Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 87
Chương 87
Lý Nhược Thủy bị tiếng trống chiêng vang dội khắp trời đất đánh thức. Cô giật mình ngồi bật dậy, đưa tay che đi những tia nắng rực rỡ ngoài cửa sổ rọi vào mắt, rồi quay đầu sang hướng khác.
Lộ Chi Dao đang ngồi bên bàn, nắng mai rót xuống lưng y, vẽ quanh thân mình tầng sáng mờ dịu. Y nghiêng đầu, mái tóc đen rũ xuống che mất nửa hàng mày đôi mắt, vẻ mặt còn dịu dàng hơn cả nắng vàng ngoài kia.
“Ngủ ngon chứ?”
“Cũng tạm được…”
Cô vốn định hỏi xem tình hình bên ngoài thế nào, nhưng lại chợt thấy bàn tay trái quấn kín băng vải của y đặt trên bàn.
“Tay chàng sao thế?”
“À, cái này à, bị thương chút thôi.” Y giơ tay ra cho cô xem chứ chẳng hề giấu giếm, rồi lại nói tiếp: “Ta nấu cơm trưa cho em rồi.”
Lý Nhược Thủy nhìn sang chiếc nồi đất nhỏ trên bàn thì hiểu ra đôi chút.
“Sau này nếu muốn nấu ăn thì nhất định phải gọi em, không thì chàng dễ bị thương lắm đấy.”
Cô bước tới rồi khẽ nâng tay y lên xem.
Băng vải được quấn rất khéo, chỉ quấn hai vòng mỏng, có thể thấy vết thương kéo dài ngang lòng bàn tay, còn sâu cỡ nào thì không rõ.
“Sau này phải cẩn thận hơn đấy.”
Cô khẽ lẩm bẩm rồi lấy hai chiếc bát sứ nhỏ ra múc cháo, đặt trước mặt hai người.
Bị vết thương ấy làm phân tâm nên cô cũng quên mất chuyện tiếng trống chiêng, cứ thể chuẩn bị ăn sáng cùng y. Ngay khi cúi đầu định uống cháo, tiếng chiêng trống rộn ràng bên ngoài lại lần nữa vang lên, đánh thức ký ức ban đầu của cô.
“Em quên hỏi, bên ngoài có chuyện gì thế? Nhà ai làm đám cưới à mà sao trống chiêng linh đình thế?”
…
Ấy từ từ, bọn họ làm đám cưới mà nhỉ? Chẳng lẽ là người của Lộ Chi Dao mời tới?
“Ta cũng không biết, có muốn ra xem không?”
Tất nhiên Lý Nhược Thủy khá tò mò. Cô được Lộ Chi Dao dẫn lên mái nhà, nhìn xuống từ trên cao.
Bạch phủ là một căn nhà hai sân hai dãy nhà nối tiếp nhau. Ngoài khoảng sân chỗ họ ở ra thì còn có một khoảng sân khác, nơi ấy đã bày tiệc, khách khứa ngồi đông đủ cả.
Tiếng trống chiêng vang vọng từ ngoài cổng lớn Bạch phủ, mà ngay trước cổng, ngoài đội trống chiêng thì còn có Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đang nghi hoặc đứng đó.
“Họ đang làm gì vậy?”
Lộ Chi Dao ngồi bên cạnh cô, nghiêng tai lắng nghe tiếng ồn ào, y cũng thấy hiếu kỳ.
“Có lẽ là đến dự tiệc cưới.”
Lý Nhược Thủy dõi mắt xuống dưới, giữa đám đông có một người đang che miệng khẽ ho, cực kỳ mãn nguyện khi nhìn khung cảnh ấy.
“…”
Lý Nhược Thủy nhìn An Dương thì cũng đại khái đoán được dụng ý của nàng, chẳng qua là muốn tái hiện lại cảnh trong thoại bản mà thôi. Ở một mức độ nào đó, cô vẫn rất khâm phục vị công chúa này.
Cung nữ bước đến bên An Dương rồi khẽ hỏi: “Công chúa, giờ lành hôm nay sắp đến rồi, có cần nô tỳ đi giục bọn họ không?”
