Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 88: Bụi Trần Mộng Cũ

Chương 88


[Chúc mừng ký chủ, tiến độ chinh phục đã đạt ba phần tư, phần thưởng nhiệm vụ sẽ được phát theo kết quả chinh phục.]


[Đang đánh giá… Phát hiện ký chủ vẫn còn một mảnh ký ức, xin hãy mau chóng sử dụng.]


[Xem trước phần thưởng: Số lần tra cứu độ thiện cảm của đối tượng nhiệm vụ * 1hộp quà bí ẩn * 2, hộp quà lớn * 1. Xếp hạng tổng hợp: Xuất sắc.]


[Chúc mừng ký chủ đạt xếp hạng xuất sắc, hộp quà lớn sẽ được nâng cấp thành quà tặng chỉ định. Ký chủ có thể đưa ra yêu cầu, hệ thống HE sẽ cố gắng hoàn thành, trừ việc về nhà.]


Những dòng thông báo hệ thống liên tiếp vang lên trong đầu, kéo Lý Nhược Thủy đang ngẩn ngơ trở lại thực tại. Bóng khung cửa sổ đổ nghiêng trên giường, kéo thành hình thang, hệt như bao trùm cả hai người họ. Lý Nhược Thủy trong giờ phút này vẫn bị ép thành miếng đậu hũ, nhưng cô cũng quen rồi nên chẳng có vấn đề. Nghe đến mấy phần thưởng ấy, cô lặng lẽ chọn một cái.


“Số lần tra cứu độ thiện cảm.”


[Xin lỗi, sau khi sử dụng hết mảnh ký ức từ lần thưởng trước thì mới có thể phát phần thưởng lần này.]



Thế là lại vào mộng thêm lần nữa à? Thôi, mệt rồi. Tối qua tốn sức quá nên đến giờ Lý Nhược Thủy vẫn đang “bật mode giác ngộ”, chẳng muốn làm gì, chỉ muốn nằm thêm chút nữa.


Một con sẻ nhỏ chui qua khe cửa sổ bay vào rồi nghiêng đầu nhìn cô suốt một lúc, sau đó líu ríu kêu không ngừng. Lý Nhược Thủy chẳng nhúc nhích, thế nhưng một cánh tay đầy vết đỏ vắt ngang qua người cô đặt lên bậu cửa rồi khẽ gõ ngón tay, chú chim sẻ liền hoảng hốt bay đi.


Song dường như Lý Nhược Thủy lại đọc ra được nỗi kinh hãi “thế đạo suy đồi” từ trong đôi mắt tròn xoe bằng hạt đậu của nó.


Cũng chẳng thể trách cô, chỉ có thể nói làn da của Lộ Chi Dao quá đẹp, trơn mịn, đàn hồi, chạm vào cực kỳ dễ chịu. Hơn nữa chính y còn bảo cô mạnh tay hơn chút, nên cô mới…


Lộ Chi Dao khẽ cử động, nhưng lại chẳng thực sự nhúc nhích. Cánh tay đặt trên bậu cửa vẫn không hạ xuống, như thể y lại ngủ say.


Ánh nắng như phủ thêm lớp sáng nhạt lên cánh tay lấm tấm vết đỏ ấy, phần trắng càng trắng, phần đỏ càng đỏ, nhìn rợn cả người. Lý Nhược Thủy thấy chột dạ, cô khẽ vỗ vào người đang giả vờ ngủ, định đi tìm ít thuốc bôi cho y.


“Em biết chàng tỉnh rồi, buông ra đi, em đi lấy thuốc bôi cho chàng.”


Y lập tức rụt cánh tay để trên bậu cửa về đặt lên vai cô. Nhìn thì tưởng chừng chỉ khẽ đặt, nhưng cô lại chẳng thể ngồi dậy.


“Ta không đau, không cần bôi thuốc.” Lộ Chi Dao mở mắt, trong đôi mắt chẳng có tiêu cự ấy phản chiếu ánh dương.


Lộ Chi Dao khẽ cong môi, ngón tay lần theo vai Lý Nhược Thủy trượt xuống rồi dừng lại ở lòng bàn tay cô, như đang chờ cô nắm lấy.


Giờ đây, cái nhìn của y về chuyện thành thân đã hoàn toàn đổi khác, bao nhiêu chán ghét và bài xích khi xưa đều bị quẳng đi hết, duy chỉ còn lại niềm vui. Thành thân có thể máu thịt giao hòa, thành thân cũng có thể danh chính ngôn thuận ở bên cô.


