Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Chương 122: Cẩn thận an bài
Lệ Lan Tâm mỗi khi tới quý thủy, thường đau bụng một thời gian dài không dứt, mồ hôi lạnh đổ ra, sắc mặt trắng bệch.
Nhưng lần này chẳng biết vì sao lại đỡ hơn rất nhiều. Chỉ là bụng dưới còn âm ỉ khó chịu, chứ không đau dữ dội nữa.
Có lẽ canh bổ của Thái Y Viện thực sự có hiệu quả. Phương thuốc và dược liệu đều quá tốt, chỉ trong thời gian ngắn, vậy mà đã trị được chứng bệnh cũ mà nàng mang nhiều năm.
Sáng sớm hôm sau, đoàn người khởi hành từ Đông Sơn trở về kinh.
Vẫn là trận thế nghi trượng như lúc tới, nhưng lần này tốc độ rõ ràng chậm hơn, không còn gấp gáp như gió mạnh lôi hành.
Nữ tử vào đợt quý thủy vốn hao tooen khí huyết. Lệ Lan Tâm tuy không đau bụng, nhưng đầu óc vẫn khó tránh khỏi mê man, tinh thần cũng không dâng lên nổi bao nhiêu…
Tông Lẫm ấn nàng tựa vào đệm sau, tháo búi tóc, rút trâm cài, rồi cởi áo ngắn khoác ngoài cùng giày vớ cho nàng, lại đắp chăn mỏng lên người.
Lệ Lan Tâm ngẩn ngơ nhìn hắn bận rộn. Nàng vốn định hỏi lại chuyện Văn An hầu phủ, nhưng lời đến bên môi, rốt cuộc vẫn nuốt xuống.
Từ hôm qua đến nay, nàng đã nói bóng nói gió hoặc hỏi thẳng không dưới ba lần, nhưng hắn hoặc im miệng không đáp, hoặc chỉ đáp một câu: “Đến lúc đó nàng sẽ biết.”
Hắn đã không chịu nói, nàng đương nhiên cũng chẳng có cách gì.
Mềm cứng nàng đều thử qua. Hắn lần này lại cái gì cũng không ăn, chỉ thẳng thừng rằng: nếu nàng muốn bị trói lên xe ngự dụng, hắn cũng có thể chiều theo.
Lệ Lan Tâm bất đắc dĩ, chỉ có thể nhượng bộ, nhưng nàng cũng tranh thủ cho mình một lớp phòng hộ cuối cùng.
Đi Văn An hầu phủ thì được, nhưng hoặc là nàng giả làm thị nữ Đông Cung, hoặc là nàng tuyệt đối không được lộ mặt. Nàng muốn đội chiếc mũ rèm dày nhất, dài nhất, và nàng cũng không muốn nói chuyện với bất kỳ người nào của Văn An hầu phủ.
Dù thế nào đi nữa, nàng không muốn quan hệ giữa nàng và hắn bị người ngoài nhìn thấy.
Nếu điều kiện ấy còn không thể đáp ứng, vậy hắn cứ trói nàng đi—trói gô mà khiêng lên xe. Tới Văn An hầu phủ, nàng lại bị trói gô mà nhảy xuống, tìm một chỗ mà nằm thẳng đơ ra, hoặc tìm cái hồ mà lao ùm vào; tóm lại nàng không còn mặt mũi gặp người.
Tông Lẫm vừa tức vừa buồn cười, nhưng rốt cuộc vẫn gật đầu đáp ứng.
…
Đoàn xe về đến kinh thành đã là giữa trưa. Khương Tứ Hải dẫn theo “đứa con” đã nản lòng đứng chờ trước cổng phủ.
Lão thái giám tinh thần vẫn không tệ, dáng vẻ lão thần tự tại. Chỉ có gã thái giám trẻ gầy đứng phía sau thì dưới mắt thâm đen, trông như mười ngày nửa tháng không ngủ, thần sắc uể oải, khí sắc sa sút.