“Ta đi cùng ngươi.” An Dương xoay người đi vào trong sân, rồi như chợt nhớ ra điều gì, nàng nghiêng đầu dặn đám thị vệ.
“Đừng để ai vào trong chỗ sân này, dễ sinh chuyện đấy.”
Nàng không ngốc, biết rõ chuyện gì có thể làm, chuyện gì không nên. Và khi mọi việc diễn ra đúng như dự liệu của mình, An Dương lại thấy tâm trạng nhẹ nhõm hẳn ra. Những người kia đều là nàng bỏ tiền thuê đến, hoặc họ mang họ Lý hoặc họ Lộ, toàn là dân thường trong hoàng thành cả. Nhưng vào lúc này, họ chính là bạn bè thân thích của Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao.
An Dương cùng thị nữ bước vào sân, vừa hay chạm mặt Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao đang đi xuống. Chẳng đợi hai người mở miệng, An Dương đã ra hiệu cho tiểu cung nữ phía sau lấy vật gì đó ra.
Đó là một quyển sổ nhỏ bìa vàng, cỡ bằng bàn tay. Lý Nhược Thủy hơi nghi hoặc đón lấy.
“Đây là thư phong hôn ta vào cung xin được, có thứ này rồi thì hai người sẽ không thể tách rời nữa.”
Trông An Dương vô cùng vui vẻ, sắc mặt vốn nhợt nhạt của nàng cũng nhuốm chút hồng hào.
Lý Nhược Thủy: … Cô không biết mình nên cảm tạ hay nên oán trách sự cố chấp của nàng ấy nữa.
Nhưng câu nói ấy hiển nhiên khiến Lộ Chi Dao rất hài lòng, y khẽ nhướn mày, chuẩn xác nắm được điều mình muốn nghe.
“Không thể tách rời?”
An Dương gật đầu, ánh mắt nhìn họ đầy vẻ an ủi: “Đây là thư ban hôn do phụ hoàng ta ban, dẫu phụ hoàng có muốn thu hồi thì cũng khó thu hồi được lắm.”
Lý Nhược Thủy lật xem quyển sổ trong tay. Cô có thể khẳng định đây tuyệt đối không phải sắc chỉ chính quy, nào có hoàng đế nào ban hôn lại viết trong một cuốn sổ?
Trên đó chẳng ghi thân phận hai người, cũng không có lời lẽ gì thêm, trông giống như đồ chơi để dỗ con gái nhỏ, nhưng trên bìa đúng là có đóng dấu ấn thật.
… Nhưng sao cô cứ có cảm giác như đồ thật thế nhỉ?
“Đa tạ công chúa.” Dù không hiểu, song Lý Nhược Thủy vẫn theo lệ cảm ơn nàng, bất kể thật hay giả thì đó vẫn là một tấm lòng.
“Giờ có thể bắt đầu bái thiên địa rồi chứ?”
Giọng Giang Niên vang lên từ ngoài cửa sân. Anh ta quay người đóng cửa lại, chắn ánh mắt tò mò của đám “bạn bè thân thích” ở bên ngoài.
Lục Phi Nguyệt và Giang Niên bước tới thì thấy hai người ăn mặc giản dị vẫn hơi sững sờ.
“… Tôi thực sự chẳng phân biệt được hai người có để tâm hay không đấy.”
Giang Niên trêu chọc, Lục Phi Nguyệt đưa tay thúc nhẹ anh ta một cái.
Lý Nhược Thủy nhìn họ rồi chỉ tay về phía đình trong sân.
“Hay là hai người cứ vào đó ngồi một lát, bọn em đi trang điểm thay lễ phục cưới nhá?”
Nhìn hai người sắp thành thân lại bình thản bước vào trong nhà, Lục Phi Nguyệt bỗng có cảm giác thật khó tả.
“Tôi thấy bây giờ họ chẳng khác gì hai người đã thành thân cả.”
