trán y chảy lại chảy, rốt cuộc mới nghe tiếng chủ thượng vẫn trầm uy, song không giấu được một tia run rẩy: “To gan.”
“Dám hồ ngôn loạn ngữ, các ngươi không cần đầu nữa sao?”
Ám vệ thống lĩnh ngẩng đầu, mặt tái đi: “Khởi bẩm bệ hạ, bọn nô tài tuyệt không dám nói bậy!”
Rồi y lại bẩm báo tường tận chuyện trong ngày: “Gần trưa nay, phu nhân bỗng phát chứng nôn. Nôn dữ đến mức người ở ngoài viện cũng nghe rõ. Lại thêm hơn một tháng nay, phu nhân ăn uống ít hẳn, hoàn toàn không giống thường nhật. Tuy thời gian hãy còn ngắn, song dân gian không thiếu phụ nhân lúc mới có thai thân thể đã bất ổn, vì vậy bọn nô tài thật sự không dám lơ là.”
“Phu nhân nôn xong liền đi ra sân, một mình lên đình bên đường núi của Ngọc Kính tự, ôm bụng, bước ra lan đình, đứng nơi vách núi, tựa như muốn… tựa như muốn…” Nói đến đây, hắn sứt đầu mẻ trán mà nghẹn lại, chỉ thấy cổ họng cũng lạnh.
“Rầm!!” Chén trà cạnh đó rơi xuống gạch, vỡ nổ tung.
“Một đám phế vật!” Tông Lẫm đột nhiên đứng phắt dậy, khóe mắt như muốn nứt, “Trẫm bảo các ngươi nhìn nàng, các ngươi đều chết hết rồi, để mặc nàng nhảy vực ư?!”
“Nàng đâu?! Hiện giờ ở đâu?!” Hắn từ sau án sải bước ra, gân xanh nơi thái dương và cổ đều nổi lên.
“Bệ hạ bớt giận!” Ám vệ thống lĩnh vội dập đầu, cuống quýt bù lại, “Phu nhân không có việc gì! Nếu phu nhân có mệnh hệ gì, bọn nô tài tất nhiên lấy chết tạ tội, đâu dám còn mặt tới gặp bệ hạ!”
“Phu nhân đứng bên vách núi một lúc rồi xuống, sau đó đi Tĩnh Quá viện ở hậu sơn Ngọc Kính tự. Người trong Tĩnh Quá viện nói tận mắt thấy phu nhân theo một vị thái phi vào phòng.”
“Vị thái phi ấy họ Chu. Cung nữ phụ trách quét dọn có ghi chép sở thích sinh hoạt của các thái phi trong Tĩnh Quá viện, mà phòng Chu thái phi toàn là y thư điển tịch. Phu nhân thân thể không khỏe, lẽ ra phải đến chỗ tăng y bắt mạch, nhưng phu nhân lại không đi, trái lại tìm đến Tĩnh Quá viện, cho nên…”
Ý chưa nói hết, cũng chẳng cần nói nữa.
Yết hầu Tông Lẫm cuộn lên, đôi mắt đảo qua đảo lại, ngực theo nhịp thở dồn dập phập phồng.
Từ ngày hắn rời chùa trở về, đã hai mươi ba ngày.
Hắn nhớ rõ kỳ nguyệt sự của nàng. Hắn từng hỏi thái y, thái y nói nữ tử mỗi tháng phần nhiều đúng một ngày, dù có trễ cũng không trễ quá nhiều.
Nay đã quá rằm. Nàng đáng lẽ đã đến nguyệt sự. Nếu nàng đã tới nguyệt sự mà lại phát chứng nôn, nhất định sẽ đi chỗ tăng y khám bệnh.
Nhưng nàng không có.
Hơn nữa…
Hắn mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm kẻ quỳ dưới đất: “Trong Tĩnh Quá viện có thứ gì huỷ thai hại thân không?”
“Ví như chu sa.” Hắn nghiến răng, rõ ràng biết vẫn cố hỏi.
“Có… có.” Ám vệ thống lĩnh mồ hôi lạnh tuôn ròng, “Trong Tĩnh Quá viện có thái phi thích vẽ, nhưng phòng Chu thái phi thì không có loại vật gây hại đó.”
“Bệ hạ xin giải sầu. Người của chúng ta vẫn đang trông non. Nếu phu nhân thật sự… nghĩ quẩn, dù có bại lộ, bọn nô tài cũng sẽ ngăn lại.”
“Ngăn nàng? Ngăn nàng…” Tông Lẫm giơ tay che mặt, rồi hạ xuống, trong mắt đã đỏ sẫm, đau đến tận cùng.
