Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 90
Chương 90
Bóng cây chồng chất quanh quanh, đêm như mực sẫm chẳng thành trời sao.
Chẳng thấy bóng dáng của Lộ Chi Dao đâu nữa, Lý Nhược Thủy liền vội vàng chạy tới. Rồi xuyên qua bao nhành trúc đen xen rối rắm, cô thấy y lăn xuống dốc. Đúng lúc ấy ánh trăng rọi chiếu xuống nơi đó, mái tóc đen hơi tán loạn của thiếu niên buông xõa trên vai, toàn thân y dính đầy lá trúc, song lại vẫn ung dung đứng dậy.
… Quả nhiên là từ nhỏ đã được cây cỏ ưu ái.
Giờ y không có gậy dò đường, lại còn hơi lơ đãng, giẫm hụt bước cũng là điều tất yếu.
Lộ Chi Dao tiếp tục chọn bừa một hướng rồi đi tiếp. Song vừa mới đi được hai bước thì y đã dừng lại, bởi trước mặt là một con dốc khá cao.
Lý Nhược Thủy: …
Lộ Chi Dao đúng là đã sống ở đây khá lâu và quen đường quen nẻo, nhưng con đường y quen thuộc vốn là lối dẫn vào thành. Nhìn bộ dạng hiện tại của y, rõ ràng sáng nay ở trong thành vừa làm chuyện lớn nên giờ chắc không thể quay lại đó được. Vậy thì phán đoán ban đầu của cô đã sai, Lộ Chi Dao thật sự không biết đường, y chỉ đang đi bừa thôi.
“Ta muốn dùng một hộp quà bí mật để đổi lấy cái còi giúp y nghe được.”
Lần trước có thể dùng hộp quà bí mật để nhẹ nhàng ôm y, vậy lần này chắc chắn cũng có thể.
“Cần rút quà. Ký chủ có muốn rút ngay bây giờ không?”
Lý Nhược Thủy nhìn thiếu niên đang liên tục dò dẫm dưới chân dốc để tìm lối ra thì lắc đầu.
“Ta không muốn rút. Ta chỉ cần một chiếc còi có thể giúp y nghe thấy, giúp y tìm đường là được.”
“Nhắc nhở ký chủ, đúng là cô đã quay về quá khứ nhưng cô không thể thay đổi bất cứ điều gì. Ở đây, cô không tồn tại, cô chỉ có thể là người đứng ngoài quan sát.”
“Ta biết.” Lý Nhược Thủy cụp mắt nhìn y.
“Nhưng kết quả là y vẫn sẽ ra khỏi rừng trúc này. Ta chỉ giúp y một tay thôi, chẳng thay đổi điều gì cả.”
“…”
“Như vậy cũng là giúp việc ‘chinh phục’ y thuận lợi hơn mà, đúng chứ?” Lý Nhược Thủy thử thăm dò hỏi một câu.
Cô không biết hệ thống này có thích lời ngon ngọt hay không, nhưng thật sự cô không nỡ nhìn Lộ Chi Dao cứ va vấp khắp nơi như thế nữa. Dưới chân dốc khá hẹp, hai bên đều là đất, lối ra lại quanh co khó tìm. Người bình thường thì ra khỏi đó chẳng khó gì, nhưng Lộ Chi Dao thì không.
Trước đây nếu gặp chuyện như vậy, ắt hẳn sẽ có người nhắc nhở y, nhưng giờ y chỉ còn lại một mình.
“… Ký chủ có thể thử vận may rút một lần, yên tâm, vận may của cô rất tốt.”
Chẳng lẽ đây là đang mở đường tắt cho cô à?
Nhìn Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy gật đầu đồng ý: “Vậy ta rút vậy.”
“Bắt đầu rút hộp quà bí mật…”
“Rút xong, chúc mừng ký chủ nhận được một con chim gỗ.”
Lý Nhược Thủy nhìn con chim gỗ trong tay. Nó chắc chỉ to bằng một bàn tay, sống động như thật, phần đuôi hơi cong lên lại được làm theo hình dạng của một chiếc còi.