Đây có lẽ là tiệc cưới giản dị nhất mà chị từng tham dự, nhưng tình cảm vợ chồng thì lại tốt nhất. Không, thật ra căn bản chẳng có tiệc gì cả, nếu không phải để tìm người vẩy nước chúc phúc thì mấy người như chị còn chẳng được đến đây kia kìa.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, khoảng sân sau cơn mưa hôm qua như được gột rửa, sạch sẽ đến lạ.
Lá xanh cánh mỏng sương treo, ban mai sáng rọi trong veo ánh vàng.
Tiếng trống chiêng rộn vang bên ngoài như thêm chút hân hoan cho khoảng sân vườn thoáng đãng mát lành, nhưng lại chẳng khiến người ta phiền lòng.
Trong phòng thỉnh thoảng vọng ra vài tiếng cười to cùng giọng trong trẻo của Lý Nhược Thủy.
“… Chàng mặc bộ này đẹp lắm, hay chàng làm tân nương đi!”
Giang Niên: … Chẳng lẽ anh ta vừa nghe thấy cái gì mà mình không xứng nghe?
Ba người ăn ý chuyển tầm mắt, kiên nhẫn chờ đợi giữa khoảng sân ngập tràn ánh xuân.
Khách khứa đã ăn tiệc trưa xong, nhiều người nhìn vào sân trong rồi nói lời chúc phúc, còn có người diễn sâu vờ khóc, than thở Lý Nhược Thủy rời họ gả chồng thật tiếc làm sao.
An Dương thấy rất hài lòng, nàng vẫy tay ra hiệu cho cung nữ bên cạnh đi phát tiền thưởng cho mọi người.
Lục Phi Nguyệt: ? Có phải chị vừa nghe thấy gì đó kỳ quặc không?
Hai nhân vật chính trong nguyên tác nhìn nhau, âm thầm ngồi sát lại gần hơn.
Đến khi người sân ngoài ăn xong hết, chiêng trống cũng ngừng thì Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao mới bước ra.
Giữa khoảng sân vắng thoáng trong, hồng y rực đỏ như dòng lửa bung.
Lý Nhược Thủy khoác lên mình bộ váy cưới gắn đầy chuông bạc, mỗi bước đi lại leng keng ngân vang. Nắng vàng rải xuống chuông phản chiếu, hồng y rực đỏ điểm sao trời.
Lộ Chi Dao cầm một bình sứ nhỏ, Lục Phi Nguyệt thấy vậy thì đặt dao xuống, bước lên nhận lấy.
Đó là nước mà hôm nay chị sẽ vẩy lên Lý Nhược Thủy, chúc cho cô hạnh phúc bền lâu. Chị cũng nghe nói ít nhiều về loại nước này, nó có xuất xứ từ miếu Nguyệt Lão trong hoàng thành, thấy bảo là linh nghiệm nhưng chẳng mấy ai xin được một bình cả.
Lục Phi Nguyệt là người đã làm thì làm rất nghiêm túc, chị theo đúng cách trong trí nhớ, chấm đầu ngón tay vào nước rồi vẩy lên người Lý Nhược Thủy. Việc này tốn khá nhiều thời gian và công sức, nhưng trước nay chị chẳng thiếu kiên nhẫn bao giờ cả.
Mặt trời từ từ di chuyển trên bầu trời, cho đến khi bóng của mọi người ngắn đi một nửa, thì nước trong bình mới được vẩy cạn.
“Xong rồi.” Lục Phi Nguyệt gật đầu, cẩn thận lật ngược bình cho mọi người xem, đích xác chẳng còn giọt nào nhỏ từ trong bình xuống.
Giang Niên không nhịn được bật cười vài tiếng, tới lúc bị Lục Phi Nguyệt nghi hoặc nhìn một cái thì mới nghiêm túc lại.
“Nước đã vẩy xong, tân lang tân nương có thể bái thiên địa được rồi.”
Chuông bạc leng keng ngân vang, Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao đứng giữa sân. Khi tiếng hô “nhất bái thiên địa” được cất lên, Lộ Chi Dao bái về phía cô, còn cô lại bái về phía trời.
