Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 89
Chương 89
[Mảnh ký ức đã được sử dụng hết, phần thưởng nhiệm vụ được mở khóa… Phát thưởng thành công.]
Lý Nhược Thủy chẳng còn tâm trạng đâu mà quan tâm đến những phần thưởng đó nữa, cô thoáng ngẩn ngơ nhìn quanh những rặng trúc xanh mướt. Trong rừng trúc có một căn nhà gỗ be bé khá tàn tạ, cô nhận ra nơi này, đây chính là nơi Lộ Chi Dao và sư phụ của y ở.
Cánh cửa căn nhà đóng chặt, trông như chẳng có ai ở nhà. Ngay không xa căn nhà có tiếng động vang lên, có người đang di chuyển. Lý Nhược Thủy hơi do dự nhưng rồi vẫn tiến lại gần. Dù sao thì cô cũng không gặp nguy hiểm gì, chi bằng cứ đi xem thử.
Ngày hè oi ả, những chú ve ẩn náu trong rừng trúc cất tiêng kêu râm ran, vừa như than khóc, lại vừa như reo vui. Lý Nhược Thủy thấy hơi kỳ lạ, cô vừa đi vừa quan sát xung quanh, rồi ánh mắt rơi vào giữa rừng trúc.
Ở đó có một hố vuông, hơi sâu, cạnh hố có hai người, một đứng một ngồi. Người đầu tiên lọt vào tầm mắt cô là Lộ Chi Dao đang đứng đó, bây giờ y đã là một thiếu niên. Y cào gần tới mũi Lý Nhược Thủy, thân hình gầy gò, tóc vẫn ngang vai, đeo hoa tai lông đỏ, búi tóc thành búi tròn. Trang phục của y không khác nhiều so với lúc nhỏ, nhưng thần thái lại hoàn toàn khác.
Nếu y của thời thơ ấu khi đau sẽ nhăn mày, không vui vẽ mím môi im lặng, thì y của bây giờ đã học cách che giấu cảm xúc. Dẫu ở trong tình cảnh này thì Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười, hàng mày đôi mắt vẫn vương nét dịu dàng. Lộ Chi Dao của hiện tại chỉ còn giống thời nhỏ ở cách ăn mặc, còn so với Lộ Chi Dao trưởng thành thì hầu như không khác nhiều.
Lý Nhược Thủy nhìn bộ đồ dính đầy máu đỏ thẫm của y, rồi nhìn thanh kiếm mỏng bên cạnh, cuối cùng thở dài. Thanh kiếm cắm sâu xuống bùn, máu chảy loang làm mặt bùn chuyển sang màu nâu đỏ. Mà sư phụ của y thì dưới gốc trúc, sắc mặt trắng bệch, thần thái bình thản chẳng còn vẻ u uất như trước. Đuôi mắt bà ấy hơi xếch lên, mũi cao thẳng, dung nhan rực rỡ. Dù đã thành ra như thế, song nét sắc sảo trời sinh ấy vẫn chẳng hề phai nhạt.
Lý Nhược Thủy nhớ lại lời mô tả của người kể chuyện.
… Cô gái áo đỏ mang đại đao, cộng thêm cán thì cũng cao bằng vai. Khi nàng đặt xuống, bụi trên sàn đấu bay tứ tung mù mịt.
Một nữ tử vừa sắc bén vừa xinh đẹp rực rỡ, thật chẳng ngờ sẽ đi đến bước này.
Sư phụ Lộ Chi Dao đưa hai tay ra nhìn kỹ. Đôi tay ấy chằng chịt vết sẹo nhỏ, yếu ớt run rẩy chẳng thể kiểm soát. Nhớ xưa kia bà ấy có thể dùng một thanh đại đao xưng hùng xưng bá, dùng tơ rối điều khiển người khác, vậy mà giờ đây cầm đũa thôi cũng khó, đi lại cũng chật vật, thật là nực cười.