…
Tuy trông giống chim, nhưng là một cái còi thôi mà?
“Ta bắt đầu nghi ngờ lần trước mở hộp quà bí mật có lẽ không phải do ta may mắn, mà là do mi cố ý mở cửa sau cho ta đấy.”
“Thật ra hộp quà quý giá đấy, nhưng tôi phải nhắc nhở ký chủ, cô vẫn là người không tồn tại. Dù cô có giúp y ở đây thì y cũng sẽ không biết là cô.”
“Không sao.” Lý Nhược Thủy nhảy xuống chân dốc, đứng trên con đường nhỏ có thể đi ra được rồi nhìn bóng dáng đang đưa tay dò đường phía trước của y.
Cô đặt con chim còi vào miệng và thổi mạnh một hơi. Một chuỗi tiếng chim hót líu lo vang lên từ miệng chim con gỗ nhỏ xíu kia.
Âm thanh quá lớn khiến khá nhiều chim chóc đang đậu trong rừng trúc hoảng hốt bay tán loạn. Lộ Chi Dao dừng động tác lại, hơi nghiêng đầu. Ánh trăng chiếu xuống soi rõ nét cười thoáng hiện trên gương mặt y, mái tóc ngắn ngang vai buông lơi bên má khẽ cong thành vòng cung, khiến y trông hiền hòa và ngoan ngoãn hơn hẳn.
Lý Nhược Thủy thấy biểu cảm đó thì lập tức dịch sang bên trái một bước. Quả nhiên, giây sau liền có một viên đá bay vút đến, cắm sâu xuống đất ngay chỗ cô vừa đứng.
Dù hòn đá đó không thể chạm vào cô, nhưng cô vẫn theo bản năng tránh đi.
Không nghe thấy động tĩnh nào nữa, Lộ Chi Dao hơi nghi hoặc. Y quay người lại hướng về phía này, đôi lông vũ đỏ rực đung đưa dưới vành tai cũng theo đó lộ ra, ánh lên một lớp sáng mờ mờ.
Thấy y nhìn sang, Lý Nhược Thủy lại đưa còi lên thổi khẽ một tiếng. Lần này âm thanh nhẹ nhàng, giống hệt tiếng chim thật. Lộ Chi Dao đứng nguyên tại chỗ, nụ cười càng thêm ôn hòa, nhưng thanh kiếm mảnh bên hông đã rút ra nửa đốt ngón tay.
“Cảnh giác thế cơ à.”
Lý Nhược Thủy khẽ thở dài rồi lại tiếp tục thổi còi. Y không động đậy thì cô cũng không dừng, đôi bên rất kiên nhẫn, cứ vậy giằng co một hồi. Tiếng chim hót trong trẻo, vang vọng giữa rừng trúc, một lúc lâu sau thì chàng thiếu niên Lộ Chi Dao cuối cùng cũng hiểu ra điều gì đó. Y nhấc chân, chậm rãi đi về hướng tiếng chim, thanh kiếm cũng được tra lại vào vỏ.
Thấy y cuối cùng chịu đi đến, Lý Nhược Thủy mới thở phào nhẹ nhõm.
Dáng vẻ ấy của y trông chẳng khác nào một con mèo hoang vừa được đưa về nhà. Nó cảnh giác, dễ xù lông tấn công, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ ngoan hiền.
Nhìn y từng bước tiến lại gần, Lý Nhược Thủy vừa khẽ thổi còi, vừa lùi dần ra sau, dẫn đường cho y đi ra khỏi nơi này.
Thiếu niên nhắm mắt, bước từng bước theo tiếng chim, nét mặt dịu dàng, lại thêm ánh trăng rải xuống khiến y chẳng khác nào kẻ hành hương ngoan đạo.
Lá trúc rụng đầy, bước chân giẫm lên phát ra âm thanh khe khẽ. Thanh âm ấy hòa lẫn cùng ánh trăng vỡ vụn và cả tiếng chim ríu rít, khiến rừng trúc chẳng còn tĩnh lặng nữa.