Tiếng hô “nhị bái cao đường”, Lý Nhược Thủy cùng Lộ Chi Dao hướng lên trời bái một lần nữa, đó là cho ba mẹ ở ngoài sách của cô.
“Phu thê giao bái”, hai người mới quay mặt đối diện nhau rồi cúi một cái thật sâu.
Lễ thành hôn nom như chẳng chính quy, nhưng hai tân lang tân nương đều thực hiện nghi lễ bằng tình cảm chân thành nhất.
Họ không cần sự chứng kiến của ai, chỉ cần sự thừa nhận lẫn nhau là đủ. Chỉ cần hai người ở bên nhau thì dẫu không có những trang trí hay lễ phục này, hôm nay vẫn là ngày họ thành thân.
*
Cánh cửa phòng khép lại, đã đến lúc động phòng.
Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao ngồi bên giường, rồi y lấy tờ thư cầu hôn mà mình đã viết ở dưới gối ra. Đêm nay y sẽ trao nó cho cô.
“Thư cầu hôn phải đưa trước khi thành hôn mà nhỉ? Đến lúc động phòng rồi chàng mới đưa ra.”
Lý Nhược Thủy mở lời đùa vài câu, nhưng trong lòng lại rất vui. Cô cười tít mắt nhận lấy quyển sổ, chuông bạc trên người cũng theo đó ngân vang. Quyển sổ được làm rất công phu, dày và chắc chắn, toàn bộ màu đỏ, ba chữ “thư cầu hôn” trên bìa được viết bằng nét chữ cô vô cùng quen thuộc.
Những chữ này rất giống với chữ trên bản khắc, chỉ khác là nét đầu tiên của mỗi chữ hơi nặng khiến phần đầu khởi bút có vẻ thô, nhưng chung quy tổng thể vẫn rất đẹp.
Chữ trong sổ như được viết bằng chu sa, mang sắc đỏ trầm, nhìn vào lại có cảm giác nặng nề khó tả.
Thư cầu hôn.
Lộ Chi Dao vô châu vô huyện vô xứ, hai mươi tuổi, cầu hôn Lý Nhược Thủy vô châu vô huyện vô xứ.
Nay nhờ vào lời hứa cùng sự ưng thuận của em mà kết mối tơ duyên, lấy trời đất làm mai, lấy thân mình làm lễ, lấy linh hồn cúng tế, dâng hiến cả cho em.
Chỉ mong đời đời bên em, khi chết máu thịt hòa chung, kiếp này qua kiếp khác, vĩnh viễn không chia lìa.
Nguyện ta như sao, em tựa nguyệt, đêm đêm cùng tỏa long lanh trong ngần.
Tín đồ: Lộ Chi Dao
…
Lý Nhược Thủy đọc đi đọc lại mấy câu này, mãi lâu chẳng thốt được lời nào.
Không có ngôn từ hoa mỹ rườm rà, dù chỉ vài câu đơn giản, nhưng chỉ riêng việc nhìn thôi cũng đủ cảm nhận được quyết tâm sống chết chẳng chia lìa của y.
Tiếng nến đỏ bùng lên “lép bép” đánh thức Lý Nhược Thủy, cô nắm chặt tờ thư cầu hôn, tâm tư rối bời.
“Chàng viết chẳng giống thư cầu hôn, mà giống… thư tình.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Dẫu cô biết nội dung này làm thư tình có phần quá nặng nề, nhưng cô thật lòng nghĩ như vậy. Với Lộ Chi Dao mà nói, thì đây rõ ràng là cách y bày tỏ tình cảm với cô.
“Là thư viết giữa những người yêu nhau sao? Vậy thì đúng rồi. Chủ hiệu khắc chữ bảo ta đừng câu nệ hình thức, cứ bộc lộ hết lòng mình là được, nên ta đã viết ra những lời từ tận đáy lòng ta.”
Lý Nhược Thủy chớp mắt, dường như nhận ra có gì đó không đúng. Cô đưa quyển sổ ra xem xét kỹ lại.
“Chàng không dùng chu sa à?”
