Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 150: Lời của đại tẩu

“Lan Tâm!” Trang Ninh Uyên bước vội hai ba bước tới, siết chặt tay nàng, khóe mắt đã trượt xuống một hàng nước mắt.
Từ ngày nàng bị Tông Lẫm mang đi, dây dưa ở Thái tử phủ, rồi lại bị nhốt trong Ngọc Kính tự lâu như vậy—tính kỹ thời gian cũng chưa đến nỗi là dài, nhưng giờ phút này gặp lại cố nhân, lại như đã cách mấy đời.
Chóp mũi Lệ Lan Tâm lập tức chua xót đến nghẹn, ôm chầm lấy người trước mặt:
“Đại tẩu!”
Nước mắt rào rạt đổ xuống, như nỗi buồn dồn nén lâu ngày cuối cùng cũng tìm được lối thoát.
Ni cô đứng bên thấy thế, lặng lẽ rời đi.
Hai chị em dâu ôm nhau khóc thật lâu mới chịu tách ra.

Thuở còn ở Hứa gia, các nàng chưa từng thân mật như vậy. Nhưng thế sự đổi thay, hai chữ “cố nhân” nay đã đủ quý như vàng.
Tiểu viện tuy hẻo lánh nhưng vẫn có người qua lại. Lệ Lan Tâm vội lau nước mắt, kéo Trang Ninh Uyên vào trong:
“Đại tẩu, mau vào.”
Trang Ninh Uyên không khách sáo, bước thẳng vào trong. Đến khi nhìn rõ cảnh trong viện, mày liễu đã nhíu chặt.
Lệ Lan Tâm đóng cổng lại, quay về. Vừa ngẩng lên đã gặp ngay ánh mắt lo lắng sầu bi của Trang Ninh Uyên.
Như đứa trẻ làm sai, nàng theo bản năng cúi đầu.
“Lan Tâm…” Trang Ninh Uyên nghẹn ngào, giọng nhẹ mà đau, “Sao lại thành ra thế này?”
Lệ Lan Tâm vẫn cúi đầu. Nước mắt rơi thẳng xuống đất, tay vô thức xoắn chặt vạt áo.
Trang Ninh Uyên sụt sịt hít vào một cái, vội tiến lên, lấy khăn lau nước mắt cho nàng, cố gượng cười:
“Rồi rồi, đừng khóc. Khó lắm mới gặp được nhau, khóc làm gì.”
Lệ Lan Tâm lúc này mới dần hoàn hồn, giọng run rẩy:

“Đại tẩu… tỷ đến được đây… là…”
Trang Ninh Uyên biết chuyện này không thể giấu được. Nàng ấy cùng Phúc ca nhi vốn phụng chỉ hồi hương, đời này không được nhập kinh nữa, nay lại được đặc xá, còn có thể đến Ngọc Kính tự tìm người – là bút tích của ai, cần gì phải hỏi?
Hơn nữa trước khi đến, trong cung vị kia đã phái người tới gõ đầu cảnh cáo nàng ấy một phen.
Nàng ấy gật đầu thừa nhận:
“Là bệ hạ triệu ta từ Thanh Đình trở về, rồi bảo ta tới Ngọc Kính tự gặp muội.”
“Lan Tâm, muội và bệ hạ…” Sắc mặt nàng ấy phức tạp vô cùng, trong mắt còn vương lại sự chấn kinh nghi hoặc chưa tan.
Lệ Lan Tâm nhắm mắt lại. Biết đối phương nhất định đã rõ, nhưng vẫn không kìm được luống cuống tay chân.
Sau khi về kinh, Trang Ninh Uyên trước tiên về trú một đêm tại phủ Thừa Ninh Bá.
Trước khi đến Ngọc Kính tự, nàng gấy ần như trắng đêm không ngủ, đem chuyện cũ từ đầu tới cuối nghĩ lại một lượt, nghĩ đến tê dại cả đầu óc.