Khương Tứ Hải dĩ nhiên biết nguyên do, nhưng cũng chẳng buồn quản.
Ông ta đã tính sẵn: mình già rồi, không muốn lăn lộn tranh chấp nữa. Vì thế lúc Khương Hồ Bảo tìm đến khóc tang kể lể chuyện “Đàm Cát” gì đó, ông ta hoàn toàn không đáp lại, chỉ thong thả thổi lớp trà mạt, bảo hắn ta đừng tranh nữa.
Một là, bọn họ đã lên tới vị trí này. Dẫu là hoạn quan, cũng hưởng vinh hoa phú quý mà phú hộ thường dân, thậm chí tiểu quan, đều khó bì kịp. Cả đời coi như đã “sống đủ vốn”, tranh giành hơn thua cũng chẳng còn bao nhiêu ý nghĩa.
Hai là, ông ta tự hỏi mình có chút nhãn lực. Người ta nói “chó không sủa mới hay cắn”, Đàm Cát yên lặng mà được chủ tử trọng dụng, bảo tên này chỉ dựa vào sự thành thật—ai tin?
Loại người ấy ngày thường không nói, trông bình thản như không gây chuyện, nhưng tám chín phần mười là hạng người phút trước còn cung cung kính kính dâng trà, phút sau đã có thể rút dây thừng, mặt không biểu tình mà siết chết người ta.
Khương Hồ Bảo tâm tư xảo quyệt, nhưng cũng chỉ là chút lanh lợi. Nếu bàn về nhẫn nại và tàn nhẫn, hắn ta vẫn còn kém xa.
Nếu thực sự có lòng dạ, hắn ta đâu đến nỗi bị Lệ phu nhân ghi vào sổ, lại còn hao tâm tổn sức giúp điện hạ mà chẳng được nửa phần hảo cảm.
Con đường gian nịnh vốn chẳng dễ đi. Giữ bổn phận, làm tốt việc của mình mới là chính đạo.
Đợi dưới nắng gắt gần nửa canh giờ, bên tai rung rung tiếng ngựa hí, rồi lại thêm một lượt nữa, rốt cuộc trông thấy vệ phủ trăm kỵ quét đường, hộ tống xe ngựa từ xa hành đoạt mà tới.
Khương Tứ Hải tiến lên một bước, cung kính quỳ xuống. Phía sau, gia nhân tôi tớ đông nghịt đồng loạt quỳ rạp.
“Nô tài cung nghênh điện hạ hồi phủ—”
…
Khương Tứ Hải không dám chậm trễ, chạy bước nhỏ hướng thư phòng mà đi, chẳng bao lâu đã lĩnh chỉ trở ra.
Khương Hồ Bảo chờ ở ngoài viện. Vừa thấy cha nuôi khom lưng đi ra khỏi cửa viện, hắn ta vội vàng chạy tới:
“Cha?”
Khương Tứ Hải bước chân không dừng, mắt cũng không liếc tên này lấy một cái, chỉ tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Khương Hồ Bảo cũng không giận, biết đây không phải chỗ để nói chuyện, liền lặng lẽ theo sát phía sau. Quả nhiên, tới chỗ khuất người, lão thái giám bỗng dừng bước, thản nhiên quay người lại, đưa vật trong tay cho hắn.
“Việc này ngươi đi làm đi. Cha ngươi già rồi, xương cốt rệu rã, chạy không nổi nữa.” Khương Tứ Hải chậm rãi nói.
Khương Hồ Bảo vội vàng hai tay nâng lấy thánh chỉ, nhưng không dám tự tiện mở ra: “Cha, đây là…?”
Khương Tứ Hải nói: “Mấy ngày nữa, điện hạ muốn đích thân dẫn Lệ phu nhân tới Văn An hầu phủ. Quân lâm thần trạch, thiên sứ đi trước, ngươi tới Văn An hầu phủ truyền dụ trước, tiện thể sắp xếp ổn thỏa mọi việc xuất phủ.”
“Làm cho đàng hoàng vào, đừng giống như ngày thường lơ đễnh, nửa điểm không nên thân.”