Màu đỏ này trầm, viền hơi đen, lại không có cảm giác hạt li ti, không giống chu sa, mà giống…
Cô liếc xuống lòng bàn tay đã được y băng bó cẩn thận.
“Dĩ nhiên là dùng máu của ta rồi, chúng cũng yêu em, tất nhiên phải cùng trao cho em.”
Y cong mắt cười, đầu ngón tay nghịch chuông bạc trên ống tay cô, gương mặt như họa ngập tràn dịu dàng.
Đây chính là Lộ Chi Dao.
Y không biết cách diễn đạt tình yêu của mình, nên chỉ có thể dùng máu và vết thương quen thuộc để truyền đạt.
Người khác có lẽ sẽ thấy sợ hãi và áp lực, nhưng Lý Nhược Thủy không hề sợ, cô chỉ thấy hơi bất lực và thương xót.
Cảm xúc dâng trào trong lòng, ngẫm nghĩ chọn từ một hồi, cuối cùng cô cũng lên tiếng.
“Muốn hôn không?”
Lời nói thẳng thắn, nhưng ngắn gọn và đủ để diễn tả cảm giác hiện tại của cô.
Lộ Chi Dao hơi cúi người, môi gần chạm trước mặt cô, như đang đợi sự cho phép song lại kèm chút hy vọng thầm kín.
“Cầu còn không được.”
*
Môi lưỡi quấn quýt, chẳng biết những hạt mưa ngoài kia đã rơi xuống từ khi nào. Mưa rơi lộp bộ, rào rào như chơi một giai điệu nào đó, khiến lòng người thư thái dịu đi.
Cánh cửa sổ đóng chặt, che kín không khí ẩm ướt tràn vào, không khí mập mờ ái tình bao trùm cả căn phòng.
Sau nụ hôn, Lý Nhược Thủy ngước nhìn Lộ Chi Dao. Thấy hàng mi y khẽ run, lòng cô dâng lên nỗi căng thẳng khó tả. Cô đặt tay lên eo y một lúc, nhưng chẳng thể đưa tay tháo chốt dây lưng.
“Sao thế?”
Giọng y khàn khàn, có lẽ hai người vừa quá say mê nên y vẫn còn đắm chìm trong dư vị vừa rồi.
Hỏi xong, Lộ Chi Dao nắm tay cô rồi theo bản năng đan chặt mười ngón tay lại, đôi môi đỏ thắm lại dán lên bên cổ cô.
Lòng y bồn chồn, chỉ có thể xích gần cô vô tận mới có thể xoa dịu được sự bức bối này.
“… Ngoài hôn, thực ra chúng ta còn có thể làm chuyện khác nữa.”
Lý Nhược Thủy lắp bắp nói, thậm chí không dám nhìn vào đôi mắt như phủ sương mờ của Lộ Chi Dao. Trong đó chỉ phản chiếu hình ảnh cô, luôn khiến cô có ảo giác như mình đang “dạy hư” y.
“Là kiểu hai người làm chuyện đó… Tất nhiên, em nghĩ chúng ta cũng hoàn toàn không cần, hôn thôi là được rồi.”
Dù họ đã hôn nhau chẳng biết bao nhiêu lần, nhưng Lộ Chi Dao dường như chưa từng biểu hiện sự “khó chịu” trên cơ thể, chắc là không cần thiết.
“Chuyện vợ chồng làm hả? Ý em là cùng la hét kỳ lạ à?”
Lộ Chi Dao hồi tưởng lại, y từng đến thanh lâu làm nhiệm vụ, tất nhiên cũng nghe qua những âm thanh kỳ quặc đó. Khi đó y không hề tò mò, chỉ thấy ồn ào, nhưng không ngờ bây giờ Lý Nhược Thủy lại đề cập tới.
“Nếu em thích, thì cũng được mà.”
Lộ Chi Dao mỉm cười, nhưng khi nói câu này ra thì vẫn hơi do dự
Lý Nhược Thủy: …!!!
Trời ơi, đối mặt với người trong sáng như vậy, đích xác là cô xấu hổ nhưng mà muốn tiếp tục nhiều hơn!
