Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát

Chương 110

Lệ Lan Tâm vừa tức vừa bất lực, thở dài một hơi. Nếu hắn muốn nghe, nàng liền nói. Dù sao… Hứa gia cũng đã không còn nữa.
Nàng chậm rãi nói: “… Vốn dĩ ta không có cơ hội đi hành cung. Chỉ là lần đó, trùng hợp đúng lúc sinh thần của đại ca Hứa Trạm Minh đã mất, mẹ chồng muốn về tổ địa tế mộ, làm pháp sự cho đại ca và… Hứa Du, cầu siêu độ cho bọn họ.”
“Pháp sự cần người thân của vong linh tự tay tụng kinh đốt vàng mã, mẹ chồng buộc phải mang theo ta. Dự tính trước là theo đội ngũ tới hành cung, sau đó mới đi tộc địa.”
Mắt Tông Lẫm không chớp, nhìn chằm chằm nàng: “Sau đó thì sao?”
Lệ Lan Tâm hạ giọng: “Sau đó… ta theo Hứa gia đến hành cung, dùng một bữa cơm. Sau bữa ăn có chút thời gian rảnh, ta dẫn Lê Miên và Tỉnh Nhi đi dạo quanh hành cung, đi qua một ao sen mùa hạ đang nở rộ, ao rất đẹp, rồi tiến vào lâm viên.”
Khi hồi tưởng, giọng nàng càng lúc càng chậm, càng nói càng sợ hãi: “Vào lâm viên, Tỉnh Nhi đột nhiên nói đau bụng. Không còn cách nào khác, ta chỉ đành bảo Lê Miên đưa con bé đi giải quyết. Trong vườn còn có các quý nữ công tử khác đang du ngoạn, ta không tiện đi lung tung, nên hẹn nhau gặp lại ở một tiểu đình hẻo lánh.”

“Ở trong đình đó…”
Thân thể nàng bỗng run lên.
Hơi thở đột ngột rối loạn, môi mím chặt, không nói tiếp được.
Gương mặt nàng bị một bàn tay to nổi gân xanh phủ trùm lấy, dễ dàng nâng lên.
Đôi mắt mờ sương hoảng loạn đối diện ánh nhìn u ám sâu thẳm của hắn.
“Trong đình đó, nàng đã đợi rất lâu,” Giọng hắn trầm thấp, không khàn, tiếp nối lời nàng không thể nói tiếp: “Đợi mãi vẫn không thấy hai nha hoàn quay lại.”
“Nàng bắt đầu không chịu nổi, ngồi dựa lan can trong đình, ném đá, hái cánh hoa để giết thời gian, giải sầu…”
Lông mi nàng run dữ dội, hơi thở rối loạn, ngực phập phồng, chỉ có thể nắm chặt ống tay áo hắn.
Giọng hắn vẫn tiếp tục, càng chậm, càng trầm, áp sát lấy nàng: “Nhưng rất nhanh, những thứ đó cũng không còn tác dụng. Nàngđợi quá lâu, lại không chịu được nóng. Thời tiết đầu hạ vẫn khiến người khó chịu. Nàng bắt đầu nóng lên, đổ mồ hôi, nên lấy khăn sa ra lau mặt.”