“Chúng ta ở lại hoàng thành nghỉ thêm vài hôm, rồi cùng nhau đến Tô Châu, được không?”


Lý Nhược Thủy thoáng khựng lại rồi quay đầu nhìn y, vẻ mặt hơi nghi hoặc: “Vì sao lại phải nghỉ mấy hôm?” Chẳng phải y nên lập tức thu dọn hành lý, đưa cô đến Tô Châu sao?


“Vì sao ư?” Lộ Chi Dao chống người ngồi dậy, ánh sáng lướt qua mái tóc đen nhánh, từng sợi tóc mát lạnh rơi xuống cổ cô.


Y hé mở mắt, hàng mi dài khẽ rung như cánh bướm nhẹ lay.



“Dĩ nhiên là để tiếp tục dạy chuyện tối qua rồi. Ta đoán, chắc ta còn phải học rất nhiều thứ nữa, đúng không?”


Lý Nhược Thủy nhìn những vết đỏ loang lổ trước ngực y thì bỗng nghẹn lời. Dù y cũng đã được vui thích, nhưng nhìn thế nào thì người cuối cùng được hưởng vẫn là cô.


Cô đưa tay chọc nhẹ vết đỏ trên cánh tay y:  “Ví dụ như học gì?”


“Chẳng hạn như bây giờ cũng thấy khó chịu giống tối qua, nhưng ta biết em đã mệt rồi… Vậy ta nên làm sao đây?”


Y nói rất thẳng thắn, chẳng chút né tránh, khiến Lý Nhược Thủy nghe mà mặt nóng bừng. Cô khẽ liếc xuống rồi lập tức dời ánh nhìn đi nơi khác. Lý Nhược Thủy vân vê lớp váy lụa trên người, tới gần sát bên y.


“Chàng có thể tự dùng tay, hoặc, dùng váy của em cũng được.”


Được chỉ dẫn và cho phép, Lộ Chi Dao khẽ nhếch môi, giơ tay vòng qua vai cô rồi chậm rãi áp lại gần. Trước đây cũng từng có tình trạng này, nhưng y vẫn luôn nghĩ đó là một dạng bệnh mãn tính không đau không ngứa, chẳng ảnh hưởng gì. Đã là bệnh mãn tính thì cũng chẳng cần bận tâm, dẫu sao sớm muộn gì cũng chết, chết vì bệnh hay bị người giết thì có khác gì nhau đâu.


… Song cho đến tối qua thì nhận thức ấy mới hoàn toàn bị Lý Nhược Thủy đảo ngược hoàn toàn.


Hàng mi khẽ rung như cánh bướm đang vỗ, đôi mắt dưới tia nắng xuyên qua như phủ thêm một làn sương mờ ảo.


“Nhược Thủy…” Giọng y run lên, rồi không biết nghĩ đến điều gì, y khẽ vùi đầu vào hõm vai cô và bật cười khẽ, đến nỗi bàn tay đang ôm lấy cô cũng run theo.


Lộ Chi Dao vẫn khẽ gọi tên cô, từng chữ rõ ràng, âm cuối còn hơi ngân cao. Hai chữ “Nhược Thủy” thoát ra từ miệng y mang theo chút vị ngọt, song lại bị đầu lưỡi cuốn lấy, như muốn nghiền nát hòa tan vào trong người.


Lý Nhược Thủy đưa tay vỗ nhẹ lên vai y, để y không quá khích động.


Chiếc chuông bạc trên cổ chân cô khi bị chạm vào sẽ phát tiếng leng keng. Tội nhất là chiếc váy lụa cô vừa thay, vốn dĩ có màu mực nhạt, phẳng phiu lại nhẹ tênh, vậy mà giờ đã nhàu nhĩ hết cả. Y như cây tơ hồng quấn lấy cô từ dưới lên trên, càng lúc càng chặt, ôm siết cô trọn trong vòng tay.


Làn gió mát thổi từ ngoài vòm cửa sổ vào, xua đi phần lớn cái nóng của hai người. Một lúc sau, Lộ Chi Dao mới dừng lại. Y ngẩng đầu, bàn tay vòng qua vai Lý Nhược Thủy chạm vào má bên cô rồi nhẹ xoa mãi, giọng nói khi thốt ra hơi khàn khàn.