“Có lẽ là cái chàng nghĩ, nhưng hơi khác… Em bắt đầu được chưa?”
“Ừ.”
Lộ Chi Dao mỉm cười ngồi trên mạn giường, gấu áo đỏ bị váy cô đè xuống, vai bị cô ấn dưới tay.
Tách tách, ngọn nến gần đó phát ra tiếng nổ khe khẽ, tiếng chốt dây lưng bật ra cũng vang theo. Có lẽ vì là lễ phục cưới, dễ mặc dễ cởi, nên dây lưng vừa trượt xuống giường thì tà áo chồng chéo phía sau cũng mở ra.
Lộ Chi Dao không hiểu tại sao cô lại c** đ*, nhưng y không thắc mắc, không khó chịu, chỉ có sự tiếp nhận hoàn toàn không phòng bị.
Y mỉm cười, đầu ngón tay v**t v* chuỗi tràng hạt trên cổ tay cô, rồi chậm rãi luồn xuống bên dưới chuỗi hạt như mọi khi. Áo khoác ngoài trượt khỏi giường, kéo theo dây lưng phía sau y cùng rơi xuống chân, phát ra tiếng động.
Đêm mưa, cửa đóng kín, căn phòng hơi ẩm và ngột ngạt, bấc đèn mềm nổ lách tách, bóng hai người cũng lay động theo. Hạt trong chiếc chuông bạc lăn nhẹ, leng keng ngân vang như đang nói cho Lộ Chi Dao biết cô đang làm gì.
“Ban đầu đều phải như vậy sao?”
“Phải.”
Lý Nhược Thủy quỳ bên giường, dù cô vẫn hơi căng thẳng nhưng tiến trình khá trôi chảy. Cảm thấy căn phòng hơi nóng, nên Lý Nhược Thủy đứng dậy thổi tắt ngọn nến, rồi quay lại tiếp tục.
Căn phòng bỗng chỉ còn ánh trăng lạnh lẽo chiếu qua ô cửa sổ giấy mờ. Ánh trăng tản ra xung quanh họ, tựa phủ một lớp vải mỏng cho không khí.
Áo lót lụa của y vốn đỏ rực, nay dưới ánh trăng trải đều lại thoáng ánh lên sắc bạc.
Lý Nhược Thủy khẽ chớp mi, dần dần lột bỏ lớp đỏ bạc, để lộ làn da trắng nõn được ánh trăng tôn lên. Ánh đỏ bạc như nước tuột xuống cánh tay, mái tóc đen xõa bung rủ vài lọn xuống trước ngực y. Chúng giao hòa, mềm mại tựa vài nét vẽ uyển chuyển trong tranh thủy mặc.
Có lẽ hơi ngứa, y đưa tay vuốt mái tóc đen phía sau, thoáng lộ bông hoa quỳnh trắng nở trên eo.
Mỹ nhân dưới trăng.
Dù là y hay bông hoa quỳnh trắng ấy, thì đều xứng với bốn chữ này.
Lộ Chi Dao khép mắt ngồi đó mỉm cười dịu dàng, trông như Phật đang ngồi chờ lễ bái. Nhưng chẳng ai hay biết rằng, sự gần gũi mới là khẩn cầu thầm kín trong lòng y, y mới là tín đồ đang lễ bái.
“Được chứ?” Lộ Chi Dao chạm tay vào dây thắt đỏ của cô rồi nhẹ nhàng v**t v*, quấn quanh đầu ngón tay. Nhưng như thế cũng chưa khiến y thỏa mãn.
Dây buộc rơi xuống chất chồng trước gối y, trong phòng bỗng vang lên tiếng chuông khe khẽ liên hồi, tựa như từng chiếc đều reo mừng, từng chiếc đều nhảy múa.
Sau vài hồi chuông ngân, bộ lễ phục cưới được y đặt nhẹ xuống sàn.
Dưới ánh trăng, những chiếc chuông bạc gắn trên váy ấy phản chiếu ánh sáng bạc, rồi bao tia sáng ấy lại chiếu lên họ, chiếu khắp cả căn phòng hệt bầu trời đầy sao.