Sau khi bị Hà Ôn Mặc hãm hại, bà căm phẫn cùng cực, nóng lòng muốn vặn rời đầu gã. Nhưng bà vẫn chẳng thể buông bỏ được những rối bời tình cảm, vẫn muốn khiến gã hối hận.
Ánh mắt bà dừng trên hai chiếu lông đỏ đang đung đưa theo gió dưới tai Lộ Chi Dao. Ngày trước lúc nghe nói gã định bắt con gà này nấu canh bồi bổ cho Từ Tư thì bà còn ghen thật, mà giờ nghĩ lại chỉ thấy buồn cười.
Theo thời gian trôi đi, bà nhận ra bản thân chẳng còn cầm nổi kiếm, bước mãi chẳng thể đi, và bà cũng không còn là “Lộ Chi Dao” oai phong dũng mãnh thuở ấy nữa. Tình yêu đó đã bị uất hận thay thế, điều duy nhất bà nghĩ tới chỉ có báo thù. Bọn họ sỉ nhục bà, thì bà sẽ đòi lại gấp mười lần.
Giờ đây đại hận đã trả, bà cũng không cho phép mình sống tạm bợ trong thân xác này, sống thế đối với bà là nhục nhã.
Vậy nên, bà uống thuốc độc. Bà định rời đi, để lại đệ tử xui xẻo mười hai tuổi của mình. Gặp phải bà, có lẽ là điều đen đủi nhất đời y.
Bà im lặng một hồi rồi bỗng nhiên ho rũ rượi. Lộ Chi Dao đứng bên không động đậy, mà bà cũng chỉ lặng lẽ ho một mình. Tiếng ho kéo dài mãi không dứt, lồng ngực cùng lúc rung lên, giọng nói cũng khàn đi.
Gió thoảng qua rừng trúc, đưa theo hương trúc nhạt, xua đi mùi máu tanh trong không khí, cuốn rơi những giọt máu sắp nhỏ xuống từ vạt áo y.
Sư phụ y cuối cùng cũng ngưng ho. Bà ấy th* d*c chốc lát, lau vệt máu trên khóe môi rồi mới ngước mắt nhìn y, giọng khàn đặc.
“Con tên là gì nhỉ?”
Lộ Chi Dao nghĩ một hồi sau đó mới đáp: “Hình như gọi là A Sở.”
“Sao nghe như con gái vậy, nhưng đúng là xinh thật.”
Sư phụ y thở đều lại rồi đưa mắt nhìn lên cao. Lá trúc xanh đung đưa giữa nền trời lam thẳm, thoảng chút vàng non đầy sức sống.
“Không muốn nhớ lại à? Có vẻ con chẳng thích cái tên ấy cho lắm. Thôi thì dùng tên của ta đi. Trước ta từng tính rồi, tên này lành lắm.”
Bà ấy cúi đầu khẽ cười nhạo, trong đôi mắt tuyệt đẹp ấy ánh lên vẻ chế giễu, sau đó lại rời xuống nhìn y.
“Thầy bói nói cái tên này của ta là đại quý, có thể gặp được người tri kỷ, cũng gặp được quý nhân. Nhưng đến cuối cùng, ta lại chẳng gặp được ai cả. Thôi, ta tặng con cái tên này coi như duyên phận thầy trò. Về sau con hãy dùng tên Lộ Chi Dao của ta đi.”
“Vâng.”
Lộ Chi Dao không phản đối, mỉm cười đáp ứng lời đề nghị của sư phụ.
Sư phụ y tiện tay nhặt một chiếc lá trúc rơi, nửa xanh nửa vàng. Đó chính là chiếc lá trúc bà đã ném vào cái hố bên cạnh.
“Đời ta, nửa đời trước phóng khoáng tựa gió, chẳng coi ai ra gì. Ta biết mình tính bướng bỉnh, ham kiểm soát, thường hay chuốc thất bại, ai dè lần này lại sa vào tay kẻ hèn hạ đó. Bị gã lừa mất bí kíp, bị nhốt trong sơn trang, bị chặt gân tay chân trở thành phế nhân. Hôm nay cuối cùng đã trả được đại hận, giết cả nhà gã!
