Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 151

Ở thôn trang, các bà tử được lệnh ngầm, đối với nàng ta đánh mắng không nương tay, không cho nàng ta nửa điểm lười nhác.
Đúng lúc ấy, từng phong thư từ bên ngoài khiến nàng ta hoảng loạn cực độ – mẫu thân Trương thị bệnh nặng trên đường lưu đày.
Sau khi trở về, Hứa Bích Thanh lập tức muốn cầu Đoan Vương giúp đỡ, nhưng chỉ trong một tháng, trong phủ đã đổi thay. Lại có người mới vào – là con gái gia thần của Đoan Vương phủ, được vương phi tự tay thêm đồ cưới, nhập phủ làm quý thiếp, ở riêng một viện chỉ đứng sau chính viện.
Dung mạo Hứa Bích Thanh vẫn còn, chưa đến mức hoàn toàn thất sủng, nhưng quý thiếp kia đứng chung một phe với vương phi, khiến cuộc sống của nàng ta trong phủ càng thêm khốn khổ. Lại lâu ngày không có thai, tính tình cao ngạo, Đoan Vương dần mất kiên nhẫn, càng không nói đến việc cứu Trương thị.
Không lâu sau, nàng ta nhận được tin Trương thị đã chết. Theo lời nha hoàn bên cạnh khai ra, đêm ấy Hứa Bích Thanh vừa khóc vừa cười suốt một đêm.
Từ đó nàng ta thay đổi hẳn, đối với Đoan Vương, vương phi, quý thiếp, hay các lương thiếp thông phòng trong phủ đều cung kính nhu thuận, chủ động xin làm nô tỳ bên cạnh vương phi.
Đoan Vương thấy nàng ta đổi tính, lại sủng ái trở lại, muốn cho nàng ta ở riêng, nhưng nàng ta nói không dám trái lệnh, nên vẫn muốn làm nô tỳ. Mỗi lần Đoan Vương đến phòng vương phi dùng bữa, nàng ta đều đứng hầu bên cạnh.
Cho đến một tháng trước, Đoan Vương lại dùng bữa ở viện vương phi, trúng độc tại chỗ mà chết.

Điều tra ra, chính là Hứa Bích Thanh hạ độc, bôi lên thìa dùng cho dược bổ thân. Thường ngày cả Đoan Vương lẫn vương phi đều dùng, chỉ là hôm ấy vương phi chê mùi khó uống, đổi món khác, mới thoát chết.
Việc bại lộ, mưu sát thân vương là trọng tội. Hứa Bích Thanh dường như cũng không muốn sống, khi quân binh đến bắt, nàng ta đang định treo cổ, chỉ vì không dám đá ghế nên thất bại.
Sau đó bị thẩm vấn, bị xử tội, đầu treo ở chợ rau nửa tháng.
Trong cung vì an ủi vương phi, đặc chỉ cho phép nàng ta nhận nuôi một tông thất tử làm thế tử, kế thừa vương vị, nhưng chỉ còn là quận vương, đất phong cũng bị giảm bớt.
Trang Ninh Uyên nghiêm mặt nhìn nàng:
“… Lan Tâm, thế sự vô thường. Những điều muội lo lắng không phải không có lý, nhưng ngày tháng vẫn phải sống tiếp. Vì tương lai mà trốn tránh khắp nơi, quá là hư ảo. Ngay cả hiện tại muội còn sống không xong, thì tương lai chỉ càng khổ hơn.”
“Hơn nữa lần này ta tới, còn muốn nói với muội một chuyện.”
Lệ Lan Tâm sắc mặt tái nhợt:
“Chuyện gì?”
Trang Ninh Uyên ngồi gần hơn, nắm lấy tay nàng:
“Lan Tâm, cha mẹ ta nguyện nhận muội làm nghĩa nữ. Từ nay ta là nghĩa tỷ của muội, Thừa Ninh Bá phủ chính là nhà mẹ đẻ của muội. Muội không cần lo trên triều đình không có chỗ dựa nữa.”
Lệ Lan Tâm trước tiên là cứng đờ, rồi chợt rùng mình một cái, đến lời nói cũng lắp bắp:

“C… cái gì?”
Nàng có lẽ mấy ngày nay nghe quá nhiều chuyện kinh hãi, lỗ tai cũng nghe đến hỏng rồi chăng? Bằng không sao giờ phút này lại chẳng thể hiểu lời đại tẩu nói.
Trang Ninh Uyên nắm chặt tay nàng, trong mắt sáng rỡ:
“Lan Tâm, ta biết muội đang lo cái gì, nên mới nhắc đến chuyện này. Lan Tâm, muội nhận nhà ta làm thân gia quyến thuộc, như vậy muội sẽ không còn phải lo mình không có gia thế nữa. Ta tới đây, phụ thân mẫu thân đã bày tỏ thái độ, bọn họ đều rất vui lòng. Không cần muội đổi họ, chỉ cần thêm tên muội vào gia phả, từ nay bá phủ chính là nhà mẹ đẻ của muội ở kinh thành, ai cũng không dám dị nghị được.”
“Còn chuyện hậu cung phải ứng đối ra sao, mình có thể chậm rãi học. Huống hồ chúng ta cũng sẽ giúp muội. Không phá thì không lập, chỉ cần hạ quyết tâm, mọi chuyện rồi sẽ dần dần thuận lợi.”
Nàng ấy trịnh trọng bổ thêm một câu cuối:
“Đây cũng là ý của bệ hạ.”
Lệ Lan Tâm vẫn cứng người đến thất thần. Tai nàng rõ ràng nghe thấy, vậy mà nhất thời lại khó lòng hiểu nổi. Nàng biết chuyện kết nghĩa nhận thân chẳng phải hiếm lạ, nhưng tuổi nàng bây giờ mà còn nhận nghĩa phụ mẫu—lại là nhận cha mẹ của chính tẩu tử ngày trước—thì dù nằm mơ nàng cũng không dám tưởng tượng đến.
Đến khi nghe câu cuối ấy, nàng thậm chí suýt nữa bị cái ý nghĩ hoang đường này làm cho bật cười.
Thần trí khó khăn lắm mới kéo về được, đối diện với người vẫn nhìn nàng chăm chú, đôi mắt sáng lên chờ nàng hồi đáp.
Lệ Lan Tâm môi mở rồi lại khép, khép rồi lại mở, trong mắt chất đầy nghi hoặc, rối đến mức như sắp hóa thành chim bay ra ngoài:
“Đại tẩu?”
Trang Ninh Uyên vẫn nắm tay nàng:
“Lan Tâm, ta biết nhất thời muội khó tiếp nhận. Nhưng đây thật sự là cách vẹn cả đôi đường. Muội đã là nghĩa nữ nhà ta, vào cung sẽ không ai còn nói gì nữa.”
“Muội không cần trả lời vội. Cứ tĩnh tâm nghĩ thêm. Tuy là ý chỉ của bệ hạ, nhưng nhà ta cũng thực lòng vui vẻ.”
“Lần này ta về nhà trước một chuyến, mẫu thân gọi ta tới nói chuyện, nói khi ấy không giúp được muội, trong lòng thật sự áy náy. Phụ thân cũng bảo, vốn định tác hợp muội với nhà họ Tô—thế giao với bá phủ—may mà chưa kịp động tay, bằng không chưa biết chừng lại hại muội.”
“Phụ thân nói, muội là người có tình có nghĩa, nếu không cũng chẳng vì A Du mà thủ tiết mấy năm như vậy. Nếu nhận muội làm nghĩa nữ, ông còn mừng không kịp… chỉ không biết muội có để ý hay không.”
Nhắc đến Thừa Ninh bá và bá phu nhân, Lệ Lan Tâm bỗng luống cuống, vội siết chặt tay nàng:
“Đại tẩu, xin ngàn vạn đừng nói vậy. Là ta khi ấy không biết nặng nhẹ, l* m*ng tìm tới cửa, suýt nữa liên lụy các người. Bá gia và bá phu nhân thật lòng nhiệt tình, giúp ta nhiều lần, trong lòng ta chỉ có cảm kích, nào dám nói nửa chữ để ý.”
Trang Ninh Uyên nhìn nàng:

Lệ Lan Tâm nghẹn lại một chớp mắt, giữa mày nhíu chặt nửa khắc, cuối cùng mới thấp giọng:
“Đại tẩu, cho ta suy nghĩ một chút… được không?”
Trang Ninh Uyên cười ôn hòa:
“Tất nhiên là được. Muội cứ chậm rãi nghĩ, không vội.”
“Nói ra còn nhờ phúc của muội. Lần này ta được hồi kinh, còn có thể gặp cha mẹ cùng huynh đệ tỷ muội. Dù sao ta ở kinh thành cũng rảnh rỗi, muội không chê thì cách mấy hôm ta lại tới bầu bạn nói chuyện. Ta đi Thanh Đình rồi gặp không ít chuyện mới mẻ, đang sợ không có ai để kể đây.”
“Chỉ là… chỗ muội ở khổ quá. Lần sau ta tới, sẽ mang thêm ít đồ. Muội đừng từ chối. Sắp vào thu rồi, trên núi lại lạnh, sơ sẩy một chút là dính phong hàn.”
Lệ Lan Tâm biết rõ nàng ấy được phái tới khuyên mình, nhưng Trang Ninh Uyên nửa điểm giấu giếm cũng không có. Người kia dặn gì, nàng ấy đều nói thẳng nấy.
Thẳng thắn thành khẩn như vậy, khiến nagf chẳng có gì để khó chịu.
Huống chi Trang Ninh Uyên không phải người cường ngạnh nóng nảy. Nàng ấy nói rất nhiều điều, Lệ Lan Tâm cũng biết toàn là lời có lý, chỉ là nàng cần chút thời gian để tiêu hóa, muốn cất giữ thêm trong lòng.
Ở trong núi lâu ngày, nay chợt gặp cố nhân, trong lòng nàng cũng không khỏi lưu luyến.
Nàng gật đầu, cười khẽ:
“Được.”
Trang Ninh Uyên cười, vỗ vỗ tay nàng, rồi bỗng nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ như muốn nói lại thôi.
Lệ Lan Tâm nghiêng người lại gần:
“Sao vậy?”
Trang Ninh Uyên mím môi, nhẹ giọng:
“Lan Tâm… muội đừng trách ta nói nhiều. Muội nghĩ chuyện tương lai, vậy muội có từng nghĩ—lỡ như muội… mang long chủng, thì phải làm sao?”
Lệ Lan Tâm sững người một chớp, rồi lắc đầu:
“Sẽ không.”
“Muội với bệ hạ đều thân thể khỏe mạnh, sao lại không?”

“Năm đó ta uống thuốc trợ thai suốt một thời gian dài. Sau khi rời phủ, đại phu ngoài y quán nói ta uống đến tổn thương thân thể, đến nay vẫn chưa hồi phục. Đại khái… ta rất khó có thai.”
Trang Ninh Uyên nhíu mày:
“Sao có thể? Nếu muội đã tổn thương thân thể, thái y bên cạnh bệ hạ bắt mạch chẳng lẽ không chẩn ra?”
Lệ Lan Tâm lắc đầu: “Ta cũng không rõ. Quả thật chẳng khám ra vấn đề gì. Chắc là bệnh cũ năm xưa, đã thành chứng khó trị.”
Đại tẩu nói là nàng chưa từng nghĩ qua ư? Y quan trong phủ Thái tử bắt mạch cho nàng, chưa bao giờ bảo thân thể nàng có chỗ nào không ổn.
Nhưng nàng vẫn không hoài thai được.
Dù trước kia dây dưa với người nọ thường xuyên như thế, lại ngày ngày uống thứ gọi là “thuốc tránh thai” ngụy trang thành thuốc bổ, nàng cũng vẫn chẳng thể mang thai, đến mức chu sa nàng chuẩn bị sớm cũng không có tác dụng.
Cũng có thể… là nàng và Tông Lẫm vô duyên rồi không.
Ở quê trong núi nhỏ, nàng từng nghe không ít chuyện như vậy: nam nữ mỗi người đều chẳng bệnh tật gì, đều khỏe mạnh, nhưng ở cạnh nhau thì mãi không sinh được con, lăn lộn nhiều năm vẫn bặt vô âm tín; đến khi hòa ly, mỗi người tái giá, lại rất nhanh truyền đến tin vui. 
Đó chính là vô duyên.
Có lẽ nàng và Tông Lẫm… cũng là như thế.
Bởi vậy nửa tháng trước, nàng và hắn ở phòng ngủ làm thêm một lần, nàng cũng chẳng nghĩ tới chuyện có thai hay không. Trước kia không thể hoài thai, bây giờ chỉ một lần ngắn ngủi, xác suất lại càng nhỏ.
Trang Ninh Uyên không mấy tán đồng, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu:
“Hài tử là xem vào duyên phận. Thái y đã nói muội không sao, tức là không sao. Biết đâu lúc nào đó lại có mang. Nếu trong bụng muội thật sự có… chẳng lẽ muội còn muốn nuôi dưỡng ở ngoài cung sao? Long chủng không thể lưu lạc ở dân gian. Muội đừng nói với ta là muội nỡ để con mình cho người khác nuôi đó.”
Lệ Lan Tâm cụp mắt, cười nhạt, không đáp.
Trang Ninh Uyên bị nàng làm cho hết cách, thở dài:
“Muội cũng nghĩ kỹ chuyện này đi. Vài hôm nữa ta lại tới thăm.”
“Ừ.”