Thấy Lộ Chi Dao đã ra khỏi chân dốc, nhưng Lý Nhược Thủy cũng không dừng lại. Cô nhìn quanh thì thấy một khoảng đất trống khá thoáng, rất thích hợp để nghỉ ngơi. Thế là cô vui vẻ chạy tới đó rồi lại thổi thêm mấy tiếng chim hót dẫn y qua bên này.
Lộ Chi Dao mím môi cười, dường như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trông y có vẻ thư thái hơn nhiều, bước chân cũng nhanh hơn hẳn.
Để khiến y hiểu ý mình, Lý Nhược Thủy lại thổi liên tiếp mấy hồi, cố gắng dùng còi thổi ra hai chữ “ngồi xuống”.
Nhưng quá trình chẳng dễ chút nào. Thoáng một cái mà tiếng chim trong rừng dồn dập không ngớt, nghe chẳng khác nào vô số con chim đang cãi nhau. Thế mà Lộ Chi Dao lại không thấy phiền, trái lại còn cảm thấy thú vị, nét mặt sinh động hẳn lên.
Lý Nhược Thủy thở hổn hển, thổi đau cả má mới tạm điều chỉnh được âm điệu.
“Ngồi xuống!”
Âm điệu có hơi lạ, nhưng vừa vang lên thì Lộ Chi Dao lại khẽ bật cười, dường như không nín được mà phải cúi đầu xuống. Mái tóc ngắn ngang vai trượt xuống che kín cằm y, khuôn mặt khuất trong bóng tối, chỉ có đôi lông vũ bên tai khẽ rung rinh.
Tiếng cười dần trở nên rõ ràng, Lý Nhược Thủy nghe mà sững người, có gì đáng cười đâu chứ?
Một lúc sau, cô mới nghe thấy giọng nói mềm nhẹ của y: “Thì ra ngươi là thần điểu hả? Thú vị thật đấy, còn biết nói nữa cơ à.”
“…”
Lẽ ra y phải sợ hãi rồi hét lên “Cứu mạng! Chim biết nói!” chứ nhỉ?
Vả lại dù thực sự có thần điểu chăng nữa, mà đang đêm hôm như này lại phát ra tiếng người thì cũng phải rất sợ mới phải chứ nhỉ? Là cô thì cô đã sợ chết khiếp rồi.
Thế nhưng Lộ Chi Dao lại không hề sợ, ngược lại còn tỏ ra hứng thú, vẻ mặt thư thái, thậm chí còn hơi nhướng mày lên.
“Ngươi còn biết nói gì nữa ư?”
?
Y đối xử với “thần điểu” kiểu này à?
“… Ngồi, xuống.”
Lý Nhược Thủy ngập ngừng thổi ra hai chữ ấy. Lần này âm điệu gần giống hơn, chỉ cần để ý chút là có thể đoán ra ý nghĩa.
Quả nhiên Lộ Chi Dao ngồi xuống. Y chống cằm nhìn về phía cô, nụ cười trên gương mặt khá thật lòng.
“Biết nói tiếng Tô Châu không?”
À thế tiếc quá, tiếng Tô Châu thì cô chỉ hiểu được bốn chữ “Nhược Thủy” và “vẫn muốn” thôi, ngoài ra thì chịu.
Lý Nhược Thủy vừa xoa má vừa nhìn y. Trên y phục của Lộ Chi Dao lấm tấm vết máu, mấy mảnh lá trúc dính vương, tóc tai hơi rối. Bề ngoài y trông khá nhếch nhác, nhưng gương mặt ngước lên dưới ánh trăng lại cực kỳ ngoan ngoãn, trong trẻo. Nếu cô nhớ không lầm thì đến giờ y vẫn chưa ăn gì.
Lý Nhược Thủy lại bắt đầu thử âm, loay hoay một lúc mới thổi ra được điệu của chữ “ăn cơm”.