“Con hãy nhớ kỹ, tình yêu sẽ chỉ khiến con yếu đuối, bị che mờ mắt, là thứ vô dụng nhất trên đời.”
“Con biết, từ khi còn rất nhỏ đã biết rồi.”
Sư phụ y nở nụ cười sau đó lắc đầu, bà ấy ho một hồi rồi mới bắt đầu hồi tưởng quá khứ.
“Ta rèn luyện con như thanh kiếm của mình. Ta biết rõ con tâm tính quái lạ, thiếu tình cảm, chẳng dễ gần gũi. Một kẻ như thế vốn chẳng thể nuôi cho thuần, ta cũng chưa từng nghĩ con sẽ biết yêu nên chẳng bận lòng. Ngày trước nhặt được con, con đồng ý giúp ta báo thù. Rõ ràng con sớm đã có thể rời bỏ ta, vậy mà vẫn không đi, chịu đựng tính khí xấu của ta đến giờ chỉ vì giữ lời hứa.”
“Con người thật vừa buồn cười lại vừa kỳ lạ. Rõ ràng là người lạnh lùng, vậy mà lại kẻ giữ lời hiếm thấy; mà có người nhìn thì công bằng chính trực, nhưng lại làm ra đủ chuyện.”
Bà ấy rút một tấm thẻ gỗ từ trong ngực ra rồi run rẩy ném đi. Góc độ ném rất thấp nhưng Lộ Chi Dao vẫn cúi người đón được.
“Tấm thẻ này cho con, sau khi ta chết, con hãy cầm nó đi nhận lệnh treo thưởng đi. Không cần con phải vất vả, cứ nhận cấp cao nhất. Mức đó tiền nhiều không sợ chết đói, ta ngày xưa cũng sống nhờ cách đó. Nhưng con cũng không cần nói con tên Lộ Chi Dao, ta cũng có chút danh tiếng, coi chừng người khác quấy rầy.”
Bà ấy như đang giao lại việc hậu sự, bỗng thu đi vẻ sắc bén, hàng mày đôi mắt rực rỡ tuyệt đẹp, bắt đầu lải nhải.
“Con là người mù, không hiểu sự đời, dễ bị lừa tiền bạc. Thế thì cứ gửi vào cửa hiệu tín dụng tư nhân đi, chỗ đó không lừa con đâu. Có tiền là có tất cả, tiền nhiều thì mù hay không mù cũng chẳng khác gì nhau, con người ai mà chẳng ham tiền, có chút tiền là sống tốt được. Dĩ nhiên nếu lỡ may con thực sự dính vào tình ái, vậy hãy nhớ kỹ, đừng giao hết tiền của mình, bị lừa rồi thì con chẳng còn gì đâu. Nhưng con cũng đừng tưởng ta là người tốt. Đánh đập con bao năm nhưng ta không hề hối hận, con cứ căm ta đi, ta không cần ai yêu thương.”
Ánh nắng bị lá trúc rung lay phân tán, những đốm sáng loang lổ rọi xuống cũng dao động chẳng ngừng chẳng nghỉ, rơi cả vào mắt Lộ Chi Dao.
Bà ấy nhìn lên bầu trời, khóe miệng trào máu, ánh mắt dần trống rỗng. Bà ấy thấy mình ngựa phi ngang dọc giang hồ, một kiếm tung hoành mở trời đất. Thuở đó bà kiêu căng, bá đạo, không gần gũi người khác, nhưng cũng tự do, tùy ý, không ưu phiền, có người ghét bà nhưng cũng chẳng làm gì được.
“Muốn múa kiếm thêm lần nữa quá.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Bà ấy khẽ lẩm bẩm, bóng tre trong mắt bà chậm rãi ngừng lay, tiếng lá tre xào xạc vang vọng rồi tan biến vào khoảng không.