“Thật dễ chịu.”
Lộ Chi Dao ôm cô vào lòng, đầu tựa lên vai cổ cô, hai tay ôm chặt eo, mái tóc đen như mực dần rơi xuống phủ lên người cô.
Đây là lần đầu y ôm cô chẳng hề có cản trở, không ai biết y đã khao khát gần gũi như thế này bao lâu.
Y chỉ mong có thể mãi mãi gần gũi với cô như thế này, không bao giờ phải chia xa. Cô là Phật của y, khắp thiên hạ này có mấy ai được ôm trọn niềm tin của mình như thế?
Tiếng chuông bạc trên giường khẽ ngân, Lý Nhược Thủy khẽ cởi nốt sắc đỏ bạc cuối cùng trên người xuống rồi để sang bên, sau đó chầm chậm cúi người.
“Muốn cùng em không? Sẽ vui hơn cả chém giết, hơn cả nụ hôn, em từng hứa với chàng…”
Giọng cô tựa như đang dỗ dành. Nhưng y vốn không cần thế, cô nói gì, y đều sẽ làm theo.
Y như kẻ mù trôi dạt giữa biển khổ, y lạc hướng, chẳng biết con đường phía trước ra sao, chỉ có cô độc vô tận là theo cùng y. Cho đến một ngày y gặp được vị thần đã soi sáng con đường trước mắt, cô mang theo hơi ấm và dịu dàng chân thật dẫn y ra khỏi biển khổ, tới bến bờ vui sướng. Niềm vui ấy lạ lẫm mà kỳ quái, như đang trôi dạt giữa biển cả, lúc nổi lúc chìm. Y đã cúi đầu, gần như mất kiểm soát trong niềm vui ấy.
Trong giây phút đó, bản năng con người trỗi dậy.
Y vòng tay ôm eo Lý Nhược Thủy, cảm nhận sự mềm mại và mong manh. Cái ôm đó cực kỳ dịu dàng, hệt như đang bày tỏ tình yêu với cô.
Hàng mi chẳng chịu nghe lời từ từ mở ra, chút ẩm ướt phủ xuống dưới mắt. Trong mắt y phủ một tầng sương mỏng, ánh nhìn chẳng có tiêu cự dừng lại sau gáy cô, khóe mắt hơi đỏ mang theo xíu yếu đuối lạ thường.
Bên tai y, ngoài giọng cô, thì còn có tiếng chuông ngân vang không dứt. Tiếng chuông ấy phát ra từ cổ chân cô, nó là sự trói buộc y tự tay buộc lên, là dấu ấn chỉ thuộc về riêng y.
Hóa ra như này mới là máu thịt giao hòa.
Y nghiêng đầu hôn lên tai Lý Nhược Thủy, gửi trọn bao thanh âm thì thầm cùng tình ái vào trong tai cô.
Ngoài kia mưa vẫn rơi, nhưng chẳng làn gió nào lọt vào, khiến căn phòng càng thêm ngột ngạt. Lý Nhược Thủy khẽ gạt tóc y, thấy dấu răng quen thuộc ở sau gáy. Đó là vết thương cô cắn từ lâu, chắc là y đã dùng thuốc gì đó nên mới giữ được lâu như thế.
Mái tóc đen lay động, đóa hoa quỳnh trắng trên eo y thoáng lấp ló, dưới ánh trăng nó như nở rộ cùng hạt sương long lanh, trông càng diễm lệ động lòng người.
Giữa cơn mơ hồ, Lý Nhược Thủy nắm lấy tay Lộ Chi Dao, mười ngón đan xen, rồi cô chợt cảm nhận được bàn tay y khẽ run. Lúc này Lý Nhược Thủy mới nhớ đến vết thương trong lòng bàn tay này.
“Không sao chứ?” Cô dừng lại, giọng hơi khàn.
Khi Lý Nhược Thủy nâng tay y lên thì máu đã thấm qua lớp băng, rỉ ra bên ngoài.