“Muội nói người quen trong vương phủ khi trước, chính là…”
Lệ Lan Tâm chậm rãi, lại ngập ngừng gật đầu, rồi cuống quýt giải thích:
“Nhưng lúc đó muội không biết hắn rốt cuộc là ai, là hắn lừa muội…! Hắn nói, hắn nói hắn chỉ là một thị vệ! Sau đó, sau đó hắn lại nói muốn cùng muội xưng tỷ đệ, muội lại bị lừa, hắn liền dùng thủ đoạn ép buộc muội, muội… muội…”
Hơi thở nàng dồn dập, nước mắt càng rơi dữ hơn. Nàng nhịn đã lâu, chưa từng có ai để trút bày, mà Trang Ninh Uyên là người nàng gọi là tẩu tử suốt hơn mười năm.
Trang Ninh Uyên bị bộ dáng hoảng loạn kích động hoàn toàn khác xưa của nàng làm cho giật mình. Lệ Lan Tâm trước kia, dù có uất ức khó xử thế nào, cũng chưa từng rối loạn thất thố như vậy, nói năng lộn xộn, tựa như đã chịu phải k*ch th*ch cực lớn.
“Lan Tâm, Lan Tâm!” Nàng ấy nắm lấy vai nàng lắc mạnh. Đợi nàng hơi ngây ra, bình tĩnh lại chút, Trang Ninh Uyên mới vuốt gương mặt lạnh toát của nàng.
“Không sao, ta không có ý trách muội.”
“Ta chỉ lo cho muội thôi. Trước khi rời kinh, ta còn cầu cha mẹ giúp đỡ muội, chỉ là không ngờ mọi chuyện lại đi đến bước này.”
Lệ Lan Tâm hít sâu hai hơi, rốt cuộc cũng trấn định hơn, nhìn người đối diện, đầy áy náy:

Trang Ninh Uyên càng buồn hơn, đưa tay gõ nhẹ lên trán nàng:
“Muội nói gì vậy?”
“Muội thật hồ đồ rồi, chuyện gì cũng ôm hết vào mình. Hứa gia phạm tội mưu nghịch, ta và Phúc ca nhi giữ được mạng, còn được ăn mặc đủ đầy, đã là  sự khai ân của Thánh thượng. Dù có chuyện gì, cũng chẳng liên quan tới muội.”
“Giờ muội nên nghĩ cho chính mình thì hơn. Lan Tâm, trong cung vị kia đã cho ta tới đây, muội hẳn cũng biết hắn muốn ta tới làm gì rồi.”
Môi lưỡi Lệ Lan Tâm cứng đờ, không dám nhìn vào mắt đối phương, trầm mặc không nói.
Trang Ninh Uyên thở dài, kéo nàng vào gian phòng sáng.
Trên bàn đặt lò sưởi nhỏ, nàng ấy rót hai chén nước ấm, nhét một chén vào tay Lệ Lan Tâm.
“Muội à, chẳng lẽ thật sự muốn ở nơi này suốt cả đời?”
Lệ Lan Tâm nắm chặt chén nước, vẫn không lên tiếng.
Trang Ninh Uyên nói tiếp:
“Trên đường tới đây, Khương thiếu giám bên cạnh bệ hạ đã đại khái kể cho ta nghe hết chuyện trong một năm nay.”
Chỉ là những lời Khương công công nói, thật giả lẫn lộn, khéo léo tô vẽ, lời hay ý đẹp, nàng ấy xuất thân thế gia, tự nhiên nhìn thấu được mấy phần.
Nếu nghe theo lời trong cung, thì chuyện giữa đương kim thiên tử và nàng chị em dâu kia quả thực là một đoạn kim ngọc lương duyên, hiếm có trên đời, tình thâm nghĩa trọng.
Chỉ là vị bệ hạ ấy tính tình tàn khốc cương liệt, còn Lan Tâm thì mềm yếu sợ phiền, không chịu vào cung làm phi làm hậu, khiến bệ hạ đau đầu vô cùng.
Lúc đó nghe xong, Trang Ninh Uyên không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Khương công công, nhìn đến mức đối phương toát mồ hôi lạnh khắp người.
“Lan Tâm, ta cũng không vòng vo với muội nữa, không nói mấy lời quanh co vô nghĩa.” Trang Ninh Uyên nhìn nàng, “Nếu theo ý ta, muội nên vào cung.”