Thế nhưng dù đối phương đã nói đến mấy câu sau cùng, tâm trí Khương Hồ Bảo lại kẹt ngay ở câu đầu.
Mắt trợn to: “Điện hạ muốn… mang Lệ phu nhân tới Văn An hầu phủ?”
Văn An hầu phủ chính là ngoại gia của điện hạ, dù không tính đến tầng quan hệ này thì đó cũng là phủ đệ của thần tử. Nói cho cùng, Lệ phu nhân hiện tại vẫn chưa có danh phận chính thức, ngay cả trong tông thất cũng chưa hề có ghi chép thân phận.
Chuyến đi này của chủ tử, chẳng lẽ là ——
“Điện hạ đây là… muốn đưa ngài ấy ra công khai trước thiên hạ?” Khương Hồ Bảo hạ giọng thấp nhất, dè dặt hỏi.
Khương Tứ Hải chẳng buồn để ý, phất nhẹ phất trần, quất thẳng lên mặt hắn một cái.
“Ai da! Cha!”
Khương Tứ Hải lạnh lùng liếc hắn: “Làm tốt việc của ngươi, hỏi ít thôi, nói ít thôi, quan trọng nhất là — đừng có động não.”
Cái đầu không thông minh mà còn thích động đậy, ngoài việc uy h**p cái mũ đang đội trên đầu này ra thì chẳng có tác dụng gì, chi bằng đừng động.
.....
Buổi trưa hôm ấy, kinh thành hiếm hoi đổ một trận mưa. Khi mưa rơi, bụi đất bốn phía bị khuấy tung, nhưng mưa qua, ngẩng đầu lên liền thấy ráng chiều loang đỏ ngoài trời, gió nhẹ mang theo hơi lạnh thổi tới.
Cổng chính Văn An hầu phủ mở rộng. Văn An hầu Vân Chính thay quan phục mới, dẫn toàn phủ ra Ô Đầu Môn nghênh tiếp.
Hoạn quan từ phủ Thái tử tới, khí chất không khác trong cung là mấy. Vào phủ, đứng giữa chính đường, cằm hơi nhếch, khóe môi cong cười âm âm, giọng nói the thé khinh mạn.
Sau khi tuyên đọc thánh dụ — Thái tử ngày sau sẽ đích thân giá lâm — liền hời hợt cho bọn họ đứng dậy.
Vân Chính cố gắng kìm nén niềm vui trong lòng. Trời mới biết lúc này ông ta hận không thể nhảy lên ngựa phi ra ngoài kinh thành chạy ba trăm vòng rồi ngửa mặt lên trời gào lớn.
Cuối cùng… cuối cùng cũng tới rồi!
Năm đó ở hành cung, khi ấy còn là Tấn Vương, Thái tử từng nói muốn tới hầu phủ bọn họ xem lại nơi ở cũ của vong mẫu, nhưng sau đó lại chưa từng giá lâm.
Về sau kinh thành đại loạn, chư vương tranh đoạt ngôi vị, hầu phủ bọn họ nơm nớp lo sợ, mãi cho tới khi nghe tin Tấn Vương sát nhập kinh thành, được phong Đông Cung, cả nhà vừa mừng vừa lo.
Mừng là vì Thái tử đương triều trong người còn chảy dòng máu của Vân gia, lại thêm bọn họ sớm đã bày tỏ trung tâm từ lúc còn ở hành cung, sau đó cũng không lui tới với các thân vương khác.
Lo là vì bọn họ từng hứa dâng năm ngàn lượng vàng cho Tấn Vương phủ, nhưng chưa kịp đưa thì kinh thành đã biến loạn, tiền bảo mệnh cầu tiền đồ ấy rốt cuộc cũng không đưa ra được.
Mà Thái tử hiển nhiên đối với hầu phủ bọn họ có thành kiến không nhỏ. Nếu không, trong thời gian giám quốc dài như vậy, đã chẳng có nửa điểm động tĩnh dìu dắt ngoại gia; không những không nâng đỡ, thậm chí còn giáng chức một vị quan lục phẩm dòng bên của Vân gia.