“… Được chứ?”


“Được.”


Ngay khoảnh khắc nhận được sự cho phép, y hôn lên khóe môi cô, sống lưng căng cứng, nuốt trọn từng âm tiết vào trong. Cho đến lúc này, trên chiếc váy lụa màu mực nhạt đã điểm vài đốm trắng, tựa như phần để trống trong một bức tranh thủy mặc.


“…”


Y cúi đầu khẽ thì thầm bên tai cô bằng tiếng Tô Châu mà cô không hiểu, dùng cách này để tận hưởng dư vị còn sót lại.


Xuân sang tô thắm dịu mềm, hai người vẫn được thương thêm mấy hồi.


*


“Họ chắc đã nghe phong thanh chút gì đó, nếu không sao chỉ trong một đêm mà kiểm soát hết mọi người?”


Lục Phi Nguyệt nhíu mày nhìn Giang Niên rồi đẩy chén trà sang một bên, chẳng còn tâm tình đâu mà uống nữa. Giang Niên lại đẩy chén trà về phía chị, tiện thể đưa thêm chút điểm tâm.


“Ăn một chút đi. Chúng ta có sổ sách mà đúng không? Của bọn cướp, của nhà họ Trịnh đấy, toàn là chứng cứ cả. Lúc trước truy xét một quan chức cao cấp rồi cơ mà?”



Khách dần đổ vào trong quán trà, tiểu nhị bắt đầu dọn dẹp bàn, chắc chuẩn bị kể chuyện. Lục Phi Nguyệt chỉ ngoảnh lại liếc một cái chứ không nói thêm gì, dù sao chuyện được nhắc nhiều nhất trong các quán trà ở hoàng thành vẫn là Ngự Phong sơn trang.


“Gã có là quan cao cấp gì đâu, chỉ là một triều nghị lang1 thôi. Năm ngoái còn mới được điều về chức quan bát phẩm, thế mà năm nay đã lên chính lục phẩm, đủ thấy hậu thuẫn của gã mạnh đến mức nào.”


Chị khẽ thở dài, cầm một miếng bánh trà lên ăn.


“Sư phụ dặn bọn tôi đừng đánh rắn động cỏ, nhưng chưa gặp được những cô gái bị bắt kia thì bọn tôi chẳng khác gì tay không, sao mà ‘động cỏ’ được.”


Giang Niên hồi tưởng lại tối qua, trong lòng suy tính cách âm thầm tiếp cận mấy cô gái đó.


“Nhược Thủy?”


Nghe tiếng Lục Phi Nguyệt, Giang Niên quay đầu nhìn về phía cửa quán trà. Anh ta thấy Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao vừa đi vừa nói cười bước vào trong quán, có vẻ cũng muốn nghe kể chuyện.


Giang Niên nhếch môi cười, thẳng thừng vẫy tay gọi hai người họ. Lục Phi Nguyệt đưa tay vỗ anh ta một cái, đôi mày liễu nhướn lên, trong vẻ xinh đẹp lạnh lùng lại vương chút bối rối: “Người ta mới cưới chưa bao lâu, chúng ta chạy đến quấy rầy làm gì.”


Nhưng muộn rồi, Lý Nhược Thủy đã nhìn thấy họ. Cô vui vẻ kéo Lộ Chi Dao đi đến rồi đặt hết những món ăn trong tay lên bàn.


“Chị Lục, hai người ăn cái này không?”


Lộ Chi Dao vẫn mỉm người ôn hòa như thường ngày, chẳng nói một lời mà ngồi xuống bên cạnh Lý Nhược Thủy. Giang Niên nhìn những thứ được trong gói giấy dầu thì không khỏi cảm thán: “Hai người cái gì cũng chỉ mua một phần thôi sao?”


Trên bàn có nhiều loại đồ ăn, nhưng mỗi món chỉ có một: một cái bánh bao, một cái bánh nướng, mấy viên mứt quả, … Cộng lại đúng là hơi ít thật.


Dạo phố khá lâu nên mặt Lý Nhược Thủy đã nóng bừng lên, cô lau mồ hôi rồi tự rót cho mình một chén trà lạnh.