Lệ Lan Tâm bỗng ngẩng đầu, thất thanh:
“Đại tẩu ——”

“Lan Tâm, chính muội cũng biết, muội không tránh được. Tránh được mùng một, lẽ nào tránh nổi mười lăm?”
Lệ Lan Tâm khẽ hé môi, trong mắt trống rỗng.
“Muội nói thật với ta,” Trang Ninh Uyên nghiêng người lại gần, thần sắc nghiêm túc, “muội đối với bệ hạ… cũng không phải hoàn toàn không có tình ý, đúng không? Ta cũng là nữ nhân, muội đừng có gạt ta, ta nhìn ra được.”
Lời vừa dứt, liền thấy sắc mặt người đối diện biến đổi rõ rệt – có hoảng loạn, có giằng xé, nhưng nhiều hơn cả là bất lực cùng chán chường.
Rất lâu sau, nàng mới khẽ đáp:
“Ta đối với người kia… tình ý thế nào, thật sự rất khó nói.”
Lệ Lan Tâm cúi mắt:
“Khi đó, lúc hắn còn chưa bộc lộ thân phận, đối với ta thật sự rất tốt. Khi ấy ta… ta gần như đã có chút dựa dẫm vào hắn. Nhưng ta thật sự chưa từng nghĩ sẽ cùng hắn thế nào, ai mà chẳng sống được nếu thiếu một người, ta vốn chỉ muốn thủ tiết cả đời cho nhị gia.”
“Hắn tính khí âm tình bất định, sau này thấy ta cự tuyệt, liền dùng thủ đoạn với ta. Đại tẩu, ngươi không biết đâu… ngươi không biết lúc ta phát hiện hắn đột nhiên biến thành một con người khác, ta sợ hãi đến mức nào. Cùng một gương mặt, mà lại là hai kẻ hoàn toàn khác biệt. Nếu phải nói thật, thì lúc ấy tim ta lạnh ngắt, còn đáng sợ hơn cả gặp quỷ.”
Trang Ninh Uyên nghe mà sắc mặt cũng sa sầm, trong lòng không khỏi sinh ra oán giận đối với vị hoàng đế trong cung kia.
“Chỉ là đến bây giờ, ta cũng đã quen rồi. Hắn nổi giận hay đổi sắc mặt, ta cũng không còn sợ như trước nữa…” nàng thấp giọng nói tiếp. “Đại tẩu hỏi ta có tình ý với hắn hay không, ta chỉ có thể nói… có. Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng gương mặt ấy thôi, trong thiên hạ cũng hiếm có nữ nhân nào không động lòng.”
Nói đến đây, nàng cố ý làm giọng nhẹ đi, cười tự giễu:
“Hắn là một người rất kỳ quái. Ta nghĩ mãi cũng không hiểu rốt cuộc hắn coi trọng ta ở điểm nào. Dung mạo, gia thế, ta chẳng có thứ gì, lại còn là một quả phụ thủ tiết.”
Trang Ninh Uyên lúc này mới bật cười bất lực:
“Muội thật là… tình yêu đâu phải so sánh như vậy. Trên đời này nếu cứ đem ra so đo, thì đến bao giờ mới hết? Nếu phải so mới chọn, thì thiên hạ vốn chẳng tồn tại tình ý. Yêu là yêu, thích là thích. Có người thích hoa cỏ, có người thích kỳ thạch, có người thích biển hồ, có người thích khe suối. Tình yêu không phải là xếp hai tảng đá lên nhau xem cái nào vững hơn. Muội nghĩ như vậy là sai rồi.”
Lệ Lan Tâm cười khổ:
“Hắn cũng nói ta như vậy, nói ta nhu nhược, tự ti. Thật ra mấy ngày nay ta tự nghĩ lại, có lẽ đúng là ta có tật ấy. Nhưng đại tẩu… ta thật sự không thể không lo chuyện về sau. Người ta nói hồng nhan chóng tàn, hiện giờ trong mắt người khác ta chẳng phải đang lấy sắc hầu người sao? Nếu mai sau thật sự thất sủng, ta sợ ta…”
Trang Ninh Uyên lắc đầu:

Lệ Lan Tâm sững người.