Lộ Chi Dao nghiêng đầu nghĩ chốc lát: “Ngươi nói ‘ăn cơm’ à? Nhưng tiếng Tô Châu đâu có giọng điệu như vậy.”
Nói xong, y còn bắt chước phát ra hai âm tiết đó, chắc là đang nói “ăn cơm”.
“Có học được không? Vẹt còn học được, thì thần điểu chắc cũng vậy chứ?”
Vẻ mặt y ngây ngô, khóe môi khẽ cong, ánh trăng phủ lên gương mặt y một lớp sáng mịn như ngọc nhìn thôi cũng muốn véo.
Nhưng mà…
Y phiền chết đi được!
Lý Nhược Thủy dứt khoát ngồi phịch xuống trước mặt y, tức giận thổi ra một tiếng chim ríu rít ngắn ngủi.
“Chíu!”
Lộ Chi Dao bật cười. Y đặt kiếm sang một bên, rồi mò mẫm nhặt mấy viên sỏi.
“Đến giờ ăn tối rồi, hay là ăn thịt chim nhé?” Y nheo mắt, cười: “Thổi thêm một tiếng để dọa chúng bay ra đi.”
Lý Nhược Thủy im lặng một hồi, sau đó cũng thổi mạnh một hơi. Những con chim vừa đậu xuống chưa lâu lại giật mình bay lên, cả rừng trúc vang rộn tiếng vỗ cánh loạn xạ. Lộ Chi Dao nghiêng tai lắng nghe rồi ném mấy viên sỏi trong tay ra. Sau vài tiếng kêu “quác quác” kỳ lạ, ba con chim rơi xuống từ không trung.
Giữa ánh mắt kinh ngạc của Lý Nhược Thủy, y đứng dậy đi nhặt củi, nhưng cũng không rời chỗ quá xa.
Trong rừng trúc có nhiều cành khô, lá rụng cũng nhiều và chúng thường chồng chất lại với nhau, nên y nhặt rất dễ.
Sau khi Lý Nhược Thủy thổi còi chỉ hướng, y quay lại chỗ cũ ngồi xuống, sau đó lấy mồi lửa từ chiếc túi vải nhỏ ra rồi đưa lên miệng thổi khẽ. Lửa bên trong lập lòe lóe lên những đốm sáng giữa rừng trúc, kế đó một tia lửa bật nở, phủ lên gương mặt mỉm cười của y một tầng sáng ấm áp.
Lá trúc rất dễ bén lửa, chẳng tốn bao nhiêu công là ngọn lửa đã bùng lên. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, trong khu rừng trúc tối tăm, cuối cùng cũng có một đốm lửa ấm áp bập bùng.
Đây là lần đầu tiên Lý Nhược Thủy thấy y xử lý thức ăn, trông rất thuần thục. Trước kia cô còn tưởng y không biết nấu nướng cơ đấy.
“Ta chỉ biết nướng thôi, ngươi có muốn ăn chút không?”
“Không ăn.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thủy lắc đầu, vô thức quên mất rằng y chẳng nghe được tiếng mình nói.
Lộ Chi Dao không nghe thấy câu trả lời thì cũng chẳng bực bội, chỉ chăm chú giữ khoảng cách và ngửi mùi để tránh nướng khét. Những cành trúc khô nổ tí tách, tỏa ra mùi hương thanh nhẹ của trúc cháy. Con chim bị xiên trên que chẳng rõ là loài gì, nhưng khi nướng chín thì ánh lên lớp mỡ bóng loáng, thơm lừng.
Khi con đầu tiên chín, Lộ Chi Dao cắm nó xuống đất, rồi bắt đầu xử lý con thứ hai và thứ ba.
Một con thì không đáng kể, nhưng ba con thì đúng là nhiều thật.
Lộ Chi Dao vốn dĩ ăn rất ít, ban đầu cô còn nghĩ một con là đủ, nào ngờ y lại ăn hết cả ba.
…
Tuy ăn chậm rãi và từ tốn, nhưng y lại ăn hết.