“Để em lấy thuốc cho chàng…”
“Không cần.”
Lộ Chi Dao nắm chặt cổ tay cô rồi hơi dùng sức, máu lại trào ra nhiều hơn. Có lẽ vết thương đã rách một nửa.
“Đau mới có thể nhắc ta nhớ, Nhược Thủy, cứ để nó ở cùng ta đi.”
Y vừa vui sướng vừa điên dại, niềm hạnh phúc này với y như ảo ảnh, khiến y lơ mơ cứ ngỡ mình đang trong giấc mơ.
Dùng nỗi đau để làm nền cho niềm vui, chỉ có như vậy y mới biết mình đang sống. Chỉ có nỗi đau trong tay mới nhắc nhở y rằng đây là thế giới thực, mọi điều y cầu nguyện đều đang xảy ra.
“… Được rồi.”
Lý Nhược Thủy không cản nữa, cô nhẹ nhàng che vết thương trên lòng bàn tay Lộ Chi Dao rồi mở ngón tay y ra để ngăn y tự làm mình đau thêm, sau đó cúi xuống hôn. Tiếng chuông bạc lanh lảnh lại lần nữa ngân vang.
Mái tóc đen của y tản ra như mực loang trên giường, như muốn mở ra ôm trọn họ, ánh trăng trong veo xuyên qua ô cửa giấy mỏng, rọi lên vầng trán ướt đẫm của y.
Lộ Chi Dao hơi bối rối, đôi mắt sáng trong bỗng đầy sương nước, mờ ảo chẳng thể có tiêu cự. Đôi mắt như lưu ly ấy thụ động phản chiếu mọi thứ. Khóe mắt Lộ Chi Dao đỏ ửng, ánh nhìn mơ hồ, y vừa bối rối vừa cảm nhận nỗi đau trong lòng bàn tay và niềm vui trong tim. Tất cả chúng đều từ Lý Nhược Thủy, chỉ có cô mới khiến y như vậy.
Y hơi nghiêng đầu thì thầm gì đó bên tai Lý Nhược Thủy. Tiếng Ngô mềm mại lướt thẳng vào tai cô, hệt như được quấn trong mật ngọt, du dương vô cùng.
Lý Nhược Thủy nghe không hiểu, nhưng cô biết y đã chìm đắm hoàn toàn.
Mưa vẫn rơi, tiếng chuông trong phòng dần chậm lại rồi ngừng hẳn.
Vị thần dẫn đường cho y dừng lại, Lộ Chi Dao ôm chặt cô, tay run lên vì phấn khích. Y nói gì đó bên tai cô.
Phương ngữ vùng Giang Nam không phân thanh điệu, phát âm đặc trưng, khi cất lên nghe dịu dàng như mang theo mưa bụi nơi đó. Nghe thì hay thật, nhưng Lý Nhược Thủy lại không hiểu ý y nói.
“Gì cơ? Em không hiểu.”
Lộ Chi Dao thoáng dừng lại rồi mỉm cười, dẫu ánh mắt chẳng có tiêu cự nhưng vẫn phản chiếu bóng hình cô.
Y lại áp sát tai Lý Nhược Thủy, dùng tiếng phổ thông nói lần nữa.
“Làm lại lần nữa nhé?”
Lý Nhược Thủy cong mắt, giọng không còn trong trẻo như trước, nhưng khiến y an tâm vô cùng.
“Chỉ cần chàng có thể, thì em cũng có thể.”
Ngoài cửa mưa vẫn rơi, vầng trăng sáng soi xuống vũng nước bị giọt mưa đánh lên gợn sóng, rồi bóng trăng phản chiếu cũng đành phải xao động theo.
Đóa quỳnh trắng chưa nở ở góc tường bị mưa đánh lay động, những giọt mưa lăn dài trên cánh hoa. Trong tiếng mưa tí tách, đóa hoa ấy dần nở rộ, tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng, vương vấn.
Bóng cành nghiêng ngả trong sân, hương hoa thoang thoảng lan dần khắp phương.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 87
10.0/10 từ 22 lượt.