“Lan Tâm, hiện giờ bệ hạ coi trọng muội như vậy. Nếu như muội nói, sau này hậu cung thật sự có người mới, muội nghĩ trốn ở ngoài cung thì có ích gì sao?” Sắc mặt Trang Ninh Uyên trở nên nghiêm nghị. “Muội đừng cho rằng ta nói quá lời. Ta xuất thân thế gia, bất luận quyền đấu gì, đều chú trọng bốn chữ: nhổ cỏ tận gốc.”
“Bệ hạ đối với muội đã quá đặc biệt. Việc muội nên làm là nhân lúc này, nắm chặt tất cả những gì có thể nắm trong tay. Chỉ biết trốn tránh thì căn bản không giải quyết được gì.”
Nghe đến bốn chữ kia, sắc mặt Lệ Lan Tâm đã trắng bệch.
Thấy nàng đã bị lay động, Trang Ninh Uyên tiếp lời:
“Người ta nói hoa nở phải hái ngay, đừng đợi tàn rồi chỉ còn bẻ được cành khô. Phòng xa là tốt, nhưng người không thể chỉ sống vì tương lai, càng phải sống cho hiện tại. Nếu ngay cả hiện tại còn sống không xong, thì nói gì đến mưu tính mai sau? Huống hồ chuyện tương lai, không ai đoán được. Muội ở đây lo nghĩ đủ điều, tương lai cũng chưa chắc như muội tưởng, nghĩ nhiều chỉ thêm phiền não.”
Ngừng một lát, nàng bỗng hạ giọng:
“Muội còn chưa biết đâu… mẹ chồng đã mất rồi, tam nương cũng không còn.”
Lệ Lan Tâm đột ngột mở to mắt.
Nhắc đến Hứa Bích Thanh, trên mặt Trang Ninh Uyên phủ một tầng u ám, nàng ấy thở dài thật sâu:
“Tam nương bị xử tử cách đây một tháng. Còn mẹ chồng thì ngã bệnh trên đường lưu đày từ sau Tết, lúc đó bà chỉ được chữa chạy nửa vời, gắng gượng một hơi, rốt cuộc cũng không qua nổi.”
Môi Lệ Lan Tâm run run:
“Vậy… còn tam nương bị xử tử là vì…”
Trang Ninh Uyên ngẩng đầu nhìn nàng, chậm rãi kể lại mọi chuyện.
Sau khi Hứa gia sụp đổ, Hứa Bích Thanh được Đoan Vương đón về. Về sau Đoan Vương vì muốn cho nàng ta lễ nghi trắc phi mà bị quở trách, Hứa Bích Thanh cũng bị giáng làm tỳ nữ của vương phi, theo Đoan Vương về đất phong.
Đoan Vương phi không phải người tàn nhẫn, tuy bất mãn vì Hứa Bích Thanh khiến vương phủ vướng vào án nghịch, nhưng cũng chưa từng tra tấn nàng ta. Lại thêm đất phong xa kinh thành, Đoan Vương về đó xong liền tiếp tục dương dương tự đắc, để Hứa Bích Thanh mang danh tỳ nữ, nhưng hưởng đãi ngộ như phi thiếp.
Nhưng Hứa Bích Thanh tính tình kiêu ngạo, không chịu nổi cảnh ở dưới người khác mà nghe những lời lạnh nhạt. Nhịn chưa được bao lâu, nàng ta dựa vào sự sủng ái mới mẻ, ba ngày hai bữa chống đối vương phi. Vương phi không nhịn nổi, đem chỉ dụ trong kinh ra, nghiêm khắc khiển trách, bắt nàng ta đến thôn trang làm khổ dịch một tháng.
Đoan Vương lúc ấy thiên vị, nhưng thấy vương phi ôm hai nữ nhi khóc lóc, cuối cùng đành mặc kệ chấp nhận hình phạt ấy, chỉ là càng thêm lạnh nhạt với vương phi.
Hứa Bích Thanh sao chịu nổi nỗi nhục ấy? Huống chi Đoan Vương vốn luôn chiều nàng ta, lần này lại không che chở cho mình, nàng ta càng oán hận trong lòng.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 150: Lời của đại tẩu
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...