Lý Nhược Thủy đầy thắc mắc, hồi nhỏ Lộ Chi Dao ăn khỏe thế này, sao lớn lên lại chỉ cần một bát cháo là no căng?
Ăn xong, thiếu niên Lộ Chi Dao tựa lưng vào gốc trúc rồi lại bắt đầu trêu chọc cô: “Ngươi là chim thật à? Sao chỉ kêu một tiếng chứ không kêu hai tiếng?”
Lý Nhược Thủy do dự một lát, sau đó kêu hai tiếng.
“Vậy à.” Y khẽ thở dài, dường như hơi tiếc nuối, nụ cười trên mặt cũng thu lại ít nhiều. Sau giây lát im lặng thì y mới nói trả lời cô.
“Thế đáng tiếc thật.”
Những tia sáng bạc lấp loáng lướt qua đầu ngón tay y, Lý Nhược Thủy nhìn thoáng qua, hóa ra là sợi tơ khống chế người khác mà y vẫn dùng. Lộ Chi Dao khẽ xoay ngón, đổi thế liên tục để rèn luyện độ linh hoạt của các ngón tay.
“Tưởng ngươi là thần điểu, làm ta còn định thuần phục ngươi làm của riêng ta. Giờ biết không phải rồi thì chẳng còn hứng thú nữa.” Y thật sự định thuần phục cô thật, vì ngay cả tơ cũng đã giăng sẵn rồi.
Lý Nhược Thủy: …Không hiểu sao trong lòng lại dấy lên một cảm xúc quen thuộc đến lạ.
Dù chưa trưởng thành, song Lộ Chi Dao vẫn là Lộ Chi Dao, dáng vẻ b**n th** ấy thật khiến người ta hoài niệm.
Lý Nhược Thủy khá hài lòng, rồi chẳng kìm được mà khẽ thổi một tiếng còi.
“Hiện giờ ta tạm thời không muốn nói chuyện với ai.”
Lộ Chi Dao mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng, nhưng lại thẳng thừng từ chối lời “bắt chuyện” của cô.
…
Phiên bản thiếu niên của y thật biết cách khiến người ta tức điên.
Dù biết mình đang giận cá chém thớt, nhưng đợi cô tỉnh dậy thì mấy ngày tới tuyệt đối không hôn y nữa, y hỏi thì cứ nói: “Tạm thời không muốn hôn người khác.”
*
Sáng hôm sau, hai người dậy sớm xuất phát khỏi rừng trúc, chuẩn bị đi đến nơi tiếp theo. Tối qua cô đã xin hệ thống một tấm bản đồ, định dẫn y đến thị trấn mà sau này y sẽ sinh sống.
Trong nguyên tác, Lộ Chi Dao cũng đến đó để nhận lệnh treo thưởng, chỉ là trên đường phải chịu khá nhiều gian khổ thôi. Giờ cô muốn để y đỡ khổ hơn chút. Chỉ cần kết quả vẫn đúng thì quá trình có sai lệch xíu cũng không sao, miễn y vẫn đến được nơi đó để sinh sống là được.
Lý Nhược Thủy giơ con chim gỗ nhỏ lên rồi cúi đầu nhìn bản đồ, chậm rãi bước về phía trước.
Trên thân con chim trong tay cô quấn một sợi tơ bạc mảnh như sợi tóc, chỉ khi ánh sang lấp lánh lướt qua mới có thể chứng minh sự tồn tại của nó.
Đầu kia của sợi tơ nối với cổ tay Lộ Chi Dao.
Con chim này là vật thật, là món đồ mà hệ thống đã truyền đến thế giới này. Song điều đặc biệt ở chỗ, Lý Nhược Thủy chỉ có thể cầm nó mà thôi.
Nếu Lộ Chi Dao có thể nhìn thấy, vậy khéo tối qua y đã thấy một con chim nhỏ đang lơ lửng giữa không trung rồi.
Sáng nay khi Lý Nhược Thủy thổi còi gọi Lộ Chi Dao đi theo, y bỗng dùng sợi tơ bạc quấn lấy, trói chặt thân con chim rồi buông lời cảm thán “Hóa ra ngươi thật sự có một con chim.”