Vậy mà hôm nay, thiên cơ đột ngột như gió nổi đất bằng, nói tới là tới.
Quả nhiên, phụ thân trước khi qua đời dặn dò giữ lại nguyên trạng nơi ở cũ của Thái phi nương nương, phòng khi bất trắc, là quyết định đúng đắn.
Khi đó Thuận An Đế còn chưa quá già, nhưng liên tiếp mất hai hoàng tử, một công chúa, trong triều trên dưới đều u ám. Lão Văn An hầu đã đoán được khả năng truyền ngôi cho tông thất của thân vương, mà Tấn Vương phủ ở Tây Bắc binh hùng tướng mạnh, tuyệt đối không thể xem thường.
Chỉ tiếc, giữa hai bên thù hận quá sâu, không thể không sớm chuẩn bị đường lui.
Lão Văn An hầu tuy thành tựu trên quan trường bình thường, nhưng ở khoản luồn lách mưu tính thì lại có tầm nhìn hiếm thấy.
Quả nhiên, một lời thành sấm.
“Điện hạ đã đặc biệt căn dặn, chuyến này là để thăm lại nơi ở cũ của Thái phi nương nương. Việc gì nên làm, việc gì không nên làm, Vân đại nhân hẳn không cần nhà ta nói thêm chứ?” Khương Hồ Bảo nhìn Văn An hầu trước mặt đang run nhè nhẹ, cười ngoài mặt mà không cười trong lòng.
“Phải phải, xin công công hồi bẩm điện hạ, điện hạ đích thân tới, là đại hạnh của toàn phủ chúng ta, hạ quan vô cùng cảm kích.” Vân Chính vội vàng đáp.
…
Qua lại vài vòng xã giao, Khương Hồ Bảo từ chối túi hậu lễ Văn An hầu nhét tới, xoay người lên xe ngựa rời đi. Vân gia mọi người cung kính tiễn đoàn xa giá mang phù hiệu phủ Thái tử khuất dần.
Ô Đầu Môn lại khôi phục yên tĩnh, nhưng gương mặt Văn An hầu đứng đầu hàng đã đỏ bừng lên vì hưng phấn.
Văn An hầu phu nhân hiểu rõ tâm tư phu quân, trên mặt cũng mang vẻ vui mừng, bước tới sát bên: “Lão gia, ngày sau chúng ta…”
Vân Chính đột nhiên quay người lại, nắm chặt tay bà, nói gấp: “Phu nhân, nàng mau đi sắp xếp, kiểm tra kỹ lại miếu các một lần. Trong phủ còn mấy bà tử từng hầu hạ Thái phi năm xưa, cũng đích thân dẫn họ đi cùng đi.”
“Còn nữa, ngày sau trong phủ, những kẻ từng có chút tư thù với Thái phi đều không được tiếp giá. Lát nữa ta sẽ nói rõ cho nàng biết là những ai. Nhưng quan trọng nhất vẫn là đám trẻ.”
Sắc mặt Văn An hầu phu nhân nghiêm lại.
Vân Chính kéo bà đi thêm mấy bước, hạ thấp giọng: “Nữ nhi trong nhà đều phải ăn diện cho tử tế, đặc biệt là Dung nhi! Nhưng tuyệt đối không được quá lộ liễu, Thái tử tâm tư khó dò, cố tình quá là bị nhìn ra ngay, đến lúc đó chỉ sợ phản tác dụng.”
“Còn nữa, nam nhi trong nhà cũng phải gõ đầu một phen. Đây là cơ hội ngàn năm có một, nếu ai có thể lộ mặt trước điện hạ, thì còn mạnh hơn bất cứ thứ gì! Nhớ kỹ chưa?”
“Yên tâm, thiếp đi làm ngay.”
Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Story
Chương 122: Cẩn thận an bài
10.0/10 từ 32 lượt.