Bầu trời từ xanh biếc hóa thành xám, rồi tối đen, thế giới chìm vào cái tĩnh mịch vô biên.
Bà ấy nhắm mắt lại, bàn tay phải khẽ nắm hờ và cuối cùng buông xuống bên người, ép lên mấy chiếc lá trúc, phát ra âm thanh rất khẽ.
*
Gió trong rừng trúc vẫn thổi, lá trúc vẫn xào xạc. Lộ Chi Dao đứng đó lặng thinh không nói gì. Y nở nụ cười, hàng mày đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng. Rồi y ngồi xuống, tay chống lên thanh kiếm bên cạnh, lại ngẩng đầu “nhìn” lên bầu trời.
Lộ Chi Dao đứng dậy, lần mò kéo lấy cánh tay của sư phụ rồi đỡ bà lên.
Y cao đến tai sư phụ, tạm đỡ được bà ấy đứng vững, nhưng lúc dò đường thì hơi khó khăn.
“Cẩn thận!” Lý Nhược Thủy ở bên cạnh lo lắng kêu lên, theo bản năng đưa tay kéo áo Lộ Chi Dao, song cuối cùng lại chỉ xuyên qua người y.
Lộ Chi Dao chẳng nhìn thấy đường bước vào hố vuông kia cùng sư phụ. Y khẽ cười, đặt bà nằm yên, rồi rút tấm thẻ gỗ từ bên hông ra đặt lên người bà.
“Đa tạ người đã dạy con cách mưu sinh, nhưng đây là vật của người, đừng trao cho con. Con sẽ tự có được tấm thẻ của riêng mình… Cứ để nó ở lại bên người đi.”
Giọng y còn hơi non nớt. Chàng thiếu niên đang trong độ tuổi trưởng thành sắp bắt đầu vỡ giọng, nên lúc này âm điệu của y nghe mềm mại khó tả.
Lộ Chi Dao quay người lần mò đến mép hố, leo lên đống đất, rồi chậm rãi quay lại tìm vị trí của thanh kiếm mình.
Từ nay, chẳng còn ai nói cho y biết nơi nào có gì nữa, mọi thứ đều phải dựa vào chính bản thân.
Lần mò rất lâu mới tìm được vị trí, y rút kiếm ra rồi bước đến bên hố, chậm rãi đẩy đất xuống. Lý Nhược Thủy nhìn bóng lưng y mà lòng quặn thắt. Lộ Chi Dao khi trưởng thành dẫu không nhìn thấy nhưng cũng sẽ không dò dẫm lâu đến thế này, rốt cuộc y đã phải trải qua bao khổ luyện mới trở thành người như bây giờ.
Bùn đất dàn dần được đẩy xuống, Lộ Chi Dao vẫn chẳng hề sốt ruột. Cảm xúc trong lòng Lộ Chi Dao lúc ấy thật phức tạp, chẳng còn sự tự do khi rời khỏi Bạch phủ ngày nào, song cũng không bi thương đến tột cùng như khi mất đi người thân còn lại.
Ít nhất thì y không muốn khóc, mà cũng chẳng khóc nổi.
Y không hiểu vì sao sư phụ lại nói mình đừng áy náy, vốn dĩ chuyện này chẳng có gì đáng để thấy hổ thẹn cả. Đau, nghĩa là yêu. Dù y không biết vì sao bà lại thích mình đến vậy, nhưng thôi cứ tạm nhẫn nhịn vậy đi.
Mỗi khi ở bên bà, Lộ Chi Dao luôn vô thức nghĩ đến Bạch Khinh Khinh. Cũng là người bị tình cảm ràng buộc, nhưng cách hai người thể hiện lại hoàn toàn khác nhau. Phát hiện ấy khiến y tò mò, mà cũng thấy thú vị, thì ra tình ái lại có nhiều dáng vẻ đến thế. Chỉ là, rốt cuộc tình ái là gì, họ đều chưa từng nói với y, mà y cũng chẳng muốn đoán, chẳng muốn trải qua.