Thế là Lý Nhược Thủy kéo sợ tơ dắt y đi, không cần phải thổi còi nữa.
Hai người, một trước một sau và ở giữa là con chim kỳ lạ ấy. Sợi tơ bạc kéo cổ tay y hơi nâng lên, thoạt nhìn có vẻ quái dị, nhưng giữa ngày hè lại mang theo một vẻ hài hòa lạ lùng.
Nhìn bản đồ trong tay, Lý Nhược Thủy dường như đã hơi hiểu ra ý nghĩa của giấc mơ và cũng như lý do hệ thống chọn đúng đoạn ký ức này. Đây là ngày đầu tiên Lộ Chi Dao thật sự rời khỏi người khác để bắt đầu cuộc sống một mình. Một kẻ mù, vậy phải làm sao mới có thể đi từ rừng núi đến thị trấn được đây?
Nỗi gian nan trong đó cô không tài nào tưởng tượng nổi, có lẽ còn từng có lúc y cận kề cái chết. Mà sự xuất hiện của cô đã giúp y giảm bớt rất nhiều khó khăn, tránh được không ít khổ nạn.
Lý Nhược Thủy bỗng nảy ra một suy đoán khá kỳ lạ.
Việc cấp phát mảnh ký ức này là do hệ thống cố ý sắp đặt. Vốn dĩ mục đích không chỉ để cho cô hiểu về quá khứ của Lộ Chi Dao, mà còn để cô tham dự vào đó.
Ví dụ như lần cô ôm y khi y bị đuổi ra khỏi nhà, đó đúng là ý của cô, nhưng tại sao lại trùng hợp đến mức có thể rút trúng một cơ hội để ôm y?
“Ta có một câu hỏi. Mấy lần trước Lộ Chi Dao không phát hiện ra ta là vì ta can thiệp quá ít, vậy lần này… rốt cuộc y có nhớ ta hay không?”
Lộ Chi Dao rất nhạy bén, nhiều lần trước đã phát hiện sự tồn tại của cô nhưng vì không thể chạm tới nên y đành từ bỏ suy đoán ấy.
Nhiều lần như vậy, tích góp từng chút một, vậy làm sao y lại không nhận ra gì cho được. Lý Nhược Thủy nghĩ đến đây thì sống lưng chợt lạnh buốt, vô thức dừng bước. Nghĩ kỹ lại, thái độ của y đối với cô tối hôm qua thật sự rất kỳ lạ.
Một người cảnh giác cao đến thế, vốn dĩ phải mang sát ý với cô, vậy mà tại sao chỉ đứng đó một lúc đã hoàn toàn nghe lời cô? Còn nói với cô nhiều vậy nữa chứ? Lại còn văn vở hỏi cô là chim hay là người. Với tính cách của y thì chỉ cần y thấy vui thì là chim hay người cũng chẳng quan trọng.
…
“Xin ký chủ lưu ý, trước đây đã giải thích rồi: đây không phải một giấc mộng đơn giản, mà là quá khứ chân thực. Ký chú không thể thay đổi tất cả.”
“Nhưng mọi thứ đều đang tiếp diễn về phía trước, tất cả đều là điều đã được định sẵn.”
“Đây là chuyến hành trình mảnh ký ức cuối cùng, xin hãy nắm bắt thật tốt.”
Ý là sao?
“Chẳng lẽ mi đang giúp ta à? Rốt cuộc y còn nhớ ta không?”
“Nhớ hay không thì ký chủ đã có đáp án rồi.”
“Hệ thống không hề can thiệp vào lựa chọn của ký chủ. Những gì ký chủ làm trong giấc mộng đều là quyết định của chính ký chủ, còn hộp quà cũng là thứ ký chủ đáng được nhận.”
“Tất cả đều là định sẵn.”
“Hệ thống HE hân hạnh phục vụ quý khách.”
…
Trời đất, cái hệ thống thôi mà sao đáng sợ đến thế?!
