Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 125: Kích thích tiếng lòng

Thiếu nữ quỳ dưới đất trạc mười bảy, mười tám tuổi. Váy áo màu nhạt trên người nàng ta mơ hồ ánh lên sắc nguyệt hà như lưu quang, dung mạo kiều mỹ, là nét thanh nhã dịu dàng.
Nhưng đáng chú ý nhất lại là cách ăn diện của nàng ta: khi đứng giữa một đám son phấn thuyền quyên, nàng ta không hẳn quá chói mắt; song chỉ cần tách riêng ra trước mắt, liền đủ khiến người ta bất giác nhìn thêm vài lần.
Trên búi tóc nàng ta không điểm vàng, không điểm ngọc, mà toàn là trang sức bằng ngọc trai quý giá. Minh châu óng ánh mềm mại, ánh sáng uyển chuyển như lưu giữ ẩn tình; giữa đôi mày lại có một điểm châu bạc lấp lánh, tựa tiên nga xuất trần.
Nàng ta ngẩng mặt, để người trong trung đường nhìn rõ dung nhan xong, lại cúi đầu, như thể dũng khí vừa rồi tan biến, cả người lạnh run vì sợ.
Văn An hầu phu nhân lúc này mới như tỉnh khỏi mộng, vội vàng cũng quỳ xuống, vừa nghiêm giọng quát vừa kéo nàng ta lên: “Dung nhi! Làm càn!”
Nói xong liền hướng về phía trước, cúi đầu dập đầu liên tục: “Thái tử điện hạ thứ tội! Đại nữ nhi của thần phụ quả thực không hiểu quy củ, nhưng cũng là xuất phát từ lòng hiếu thảo. Có câu ‘phụ tử chi thân, chính là thiên tính dã’, che chở người thân thì không phải là tội, huống chi nó chỉ là cầu xin thay phụ thân, mong điện hạ khai ân, xin điện hạ thứ tội!”

Tông Lẫm liếc nhìn cảnh tượng trước mắt—nữ tử đột ngột xông ra, lời lẽ nức nở—rất lâu sau, một tiếng cười lạnh tràn ra khóe môi.
Sát ý trong lồng ngực hắn gần như đặc lại thành lưỡi đao hung tợn.
Nữ nhân này…
Y phục, trang dung—tất thảy… đều là kiểu mẫu phi hắn năm xưa ưa thích nhất.
Phụ vương từng nói, mẫu phi rất yêu điển cố “Nguyệt Nga”, nên thường chuộng phong thái tiên dật tố mỹ. Ngày hắn lần đầu nhìn thấy mẫu phi, mẫu phi chính là búi tóc cài đầy trân châu, váy tựa ráng mây phất phơ, giữa mày là một điểm châu quang.
Năm đó mẫu phi hắn là mỹ nhân danh chấn kinh thành. Phụ vương cũng từng nói, khi ấy nữ tử thích trang sức trân châu không phải ít, nhưng mẫu phi lại là người chẳng ai sánh kịp; sở thích của bà, người ngoài cũng đều biết rõ.
Năm ngoái ở hành cung, Văn An hầu đã từng nhắc qua: trong nhà có một nữ nhi, dung mạo rất giống cô mẫu.
“… Hay cho các ngươi.”
Bàn tay hắn siết chặt lại, mu bàn tay gân xanh nổi rõ.
Lệ Lan Tâm đột nhiên đau nhói, khẽ cau mày.
Cơn đau truyền từ tay tới vô cùng rõ rệt, đến khi ý thức được, đồng tử nàng khẽ co lại.