Đời người ngắn ngủi, hà tất phải khổ sở vì những chuyện vĩnh viễn chẳng thể xảy ra với mình.
Từng thớ đất vàng dần phủ kín dung nhan xinh đẹp của người phụ nữ ấy, cuộc đời bà dừng lại tại đây.
Ánh dương dần xế tà, chiếc hố kia cũng đã được lấp xong. Lộ Chi Dao lau giọt mồ hôi trên chóp mũi rồi ngồi xuống bên cạnh nghỉ ngơi. Như chợt nhớ ra điều gì, y lần tay sang bên, chạm phải một thân trúc to. Rồi y đứng dậy vung kiếm chém xuống. Tiếng “cộp cộp” vang lên, lá trúc rung lắc không ngừng. Chẳng bao lâu sau thân trúc không chịu nổi nữa, kêu “rắc” một tiếng rồi đổ xuống.
“Không biết viết chữ thì dùng cái này thay cho chữ vậy.”
Lộ Chi Dao đứng thẳng dậy, tháo dải buộc tóc trên đầu và buộc nó lên “bia mộ”.
Ráng chiều dần hiện ra, trải dài thành một mảng phía chân trời, nhuộm màu cả rừng trúc. Lộ Chi Dao khoác chéo chiếc túi vải bố nho nhỏ, mang theo kiếm rồi tùy tiện chọn một hướng. Y cứ thế rời đi chẳng ngoái đầu lại.
*
Lý Nhược Thủy đi theo sau, nhìn bóng lưng chàng thiếu niên chỉ cao tới tầm mũi mình thì cô bỗng cảm khái. Nhớ lần trước gặp y lúc nhỏ, y mới chỉ cao đến ngang thắt lưng cô.
Đi được nửa đường, Lộ Chi Dao tiện tay nhặt một cành trúc làm gậy dò đường, vừa đi vừa gõ “cộp cộp” trên mặt đất. Đi được một đoạn, y bỗng dừng lại. Lý Nhược Thủy theo bản năng lùi mấy bước, tưởng y phát hiện ra mình. Nhưng y chỉ ném cây trúc trong tay đi rồi ngồi xuống, sau đó sờ theo hướng đầu gậy chỉ và tiếp tục đi về phía trước.
Lý Nhược Thủy: “…”
Tùy hứng quá nhỉ? Y không định vào thành hả?
“Hệ thống này, có thể chỉ cho y một hướng để đi nhận nhiệm vụ treo thưởng không? Ta sợ y cứ loanh quanh ở đây mất thôi.”
[Ký chủ, nhắc nhở thân thiện: Cô vẫn còn hai hộp quà bí ẩn và một món quà chỉ định có thể sử dụng.]
…
“Ta quan sát thêm chút nữa đã.”
Đây là rừng trúc, y quen đường quen nẻo, nhưng cách đi của y lại khiến cô thấy có gì đó lạ lạ.
Chỉ có kẻ lạc hướng mới đi như thế.
Lộ Chi Dao cứ đi mãi đi mãi tới khi trời tối hẳn, chỉ còn ánh trăng giúp y nhận ra phương hướng. Lý Nhược Thủy chẳng va phải vật gì trong “giấc chiêm bao” này nên đi lại khá dễ, nhưng để nhìn rõ thì vẫn cần dùng mắt. Trúc mọc dày đặc, che khuất phần lớn ánh trăng khiến cô nhìn gì cũng khó. Cô chỉ cúi đầu nhìn đường thoáng chốc, vậy mà lúc ngẩng lên thì bóng dáng thiếu niên trước mặt đã biến mất.
Lý Nhược Thủy: ???
Lộ Chi Dao thời niên thiếu đâu rồi?
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 89
10.0/10 từ 22 lượt.