Hơi thở phả sát tai nàng: “Chiếc khăn ấy bằng lụa trắng. Nàng cầm nó, lau thái dương trước, rồi đến gò má, cằm, sau đó là cổ. Nàng càng lúc càng nóng, nhưng những chỗ khác lại không lau được. Nàng không còn cách nào, khi buông khăn xuống thì bỗng nhiên… quay đầu lại.”
“Đủ rồi!” Nàng đột ngột hét lên, nhắm chặt mắt: “Đừng nói nữa…”
Nhưng nàng không ngăn được hắn. Giọng nói bên tai trở nên méo mó, u ám. 
“Nàng quay đầu lại, vốn định xem vì sao hai nha hoàn còn chưa đến. Nhưng nàng lại nhìn thấy một năm tử xa lạ. Khi thấy hắn, nàng kinh hãi làm rơi khăn trong tay. Mắt nàng không tốt, nàng nhìn không rõ, càng không dám nhìn mặt đối phương. Nàng hoảng loạn cực độ, cúi đầu nhặt khăn, vội vã chạy khỏi đình…”
Nàng lắc đầu, cắn chặt môi: “Đừng nói nữa… đừng nói nữa…
“Nàng  cứ thế đi thẳng tới trước mặt nam nhân kia, vẫn không dám ngẩng đầu, nhưng lại nhận ra y phục trên người hắn. Nàng biết, hắn là một vị vương gia trong tông thất, cho nên liền gọi hắn là điện hạ.”
Đột nhiên hắn bật cười khẽ, nửa như cười nửa như không. 
“Nàng nói với hắn: Điện hạ, thứ tội.”
Dứt lời, hắn chợt kéo nàng khóa chặt vào trong lòng.
Lệ Lan Tâm hô hấp đột ngột nghẹn lại, môi khẽ hé, hít thở gấp gáp.
Tông Lẫm dán sát bên tai nàng, nghiến răng nói nhỏ: “Đây là câu đầu tiên nàng nói với ta.”
Lệ Lan Tâm mở to mắt, hàng mi như buông như rũ, vừa như thở dài, lại vừa như hoảng hốt:
 “Người ngày ấy… quả nhiên là ngươi.”
Cái tiểu đình kia, chính là nơi nghiệt duyên của bọn họ bắt đầu.
Thân thể nàng lại bị bàn tay to nắm lấy, đỡ nàng ngồi thẳng lên. Nàng rất muốn quay mặt đi, không nhìn người này nữa, nhưng đối phươngkhông cho nàng cơ hội ấy, hai tay nâng mặt nàng lên.

“Đương nhiên là ta.” Hắn nhìn thẳng vào nàng, hồi lâu sau mới khẽ nói: “Tỷ tỷ, chính là ở nơi đó, ta lần đầu tiên nhìn thấy nàng.”
Hắn lại siết chặt vòng tay, môi áp bên tai nàng: “Ta đối với nàng, chính là vừa gặp đã thương.”
Một câu này nhẹ đến mức gần như ảo giác.
Nhưng Lệ Lan Tâm nghe rất rõ. Từng chữ từng chữ, rõ ràng vô cùng.
Cũng chính vì nghe rõ, nàng mới càng thêm lạnh lòng, đến cả sức phản bác cũng không có. Trong sự lạnh lẽo và bình tĩnh ấy, thậm chí còn dâng lên một ý muốn cười, gần như điên dại.
Vừa gặp đã thương.
Chỉ e chính là  thấy sắc sinh lòng tham có lẽ còn thích hợp hơn.
Nghĩ đến thấy sắc nổi lòng tham, nàng không khỏi tự hỏi, rốt cuộc hắn có sở thích gì.
Mỹ nhân kiểu gì mà hắn không có được, lại cứ cố chấp dây dưa với một quả phụ hơn hắn đến năm tuổi như nàng.
Đường đường là trữ quân, lại yêu thích phụ nhân đã có chồng.
Não hắn, e rằng còn có vấn đề nặng hơn cả Tô Triển Văn.
Nàng còn đang miên man suy nghĩ, người ôm nàng lại không nhận được đáp lại, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Dường như biết nàng đang nghĩ gì, hắn vẫn ôm nàng, nhưng nét lạnh trên mặt đã lộ rõ: “Tỷ tỷ, nàng không tin sao?”
Lệ Lan Tâm bừng tỉnh, con ngươi hơi co lại: “… Ta tin.”
Vòng tay ôm nàng dần nới lỏng, hắn lại để nàng ngồi thẳng dậy, bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt hắn ở khoảng cách gần luôn sắc bén và sâu thẳm đến mức khiến người khác không chỗ ẩn náu. Khi Lệ Lan Tâm đối diện với ánh mắt ấy, chỉ cảm thấy như mình đã bị hắn nhìn thấu.
Nhưng nàng không còn sợ nữa. Giờ phút này, giận dữ hay được nuông chiều, với nàng đều chẳng còn ý nghĩa gì.
“Nếu ngươi không tin, còn hỏi ta làm gì?” Nàng trừng mắt nhìn hắn: “Ta nói tin, thì chính là tin.”
Tông Lẫm chăm chú quan sát thần sắc nàng, dường như muốn nhìn ra điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không ép hỏi tiếp.
Chỉ là lệ khí giữa mày dâng lên, hắn cau mày thật sâu.
Lệ Lan Tâm mím chặt môi, ép mình vững vàng đối diện với hắn, ánh mắt trong veo, nửa phần nhún nhường cũng không có.
Không bao lâu sau, chính hắn là người lui bước trước, đổi sang đề tài khác, bật cười: “Tỷ tỷ, đợi đến hành cung, chúng ta sẽ đi đến bãi săn.”
Lệ Lan Tâm dưới ống tay áo siết chặt nắm tay, rũ mắt, thản nhiên hỏi: “Bãi săn… ở đâu?”
Trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, hai người lập tức lướt qua chuyện vấp váp vừa rồi.
Tông Lẫm nói: “Chính là chỗ lần trước tổ chức du săn đại bỉ. Khi đó nàng không đến, đúng không?”
Hôm diễn ra du săn đại bỉ, hắn cố ý vòng sang khu doanh trướng của phủ tướng quân nhìn một cái, phát hiện trong cả một tòa doanh trướng của nữ quyến, người bước ra lại không phải nàng.
Lệ Lan Tâm gật đầu: “Ta đã nói rồi, lúc đó phải đi tộc địa làm pháp sự. Ta cùng đại tẩu, mẹ chồng, xem xong trận mã cầu của cô em chồng xong thì lên đường đi tộc trang.”
Nói đến đây, nàng chợt dừng lại.
“Lúc đó… ở sân mã cầu, ngươi có phải cũng ở đó không?” Nàng do dự một chút, cuối cùng vẫn hỏi.
Nàng tuy đã đoán được hắn là một trong ba vị thân vương hôm ấy, nhưng trước giờ chưa từng được xác nhận.