Ngay sau đó, bên tai vang lên một tiếng cười lạnh quen thuộc, mang theo âm u lệ khí.
Thân thể nàng phản xạ theo bản năng, toàn thân dựng tóc gáy.
Nàng hiểu quá rõ tiếng cười ấy.
Không kịp nghĩ ngợi, nàng dùng tay còn lại vén nhẹ mũ sa, ngước mắt nhìn.
Trước mặt là một mảnh người của Văn An hầu phủ đang quỳ rạp cúi đầu, gần đó là Văn An hầu phu nhân cùng trưởng nữ đang ôm lấy nhau.
Nhưng lúc này những thứ đó đều không quan trọng.
Nàng vội quay sang nhìn người bên cạnh, quả nhiên sắc mặt Tông Lẫm đã khó coi đến cực điểm, đường nét căng cứng xanh xám, đôi mắt tràn đầy bạo nộ khiến người ta kinh hãi.
Mà những thân vệ theo hầu hắn còn phát giác sớm hơn nàng, tay đã đồng loạt đặt lên chuôi đao.
—— Rõ ràng đã chuẩn bị sẵn sàng đổ máu tại chỗ.
Lệ Lan Tâm hít sâu một hơi, tim suýt nhảy khỏi lồng ngực.
Thiếu nữ quỳ trước mặt bọn họ mới mười mấy tuổi, đang ôm chặt lấy mẫu thân, phía sau là cả nhà Văn An hầu run rẩy sợ hãi.
Nàng tuy không biết vì sao Tông Lẫm bỗng nhiên nổi giận đến thế, nhưng hôm nay là ngày hắn đến nơi ở cũ của vong mẫu để tế lễ tưởng niệm. Nếu thật sự đại khai sát giới, trước là bất kính với người đã khuất, sau là hắn còn chưa đăng cơ, lại mang thân phận Thái tử, nếu giết người giữa thanh thiên bạch nhật, truyền ra ngoài ắt mang ác danh bạo ngược, khó phục lòng người.
Hơn nữa dù Văn An hầu phủ có tội, cũng phải xét xử quang minh chính đại. Dù giết dù phạt, cũng phải đúng thời điểm, tuyệt không phải là thời điểm này.
Trong khoảnh khắc, trăm ngàn ý nghĩ xoay chuyển trong đầu.
Không để ý tới cơn đau, nàng lập tức nắm chặt lại bàn tay đang siết mình, tay kia bỗng đưa lên, giữ chặt lấy cánh tay hắn.
Cảm giác khác thường truyền tới, Tông Lẫm đột nhiên cứng người, nghiêng đầu nhìn sang.
Nàng đã vén mũ sa lên một chút từ lúc nào không hay, lúc này giữa mày nhíu chặt, gương mặt đầy lo lắng, chăm chú nhìn hắn.

Đối mắt với hắn, nàng khẽ lắc đầu, môi mấp máy không tiếng động:
“A Kính…”
Sau đó kéo tay hắn lại gần, kiễng chân ghé sát bên tai hắn.
“Tế lễ Thái phi quan trọng hơn… xử trí sau cũng không muộn.” Nàng dùng giọng nhỏ nhất thì thầm.
Trước khi tế bái nơi ở cũ của vong mẫu, sao có thể dễ dàng giết chóc.
Tông Lẫm mím chặt môi, nắm tay nàng càng siết chặt hơn.
Rất lâu sau, cuối cùng vẫn thu lại sát ý, giơ tay hạ mũ sa cho nàng.
“Đứng dậy cả đi.” Hắn lạnh giọng nói.
Mọi người Văn An hầu phủ sững sờ chốc lát rồi đồng loạt tạ ơn đứng lên.
Văn An hầu phu nhân cùng trưởng nữ dìu nhau trở về vị trí cũ, lúc lướt qua Vân Chính, ông ta lập tức ném cho thê nữ một ánh mắt đầy mừng rỡ.
Văn An hầu phu nhân ngầm hiểu, khẽ nắm tay trưởng nữ.
Vân Tĩnh Dung thần sắc nhạt nhẽo, không lộ vẻ đắc ý, chỉ là trong mắt có chút nhẹ nhõm.
Bọn họ tính toán, xem ra không uổng công.
Bất luận là ai, khi nhìn thấy gương mặt giống người thân đã mất, đều sẽ mềm lòng vài phần.
Mà bọn họ cần, chính là vài phần ấy.
Vân Chính biết hôm nay không thể tiến thêm bước nào nữa. Có được kết quả này, ông ta đã thấy thỏa mãn, dù việc bị tước một bậc quan giai khiến ông ta đau như nhỏ máu trong tim, nhưng cũng coi như “đóng một cửa, mở một cửa khác”.
Ông ta vội tiến lên tạ ơn, không dám sinh thêm tâm tư:

“Điện hạ, miếu các những năm nay đều do nội tử quản lý tu sửa, còn có mấy lão bà tử từng hầu hạ Thái phi nương nương, hiện đều đang chờ ở đó. Thần xin mời điện hạ để nội tử dẫn đường.”
Tông Lẫm lạnh nhạt liếc hắn một cái: “Chuẩn.”
Văn An hầu mừng rỡ, lập tức gọi phu nhân tiến lên.
Văn An hầu phu nhân cung kính dẫn đường.
Đợi đoàn người đi trước một đoạn, Vân Chính vừa định dẫn người theo sau, mới đi được hai bước đã bị một thân ảnh gầy gò nhưng cười không chạm mắt chặn lại.
Khương Hồ Bảo cười nhạt:
“Hầu gia dừng bước. Điện hạ đến miếu các tế bái Thái phi là đại sự trang trọng, có phu nhân ngài dẫn đường là đủ. Trong phủ nhiều người theo quá, chẳng những quấy nhiễu điện hạ thanh tịnh, lại còn không đẹp mắt.”
Vân Chính sắc mặt cứng đờ.
Khương Hồ Bảo không chờ đối phương nói gì, nhướng mày, phất phất phất trần, quay người theo đoàn.
Chỉ chốc lát, trong trung đường chỉ còn lại người của họ Vân.
Sắc mặt Vân Chính lúc xanh lúc trắng, nhíu mày đến mức có thể kẹp chết ruồi, vung tay ra sau, ra hiệu cho các chi thứ lui về viện của mình.
Sau đó ánh mắt ông ta đảo một vòng, dừng lại trên người trưởng nữ đang đứng yên lặng không kiêu không vội, lúc này mới dịu đi vài phần.
Vẫy tay: “Dung nhi.”
Vân Tĩnh Dung bước lên: “Phụ thân.”
Vân Chính nhìn đại nữ nhi đã trang điểm, giống tiểu muội năm xưa đến sáu phần, không khỏi thở phào.
Trong số các muội muội của ông, chỉ có thất muội Vân Tố Thủy là dung mạo xuất chúng nhất, năm đó bao kẻ si mê quỳ gối.
Vân Tĩnh Dung giống được vài phần đã là mỹ nhân, nhưng nói thật nếu là giống…

Lông mày ông ta khẽ giật.
Giống Thái phi nhất, dĩ nhiên vẫn là Thái tử.
Chỉ tiếc Thái tử là nam tử, dung mạo tương tự, nhưng tư thái không thể so với nữ nhi.
Vân Chính vỗ tay con gái, giọng đầy ẩn ý:
“Dung nhi à, trên đời có những chuyện là do trời định. Chỉ cần nắm chắc, chính là cơ hội phi thăng thành thần, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.”
Quý tộc tầm thường còn tam thê tứ thiếp, đế vương lại càng hậu cung ba nghìn. Hôm nay nữ nhân bên cạnh Thái tử tuy được sủng, nhưng vừa rồi trưởng nữ ôn gta vừa lộ mặt, chẳng phải đã khuấy động tâm tư Thái tử đó sao? Dù có mạo phạm, cũng chỉ bị bỏ qua nhẹ nhàng.
Có khe hở này, họ Vân có lẽ không cần bị ân oán đời trước kéo theo mà bị thanh toán trong triều mới.
Nghĩ đến đó, nụ cười càng rạng rỡ.
Vân Tĩnh Dung không quá vui mừng, chỉ nhàn nhạt gật đầu, rồi lại khôi phục vẻ lạnh lẽo, rũ mắt trầm tư.
… Nàng ta đương nhiên hiểu dã tâm và sợ hãi của cha mẹ, gia tộc bọn họ kết thù với Thái tử, nay phải dùng mọi cách để giữ lấy vinh hoa.
Nhưng nàng ta không cho rằng phục hưng gia tộc chỉ có một con đường.
Hôm nay gặp Thái tử, quả thật là thiên hạ đệ nhất nam nhân, dù bên cạnh đã có nữ nhân.
Nếu có thể gả cho người như vậy, vào cung làm phi, cũng không uổng thanh xuân, bởi gả cho nam nhân khác, mấy ai được một đời một dạ?
Chỉ là hậu cung hiểm ác, nữ nhân bên cạnh Thái tử hôm nay tuyệt không dễ đối phó. Nếu sau này Thái tử không chọn nàng ta làm phi, cũng không sao.
Ít nhất nàng biết, gương mặt này có thể khiến thiên tử tương lai rung động.
Chỉ cần có chút đặc biệt trong lòng đế vương, đã đủ cho nàng ta tìm cách vượt qua người khác.
Dù không gả cho thiên tử, cũng có thể nhờ thiên tử che chở cho gia tộc an ổn.
Vậy là đủ.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 125: Kích thích tiếng lòng
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...