Nghe hệ thống lảm nhảm một tràng dài thì cô đoán tám chín phần là thật. Thế là cô sắp bị “lộ thân phận” rồi à?
Đến lúc đó cô phải giải thích thế nào đây?
“Ngươi sao thế?” Lộ Chi Dao thu lại sợi tơ bạc, chậm rãi tiến về phía cô, chỉ khi đi đến cách cô một bước chân thì y mới dừng lại.
Đôi mắt thiếu niên khẽ khép, mái tóc ngắn mềm mại rũ xuống, chiếc lông vũ đỏ dưới tai nhẹ nhàng lay động, gương mặt đẹp đẽ ấy chẳng hề tỏ ra xíu khó chịu nào. Đối diện với Lộ Chi Dao ở khoảng cách gần như vậy, Lý Nhược Thủy bất giác lùi về sau, trái tim hẫng một nhịp, không hiểu sao lại bắt đầu bối rối.
Y chắc chắn nhớ rõ cô, nhớ người mà trong ký ức y chưa từng chạm đến, nhưng lại từng cảm nhận được vô số lần.
Phải làm sao bây giờ, một khi chuyện này bị phát hiện thì lai lịch của cô thật sự không thể nào giải thích nổi. Lý Nhược Thủy chớp mắt, hít sâu một hơi, buộc mình phải bình tĩnh lại. Lộ Chi Dao biết có một người như vậy, nhưng không biết đó là cô, và càng không thể liên hệ hai người lại với nhau. Hơn nữa cô chưa từng để lộ thân phận của mình nên đối với một “người” hư vô thì y sẽ không thể đoán ra được.
“Không nói gì à?”
Dù khoảng cách gần như vậy, song người có lòng hiếu kỳ mạnh mẽ này vẫn chẳng chạm vào cô. Điều đó càng chứng thực phán đoán của cô: Y biết mình không thể chạm được, nên sẽ không làm những chuyện thừa thãi.
Nói là bình tĩnh, nhưng Lý Nhược Thủy vẫn toát mồ hôi lạnh. Cô chẳng dám nói nhiều với Lộ Chi Dao, cứ thế kéo con chim nhỏ đi tiếp về phía trước.
Đã đến đây rồi thì ít nhất cũng phải đưa y đến gần cổng thành.
Nhưng mà! Má ơi! Y nhạy cảm quá thể đáng á! Nhạy cảm cả về thể chất lẫn tinh thần luôn ấy!
Khi đưa y đến gần thành theo bản đồ chỉ đường, Lý Nhược Thủy thổi mấy tiếng còi về phía y rồi kéo con chim khiến sợi tơ bạc buộc trên nó kéo ngón tay y chỉ về một hướng.
Nơi đó đang có tiếng đám đông ồn ào vọng lại.
Chỉ đường xong, Lý Nhược Thủy chuẩn bị lập tức rút lui. Và trước khi đi, cô còn thổi thêm vài tiếng còi.
Trong lúc bối rối, cô thuận tay ném luôn con chim rồi giật mình choàng tỉnh khỏi giấc mơ.
*
Bên ngoài trời đã sáng rực, cái nóng mùa hè giống hệt trong giấc mơ khiến cô hơi ngẩn ra, cứ tưởng mình vẫn ở quá khứ.
Ngoảnh đầu thấy Lộ Chi Dao đang quạt cho mình, cô lập tức dán sát vào bậu cửa sổ rồi chột dạ nói lớn: “Không phải em!”
Lộ Chi Dao chống tay lên gối, cổ áo mở rộng, tóc đen rũ xuống phía trước, vẻ mặt rất dịu dàng. Nếu không nhìn cái quạt y đang dùng để quạt mát cho cô thì khung cảnh ấy hệt như bức người đẹp nằm trên giường.
Y cong mắt nở nụ cười như gió xuân, dường như chẳng hề kinh ngạc.
“Lại mơ thấy gì thế? Có liên quan đến ta không?”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 90
10.0/10 từ 22 lượt.