“Vậy ngươi có phải… lúc đi ngang qua chỗ ngồi của Hứa gia—”
“Lúc đi ngang qua chỗ Hứa gia, ta đang nhìn ngươi.” Hắn thừa nhận thẳng thừng, không chút xấu hổ.
Lệ Lan Tâm lập tức nhắm mắt lại.
Tông Lẫm thấy nàng lộ vẻ bất đắc dĩ như vậy thì bật cười, tiếp tục hỏi: “Tỷ tỷ, vì sao nàng lại không biết cưỡi ngựa?”
Hứa gia là tướng môn, cưỡi ngựa bắn cung, võ nghệ binh pháp, ngay cả con gái út trong nhà cũng phải học. Sao nàng lại không biết?
Nhắc đến chuyện này, Lệ Lan Tâm ngược lại bình tĩnh hơn trước nhiều, thấp giọng nói:
“Hồi nhỏ ta sống ở vùng sơn thôn hẻo lánh, chỉ có nhà giàu mới nuôi nổi ngựa. Trong thôn nếu có khá giả hơn thì cũng chỉ nuôi lừa, nuôi trâu, không ai nuôi ngựa cả. Nhà ta chỉ là tá điền bình thường, nhà ở còn phải chen chúc, thịt cũng không có để ăn, trong nhà chỉ có một con trâu già cày ruộng. Ngồi xe ngựa còn không thể, lấy đâu ra bạc mà học cưỡi ngựa.”
“Còn lúc ở Hứa gia…” Nàng dừng một chút rồi tiếp lời.
“Hứa Du thân thể không tốt, ta phải chăm sóc y, y lại không rời được người. Ta thật sự không có thời gian đi học. Sau khi rời khỏi tướng quân phủ, chỉ cần tự lo cho bản thân là đủ, nuôi ngựa thì không kham nổi, trong nhà cũng chẳng có chỗ để dựng chuồng.”
Âm cuối vừa dứt, vai nàng đột nhiên bị nắm chặt.
Nàng giật mình ngẩng đầu, liền thấy trên mặt hắn hiện ra một loại thần sắc đã rất lâu rồi nàng không gặp.
Lo lắng, không vui… 
Hay nói đúng hơn là—
Đau lòng?
Lệ Lan Tâm sững sờ, ngơ ngác nhìn hắn.
Tông Lẫm sắc mặt trầm như nước, không nói lời nào, chỉ cúi đầu, khẽ hôn lên giữa trán nàng.


Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Truyện Quả Phụ - Tuế Tuế Trường Cát Story Chương 110
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...