Về sau, Trang Ninh Uyên quả nhiên cách hai ba ngày lại lên Ngọc Kính tự một lần. Đến lần thứ ba, thứ tư thì khỏi cần ni cô thông báo, nàng ấy vào chùa liền đi thẳng tới tiểu viện lát đá xanh; Lệ Lan Tâm cũng đã quen, sớm mở cửa chờ.

Trang Ninh Uyên thật sự không có ai để giãi bày, nhịn không được kể với nàng đôi câu, nhưng rất nhanh lại lảng đi, không nhắc nữa, như thể vì khó nói mà giữ kín như bưng.
Bảo không tò mò thì là nói dối, nhưng Lệ Lan Tâm cũng không đời nào đào bới đến cùng bí sự của người khác. Trang Ninh Uyên muốn nói thì nàng lặng nghe, Trang Ninh Uyên không muốn nói thì nàng lập tức đổi đề tài.
Chớp mắt đã nửa tháng nữa trôi qua, trong cung vẫn không có ai tới.
Hôm qua Trang Ninh Uyên vừa rời đi, hôm nay chắc cũng chẳng quay lại, Lệ Lan Tâm vì thế cũng không dậy sớm chờ cửa nữa.
Nàng nhờ Trang Ninh Uyên sau khi về hỏi thăm giúp Lê Miên, Tỉnh Nhi và Thành lão tam; Trang Ninh Uyên vui vẻ đáp ứng, trong lòng nàng như bỏ được tảng đá lớn.
Lệ Lan Tâm thêm củi vào bếp, nấu nước, định nấu chút mì chay ăn.
Tới Ngọc Kính tự có hai tháng, nàng gầy đi thấy rõ. Ngày ngày ăn đồ chay, chuyện ăn uống đúng là có phần “từ giàu về nghèo” với nàng. Nếu đặt ở quê núi năm xưa, thì những thứ này đã là sung túc; nhưng ở kinh thành quen ăn ngon mặc đẹp ngần ấy năm, bỗng trở về ăn chay, nàng mất khá lâu mới thích nghi được.
Mà càng về sau nàng ăn càng ít. Đồ chay đôi khi cũng ngon thanh đạm, nhưng ăn mãi, miệng dần nhạt thếch. Yêu cầu ăn uống của nàng cũng thấp dần, đến mức chỉ cần đúng bữa có ăn là được.
Gần đây, thậm chí nàng còn thường quên mất một bữa, cũng chẳng nhớ ra.
Thêm củi xong, Lệ Lan Tâm chống người đứng dậy, định nhấc nắp nồi ở cạnh bếp đặt lên cho nước nhanh sôi.
Nhưng vừa đứng yên một chớp, đầu óc nàng bỗng choáng váng.
May mà chỉ thoáng qua, chưa đến mức khiến nàng ngã xuống.
Lệ Lan Tâm ổn định lại, đứng tại chỗ lắc mạnh đầu mấy cái, chỉ thấy không biết là bụng dưới hay lồng ngực, từng đợt co rút nhói lên.
Nàng không kịp nghĩ gì khác, chạy vội về phòng ngủ, cầm bình nước trên bàn, đổ một chén nước lạnh uống cạn.
Nước lạnh trôi xuống cổ, trong bụng cuồn cuộn dường như dịu đi chút.
Lệ Lan Tâm đặt chén xuống, bước ra khỏi phòng.
Nhưng vừa xuống bậc thềm, đi vào sân được một chớp mắt, nàng đột nhiên sặc khụ một cái, rồi liền cúi người nôn khan mấy lần.
Hốc mắt vì cơn nôn khụ đột ngột mà đỏ ửng. Cũng may không kéo dài lâu. Một lúc sau, nàng vỗ ngực, gắng thẳng người.
Đờ đẫn đứng tại chỗ hồi lâu.
Mắt đỏ, cúi đầu.
Giơ tay, chậm rãi sờ lên bụng.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 151
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...