“Không phải ít đâu, em mua cho chàng ấy cả đấy.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Cô đặt chén trà xuống và chỉ vào Lộ Chi Dao, đôi mắt sáng lấp lánh tràn đầy sức sống: “Chàng ấy ăn ít quá, bình thường dinh dưỡng hấp thu không đủ tiêu hao. Em đang từ từ tăng khẩu phần cho chàng, giữ cho cơ thể ở trạng thái khỏe mạnh.”


Cô vỗ vai Lộ Chi Dao rồi vuốt sợi dây buộc tóc vàng nhạt vòng về sau lưng y.


“Hồi nhỏ chàng cũng ăn ít như này à? Sao lớn lên cao được như vậy thế.”


Lộ Chi Dao không trả lời mà chỉ khẽ cong môi cười, mặt mày thả lỏng dịu dàng. Bàn tay đang để dưới bàn của y lại chầm chậm móc lấy tay cô.


“Sao hai người lại đến trà quán?” Giang Niên tò mò nhìn Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao, rồi khi vô tình liếc thấy hai ngón út đang quấn nhau của họ thì vẻ mặt lại thoáng vẻ hâm mộ.


“Lộ Chi Dao muốn đến. Dạo này chàng rất thích trà quán, đi đến đâu cũng muốn nghe kể chuyện.”


Lý Nhược Thủy đưa tay quạt gió, quay đầu nhìn quanh: “Quán trà ở đây tốt hơn trà quán ở Thương Châu kha khá, người cũng đông hơn.”


Lục Phi Nguyệt uống trà. Chị cũng muốn xen vào câu chuyện, nhưng thật sự chẳng biết nói gì, nên đành im lặng gật đầu để tỏ ý mình vẫn có mặt. Còn Lộ Chi Dao dẫu cũng để ý cuộc trò chuyện, thứ y để tâm lại chỉ là những lời Lý Nhược Thủy nói, còn giọng của Giang Niên thì đã bị y bỏ ngoài tai.


Bốn người một bàn, nhưng thật ra chỉ có Lý Nhược Thủy và Giang Niên là đang nói chuyện với nhau.


“Các vị, hôm nay đến phần truyền thống của kinh thành chúng ta rồi và đương nhiên phải đến chuyện của Ngự Phong sơn trang.”



Không có tiếng kinh đường mộc vang dội, thay vào đó lại là một tràng tiếng gà kêu náo động. Người kể chuyện dùng quạt che miệng, mô phỏng cảnh mười mấy con gà cùng lúc kêu ầm lên. Quán trà dần yên tĩnh lại, ai nấy đều mỉm cười. Chuyện này mọi người đều biết diễn biến ra sao, nhưng dẫu có nghe bao nhiêu lần thì vẫn chẳng chán.


“Ngự Phong sơn trang lúc đầu nổi danh không phải nhờ võ nghệ, cũng không phải nhờ tiếng thiện lành, mà là nhờ giống gà ác lông trắng của họ.”


Lý Nhược Thủy nghe đến cái tên đó thì liếc sang Lộ Chi Dao, cô thấy nụ cười bên môi y càng đậm hơn, dường như cũng bắt đầu có hứng thú với câu chuyện.


“Chúng ta đều biết, thiếu trang trủ là Hà Ôn Mặc, dáng vẻ uy nghiêm, phong độ hơn người. Tuy xuất thân giang hồ, nhưng ở nơi này cũng có danh tiếng kha khá.”


Bỗng có tiếng đàn vang lên, âm điệu uyển chuyển, khơi gợi bầu không khí vấn vương khiến ai nấy cũng nở nụ cười.


“Đầu xuân năm ấy, Hà Ôn Mặc vào kinh làm việc thì đúng độ mùa lê nở rộ. Thuở đó hoàng thành ngập cánh hoa lê, tựa tuyết rơi khăp trời, mà lại là giữa ngày xuân. Cảnh đẹp như thế, nay đã chẳng thể tìm lại. Vừa mới vào kinh, chàng thiếu niên khí thế bừng bừng cưỡi ngựa đi trên phố, và tình cờ cứu được Từ Tư tiểu thư, con gái Thái phó bị người bắt giữ. Thế là một mối nhân duyên tốt đẹp bắt đầu từ đó.”


Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, nghiêng đầu đến sát tai Lý Nhược Thủy và khẽ nói: “Sao câu chuyện nghe quen quen thế?”