Miệng hắn lặp đi lặp lại ba chữ ấy, nhưng trong đầu lại không sao kìm được mà hiện lên từng cảnh một: mấy viên chu sa bị phát hiện, nằm chơ vơ trên lòng bàn tay hắn; nét bi thương khi nàng nói thà uống thuốc độc cũng không muốn mang thai của hắn… rồi tất cả xoáy thành cảnh nàng đứng bên mép vực, ôm bụng, khóc nức nở, toan mang theo đứa bé của bọn họ nhảy xuống.
Đáng sợ biết bao.
Một thi hai mạng.
Máu hắn lạnh từng tấc, từng phân như bị gai nhọn châm vào. Da thịt như sắp nổ tung. Bốn chữ hắn từng nghe qua rồi chẳng buồn để tâm, giờ phút này lại dễ dàng xé rách hồn phách hắn thành từng mảnh.
Hắn chưa từng biết, hai chữ ấy lại đáng sợ đến vậy—đáng sợ đến mức khiến người ta run rẩy, run rẩy đến buồn nôn.
“Chuẩn bị ngựa, trẫm muốn đích thân đến Ngọc Kính tự.” Hắn nghe thấy chính thanh âm của mình, lạnh lẽo mà cứng rắn. “Truyền chỉ, phàm thái y trong Thái Y viện giỏi điều trị cho phụ nhân, toàn bộ đều theo trẫm vào chùa.”
Ám vệ thống lĩnh lập tức lĩnh mệnh, xoay người lao nhanh ra khỏi điện.
Trong điện khôi phục yên tĩnh, rất lâu sau, Tông Lẫm chậm rãi khom người, một tay che lên ngực đang chấn động đến phát đau.
Gân xanh trên trán nổi lên, hắn bỗng đứng thẳng dậy, bước nhanh về phía sâu trong cung điện.
……
Lão phụ nhân hiền hòa với ánh mắt nhu thuận mang theo vài phần bất đắc dĩ, hàng mày dần giãn ra.
Bà cẩn thận bắt mạch xong xuôi, lúc này mới thu ba ngón tay đang đặt trên cổ tay, thong thả ngẩng đầu nhìn vị tiểu tăng ni trẻ tuổi đang thấp thỏm đối diện.
Lệ Lan Tâm chạm phải ánh mắt ấy, tim đập càng dữ dội, trong lòng rối loạn, bụng dường như lại khó chịu hơn, giọng run run: “Thái phi, ta… ta có phải là…”
Chu thái phi bình thản ghi kết luận mạch chứng: “Có phải là cái gì?”
“Ta có phải là…” Nàng ấp úng không sao nói ra được, cuối cùng đành nhắm mắt, liều mạng buông lời: “Ngài cứ nói thẳng đi… ta có phải là… có thứ gì không nên có…”
Chu thái phi dừng bút, nhìn bộ dáng liều chết chịu trận của nàng, không nhịn được bật cười mấy tiếng.
Lệ Lan Tâm sững sờ mở mắt: “Thái… thái phi?”
Chu thái phi xua tay, dừng cười, một lúc sau mới mỉm cười nói: “Không có gì không nên có cả, là cái nên có thì lại chưa có.”
“Ơ?”
“Ngươi đó, chỉ là tỳ vị không điều hòa. Người mới vào chùa ăn chay, ít nhiều đều sẽ gặp tình trạng này, chỉ là sớm hay muộn thôi. Mấy ngày nay có phải ngươi thường bỏ bữa, lại càng lúc càng ăn ít?” Chu thái phi vừa nói vừa tiếp tục viết mạch án. “Quỳ thủy cũng chậm, chắc có lẽ còn chưa đến.”
“Ăn chay vốn là vậy. Người quen ăn mặn nước béo đột nhiên chuyển sang ăn chay, dạ dày và ruột khó chịu là chuyện thường, lâu ngày thân thể sẽ gầy yếu, tinh thần kém hơn trước. Ngươi chính là như thế, nhìn xem, sắc mặt và khí huyết đều không tốt.”
Lệ Lan Tâm cứng đờ, đứng ngây như tượng: “Ta… ta không phải…”
“Không phải cái gì?” Chu thái phi mỉm cười nhìn nàng.
“Không… không có!” Lệ Lan Tâm bừng tỉnh, vội lắc đầu, hấp tấp đổi đề tài. “Vậy… có phương thuốc nào để bồi bổ không?”
Chu thái phi khẽ cười, thu ánh mắt, cũng không vạch trần: “Có. Ta sẽ kê cho ngươi. Phương thuốc rất đơn giản, đều không phải dược liệu quý hiếm, ngươi đến chỗ tăng y trong chùa lấy là được, chút đồ này bọn họ vẫn có.”
“Cầm phương thuốc về đi. Trước khi tới đây ngươi còn chưa dùng ngọ trai, mau về ăn gì đó chút, bệnh này không ăn uống là không được. Đồ lạnh cũng tuyệt đối không nên ăn.”
“Vâng, đa tạ thái phi.”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