“Không phải quen đâu, đa số chuyện kể đều mở đầu thế này. Nghe nhiều rồi thì sau này chàng còn đoán được cả diễn biến tiếp theo đấy.” Lý Nhược Thủy cũng ghé lại thì thầm, rồi đột nhiên nhớ ra chuyện gì, cô lại hỏi nhỏ: “Cái con gà mà chàng vặt lông đuôi làm khuyên tai có phải cũng là trộm ở sơn trang này không?”


Lộ Chi Dao trầm ngâm một thoáng rồi thả lỏng mặt mày, nở nụ cười nhẹ.


“Không nhớ nữa, có lẽ là vậy.”


Chợt có tiếng kiếm ngân vang, khiến Lý Nhược Thủy đang nỏi giọng nói thầm giật bắn, trợn mắt nhìn lên sân khấu. Nào ngờ cô thấy mỗi người kể chuyện đang mím môi, hóa ra tiếng kiếm ngân vừa rồi cũng do ông ta phát ra.


“Từ Tư tiểu thư học vấn uyên bác, chỉ loanh quanh khuê phòng, chưa từng thấy giang hồ thật sự, lại càng chưa từng trải qua chuyện có ân tất báo có thù tất trả và ánh đao bóng kiếm chỉ tồn tại trong sách. Gặp được chàng thiếu niên nghĩa hiệp như thế nên nàng đương nhiên vừa gặp đã yêu. Hai người, một hoạt bát một trầm lặng, một văn một võ, tựa tiếng đàn cầm và tiếng sáo hòa vang, ai ai cũng ngưỡng mộ không thôi. Chẳng lâu sau họ nên duyên vợ chồng, nàng gả vào Ngự Phong sơn trang ở Dĩnh Xuyên.”


Lý Nhược Thủy lắc đầu thở dài. Dù là hôn nhân hay tình yêu, nếu chỉ vì thích cái cảm giác bí ẩn mà mình chưa hiểu rõ, thì kết cục chắc chắn sẽ buồn. Tình cảm như vậy giống hệt mở hộp mù, khi tấm màn bí mật được vén lên, bên trong là gì vẫn là điều chưa biết.


“Chưa kể, Ngự Phong sơn trang đến thời điểm đó đã trải qua bốn đời truyền thừa, xét về võ nghệ thì là bậc nhất giang hồ. Nhưng thiếu trang chủ thể chất yếu, chẳng thể luyện tập được tinh thông, đâm ra lúc ấy uy danh võ nghệ của sơn trang cũng hơi suy tàn, ngay cả đại hội so tài giang hồ hằng năm mà chàng cũng ít khi tham dự. Chỉ vài năm sau khi họ thành thân, trong đại hội so tài võ nghệ bất ngờ xuất hiện một cô gái mặc đồ đỏ. Cô gái ấy phải gọi là oai phong lẫm liệt!”


Người kể chuyện dùng lời hay ý đẹp, nhưng khán giả trong trà quán lại bĩu môi, thậm chí có người còn bảo ông ta bỏ qua.


“Nói cái này làm gì, chúng tôi biết hết rồi, bỏ qua đi!”



 “Xin lỗi các vị, quán trà này còn nhiều người mới, người kể chuyện không thể quá chủ quan, mong mọi người thông cảm.”


Người kể chuyện bĩu môi hừ vài tiếng, rồi tiếng vung kiếm mạnh mẽ vang lên.


“Cô gái áo đỏ mang đại đao, cộng thêm cán thì cũng cao bằng vai. Khi nàng đặt xuống, bụi trên sàn đấu bay tứ tung mù mịt. Đao nặng nhưng không bén, tinh xảo mà không phô trương, nàng vừa xuất hiện đã chiếm ngôi chủ đài, ra tay nhẹ nhàng như chơi trò chơi. Có thể nói danh tiếng nàng thuở đó chói lòa, độc nhất vô nhị một thời. Đặc biệt hơn là cô gái áo đỏ còn biết sử dụng kỹ thuật “con rối” đã thất truyền từ lâu. Không cần kiếm, chỉ một sợi tơ bạc là ai cũng phải chịu sự điều khiển của nàng.”


Trong trà quán rộ lên tiếng “hừ” khinh bỉ, thậm chí vài người bắt đầu căn hạt dưa xem trò.


Lý Nhược Thủy càng nghe càng thấy không ổn: …


Ngay khi kỹ thuật “con rối” được nhắc tới, thì cô đã biết đó là ai.


“Cho đến nay, cô gái áo đỏ vẫn chưa lộ danh tính, chỉ biết họ Lộ, dung nhan xinh đẹp, tính tình bá đạo, sau khi khuấy động đại hội tỷ võ liền rời khỏi chẳng lưu lại dấu vết. Tới khi có tin tức mới thì nàng đã quấn lấy thiếu trang chủ Ngự Phong sơn trang, Hà Ôn Mặc. Khi đó chuyện này lan truyền rộng rãi trong giang hồ, nhiều người chỉ đứng ngoài xem như đang thưởng kịch.”



“Nhưng ai mà ngờ được, cô gái có tính cách bá đạo này lại trở thành tai họa lớn nhất trong trăm năm của Ngự Phong sơn trang. Chính là nàng ấy cùng một thiếu niên tàn sát toàn bộ Ngự Phong sơn trang, phá tan cơ nghiệp trăm năm của chàng. Máu chảy thành sông, lòng người hoang mang, thảm án lớn nhất giang hồ đã xảy ra, và từ đó Ngự Phong sơn trang cũng suy tàn.”


“Vậy rốt cuộc là vì lý do gì? Chúng ta sẽ tiếp tục vào ngày mai.”


Khán giả đã nghe đi nghe lại nhiều lần giờ đang cắn hạt dưa, chuẩn bị nghe câu chuyện tiếp theo. Mà người mới đến thì hoàn toàn bị cuốn vào, muốn tìm lời giải đáp.


Chẳng hạn như Lý Nhược Thủy.


“Đại ca, rốt cuộc là vì sao vậy?”


Cô quay sang nhìn một người đàn ông trung niên đang cắn hạt dưa, rồi đưa cho ông một ít mứt hoa quả trong tay. Người đàn ông ấy nhìn cô bằng ánh mắt tán thưởng, nhận lấy sau đó nhẹ nhàng nói một câu: “Còn vì sao nữa, chẳng qua là một chữ tình thôi. Giang hồ người ta vốn vậy, hay giả tạo lắm.”


“Người kể chuyện đó có nói sai không nhỉ?”


Vị đại ca kia lấy mứt bỏ vào miệng nhai, “Ai mà biết được, họ kể chuyện thường pha lẫn thật giả, ta nghe cho vui thôi.”


Đại ca nhìn Lý Nhược Thủy, rồi chỉ về phía những người khác đang đầy căm phẫn.


“Đừng học họ, nghe có câu chuyện thôi mà tức giận thế, thật giả còn chưa biết, có thời gian đó thà ăn thêm vài bát cơm còn hơn.”


Lý Nhược Thủy mỉm cười với đại ca, rồi lại đưa cho đại ca một gói bánh hạt dẻ.


Cô nhớ tới người trong mảnh ký ức, cảm thấy bà ấy không phải kiểu người đi theo người khác, mà Từ tiểu thư đó cũng xuất hiện quá ít…


Không thể hiểu nổi, cô bỗng nhớ ra còn một mảnh ký ức chưa dùng, vậy thì tối nay dùng luôn.


*


Nói là làm, Lý Nhược Thủy rửa mặt xong thì nằm thẳng trên giường rồi nhìn sang Lộ Chi Dao bên cạnh.


“Em đi ngủ trước, đến sáng mai nhất định đừng đánh thức em.”


Mảnh ký ức sẽ đi tới đoạn hồi ức nào của Lộ Chi Dao là chuyện không phải cô có thể kiểm soát, nhưng cô tin ít nhất cũng sẽ liên quan chút ít.


[Mở mảnh ký ức.]


Lý Nhược Thủy lập tức chìm vào giấc ngủ, chẳng hề có khoảng đệm nào.


Lộ Chi Dao đang c** q**n áo: ?


Y mở mắt, dò dẫm chạm vào mặt Lý Nhược Thủy rồi thử kiểm tra hơi thở mũi của cô. Đúng là cô đã ngủ, nhưng tình cảnh này sao giống hệt cảnh ngủ chẳng báo của vài lần trước thế nhỉ.


Trong đầu y lóe lên vài suy đoán, ngón tay đặt trên mũi cô trượt nhẹ, vuốt qua mí mắt cô.


“… Lại mơ thấy gì nữa đây.”



Chú thích:

  1. Là một chức quan văn trong hệ thống quan chức Trung Quốc cổ đại

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 88: Bụi Trần Mộng Cũ
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...